“Nếu như ngươi không giao ra……” Ánh mắt Khúc Vân Dao bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, “Ở Bồng Lai Điện này, đệ tử nội điện đánh chết vài đệ tử ngoại điện là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.”
Khi Bách Lý Hồng Trang đến nơi thì nghe được những lời này, đôi lông mày liễu thanh mảnh lập tức nhíu chặt lại.
Trong tầm mắt, chỉ thấy một người con gái mặc y phục bằng sa mỏng màu đỏ thẫm, phô bày hết những đường cong mỹ miều, mái tóc đen dài bay bổng động lòng người, ngay cả dải lụa buộc tóc cũng là một màu đỏ thẫm chói mắt.
Phô trương, bay bổng, kiêu ngạo, khinh khỉnh.
Ngay cái nhìn đầu tiên, cảm giác mà Khúc Vân Dao mang lại cho Bách Lý Hồng Trang chính là như vậy.
Lúc này, Khúc Vân Dao đang đứng ở vị trí cao nhìn xuống Thượng Quan Doanh Doanh, tựa như kẻ đối diện trong mắt ả chỉ là một con kiến mà ả có thể bóp chết dễ dàng.
“Doanh Doanh, xảy ra chuyện gì vậy?”
Bách Lý Hồng Trang nhìn về phía Thượng Quan Doanh Doanh, ánh mắt cũng lập tức rơi xuống quả màu tím nhạt trong tay nàng.
Vân Linh Quả!
Bách Lý Hồng Trang lập tức nhận ra lai lịch của loại quả này. Trong vô số thiên tài địa bảo, những bảo vật có ích cho tinh thần lực vốn không nhiều, mà Vân Linh Quả này lại thuộc vào loại khá xuất chúng trong số đó.
Chỉ là Vân Linh Quả này bình thường rất khó gặp, ngay cả số lần xuất hiện ở các buổi đấu giá cũng vô cùng ít ỏi, cho nên Bách Lý Hồng Trang không ôm quá nhiều hy vọng.
Nàng không ngờ ở nơi này lại có sự tồn tại của Vân Linh Quả, tuy nhiên sau khi nhìn thấy Vân Linh Quả này rồi lại nhìn dáng vẻ của Thượng Quan Doanh Doanh và Khúc Vân Dao, trong lòng nàng đã đại khái hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra.
Khúc Vân Dao vừa nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang, thần sắc ả liền có một thoáng khựng lại, đồng tử không khỏi giãn ra vài phần, trong lòng lóe lên vẻ chấn kinh tột độ.
Xinh đẹp, tinh xảo, vẻ đẹp thoát tục.
Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, trong đầu Khúc Vân Dao đã lướt qua vô vàn từ ngữ.
Ả chưa từng thấy người con gái nào có dung mạo khuynh thành tuyệt sắc đến thế, ngay cả bản thân cũng là phụ nữ, ả cũng không thể không thừa nhận đây là một gương mặt khiến chúng sinh điên đảo.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ả thật sự rất khó tin trên đời này lại tồn tại một mỹ nhân như vậy.
Từ trước đến nay, ả luôn tự phụ về dung mạo xuất chúng của mình, mà người chị Khúc Vân Thường chính là người đẹp nhất trong lòng ả, vậy mà không ngờ hôm nay, suy nghĩ kiên định này của ả lại có một thoáng lung lay.
Thấy Bách Lý Hồng Trang đến, Thượng Quan Doanh Doanh nhíu mày, vẫn nhỏ giọng nói: “Hồng Trang, là ta lấy được Vân Linh Quả này trước, nhưng ả cứ bắt ta nhường cho ả, ta không đồng ý, thế là ả muốn cướp đoạt.”
Nghe vậy, ánh mắt Bách Lý Hồng Trang biến đổi đôi chút, thần tình lại vô cùng bình tĩnh, trước đó nàng cũng loáng thoáng nghe được cuộc đối thoại của hai người Thượng Quan Doanh Doanh nên đã nắm được tình hình.
“Tại hạ là Khúc Vân Dao đệ tử nội điện, Vân Linh Quả này chính là thứ ta đang cần.”
Khúc Vân Dao vẫn giữ cái cằm cao ngạo, lời nói không hề có chút nhượng bộ nào. Cho dù người con gái trước mắt này có dung mạo xuất chúng thì sao chứ? Thứ ả đã nhắm trúng thì chính là của ả!
Bởi vì, ả đã để ý thấy bộ y phục Bách Lý Hồng Trang đang mặc cũng là của đệ tử ngoại điện.
Chỉ cần là đệ tử ngoại điện, ả hoàn toàn sẽ không để vào mắt.
“Các ngươi giao Vân Linh Quả này cho ta, ta có thể cho các ngươi chút chỗ tốt. Nếu rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, vậy thì đừng trách ta không khách khí.”
Lời nói của Khúc Vân Dao tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn. Ả đã vất vả mãi mới tích góp đủ điểm cống hiến để đến đây đổi lấy Vân Linh Quả này, không ngờ lại có người nhanh chân đến trước. May là đối phương chưa mang thứ này đi mất, ả đến vẫn chưa tính là quá muộn.