"Món nợ này chỉ có thể để dành ngày sau từ từ tính toán."
Giọng nói Đế Bắc Thần ôn đạm, nhưng lại thấu ra một sự lạnh lẽo thấm tận xương tủy.
Đoạn Hoa Ly, ngay từ trước hắn đã từng cảnh cáo tên gia hỏa này, đừng có tồn tại bất kỳ tâm tư không an phận nào, không ngờ tên này lại không hề thu liễm chút nào, trái lại còn thu mua người tu luyện ở ngoại điện để muốn lấy mạng bọn họ.
Đã như vậy, vậy thì bọn họ cũng triệt để đứng ở thế đối lập.
Đối phương đã phái người đến ra tay với bọn họ, hắn nếu không cho đối phương một món quà đáp lễ, thì quả thực quá không hợp lý.
Ngạo Lăng Tiêu thay đổi màu mắt vài phần, không ngờ chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi thế này, Đế Bắc Thần bọn họ đã biết rõ kẻ địch là ai rồi, xem ra đây lại là một màn kịch hay đây.
"Bắc Thần, chúng ta bây giờ phải làm sao?" Ôn Tử Nhiên nghiêng mắt nhìn về phía Đế Bắc Thần, "Phía trước chúng ta là không đi được nữa rồi, e là những kẻ không sợ chết tiếp tục tiến lên lúc trước lần này thật sự phải bỏ mạng ở nơi này rồi."
Sào huyệt của Bát Cước Minh Hạt, chỉ nghĩ thôi cũng có thể biết số lượng đó chắc chắn là vô cùng kinh người, vỏn vẹn mười mấy người, trong tình huống như thế này ngoại trừ cái chết thì căn bản không có kết cục nào khác.
"Chúng ta cứ chờ ở đây, nếu mấy tên gia hỏa kia quay lại, chúng ta liền ném chúng quay về." Ánh mắt Đế Bắc Thần lạnh lẽo, trầm giọng nói.
Ngạo Lăng Tiêu nhìn Đế Bắc Thần và Ôn Tử Nhiên một cái, nói: "Vậy chúng ta phải chú ý thời gian, nếu đám gia hỏa kia dẫn dụ Bát Cước Minh Hạt tới, chúng ta cũng phải dốc sức thoát thân mới được."
"Ừm."
Không bao lâu sau, ba người Đế Bắc Thần liền nghe thấy một trận kinh hô truyền đến từ phía trước, tiếng kinh hô này tràn ngập sự kinh sợ và chấn động nồng đậm, ngay sau đó truyền đến chính là dao động chiến đấu.
Thấy vậy, ánh mắt ba người Đế Bắc Thần hơi ngưng lại, xem ra tình huống này quả nhiên giống hệt với những gì bọn họ suy đoán.
Ba người lặng lẽ lắng nghe tiếng dao động chiến đấu này, Đế Bắc Thần đôi môi mỏng khẽ mở: "Những người này thật sự là hung nhiều cát ít rồi."
Bởi vì dao động chiến đấu này đang không ngừng giảm bớt, điều này có nghĩa là có người tu luyện đang không ngừng ngã xuống.
Người tu luyện ngã xuống càng nhiều, áp lực của những người tu luyện còn lại càng lớn, trong tình huống bị bao vây này, ngoại trừ liều mạng kéo dài thêm chút thời gian ra thì căn bản không thể thay đổi được kết cục cuối cùng.
"Cậy mạnh làm anh hùng luôn phải trả giá đắt." Khóe môi Ngạo Lăng Tiêu nở một nụ cười trào phúng, ngày thường hắn đã thấy loại gia hỏa này là ngu xuẩn nhất.
Lúc này, một tràng tiếng bước chân lộn xộn và dồn dập truyền đến từ phía trước, ba người Đế Bắc Thần nhìn nhau một cái, ánh mắt đột nhiên thay đổi, trên mặt lại nở một nụ cười lạnh lẽo mà âm hàn.
"Đáng chết, tốc độ của đám Bát Cước Minh Hạt này sao lại nhanh đến thế, động tác của chúng ta đã đủ ẩn nấp rồi mà vẫn bị phát hiện ngay lập tức."
Tiết Thường Đông chạy trốn ở vị trí đầu tiên của đội ngũ, trong lòng hắn vô cùng buồn bực, mình cố tình đuổi theo muốn xem Đế Bắc Thần bọn họ có ở phía trước hay không, không ngờ lại thu hút ánh nhìn của Bát Cước Minh Hạt, những tên gia hỏa này cực kỳ nhạy bén, tuy là dã thú nhưng tốc độ này cũng vô cùng kinh người.
Nếu không thể cắt đuôi đám Bát Cước Minh Hạt này, cũng sẽ mang đến cho bọn họ phiền phức to lớn, quan trọng nhất là hắn đi một chuyến rồi mà còn chưa nhìn thấy ba người Đế Bắc Thần đâu!
"Không biết ba người Đế Bắc Thần rốt cuộc đã đi đâu, chúng ta căn bản không hề nhìn thấy bọn họ!"
Phương Thiên Nhất có chút hoảng loạn, tiếng bước chân không ngừng đến gần phía sau làm da đầu hắn tê dại, vốn muốn để Đế Bắc Thần bọn họ rơi vào phiền phức này, không ngờ giờ phút này chính bọn họ lại bị mắc kẹt vào rồi.