Bách Lý Hồng Trang vốn đang chuẩn bị đột phá, sau khi cảm nhận được khí tức này thì không khỏi giật mình, xoay đầu nhìn về phía Giang Văn Ngạn.
Không ai ngờ tới vào thời khắc này, Giang Văn Ngạn lại đột ngột đột phá, chuyện này thật sự có chút ngoài dự liệu.
Giang Văn Ngạn thấy vui mừng khôn xiết, hắn cũng muốn mình có thể đột phá sớm một chút để giải trừ khốn cảnh cho mọi người.
Lần này tuy bị thương nặng, nhưng trong cái rủi lại có cái may, hắn có thể cảm nhận được bản thân càng ngày càng gần với sự đột phá, mà ngay vừa nãy, hắn đã bất ngờ đột phá thành công.
Giang Văn Ngạn chắn trước đòn tấn công của Tiêu Sắt Vũ, gương mặt nghiêm nghị lộ rõ vẻ lạnh lùng: "Tiêu Sắt Vũ, tình thế này chưa chắc đã như ngươi nghĩ!"
"Giang Văn Ngạn, tuy ngươi có chút giao tình với bọn họ, nhưng thời gian ta quen biết ngươi còn lâu hơn bọn họ. Vào lúc này, ngươi căn bản không cần thiết phải đứng về phía bọn họ làm gì."
Quân Lăng Tuân nhìn Giang Văn Ngạn, thuyết phục: "Thứ ngươi coi trọng chẳng qua chỉ là lợi ích, chỉ cần giết bọn họ, lợi ích ngươi nhận được ta sẽ cho gấp đôi! Ngươi phải biết rằng, chỉ cần bọn họ biến mất, Đế gia và Lâm gia sớm muộn gì cũng sẽ bại dưới tay chúng ta."
Tiêu Sắt Vũ cũng thần sắc bình tĩnh, không có bạn bè vĩnh viễn, vào thời khắc này, phản bội là chuyện thường xảy ra nhất. Nàng tin rằng, Giang Văn Ngạn nhất định sẽ không từ chối.
Bách Lý Hồng Trang cùng những người khác khẽ nhíu mày, dù Giang Văn Ngạn có gia nhập phe của Quân Lăng Tuân và Tiêu Sắt Vũ, bọn họ cũng chưa chắc đã không đối phó nổi. Chỉ là, nếu Giang Văn Ngạn thật sự làm vậy, thì chỉ có thể chứng minh bọn họ đã nhìn lầm người.
"Ha ha."
Giang Văn Ngạn chợt khẽ cười một tiếng, ánh mắt thoáng xao động trong chốc lát, khi dời lại nhìn Quân Lăng Tuân thì đã lộ ra sự nghiêm túc chưa từng có.
"Quân Lăng Tuân, trước kia ta quả thực là như vậy, nhưng sau khi quen biết bọn họ, ta đột nhiên cảm thấy chán ghét cách đối nhân xử thế trước đây của mình. Lợi ích đúng là rất quan trọng, nhưng bây giờ ta cảm thấy vì bạn bè mà xả thân, cũng là một chuyện rất hào sảng."
Giang Văn Ngạn vốn dĩ có dung mạo vô cùng thanh tú, luôn đối đãi với thế nhân bằng vẻ ngoài ôn hòa, mà giờ phút này, trên mặt hắn bớt đi một tia ôn hòa giả tạo, thêm vào một chút nghiêm túc.
Đôi mắt đen láy bùng cháy ngọn lửa hừng hực, khiến trái tim Bách Lý Hồng Trang và những người khác hoàn toàn được thắp sáng!
Từ trước đến nay, bọn họ đều cảm thấy Giang Văn Ngạn là một người bạn đáng để kết giao sâu sắc, và giờ đây mọi thứ đều chứng minh phán đoán của bọn họ không hề sai!
Quân Lăng Tuân nhìn Giang Văn Ngạn đầy khó tin, hắn thật sự rất khó tin được những lời ấu trĩ như vậy lại có thể thốt ra từ miệng Giang Văn Ngạn.
"Vì huynh đệ mà liều mạng?" Quân Lăng Tuân lắc đầu nhìn Tiêu Sắt Vũ, rồi lại quay đầu, sắc mặt âm u nói: "Giang Văn Ngạn, ngươi đừng ấu trĩ nữa! Ngươi tưởng đang xem tiểu thuyết võ hiệp à? Ngươi là Giang gia thiếu chủ, nếu cha ngươi biết ngươi nói ra những lời như vậy, nhất định sẽ thất vọng tột cùng về ngươi."
"Có lẽ ông ấy sẽ thất vọng về ta, nhưng chỉ cần bản thân ta không thất vọng là được." Giang Văn Ngạn cười nhạt, "Cho nên Quân Lăng Tuân, tiếp chiêu đi!"
Quân Lăng Tuân khẽ nhổ nước bọt, trong lòng tràn ngập sự tức giận khó tả. Đám khốn kiếp này, lại có thể khiến Giang Văn Ngạn vì bọn họ mà trả giá như vậy, nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn căn bản không thể tin được.
Tại sao?
Rốt cuộc tất cả những điều này là vì sao?
Hắn thật sự rất muốn hỏi ông trời, cái loại người như Đế Bắc Thần dựa vào đâu mà có thể khiến mọi người trả giá vì hắn.
Quân Lăng Tuân không hề phát hiện ra đằng sau sự tức giận này của mình chính là sự đố kỵ điên cuồng!
"Văn Ngạn, lần này phải dựa vào ngươi che chở cho chúng ta rồi." Bách Lý Ngôn Triệt khẽ cười một tiếng, từ sau khi nghe được những lời đó, hắn đã hoàn toàn chấp nhận Giang Văn Ngạn.