“Hóa ra là tiền bối Yến Vô Song, bây giờ người nói xem cần ta phải làm thế nào? Ả không phải đang tấn công ta sao? Vậy thì giết chết ả đi.” Sau khi xác định được địch ta, Dạ Thương liền tính kế tìm cách giết chết kẻ gọi là Thiên Cơ này.
“Ha ha! Một con kiến hôi cũng dám nói khoác không biết ngượng, bổn tọa dù không đánh trả, ngươi giết được ta sao? Yến Vô Song, ngươi nói nhiều nhất còn có thể trấn áp ba ngày, nhưng bổn tọa nói cho ngươi biết, đêm nay chính là lúc ta, Ma Thiên Cơ, thoát khốn.” Người phụ nữ mặc giáp đen tóc trắng phá lên cười, theo tiếng cười của ả, đại ấn màu xanh biếc bắt đầu lay động.
Sắc mặt Dạ Thương thay đổi, phân thân tại Phong Thiên điện lập tức cử người đi tìm Mạn Đà La, bảo Mạn Đà La đi tìm Lâm Tuyên Nhi.
“Ngươi mau đi thông báo cho người khác đi.” Giọng Yến Vô Song có chút khẩn cấp.
“Vãn bối là người bị trục xuất ra ngoài, vì tu vi không đủ, không cản nổi Tịch Diệt Triều Tịch nên không thể quay về. Tuy nhiên, một đạo phân thân khác đã đi liên lạc người, nhưng thời gian chưa chắc đã đủ. Ngoài ra, bản tôn của ta đang chạy tới đây, tiền bối, chúng ta vẫn nên tìm cách giết chết ả trước đã.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Không giết được! Ả là một trong ba cự đầu của Ma Dực tộc, bổn tọa thời toàn thịnh cũng chỉ có thể trấn áp, bây giờ linh hồn lực cũng chỉ miễn cưỡng thôi động Nhân Hoàng Ấn để khống chế ả, hiện tại đã là đốt cháy linh hồn lực, nhiều nhất chỉ có thể cầm cự ba ngày.” Trong lời nói của Yến Vô Song có chút bất lực.
“Tiền bối, không còn cách nào khác sao? Tuy không muốn, nhưng ta là người tộc, dù phân thân bị hủy cũng phải giết chết ả.” Dạ Thương biết Nhân Hoàng Ấn đang trấn áp cự đầu của Ma Dực tộc, liền hạ quyết tâm.
“Nhân Hoàng Ấn nếu không có tu vi Cửu Tinh Đế Vương, tức là đỉnh phong Đế Hoàng thì không cách nào thôi động được, ngươi không giúp được bổn tọa đâu. Ngươi tấn công ả, ngay cả phòng ngự cũng không phá nổi, mau đi đi! Thông báo cho nhân tộc chuẩn bị đại chiến. Đây là Địa Quật, ả đến đây là muốn dẫn phát Thiên Hoang Địa Sát Khí trong Địa Quật, triệt tiêu triều tịch ở khu vực Tịch Diệt Hải. Đến lúc đó khu vực này sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, không còn một sinh linh nào nữa. Ngoài ra, nếu không có Tịch Diệt Triều Tịch, nhân tộc muốn ngăn cản Ma Dực tộc cũng rất khó khăn, ai!” Lời Yến Vô Song có chút vội vàng, đến cuối cùng là một tiếng thở dài. Vốn dĩ ông cứ nghĩ Dạ Thương là người đi luyện tập của nhân tộc, sẽ có tông lão nhân tộc đi theo, nào ngờ Dạ Thương lại là người tu luyện bị Thiên Hoang Thành trục xuất.
“Không còn cách nào khác sao?” Sắc mặt Dạ Thương thay đổi, tình thế trở nên nghiêm trọng rồi. Chưa nói đến cuộc chiến hậu kỳ, chỉ cần Thiên Hoang Địa Sát Khí xuất hiện, hắn chắc chắn phải chết.
“Bây giờ muốn diệt sát ả, bắt buộc phải có tu vi Cửu giai Đế Vương hoặc là Nhân Hoàng chi lực. Ngươi mau đi đi, trước khi linh hồn lực của bổn tọa cháy hết, ta sẽ trọng thương ả.” Yến Vô Song lên tiếng nói.
“Nhân Hoàng chi lực… Yến Vô Song, ngươi đừng nằm mơ nữa. Nhân tộc từng xuất hiện Công Đức chi thân và Công Đức Thánh Nhân, nhưng đó đều là chuyện của thời xưa rồi. Bổn tọa đi ra, nhất định khiến nhân tộc các ngươi máu chảy thành sông, kẻ nào dám phản kháng đều giết sạch! Nhân tộc sau này chính là lương thực do Ma Dực tộc chúng ta nuôi nhốt.” Ma Thiên Cơ cười lớn, bởi vì ả sắp thoát khốn rồi.
“Câm miệng, sao mà lắm lời thế, cười như tiếng sói hú, nghe hay lắm à? Yến tiền bối, Nhân Hoàng chi lực người vừa nhắc tới là thứ gì? Có liên quan đến Công Đức chi thân không?” Dạ Thương lên tiếng quát Ma Thiên Cơ một câu, khiến Ma Thiên Cơ đang cười lớn giống như bị ai đó bóp cổ, vì Dạ Thương mắng hơi khó nghe.
“Công Đức chi lực là lực được Thiên Đạo công nhận, Công Đức chi lực trên người Công Đức Đế Vương của nhân tộc còn có một cách gọi khác chính là Nhân Hoàng chi lực.” Yến Vô Song giải thích.
Ma Thiên Cơ cười lớn, ba ngàn trượng tóc trắng tung bay, ả bị Yến Vô Song dùng Nhân Hoàng Ấn áp chế vô số năm tháng, sắp sửa có thể thoát khốn.
Dạ Thương cũng ngửa đầu cười lớn, bởi vì đối với hắn mà nói, đây là bước ngoặt bất ngờ, Công Đức chi lực hắn có, dù chưa đạt tới cấp độ Công Đức Đại Đế, nhưng số lượng đã vượt qua Bát giai.
“Con kiến hôi của nhân tộc, ngươi cười cái gì?” Ma Thiên Cơ ngừng cười, vì tiếng cười của Dạ Thương khiến ả cảm thấy gai người.
“Thế ngươi cười cái gì?” Dạ Thương không cười nữa, nhìn về phía Ma Thiên Cơ.
“Bổn tọa sắp thoát khốn, sau khi thoát khốn hồi phục một chút, chính là lúc diệt tộc của nhân tộc các ngươi.” Trong lời nói của Ma Thiên Cơ mang theo sát khí.
“Vậy bây giờ ta trả lời ngươi, ta cười cái gì! Ta cười ngươi đừng nằm mơ nữa, ngươi bây giờ có thể nếm thử cảm giác thế nào gọi là vui quá hóa buồn! Yến tiền bối, vãn bối tuy không phải Công Đức Đại Đế, nhưng Công Đức Bán Đế viên mãn chi thân thì vẫn có. Dù không diệt được ả, nhưng gài bẫy ả một vố thì không thành vấn đề chứ?” Dạ Thương ngừng vận hành Vô Lậu Chân Thân, tiếp đó thôi động Công Đức Bất Diệt Kim Thân, cùng với Công Đức chi quang đang vận hành trong Thần Hải.
“Ha ha! Ma Thiên Cơ, biết thế nào là Nhân Đạo Xương Long không? Chúng ta kháng cự gần hai kỷ nguyên, chưa từng có người ngoài tới, người tới lại là người của nhân tộc chúng ta, còn là Công Đức Bán Đế vạn người không có một, ngươi nhận xui xẻo đi!” Lần này đến lượt Yến Vô Song cười lớn, vì sự chuyển biến này quá đột ngột, đúng là thế cùng thì thái lai.
“Nghe tiếng cười của ả thấy tức, còn muốn nuôi nhốt nhân tộc? Bây giờ giết chết ả luôn, tiền bối người nói xem, cần vãn bối làm gì.” Dạ Thương nhìn Nhân Hoàng Ấn hỏi.
“Dễ thôi! Ả bây giờ với bổn tọa là cân sức cân tài, khác biệt là bổn tọa cần phải đốt cháy linh hồn lực. Lát nữa chúng ta giao chiến, ngươi nắm bắt cơ hội áp sát Nhân Hoàng Ấn, sau đó truyền Công Đức chi lực vào trong Nhân Hoàng Ấn, bổn tọa muốn dùng Công Đức chi hỏa thiêu chết kẻ tâm địa độc ác này.” Yến Vô Song lên tiếng nói.
“Hai tên khốn kiếp các ngươi nằm mơ đi!” Ma Thiên Cơ gầm lên.
Lúc này Nhân Hoàng Ấn bùng phát hào quang màu xanh biếc, những sợi tơ năng lượng không ngừng siết chặt Ma Thiên Cơ, muốn xé nát thân thể ả. Ma Thiên Cơ không thể cử động, chỉ có thể dùng ba ngàn trượng tóc trắng chống lại năng lượng phát ra từ Nhân Hoàng Ấn, ngăn cản việc cơ thể bị siết đứt.
Tiếng nổ của năng lượng không ngừng truyền ra, Dạ Thương ra tay rồi. Hắn bây giờ không thể áp sát Nhân Hoàng Ấn, vậy thì phải nghĩ cách. Liệt Không Thương trong tay hắn vung lên, đâm rách không gian bích lũy.
Bình thường trong Vô Song Trận, Dạ Thương muốn tiến vào không gian bích lũy là không thể, vì trận pháp đã gia cố không gian bích lũy, nhưng lúc này thì có thể.
“Các ngươi tự chơi đi, ta đi đây!” Thân hình Dạ Thương lóe lên tiến vào không gian loạn lưu, sau đó lao về phía xa.
“Ha ha! Yến Vô Song, tên nhãi nhân tộc của các ngươi chạy rồi kìa, còn Nhân Hoàng chi lực, thật là một trò cười.” Ma Thiên Cơ lại cười lớn, vì đối với ả đây là một câu chuyện cười đầy kịch tính.
Yến Vô Song cũng cười lớn, Ma Thiên Cơ coi thường Dạ Thương, ông cảm thấy buồn cười. Ông hiểu Dạ Thương sẽ không bỏ đi, ả không hiểu Dạ Thương, còn ông thì tin tưởng vào Công Đức Bán Đế. Ông hiểu thành tựu Công Đức Thánh Nhân khó đến nhường nào, đừng nói tới Công Đức Bán Đế vượt qua cả Công Đức Đại Thánh và Công Đức Thiên Quân, tuyệt đối sẽ không hổ thẹn với nhân tộc. Ông điên cuồng tấn công, ông muốn tìm cơ hội áp sát cho Dạ Thương.
Dạ Thương tiến vào không gian loạn lưu, đánh lạc hướng Ma Thiên Cơ một chút. Trong lúc Ma Thiên Cơ và Nhân Hoàng Ấn do Yến Vô Song khống chế giao chiến, hắn quay trở lại, vận dụng Hư Vô Thời Không lĩnh vực tới mức cực hạn, tốc độ tăng vọt, áp sát Nhân Hoàng Ấn từ trong không gian loạn lưu. Tiếp đó đâm rách không gian bích lũy lao ra, rồi nhào về phía Nhân Hoàng Ấn này. Hắn biết chỉ cần tới được Nhân Hoàng Ấn là an toàn.