Sau khi thử dùng linh thức giao tiếp với Thánh Nữ Thủy Tinh, Bách Lý Hồng Trang phát hiện điều này dường như không có hiệu quả gì, trong lòng nhất thời cũng thấy bất lực.
Thông thường mà nói, những bảo bối như thế này đều dùng linh thức để giao tiếp, thế nhưng phương pháp này lại không thông, nhất thời đúng là rất khó nghĩ ra cách khác.
Nàng rót lực lượng quang minh vào Thánh Nữ Thủy Tinh, Thánh Nữ Thủy Tinh liền nở rộ ra ánh quang càng thêm chói lọi, khiến lực lượng của nàng trở nên mạnh mẽ và tinh khiết hơn, khi tác chiến lại có tác dụng rất tốt.
Chỉ là, muốn đem lực lượng này vận dụng vào y thuật, quả thực là không tìm ra manh mối.
Bách Lý Hồng Trang nhíu mày, nàng nghiên cứu Thánh Nữ Thủy Tinh đã lâu, nhưng căn bản là không phát hiện ra tác dụng tương ứng.
"Nếu như vị Quang Minh Thánh Nữ đời trước đã phát hiện ra tác dụng này, thì chứng minh tác dụng này đích xác là tồn tại, chỉ là rốt cuộc đã làm thế nào?"
Đế Bắc Thần nhìn Bách Lý Hồng Trang đang lẩm bẩm một mình đầy phiền não ở bên cạnh, hắn cười cưng chiều đi tới bên cạnh nàng, "Nương tử, nhất thời chưa tìm ra được tác dụng này thì cũng không cần phải gấp."
"Thánh Nữ Thủy Tinh này là một món bảo bối, những năm qua, Hội trưởng bọn họ chắc hẳn đã nghiên cứu rất nhiều lần rồi, nhưng bọn họ vẫn không nghiên cứu ra được gì cả. Tuy Hội trưởng đặt hy vọng này lên người nàng, nhưng ta tin ông ấy cũng hiểu rằng đây không phải chuyện ngày một ngày hai là có thể phát hiện ra."
Đế Bắc Thần tiện tay cầm một miếng điểm tâm đưa cho Bách Lý Hồng Trang, "Ta tin nàng nhất định có thể phát hiện ra, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Hiện tại chúng ta tu luyện thuộc tính quang minh thời gian còn chưa dài, rất nhiều phương diện vẫn còn thiếu sót, biết đâu chờ sau khi thực lực của chúng ta tăng lên, hết thảy mọi thứ đều sẽ được giải quyết dễ dàng."
Bách Lý Hồng Trang nhìn Đế Bắc Thần ấm áp như ánh dương trước mắt, khóe môi cong lên một độ cong rực rỡ, "Bất kể khi nào, chàng luôn có thể xua tan phiền não trong lòng ta."
"Ta không nỡ để nàng phiền não." Đế Bắc Thần cười nhạt, vươn tay ôm lấy Bách Lý Hồng Trang vào lòng, người thương thơm tho trong ngực khiến hắn luôn nhịn không được muốn ôm lấy.
Dựa vào Đế Bắc Thần đầy thoải mái, Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, "Chàng nói cũng có lý, có lẽ là do thực lực còn chưa đủ. Dạo gần đây chúng ta cũng nghỉ ngơi đủ rồi, chi bằng đi lịch luyện một phen?"
"Ta cũng đang có ý đó." Đế Bắc Thần gật đầu, "Dạo này Vân Giác vẫn luôn lịch luyện, biết đâu khi hắn trở về tu vi đã vượt qua ta rồi, ta không thể để chuyện như vậy xảy ra được."
Bách Lý Hồng Trang hơi ngạc nhiên, "Ta thật không ngờ chàng lại còn có lòng hiếu thắng như vậy."
"Cái đó còn phải xem đối thủ là ai."
Khi Thượng Quan Doanh Doanh và Ôn Tử Nhiên nghe thấy đề nghị của hai người Bách Lý Hồng Trang liền lập tức gật đầu tán thành, "Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta xuất phát thôi!"
Mọi người nói hành động là hành động ngay, sau khi báo cho Đế Thiếu Phong một tiếng là bọn họ muốn bế quan liền trực tiếp tiến vào Hỗn Độn Chi Giới.
Khi hơi thở cỏ xanh nồng đậm truyền đến, mọi người liền đã xuất hiện ở thế giới rừng rậm.
Ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh biếc. Phóng mắt nhìn lại, bốn phía xanh mướt um tùm, màu xanh tươi tốt mang theo sinh cơ vô tận, khiến người ta không tự chủ được mà tâm tình vui vẻ.
"Nếu như không phải thực lực yêu thú ở đây đều vô cùng đáng sợ, thì nơi này đúng thật là một chỗ tốt để giải sầu." Ôn Tử Nhiên cười đầy ý vị, nhưng giữa hàng lông mày lại không tự chủ được hiện lên một tia nghiêm túc cẩn trọng.
Linh Nhi và Ngôn Triệt cũng đi vào cùng, bọn họ cũng cần lịch luyện để thăng tiến, ngày ngày bế quan tu luyện hiển nhiên đã không đủ.
"Quy tắc thiên địa ở đây dường như rõ ràng hơn thì phải." Linh Nhi lộ vẻ kinh ngạc, nói.