Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu: "Tin tức tới bất ngờ, chuyến đi lần này của chúng ta e là phải mất không ít thời gian..."
"Đây là cơ hội rèn luyện hiếm có, biết đâu lại đạt được sự tăng tiến không nhỏ, có thể đi thì cứ đi thôi." Đế Dục Tuyệt tươi cười, vốn là người trẻ tuổi, cơ hội thế này đương nhiên phải xông pha một phen.
Mộ Lăng Băng lại có chút lo lắng: "Mẹ nghe nói nơi này rất nguy hiểm, rất nhiều người vào trong rồi không ra được, các con nhất định phải cẩn thận đấy."
"Yên tâm đi, Bắc Thần và Hồng Trang trước đây chẳng phải cũng từng đi rèn luyện ở rất nhiều nơi sao? Theo ta thấy, kinh nghiệm rèn luyện của chúng còn phong phú hơn cả nàng đấy." Tư Đồ Diễn nhìn Mộ Lăng Băng, cười nói.
Nghe Tư Đồ Diễn nói vậy, Mộ Lăng Băng ngẫm nghĩ thấy cũng đúng là như thế.
Cứ nhìn Thượng tầng giới này mà xem, đó chẳng phải là nơi Hồng Trang và Bắc Thần đã một đường xông pha mà lên sao.
"Bắc Thần, con phải chăm sóc Hồng Trang cho tốt." Mộ Cẩm Sắt dặn dò.
"Ngoại tổ mẫu yên tâm, có con ở đây, tuyệt đối sẽ không để Hồng Trang xảy ra chuyện gì."
Cùng lúc đó, Ôn Cảnh Huy cũng đang dặn dò Ôn Tử Nhiên và Thượng Quan Doanh Doanh.
Đối với người tu luyện mà nói, rèn luyện là chuyện bình thường không thể bình thường hơn, chỉ là làm bậc trưởng bối thì luôn không tránh khỏi lo lắng.
Dù sao, nơi rèn luyện luôn tồn tại những rủi ro không thể tránh khỏi, đặc biệt là ở Thượng tầng giới này, ẩn số lại càng nhiều hơn.
"Mẫu thân, chúng con sắp sửa xuất phát rồi.
Khoảng thời gian này mọi người cứ ở lại đây nhé, đây là dược tề con điều chế, rất có ích cho việc tu luyện, mỗi đêm có thể ngâm mình một chút." Bách Lý Hồng Trang giao dược tề cho Mộ Lăng Băng.
"Phụ thân, ngoài việc tu luyện mỗi ngày, khu vực phía sau núi có khá nhiều yêu thú, rất thích hợp để rèn luyện."
Đế Bắc Thần cũng nói rõ cách sử dụng dược tề tốt nhất, anh có thể cảm nhận được tu vi của Lan Vân Tiêu và những người khác dạo gần đây đang tăng tiến nhanh chóng.
Tuy nhiên, chỉ tăng tiến tu vi thôi là chưa đủ, chiến đấu mới là thứ thúc đẩy người tu luyện tiến bộ nhanh hơn.
"Các con cứ yên tâm mà đi, không cần lo lắng cho bọn ta, bọn ta sẽ ở lại đây chờ các con trở về." Lan Vân Tiêu cười rạng rỡ, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy sự quan tâm, nhưng sâu trong đáy mắt mà người khác không để ý tới vẫn không tránh khỏi lộ vẻ lo âu.
Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, mọi người liền xuất phát.
Lần xuất hành này ngoài họ ra, Bách Lý Vân Yên cùng không ít người tu luyện của Đế gia cũng đồng loạt lên đường.
Trong tình huống các thế lực đều có mặt như thế này, số lượng người vẫn có thể chiếm được chút ưu thế.
Dẫn đội vẫn là Đại trưởng lão, sau khi đã có kinh nghiệm lần đầu, mọi người đều đã quá quen thuộc đường đi lối lại.
Bách Lý Hồng Trang và những người khác ngồi trên phi xa của Đế Bắc Thần, bám sát theo phi xa của Đại trưởng lão lướt về phía Tây Bắc.
"Nghe nói Dong Binh Công Hội cũng sẽ phái người đến, không biết Hoàng Phủ Đình và những người đó có ở đó không?" Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang sáng lên, kể từ lần nói chuyện muốn đi rèn luyện tới giờ, họ vẫn chưa từng gặp lại Hoàng Phủ Đình.
Hiện tại vì việc đi đường khá vội vàng, họ cũng không kịp ghé Đế Vân Thành để hỏi thăm.
"Dựa theo đánh giá của ta về Hoàng Phủ Đình, cơ hội này... cậu ta chắc chắn sẽ không bỏ lỡ." Đế Bắc Thần suy tư lên tiếng: "Hơn nữa chuyện này đang lan truyền khắp nơi, ta nghĩ chắc chắn họ cũng biết chúng ta sẽ đến, biết đâu đã đang đợi chúng ta rồi."
"Nếu quả thật như vậy thì cũng tốt." Bách Lý Hồng Trang mỉm cười: "Đây là cơ hội rèn luyện rất tốt, nếu có thể đạt được cơ duyên gì đó thì lại càng tuyệt vời hơn."
"Thể hiện của Hoàng Phủ Đình tại Dong Binh Công Hội rất tốt, ta cũng thấy cậu ta sẽ đi." Mặc Vân Giao nói.