Sau khi Ngạo Lăng Tiêu rời đi, Nhậm Tử Hằng cười nói: "Mọi người ra ngoài lịch luyện đã nhiều ngày thế này chắc hẳn cũng mệt rồi, không bằng chúng ta tới tửu lâu làm vài chén?"
Đế Bắc Thần gật đầu, mỉm cười nói: "Được."
Thế nhưng, khi nhóm người Đế Bắc Thần tới tửu lâu, họ lại phát hiện ra trong tửu lâu này vậy mà lại thấy không ít bóng dáng quen thuộc, ví dụ như Kinh Thiên Lãng.
Kinh Thiên Lãng sau khi nhìn thấy nhóm người Nhậm Tử Hằng thì không khỏi tiến lên nghênh đón: "Đế sư đệ, không ngờ lại gặp được các cậu, đây là cùng ra ngoài dùng bữa với nhóm người Nhậm Tử Hằng sao?"
"Không tệ, bọn tôi tình cờ gặp nhau nên hẹn cùng tới đây uống vài chén, Kinh sư huynh một mình ở đây là...?"
Đế Bắc Thần nhìn quanh bên cạnh Kinh Thiên Lãng, dường như chỉ có một mình huynh ấy ở đây dùng bữa, trong lòng có chút ngạc nhiên.
Kinh Thiên Lãng mỉm cười xua xua tay: "Tôi chỉ là vừa vặn muốn cải thiện bữa ăn một chút, cho nên mới tới đây."
Nói đoạn, Kinh Thiên Lãng kéo Nhậm Tử Hằng lại gần bên cạnh mình, thấp giọng nói: "Nhậm Tử Hằng, tôi đã canh giữ ở đây suốt mấy ngày nay rồi, nhưng lại không thấy thiếu niên mà cậu nói tới, sau đó cậu còn gặp lại người đó lần nào nữa không?"
"Tôi cũng không gặp lại." Nhậm Tử Hằng bất đắc dĩ lắc đầu: "Tôi nghĩ thân phận của cậu ấy nhất định không tầm thường, lần trước chỉ là cơ duyên xảo hợp mới gặp được, chắc hẳn sẽ không có chuyện rảnh rỗi không có việc gì làm mà lại xuất hiện ở đây đâu."
"Ai." Kinh Thiên Lãng thở dài một tiếng: "Cơ hội tốt như vậy mà lại bị các cậu bỏ lỡ mất, thật sự là đáng tiếc."
"Hôm nay tôi lại đến tửu lâu này cũng là hy vọng có thể có cơ hội gặp lại lần nữa, nhưng trong lòng tôi cũng hiểu chuyện này sợ là không dễ dàng đến thế." Trên mặt Nhậm Tử Hằng tràn đầy vẻ u sầu, trông như thể rất hối hận vì mình đã bỏ lỡ một cơ hội như vậy.
Thấy vậy, Kinh Thiên Lãng không khỏi vỗ vỗ vai Nhậm Tử Hằng, nói: "Thiếu niên kia đã có bản lĩnh như vậy, tin rằng sau này nhất định sẽ truyền ra danh tiếng thôi."
Bách Lý Hồng Trang cùng những người khác ở một bên nhìn vẻ mặt kỳ lạ của Kinh Thiên Lãng và Nhậm Tử Hằng, trong mắt cũng không khỏi lóe lên vẻ nghi hoặc đậm đặc.
"Đây là tình huống gì vậy? Thần thần bí bí cứ như là đã gặp phải chuyện gì đáng tiếc nuối cả đời người không bằng." Ôn Tử Nhiên nhướng mày, nhìn về phía Nhậm Tử Mỹ và Sở Cẩm Phong.
Nhậm Tử Mỹ và Sở Cẩm Phong lúc này trong lòng cũng thấy cực kỳ thú vị, lúc Nhậm Tử Hằng đi lừa người biểu cảm thật sự rất chân thật, nếu không phải họ biết rõ chân tướng sự việc, e là cũng bị Nhậm Tử Hằng gạt đi rồi.
"Một lát nữa cậu sẽ biết thôi." Sở Cẩm Phong thấp giọng nói bên cạnh Ôn Tử Nhiên: "Nói đi cũng phải nói lại, đây chính là lý do chúng tôi gọi các cậu tới."
Nghe vậy, nhóm người Bách Lý Hồng Trang không khỏi nhìn nhau, trong lòng lại càng thêm nghi hoặc.
Kể từ sau lần lịch luyện trước, họ đã không còn bất kỳ liên hệ nào với Kinh Thiên Lãng nữa, theo lý mà nói chuyện Kinh Thiên Lãng vừa kể hẳn là không liên quan gì đến họ mới phải chứ...
Huống hồ, nếu chuyện Kinh Thiên Lãng nói thực sự có liên quan đến họ, tại sao bây giờ rõ ràng đang ở trước mặt họ mà lại còn nhỏ giọng thì thầm với Nhậm Tử Hằng?
Nhậm Tử Hằng và Kinh Thiên Lãng cũng chỉ nói chuyện trong chốc lát, Kinh Thiên Lãng liền rời đi, nhóm người Bách Lý Hồng Trang lúc này mới bước vào trong bao sương.
"Sở sư huynh, những lời huynh vừa nói là có ý gì? Tại sao tôi nghe cứ mờ mịt không hiểu đầu đuôi thế nào vậy?"
Vừa bước vào trong bao sương, Ôn Tử Nhiên liền hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình.
Sở Cẩm Phong mỉm cười nhẹ: "Chuyện này phải bắt đầu từ chỗ Bách Lý sư muội tặng thuốc trị thương cho chúng tôi nói lên."
Lời này vừa thốt ra, nhóm người Bách Lý Hồng Trang vốn dĩ đang rất khó hiểu cũng đã đoán ra được vài phần.