Ôn Cảnh Huy cũng không lập tức giết chết Cổ Ngạn Nhiên, mà là mang hắn về Vân Kiếm Tông.
Trong chuyện lần này, bọn họ vẫn còn một vài điều cần phải hỏi cho rõ ràng, ví dụ như những chuyện liên quan đến Thẩm Diệu Long.
Nếu như không phải lúc trước Thẩm Diệu Long thật sự quá mức quá quắt, Ôn Tử Nhiên cũng không định lập tức giết chết hắn, nhưng mà hắn đã nói ra những lời như vậy, vì sự tôn nghiêm của toàn bộ Vân Kiếm Tông, hắn cũng nhất định sẽ không khách khí.
Bây giờ chỉ có thể xem Cổ Ngạn Nhiên có biết tất cả những điều này hay không, nếu không biết, vậy thì thôi vậy.
Đóng lại cửa lớn Vân Kiếm Tông, trực tiếp chặn đám người đứng đầu các đại thế lực đang muốn kéo gần quan hệ với Vân Kiếm Tông ở bên ngoài.
Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người cũng không khỏi thở dài một tiếng, Ôn Tử Nhiên đã trở về được vài ngày rồi, điều này có nghĩa là Vân Kiếm Tông vốn dĩ đã không còn sợ hãi Cổ Huyền Tông nữa.
Sở dĩ lúc trước truyền tin tức này ra ngoài, một mặt là để cảnh tỉnh mọi người, mặt khác cũng là cho bọn họ một cơ hội.
Nếu như lúc đó bọn họ chịu liên lạc với Vân Kiếm Tông, đồng thời biểu đạt sẽ đứng cùng một chiến tuyến, thì bây giờ bọn họ đã có thể xuất hiện ở bên trong Vân Kiếm Tông, chứ không phải bị từ chối ở ngoài cửa như hiện tại.
Chỉ tiếc là, lúc ban đầu không một ai nghĩ đến điểm này, sống sờ sờ bỏ lỡ cơ hội tốt nhất.
"Có Ôn thiếu tông chủ, tương lai Vân Kiếm Tông thật đúng là tiền đồ vô lượng, ai còn có thể sánh bằng?"
"Ai, trách chúng ta lúc trước không nắm bắt tốt cơ hội, trải qua chuyện lần này, e rằng Ôn tông chủ sau này sẽ không còn để ý đến chúng ta nữa."
"Ôn thiếu tông chủ lần này là cùng ra ngoài lịch luyện với Đế thiếu tông chủ bọn họ, điều này có phải có nghĩa là thực lực của Đế thiếu tông chủ bọn họ cũng đã đạt đến cảnh giới này?"
Mọi người nhìn nhau, bởi vì quan hệ giữa Đế Bắc Thần và Ôn Tử Nhiên vô cùng tốt, cho nên trước đây mọi người thường hay đặt bọn họ so sánh với nhau.
Từ trước đến nay, biểu hiện của Đế Bắc Thần đều vượt trội hơn Ôn Tử Nhiên một chút.
Nay Ôn Tử Nhiên đã có thành tích như vậy, nghĩ chắc thực lực của Đế Bắc Thần cũng không thể kém được.
Theo điểm này được đưa ra, mọi người lại nhìn nhau, nếu thật sự là như vậy, thì Thiên Cương Tông và các thế lực này tương lai thật sự là không ai có thể lay chuyển được.
"Các người nói xem, Ôn tông chủ và Tư Đồ tông chủ bọn họ có muốn nhân cơ hội này thống nhất thiên hạ hay không?"
Vốn dĩ lúc trước mọi người lo lắng là kế hoạch của Cổ Huyền Tông, mà giờ đây không khỏi lo lắng cho Vân Kiếm Tông và Thiên Cương Tông.
Dù sao, thực lực của hai tông môn này còn mạnh hơn Cổ Huyền Tông, nếu bọn họ có ý nghĩ như vậy, thì mọi người cũng căn bản không thể chống đỡ được!
Mọi người nhìn nhau, trái tim vừa mới đặt xuống lập tức lại treo lên.
Bách Lý Hồng Trang cùng nhóm người không hề để tâm đến suy nghĩ của những người bên ngoài, dù cho bọn họ đã đoán được biểu hiện hôm nay đã gây ra một hồi sóng gió lớn.
"Chủ nhân, đám gia hỏa bên ngoài kia chắc chắn đã hối hận muốn chết rồi." Tiểu Hắc trên mặt nở nụ cười đắc ý, "Biết đâu hiện tại đang lo lắng xem chúng ta có tiếp tục kế hoạch của Cổ Huyền Tông hay không."
"Cứ để cho bọn họ lo lắng đi, mấy tên này, vốn dĩ nên cảm nhận thật tốt những hậu quả này."
Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang đạm mạc, bọn họ cũng không có ý định như vậy, nhưng để cho những người này nơm nớp lo sợ một chút cũng coi như là sự trừng phạt đi.
"Đúng rồi, những tu luyện giả bỏ chạy lúc trước cứ để bọn họ chạy thoát như vậy sao?" Tiểu Bạch có chút nghi hoặc hỏi.
Đám gia hỏa kia lúc trước cũng cực kỳ kiêu ngạo mà, cứ thả đi như vậy cảm thấy thật sự không đáng chút nào.
"Yên tâm đi, bọn họ không chạy thoát đâu." Đế Bắc Thần cười nhạt nói.