"Tiết ca, Bách Lý Hồng Trang bốn người bọn họ lại kết thành đội ngũ với Ngạo Lăng Tiêu, chuyện này thật đúng là kỳ lạ, không phải Ngạo Lăng Tiêu từ trước đến nay đều không đi cùng bất kỳ ai sao? Nhìn dáng vẻ bọn họ, dường như đang trò chuyện rất vui vẻ." Phương Thiên Nhất nhíu mày nói.
Trên mặt Tiết Thường Đông cũng lộ ra vẻ khó hiểu, "Hành động lần này của Ngạo Lăng Tiêu đúng là quá bất thường. Tuy tính tình tên này vô cùng cổ quái, nhưng thực lực của hắn không hề yếu. Bây giờ hắn cùng bốn người Bách Lý Hồng Trang tạo thành một đội, điều này chắc chắn đã tăng thêm không ít phiền phức cho hành động tiếp theo của chúng ta."
Nhìn năm bóng người đang trò chuyện vui vẻ ở phía xa, mày Tiết Thường Đông dần dần nhíu lại, hắn nhận thấy tình huống này thật sự ngày càng phiền toái. Vốn dĩ muốn giải quyết Đế Bắc Thần và Ôn Tử Nhiên đã là một chuyện vô cùng khó khăn, giờ lại thêm một Ngạo Lăng Tiêu, ba người này, không một ai có thực lực đơn giản cả. Huống chi, hắn còn phải giữ lại Bách Lý Hồng Trang và Thượng Quan Doanh Doanh, việc này chắc chắn đã tăng độ khó của chuyện này lên rất nhiều.
"Tiết ca, hôm nay đệ cũng quan sát trận chiến của bọn họ, từ biểu hiện của bọn họ mà xem, đám Lục Cước Minh Hạt này dường như không gây khó dễ được gì cho họ cả, chúng ta muốn mượn tay Lục Cước Minh Hạt để giải quyết bọn họ xem ra cũng không phải là chuyện dễ dàng." Phương Thiên Nhất lúc này càng cảm thấy độ khó của chuyện này thật sự quá lớn, cho dù phần thưởng có phong phú, nhưng nếu "bồi liễu phu nhân hựu chiết binh" thì thật không đáng.
"Đừng vội, hôm nay ta lại phát hiện ra một chuyện khác." Tiết Thường Đông cười nói.
"Chuyện gì?"
"Trên hòn đảo này không chỉ có Lục Cước Minh Hạt, mà còn có Bát Cước Minh Hạt."
Lời này vừa ra, Phương Thiên Nhất cùng đám tu luyện giả không khỏi sững sờ, sắc mặt lập tức trở nên căng thẳng, "Bát Cước Minh Hạt?"
"Không sai, hôm nay lúc tiến sâu vào trong, ta đã phát hiện sự tồn tại của Bát Cước Minh Hạt. Hiện tại mọi người chỉ mới thấy được vòng ngoài của hòn đảo, vẫn chưa rõ tình hình bên trong. Nếu ta phán đoán không sai, trên hòn đảo này chỉ có vòng ngoài là Lục Cước Minh Hạt, còn bên trong lại là Bát Cước Minh Hạt!"
Tiết Thường Đông liếc nhìn mọi người, tiếp tục nói: "Nếu nói Lục Cước Minh Hạt không thể gây phiền phức cho bọn họ, thì Bát Cước Minh Hạt lại không dễ đối phó như vậy. Đợi sau khi mọi người đều biết tình hình này, tất nhiên sẽ chọn cách liên thủ cùng nhau đối phó yêu thú. Đến lúc đó, ta có thể đề nghị đệ tử nam dò đường, đệ tử nữ đoạn hậu, tin rằng mọi người sẽ không từ chối đề nghị này. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể thành công tách bọn họ ra. Chỉ cần bọn họ tách ra, ta sẽ dẫn dụ Đế Bắc Thần bọn họ đi đến nơi tụ tập của Bát Cước Minh Hạt, một khi bị bao vây, dù cho thực lực bọn họ có mạnh thì sao chứ? Bọn họ chắc chắn không có mạng sống để mà đi ra ngoài."
Khóe môi Tiết Thường Đông hơi cong lên, ánh mắt âm trĩ tàn nhẫn trong mắt càng thêm nồng đậm, trong lòng lại thầm đắc ý. Hắn đã phải nghĩ ngợi rất lâu mới nghĩ ra được một kế sách vẹn toàn như vậy.
Ánh mắt Phương Thiên Nhất và những người khác sáng lên, lập tức tăng thêm vài phần tự tin, "Tiết ca, chủ ý này của huynh thật sự quá tốt, nếu mọi chuyện thực sự diễn ra như thế, vậy chúng ta nhất định có thể thành công."
"Chỉ cần lần này chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ này, Bành sư huynh và những người khác sau này chắc chắn sẽ càng coi trọng chúng ta hơn, sau này khi chúng ta đến Nội Điện cũng có thể nhận được sự che chở của bọn họ, không còn gì tốt hơn nữa rồi." Tiết Thường Đông cười nhẹ nói.
"Vẫn là Tiết ca có đầu óc, có thể nghĩ ra một cách tuyệt vời như thế này, đổi lại là chúng ta thì chắc chắn không nghĩ ra được rồi." Phương Thiên Nhất nịnh nọt nói.