“Nơi xuất hiện chiến trường viễn cổ nằm ở sa mạc bên ngoài thành Tây Hãn, những người tụ tập trong thành chủ yếu là đám tu luyện giả mới đến.”
“Đương nhiên, cũng có không ít thương nhân. Nơi này đột nhiên có nhiều người như vậy, cơ hội làm ăn đương nhiên cũng là vô hạn.”
Đại trưởng lão cười nhạt, dẫn mọi người chầm chậm tiến về phía trước: “Tin tức chúng ta nắm được đã là chuyện của trước kia rồi, ở đây mỗi ngày đều sẽ có chuyện khác nhau phát sinh, cho nên trước khi đi, ta phải tìm hiểu tình hình mới nhất đã.”
“Nếu không có vấn đề gì, ta lại dẫn các ngươi cùng đi.”
Nghe vậy, mọi người đều gật đầu, bởi vì Đế Bắc Thần và những người khác bế quan, cộng thêm việc vội vàng trên đường đi này, tin tức Đế gia nhận được đã là chuyện của nửa tháng trước, không ai biết nửa tháng nay có xảy ra chuyện gì khác hay không.
“Bắc Thần, gia tộc các huynh quả nhiên là nghiệp lớn gia lớn, bất kể đến thành trì nào cũng đều có người của mình.”
Ôn Tử Nhiên nhìn ông lão đang trò chuyện vui vẻ với Đại trưởng lão phía trước, không khỏi cảm thán.
“Gia tộc chúng ta đứng vững bao nhiêu năm nay, đại đa số các thành trì đều sẽ có một phần quan hệ. Không chỉ chúng ta, các gia tộc khác cũng vậy.” Đế Thiếu Phong cười nói.
“Cho dù trước đó không có quan hệ, sau khi chuyện này xảy ra thì chắc chắn cũng sẽ lập tức phái người tới xem xét, cho nên chỉ cần chúng ta tới, nhất định sẽ nhận được tin tức mới nhất.”
“Thì ra là thế.” Ôn Tử Nhiên hiểu rõ. Tuy rằng Vân Kiếm Tông cũng có tầm ảnh hưởng không nhỏ ở hạ tầng giới, nhưng không thể phủ nhận, họ không làm được đến mức này.
Trong lúc Đại trưởng lão tìm hiểu tình hình, Bách Lý Hồng Trang và những người khác thì đang quan sát tình hình trong thành.
Đủ loại tu luyện giả tụ tập ở đây, mỗi khoảnh khắc đều có tu luyện giả tiến vào thành, những tu luyện giả này thường hợp lại thành từng đội ngũ một.
Toàn bộ thành trì hiện lên vẻ náo nhiệt phi thường, các cửa hàng đan dược, cửa hàng binh khí vân vân liên quan đến tu luyện giả đều kinh doanh bùng nổ, thấp thoáng còn có thể nghe thấy tin tức hàng đã bán hết.
“Đây sợ rằng là lần náo nhiệt nhất của thành Tây Hãn những năm gần đây rồi.” Đế Thiếu Phong cười lắc đầu, “Ngày thường thành Tây Hãn tuy cũng không nhỏ, nhưng vì vị trí địa lý khá hẻo lánh, cho nên cũng không tính là rất náo nhiệt.”
“Mỗi khi xuất hiện tiểu thế giới loại này luôn có thể thúc đẩy một thành trì.” Bách Lý Vân Yên cười nhẹ, tình huống như này bọn họ hiển nhiên đã nghe qua không ít.
“Các người nhìn xem, người kia trông hơi quen mắt, hình như là người của Tiêu gia?”
Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang khóa chặt về phía trước, đó là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, nàng nhớ đã từng gặp ở Phong Tiêu thành.
Mọi người đều nhìn theo ánh mắt của Bách Lý Hồng Trang, nam tử kia cũng đang quan sát Bách Lý Hồng Trang, cho đến khi cảm nhận được ánh mắt của mọi người, hắn mới quay đầu đi, không tiếp tục ngó nghiêng nữa.
“Không sai, người này đúng là người của Tiêu gia.” Đế Bắc Thần khẳng định lên tiếng.
“Chúng ta lần này tới khá muộn, tin rằng Quân gia và Tiêu gia đều đã đến trước rồi.” Đế Thiếu Phong dang hai tay ra, thần sắc lại vô cùng bình tĩnh, “Rất nhanh các ngươi sẽ lại nhìn thấy đại đa số những người từng gặp ở Tiên Vân bí cảnh.”
“Mộ Dung Cảnh, Trần Phong còn có Giang Văn Ngạn, bọn họ chắc cũng đã đến rồi nhỉ.”
Gương mặt góc cạnh rõ ràng nở nụ cười nhạt, tựa như ánh nắng tháng ba, ấm áp tươi sáng.
Đế Thiếu Phong gật đầu: “Có cơ hội như vậy, bọn họ sẽ không bỏ lỡ đâu.”
“Nói như vậy, lát nữa chúng ta có thể đi hàn huyên tâm sự rồi.” Ôn Tử Nhiên cười nói: “Nói đi cũng phải nói lại, cũng vài tháng không gặp rồi.”