"Chỉ Tình, nàng chắc là định đi tới Thượng Tầng Giới phải không?"
Bạch Tuấn Vũ chỉ cần chú ý tới biểu cảm của Hạ Chỉ Tình là đã đoán được suy nghĩ của nàng, hắn và Chỉ Tình ở bên nhau cũng đã mấy năm rồi, đối với tính cách của Chỉ Tình có thể nói là hiểu rõ không gì bằng.
Hạ Chỉ Tình gật đầu, "Tuy nói chưa từng đi qua, nhưng chỉ cần nghe Hồng Trang kể là có thể biết nơi đó rất tốt, tới đó thực lực của chúng ta đều có thể nâng cao hơn nữa."
Nói đoạn, Hạ Chỉ Tình dường như nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn về phía Bạch Tuấn Vũ, hỏi: "Tuấn Vũ, chàng muốn đi không?"
Nhìn dáng vẻ lo lắng đó của Hạ Chỉ Tình, Bạch Tuấn Vũ khẽ cười một tiếng, "Ta còn tưởng sau khi Hồng Trang trở về, nàng đã quên mất ta sang một bên rồi chứ."
"Thiếp làm gì có." Hạ Chỉ Tình mỉm cười, sự tốt bụng của Bạch Tuấn Vũ đối với nàng, nàng vẫn luôn khắc ghi trong lòng.
Cho dù đã ở bên nhau lâu như vậy, Bạch Tuấn Vũ vẫn chăm sóc nàng chu đáo như thuở ban đầu, khiến nàng vô cùng cảm động.
"Xem như nàng còn chút lương tâm, ta sẽ cùng nàng đi vậy." Bạch Tuấn Vũ cưng chiều cười nói.
"Chàng nói thật chứ?"
Hạ Chỉ Tình vui mừng nhảy dựng lên, xét về bản thân nàng thì việc này vốn chẳng cần phải cân nhắc.
Điều duy nhất khiến nàng lo lắng là Bạch Tuấn Vũ không muốn đi, nếu Tuấn Vũ không đi, vậy một mình nàng cũng chẳng biết rốt cuộc là nên đi hay không.
Giờ đây Tuấn Vũ đã đồng ý, nàng liền không còn nỗi lo về sau nữa.
"Ta còn không hiểu nàng sao?" Bạch Tuấn Vũ lộ vẻ bất lực, "Hồng Trang quan trọng với nàng như vậy, trước kia lúc Hồng Trang không có ở đây, nàng cứ luôn miệng nhắc tới, giờ Hồng Trang đã về, lại đưa ra cho nàng một lựa chọn như thế này, nàng không đồng ý mới là lạ."
"Tuấn Vũ, chàng thật sự quá hiểu thiếp rồi!" Hạ Chỉ Tình vẻ mặt vui sướng, "Thật ra thiếp có được ngày hôm nay đều là nhờ Hồng Trang, nếu không nhờ Hồng Trang luôn khích lệ và giúp đỡ thiếp, ngày trước thiếp căn bản không thể nào gia nhập tông môn.
Chàng cũng nghe những lời Hồng Trang nói rồi đấy, trên thế giới này còn có biết bao nhiêu cường giả, chẳng lẽ chúng ta cứ an phận thủ thường mà từ bỏ tất cả sao?"
Bạch Tuấn Vũ khẽ gật đầu, "Nàng nói đúng, đi Thượng Tầng Giới xông pha một phen chưa chắc không phải chuyện tốt."
Nhìn Hồng Trang và Bắc Thần rời đi cũng chỉ mới ngắn ngủi vài năm mà thôi, thực lực lại đã nâng cao đến mức độ này.
Hiện tại bọn họ vẫn còn rất trẻ, nhân lúc này ra ngoài xông pha một phen, cũng sẽ đạt được thành tựu cao hơn.
"Chỉ Tình, thực ra với tu vi hiện tại của chúng ta, Hồng Trang chịu đưa chúng ta đi đã là chiếu cố chúng ta rồi, thế nên chúng ta nhất định phải nỗ lực thật tốt."
Bạch Tuấn Vũ thần sắc nghiêm túc, tuy nói Hồng Trang không hề nhắc tới điểm này, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ.
Nếu như cần trợ thủ, vậy trực tiếp tìm một người từ Thượng Tầng Giới chẳng phải đơn giản hơn nhiều, nhưng Hồng Trang đề nghị đưa họ cùng đi, chính là vì tình nghĩa ngày xưa, muốn dìu dắt họ.
Cơ hội tốt như vậy, nếu không nắm bắt, thì thật phụ lòng tốt của Hồng Trang.
Nghe những lời của Bạch Tuấn Vũ, Hạ Chỉ Tình cũng hiểu ra, "Thiếp hiểu, Hồng Trang đối với chúng ta vẫn luôn rất chân thành."
Điều nàng cảm thấy may mắn nhất chính là địa vị hiện tại của Hồng Trang so với nàng đã không cùng một đẳng cấp, nhưng Hồng Trang chưa bao giờ để ý tới điều đó, vẫn luôn đối đãi với nàng bằng tấm lòng chân thành.
"Đã quyết định rồi, vậy chúng ta có cần nói với Hồng Trang trước không?" Hạ Chỉ Tình nhếch môi cười nhạt, "Lần này họ trở về e là cũng không ở lại quá lâu, sớm nói với nàng ấy cũng tiện để sớm chuẩn bị."
"Như vậy cũng tốt, hay là chúng ta qua đó ngay bây giờ đi."