Theo một tiếng nổ vang, phân thân của Lăng Đạo Hư bị đánh bay.
Lúc đầu Lăng Đạo Hư không tung ra phân thân, là định nắm bắt cơ hội, chờ phân thân ra tay sẽ bắt lấy Dạ Thương, bây giờ vội vàng xuất thủ nên năng lượng không hoàn toàn phát ra, ngoài ra thực lực phân thân của hắn chỉ bằng bảy phần bản tôn, cho nên đối đầu trực diện với Dạ Thương liền có khoảng cách.
Đánh bay phân thân của Lăng Đạo Hư, bản tôn và phân thân Dạ Thương thi triển Diệt Hồn Trảm, bốn đạo lưỡi trăng khuyết Diệt Hồn Trảm phóng ra, hai đạo tấn công bản tôn Lăng Đạo Hư, hai đạo tấn công phân thân của hắn.
Sau khi công kích linh hồn phát ra, Luân Hồi Thương của bản tôn Dạ Thương triển khai, thi triển Đại Đế Luân Hồi Trảm, vừa thi triển xong Hủy Diệt Chân Long Quyết, bây giờ thi triển tuyệt kỹ thuộc tính hư vô, sẽ khiến Lăng Đạo Hư càng khó phòng ngự.
Lúc này não bộ Lăng Đạo Hư không ngừng tỏa sáng, hắn đang sử dụng linh hồn bí pháp để chống lại đòn tấn công linh hồn từ Dạ Thương, nhưng thân thể hắn không thể di chuyển, hắn không chỉ là linh hồn bị ảnh hưởng bởi tuyệt học của Dạ Thương, thời không xung quanh thân thể cũng bị lan đến, cũng phải gánh chịu sự áp chế từ công đức lĩnh vực của Dạ Thương.
Gầm thấp một tiếng, Lăng Đạo Hư vung kiếm đỡ đòn, chặn được Huyết Lân Tru Tà Thương của phân thân Dạ Thương, nhưng trường kiếm bị chấn văng lên cao.
Thực lực bản tôn và phân thân của Dạ Thương không chênh lệch nhiều, thực lực phân thân bằng chín phần bản tôn, đây là bí pháp phân thân của Băng Hoàng tộc, là loại đỉnh cấp, thực lực phân thân của tu luyện giả bình thường không thể đạt tới tỷ lệ này.
Lúc này đòn tấn công của bản tôn Dạ Thương cũng tới, sau khi thi triển Đại Đế Luân Hồi Trảm, Luân Hồi Thương của Dạ Thương thi triển Hư Vô Cực Điểm Sát.
Nhìn Luân Hồi Thương của Dạ Thương ngày càng gần, tay phải cầm kiếm của Lăng Đạo Hư phát lực, sau đó chém xuống, hắn muốn trước khi phân thân tới chi viện, chặn được sát chiêu này của Dạ Thương.
Ngay khoảnh khắc trường kiếm của Lăng Đạo Hư chạm vào Luân Hồi Thương của Dạ Thương, Luân Hồi Thương của Dạ Thương phát ra chấn động mãnh liệt, trực tiếp chấn văng trường kiếm của Lăng Đạo Hư ra, sau đó đâm trúng vị trí ngực trên giáp trụ của Lăng Đạo Hư.
"Phá!" Dạ Thương gầm thấp một tiếng, mũi thương của Luân Hồi Thương bùng nổ ra ánh sáng màu tím mãnh liệt.
Theo sự bùng nổ của ánh sáng màu tím, vị trí ngực trên giáp trụ của Lăng Đạo Hư bị đâm thủng, Luân Hồi Thương đâm vào ngực Lăng Đạo Hư.
Lúc này đòn tấn công thứ hai của phân thân Dạ Thương cũng đã được tổ chức lại, hắn không ngăn cản đòn tấn công của phân thân Lăng Đạo Hư nhắm vào sau lưng bản tôn mình, mà trực tiếp vung một thương quất thẳng về phía cổ bản tôn Lăng Đạo Hư.
Một thương này của phân thân đã ngăn cản bản tôn Lăng Đạo Hư lui lại, Luân Hồi Thương của bản tôn Dạ Thương trực tiếp hất lên.
Xoẹt!
Thân thể Lăng Đạo Hư bị Luân Hồi Thương của Dạ Thương xé rách, từ ngực đến đỉnh đầu, trực tiếp bị cắt làm đôi!
"Ngươi cũng đi chết đi!" Bản tôn bị trảm, một kiếm của phân thân Lăng Đạo Hư cũng đã tới vùng sau lưng bản tôn Dạ Thương, Dạ Thương vung thương đỡ đòn thì đã không kịp, né tránh cũng không kịp, vì lĩnh vực của phân thân Lăng Đạo Hư đang ảnh hưởng tới hắn.
Nhưng Dạ Thương vốn không nghĩ tới chuyện né tránh, xoay người một cái, tay trái lóe lên ánh sáng vàng kim, năm ngón tay thành trảo vươn ra, trực tiếp chụp vào giữa trường kiếm của Lăng Đạo Hư.
"Cho ta đứt!" Lăng Đạo Hư tay phải xoay trường kiếm, muốn giảo đứt tay trái của Dạ Thương.
"Nằm mơ!" Dạ Thương quán chú năng lượng thân thể vào tay trái, nắm chặt lấy trường kiếm của Lăng Đạo Hư, tiếp đó Luân Hồi Thương trong tay phải đâm về phía đan điền của phân thân Lăng Đạo Hư.
"Ngươi đi chết đi!" Lúc này Lăng Thiên Cực giết về phía phân thân Dạ Thương. Phân thân Dạ Thương lúc này đang chấn động lĩnh vực, tiêu diệt hoàn toàn linh hồn bản tôn Lăng Đạo Hư, Lăng Thiên Cực cảm thấy đây là cơ hội để hắn bắt lấy Dạ Thương, khống chế Dạ Thương.
"Là ngươi đi chết mới đúng!" Khi Lâm Phiêu Miểu muốn ra tay, Phạn Thiên đã ra tay, chặn Lăng Thiên Cực lại.
Lúc này bản tôn Dạ Thương, tay trái nắm chặt trường kiếm của phân thân Lăng Đạo Hư, Luân Hồi Thương tay phải đâm vào giáp trụ của phân thân Lăng Đạo Hư.
Vì là xuất thương cự ly gần, không có chiến đấu kỹ pháp bên trong, Luân Hồi Thương của Dạ Thương không đâm thủng được phòng ngự của hộ thân giáp trụ Lăng Đạo Hư.
Lúc này Dạ Thương nắm trường kiếm của phân thân Lăng Đạo Hư tay trái kéo mạnh, tay phải trượt dọc theo thân thương, tiếp đó khuỷu tay hung hăng đập vào mặt phân thân Lăng Đạo Hư.
Theo tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, xương mặt của Lăng Đạo Hư bị đập nát.
Đập nát mặt Lăng Đạo Hư, Dạ Thương tay phải rung lên, ném Luân Hồi Thương vào bao thương sau lưng, tiếp đó vươn tay ra, chộp lấy nắm đấm trái của Lăng Đạo Hư đang tấn công vào đầu hắn.
Khi tay phải Dạ Thương vặn xoắn, tay trái Lăng Đạo Hư phát ra tiếng vang rất giòn, xương cánh tay và xương bàn tay trái bị Dạ Thương vặn nát.
"Quá bạo lực rồi, Đế Quân bị Đế Vương treo lên đánh!" Duệ Tư sờ cằm nói.
Tay trái Dạ Thương buông trường kiếm tay phải Lăng Đạo Hư ra, trong tay xuất hiện một khối kim gạch sáng loáng, thân mình nghiêng một cái, tay trái từ dưới lên trên hung hăng vỗ vào mặt Lăng Đạo Hư.
"Ta tuyệt đối không cho phép có kẻ nào đánh chủ ý lên Hỗn Độn Giới Vực." Vỗ xong Dạ Thương gầm một tiếng.
Khuôn mặt Lăng Đạo Hư bị vỗ nát, lúc này hắn đừng nói là tấn công, chỉ riêng việc đứng thôi đã lắc lư chao đảo rồi.
"Rốt cuộc chúng ta ai mới là rác rưởi?" Dạ Thương bước ngang một bước, nhìn Lăng Đạo Hư đang chao đảo mà gầm một tiếng, Nhân Hoàng Ấn màu vàng kim "bộp" một cái lại đập lên sau gáy Lăng Đạo Hư.
Khi thân thể Lăng Đạo Hư đổ về phía trước, Dạ Thương một cước đá vào ngực Lăng Đạo Hư, lại đá cho Lăng Đạo Hư đứng thẳng dậy, tiếp đó thân mình nhảy lên, Nhân Hoàng Ấn được quán chú năng lượng trong tay trái đập lên đỉnh đầu Lăng Đạo Hư, năng lượng tuôn trào trực tiếp chấn vỡ thần hải của hắn.
Khi Dạ Thương quay đầu nhìn lại, Lăng Vô Cực đã bị Phạn Thiên giết chết.
Thu dọn chiến lợi phẩm xong, Dạ Thương đi tới nơi Lâm Phiêu Miểu và mấy người đứng.
"Hôm qua ngươi nói chúng ta không phải người, trận chiến vừa rồi đã chứng minh ngươi mới là súc sinh thực sự." Vũ Trúc nhìn Dạ Thương nói.
"Vực chủ, những người còn lại xử lý thế nào?" Đường Kiếm Phong và Thần Hổ Thiên Quân đi tới trước mặt Dạ Thương.
"Sát lục không cần thiết thì đừng tiến hành nữa, để những người này lập Thiên Đạo thề nguyện, sau này không được đối nghịch với thế lực thuộc Tinh Nguyệt Hồ và Phiêu Miểu Hoàng Triều, không được quay lại khu vực Thiên Cực Tông, kẻ nào không lập thề thì giết!" Dạ Thương suy nghĩ một chút rồi nói, hắn không muốn tiến hành sát lục không cần thiết, nhưng vì sự an ổn của khu vực Tinh Nguyệt Hồ và Phiêu Miểu Hoàng Triều, lập Thiên Đạo thề nguyện là biện pháp duy nhất.
Chuyện đã giải quyết xong, Dạ Thương theo Lâm Phiêu Miểu cùng mọi người ngồi truyền tống trận trở về Dạ Nguyệt Sơn Trang.
Dạ Thương đi tắm rửa, Phổ La mấy người ngồi trò chuyện.
"Thấy chưa? Đây mới là Đế Vương, vô thương ngược sát Đế Quân." Duệ Tư có chút cảm khái nói.
"Dạ Thương muốn đi tranh đoạt vị trí Tiên Phong đệ nhất của Bách Tộc Liên Minh, người tham gia tranh đoạt này đều là những Đế Quân mạnh nhất các tộc, không phải loại rác rưởi như Lăng Đạo Hư kia có thể so sánh, nếu Dạ Thương trong ba năm này có sự thăng tiến, nếu tiến vào Đế Quân cảnh, vậy thì không có bất kỳ vấn đề gì." Phổ La lên tiếng nói.
"Phiêu Miểu sao ngươi không nói gì?" Vũ Trúc nhìn Lâm Phiêu Miểu lên tiếng hỏi.
"Trận chiến của Dạ Thương tràn đầy sắt và máu, có thể thấy hắn đã trải qua rất nhiều trận chiến như vậy, rất không dễ dàng." Lâm Phiêu Miểu thấp giọng nói.
"Ngươi đừng ủ rũ, hôm nay chúng ta không làm hỏng chuyện tốt của ngươi nữa, sau khi các ngươi làm xong chuyện cần làm, chúng ta sẽ tới Thần Đô Thành!" Vũ Trúc vỗ vai Lâm Phiêu Miểu nói.