Mọi người khi nhìn thấy bộ dạng vô lý này của Tiêu Sắt Vũ trong lòng đều cảm thán một trận, mặt dày đến mức độ này thật sự khiến người ta phải kinh ngạc không thôi!
Trước một khắc nàng ta còn cùng Quân Lăng Tuân khinh bỉ bọn họ, hiện tại lại dùng giọng điệu ra lệnh để yêu cầu họ làm đủ thứ chuyện, đây chẳng phải là chuyện cười sao?
"Tình trạng này của hắn người ngoài căn bản không cách nào cứu được, chẳng phải cô cũng am hiểu sức mạnh quang minh sao? Sao chính cô không tự mình thử xem?"
Bách Lý Hồng Trang chán ghét nhìn Tiêu Sắt Vũ một cái, "Nếu cô muốn rời khỏi đây thì hãy tìm lối ra cho kỹ, bằng không thì cứ chờ chôn cùng hắn đi."
"Sắt Vũ, cứu ta!"
Quân Lăng Tuân chìa tay ra, đau đớn nhìn Tiêu Sắt Vũ.
Tiêu Sắt Vũ vội vàng chạy đến bên cạnh Quân Lăng Tuân, "Lăng Tuân, nhất định sẽ không sao đâu, chàng hãy đuổi hắn ra khỏi tâm trí của chàng đi!"
Bách Lý Hồng Trang và những người khác tìm kiếm xung quanh, phát hiện tình huống này quả nhiên giống như Linh Nhi đã nói trước đó, nơi này căn bản chính là một con đường chết, hoàn toàn không tìm ra cách rời đi.
"Sao có thể không có đường?" Giang Văn Ngạn không thể tin nổi nhìn xung quanh, phàm là đã đến một nơi nào đó, tất nhiên phải có đường đi tới, sao có thể cái gì cũng không có?
"Nơi này thực sự quá kỳ lạ." Đế Bắc Thần quay mắt nhìn thoáng qua Quân Lăng Tuân, phát hiện sự giãy giụa của người sau đã ngày càng nhỏ đi, lập tức trầm giọng nói: "Đối phương sắp đoạt xá thành công rồi, chúng ta mà không tìm được lối ra thì thực sự phiền phức."
"Đáng chết! Vậy mà lại tới một nơi quỷ quái như thế này!" Bách Lý Ngôn Triệt tức giận, xét từ tình hình hiện nay, tu luyện giả biết cách rời khỏi nơi này chỉ có một người, đó chính là chủ nhân nơi đây.
Rất rõ ràng, đối phương không thể nào nói cho bọn họ biết.
"Tử Nhiên bọn họ không biết có gặp phải tình huống như thế này không? Vậy thì hỏng bét rồi." Bách Lý Ngôn Triệt không khỏi liên tưởng đến tình huống của Ôn Tử Nhiên và Thượng Quan Doanh Doanh lúc đó, bọn họ đều là nghe theo tiếng đàn này mà đến.
"Chắc là không đâu." Đế Bắc Thần lắc đầu, "Thử thách ở cái hồ đó rất khó, nếu đối phương là vì để đoạt xá thì căn bản không cần tốn nhiều công sức như vậy."
"Yêu cầu quá cao, người bình thường căn bản không vào được, hắn tự nhiên cũng không có cơ hội đoạt xá."
"Vậy tại sao chúng ta ở đây lại như thế này?" Linh Nhi khó hiểu, một người ở hồ tâm đình, một người ở dưới đáy hồ, giữa hai bên chắc hẳn phải có sự liên hệ nào đó.
"Nếu ta đoán không lầm, chủ nhân nơi đây chỉ là mượn cái cơ hội hồ tâm đình này mà thôi."
"Bởi vì hồ tâm đình rất bắt mắt, phàm là tu luyện giả đến nơi này tất nhiên sẽ nghĩ cách tiến vào hồ tâm đình."
"Hắn bày bố mọi thứ dưới nước, khi có tu luyện giả xuất hiện liền có thể cuốn họ vào đây, tiện hơn nhiều so với việc hắn ở những nơi khác."
"Trước kia cũng có không ít tu luyện giả, tại sao họ không bị cuốn xuống?" Giang Văn Ngạn nghi hoặc nói, điểm này dường như có chút không thông suốt.
Bách Lý Hồng Trang lên tiếng nói: "Đó là vì hắn cũng có yêu cầu đối với vật chủ mà mình lựa chọn."
Nếu như thể chất của tu luyện giả quá kém, điều đó có nghĩa là hắn muốn mượn cơ thể này để thăng cấp lên tu vi cao hơn là cực kỳ khó khăn, đến lúc đó không tránh khỏi việc phải đi tìm cơ thể khác.
Thế nhưng, nếu ngay từ đầu có thể tìm được một bộ da tốt, hắn cũng không cần phải tốn nhiều công sức như vậy nữa.
Đúng lúc này, Quân Lăng Tuân vốn đang giãy giụa bỗng nhiên ngừng lại, khuôn mặt tuấn tú đột ngột nở một nụ cười tà khí.
Nụ cười này khác với kiểu cười lạnh âm độc ngày thường, mang theo một chút yêu dị và quỷ quái, khiến người ta không dưng mà cảm thấy lạnh sống lưng.