Dưới thác nước khí thế bàng bạc kia, dáng hình của Chung Ly Mục lộ ra vẻ vô cùng nhỏ bé.
Những đợt sóng nước khổng lồ ập lên người hắn, trực tiếp hất văng hắn xuống phía dưới dòng sông.
Tuy nhiên, Chung Ly Mục cũng mang một sự kiên trì bền bỉ, rất nhanh đã quay trở lại.
Cho nên, hiện tại khi mọi người luyện tập vung kiếm, đều nhìn Chung Ly Mục không ngừng thử nghiệm, không ngừng thất bại.
Càng chiến càng bại, càng bại càng chiến.
Ôn Tử Nhiên vì tò mò chiêu thức này của Chung Ly Mục khó khăn đến mức nào, nên cũng tự mình thử một lần, mà kết quả không nghi ngờ gì là vô cùng "ngược tâm".
Hắn còn chưa thử leo lên được mấy bước đã trực tiếp bị thác nước nhấn chìm, uống liền mấy ngụm nước sông mới ngoi đầu lên được.
Đế Bắc Thần, Mặc Vân Giao cùng Bách Lý Ngôn Triệt cũng thử qua một lần, tu vi của họ tuy cao hơn Ôn Tử Nhiên một chút, nhưng quãng đường tiến lên cũng chỉ hơn được mấy bước, trước thác nước này vẫn lộ vẻ cực kỳ nhỏ bé.
Hầu như mỗi khi tiến lên một bước, độ khó lại tăng thêm một chút, với tình trạng hiện tại của họ, muốn đạt tới khoảng cách mà Chung Ly Mục đang đứng, không nghi ngờ gì là vô cùng xa vời.
"Khoảng cách này... thật sự là quá lớn." Ôn Tử Nhiên tặc lưỡi cảm thán, "Chúng ta còn phải luyện dài dài."
Mặc Vân Giao sau khi trải nghiệm khoảng cách đó, ánh mắt nhìn về phía Chung Ly Mục cũng theo đó mà thay đổi.
"Nếu Chung Ly Mục đến Thượng Tầng Giới, e là chẳng có mấy ai sánh bằng."
Đế Bắc Thần gật đầu, nhìn thiếu niên đang mặc thú y kia, thiên tài như vậy, quả thực kinh diễm tuyệt luân.
"Trước đây cứ ngỡ thiên tài xuất chúng ở Thượng Tầng Giới nhiều vô số kể, nhưng trước mặt Chung Ly Mục, những thiên tài đó đều trở nên ảm đạm thất sắc."
"Thiên tài ở Thượng Tầng Giới cũng không ít, mỗi người đều đang liều mạng tu luyện. Khoảng thời gian chúng ta mới vào đây, ta nghĩ Quân Lăng Tuân và Tiêu Sắt Vũ e là cũng đang liều mạng tu luyện đấy."
Mặc Vân Giao ánh mắt hơi trầm xuống, tuy hắn cảm thấy tính cách của Mộ Cẩm Sắt không ra sao, nhưng từ lúc ở Tiên Vân Bí Cảnh vẫn có thể thấy tên này cũng mang một sự kiên trì bền bỉ.
Lần này ăn quả đắng trên người Hồng Trang, khả năng tự bạo tự khí không lớn lắm, dốc hết sức bình sinh ngược lại rất có thể.
"Chúng ta chẳng phải cũng đang nỗ lực tu luyện sao?" Đế Bắc Thần cười nhạt, trong ánh mắt lại lóe lên một tia hàn quang, "Lần tới gặp mặt liền có thể phân cao thấp."
Chớp mắt một cái, thời gian hai tháng đã trôi qua.
Ngoại trừ Ôn Tử Nhiên và Thượng Quan Doanh Doanh, thực lực của mọi người đều dừng lại ở Tinh Vân cửu giai.
Theo lời Hoa bà bà, thời điểm này không nên vội vã đột phá, quan trọng nhất chính là tích lũy.
Trong số họ, người đầu tiên cảm nhận được khả năng đột phá chính là Bách Lý Ngôn Triệt, vốn dĩ thực lực của hắn so với Linh Nhi còn yếu hơn vài phần, mà hiện tại đã là ngang tài ngang sức.
Linh Nhi vì sự tồn tại của phong ấn, nên đột phá có vẻ khó khăn hơn.
Bách Lý Ngôn Triệt sau khi cảm nhận được cơ hội đột phá liền một mực áp chế, cũng không có ý định đột phá ngay.
"Đến lúc đó nếu chúng ta cùng đột phá thì thú vị lắm đây." Bách Lý Ngôn Triệt cười nói.
"Đúng lúc nhân cơ hội này, các ngươi chờ ta và Doanh Doanh với." Ôn Tử Nhiên vẻ mặt đầy vui mừng, "Ngày thường tốc độ đột phá của các ngươi quá nhanh, ta và Doanh Doanh luôn đuổi không kịp các ngươi, bây giờ đây quả là một cơ hội tốt."
"Ta thấy điều đó chưa chắc." Đế Bắc Thần nhướng mày nói.
"Bắc Thần, ngươi như vậy là sẽ bị đánh đấy." Ôn Tử Nhiên đe dọa.
"Với thực lực của ngươi?"
"...Coi như ta chưa nói gì."
Liên tiếp ở lại Tiên Khí Sâm Lâm hai tháng, mọi người cũng đã hiểu biết thêm không ít về môi trường xung quanh nơi này.