📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngoảnh Lại Chặng Đường Thơ

203 trả lời, 11.510 lượt xem — Trang 1 / 7
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:03:00Trường Phi Bảo>
 
 
Ngoảnh Lại Chặng Đường Thơ
 
 
"Tình yêu" là mạch nguồn cảm xúc muôn đời của thi nhân.
Tình yêu cho em nhiều hy vọng, nhiều khát khao. Rồi cũng chính tình yêu làm tổn thương em... Khi mất mát mới biết trân trọng những gì tình yêu có, khi khổ đau mới biết quý hạnh phúc kề bên cạnh, khi em vĩnh viễn xa rời vòng tay anh, em mới chợt hiểu rằng: cần anh bên đời em biết dường nào.
 
Đêm đêm nỗi nhớ về anh luôn làm em nghẹn ngào, trong khoảnh khắc cô đơn buồn bã nhất, em thường suy nghĩ lại từng năm tháng đã qua. Thước phim hồi ức, vòng quay số phận, tuổi hoa niên, thời vụng dại... phút giây nào cũng ngập đầy yêu dấu.
 
Em luôn luôn sống về một điều gì đã cũ. Em thích đối mặt cùng nỗi đau, cuộc sống em khan hiếm niềm vui, nhưng em lại rất giàu kỷ niệm. Tình yêu dạy em biết khoan dung, tình yêu tập cho em lòng vị tha, chia sẻ. Hãy cảm thông cho đôi lứa yêu nhau mà không đến được với nhau. Tình yêu làm nhịp đập con tim em thổn thức. Tình yêu kỳ diệu, sống động qua từng hơi thở, tình yêu...chính là duyên, là nợ...Em đa mang tình yêu trong thơ.
 
Thật nuối tiếc nếu như anh không phải bờ bến cuối cùng của cuộc đời em. Thật đau lòng nếu cả hai xa nhau vì định mệnh trái ngang. Liều thuốc tháng năm chửa lành mọi vết thương, em tin mình sẽ trưởng thành hơn mà sống.
Nhưng nếu một ngày em thật sự sống không nổi, đó là ngày tình yêu trong thơ em không còn nữa, và kỷ niệm về anh không còn nữa, em chai sạn cảm xúc...Trời ơi! em chết mất.
 
"Ngoảnh lại chặng đường thơ"
Cuối cùng em muốn nhìn lại chặng đường mình đã đi, sắp đi và sẽ đi. Trên con đường ấy có sự chứng nhân của quá khứ, hiện diện của tương lai. Trên con đường em qua còn có bóng dáng của cha mẹ, bạn bè, thầy cô, tình yêu em mang theo, tình yêu em bỏ lại, tình hờ hững, tình mong manh, đằng sau cuộc tình em mong anh hạnh phúc. Dù con đường em đi đầy chông gai, sỏi đá, nhưng em tin sỏi đá cũng ra hoa, ra trái, cảm ơn cuộc đời bao la...Cảm ơn một ngày xa, ngày em đặt chân vào cuộc đời, để có em như ngày hôm nay. Tình yêu! vâng, tình yêu thành thiên thu mãi mãi...mãi mãi em yêu anh!
 
Trường Phi Bảo
Sài gòn, 11/7/2008
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:06:58Trường Phi Bảo>
 
Khi Biết yêu
Trường Phi Bảo
 
Khi biết yêu người ta thường thay đổi
Thích mộng mơ, đôi lúc lại làm thơ
Và con người hay suy nghĩ vẩn vơ
Thường giận dỗi và nũng nịu bất ngờ
 
Chốc lát đây nhìn ra ngoài cửa sổ
Bỗng thấy mình đã lớn tự bao giờ
Đôi khi thẹn thùng, ngập ngừng, e lệ...,
Là biết yêu, biết nhớ, biết đợi chờ!
 
(7/11/1999)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:09:10Trường Phi Bảo>


Phận Gái
Trường Phi Bảo

Làm thân con gái thiệt buồn
Nửa yêu, nửa dỗi, nửa hờn miên man
Nửa chờ số kiếp đưa sang
Nửa lo đò lật dở dang phận mình

Mười hai bến - một cuộc tình
Trong nhờ, đục chịu chẳng đành trách ai
Làm thân con gái buồn thay
Tình mà đến muộn lòng này quặn đau.

(12/1/2000)
Đăng nhập để trả lời
0


Chối từ
Trường Phi Bảo
 
Hoa phượng đỏ rơi đầy đầy trước ngõ
Làm vỡ nhoà đôi dòng lệ xót xa
Thuở học trò mơ ước chuyện đôi ta
Là em nhớ, nhớ tình yêu da diết.
 
Nhớ tình yêu nên em mãi đi tìm
Tìm chẳng thấy dỗi hờn em chợt khóc
Gió hững hờ, trăng cười em ngu ngốc
Hồn trống trải tình đầu...Ôi, xa vắng!
 
Vắng bóng người là thiếu vắng tình ta
Là khép kín tâm hồn trong tĩnh mịch
Suốt cuộc đời và mãi mãi ngàn sau
Em lắc đầu chối từ tình yêu đó.
 
(28/4/2001)
Đăng nhập để trả lời
0
 

Tình chết
Trường Phi Bảo
 
Người bảo rằng, người yêu tôi tha thiết
Không đổi lòng, gian dối, phụ tình tôi
Không yêu đương bằng chót lưỡi đầu môi
Mà yêu tôi bằng tất cả cuộc đời
 
Nhưng giờ đây chiều chưa phai sắc tím
Mảnh tim buồn thao thức giữa đêm côi
Nhớ người dưng khác họ - cánh chim trời
Vẫn mịt mù không một lời thăm hỏi.
 
Rồi có lúc người trở về bến cũ
Tìm lại tôi thì tôi có còn đâu
Mang mối tình tuyệt vọng vào quên lãng
Vào nghĩa trang chôn chặt hết tủi sầu.
 
(29/4/2001)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:10:31Trường Phi Bảo>


Không đề (1)
Trường Phi Bảo

Em nằm đó ngủ thiên thu
Mắt môi khép chặt lời ru thuở nào
Cảm ơn ngày tháng có nhau
Trả anh nhan sắc xanh xao vẹn gìn

Em nằm đó cô quạnh mình
Đời như chiếc lá vô tình rơi mau

(2001)

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:11:35Trường Phi Bảo>


Yêu người trong mộng
Trường Phi Bảo

Anh đã đến với tôi
Dù chỉ là tình cờ
Chuyện trò trong giây lát
Anh lại đi hững hờ

Anh đã đến với tôi
Từng đêm trăng rực rỡ
Một hôm trăng thay áo
Anh ngỏ lời yêu tôi

Tưởng tình xanh mãi mãi
Tưởng anh mãi nhớ tôi
Nào ngờ mấy bữa nay
Sao tôi chẳng thấy người?

Chập chờn, ôi! giấc mộng
Tôi đã yêu thật rồi
Yêu một chàng trong mộng
Đố đời còn yêu ai!

(23/5/2001)
Đăng nhập để trả lời
0




Dở dang
Trường Phi Bảo
 
Người ngồi đó ngỡ ngàng như xa lạ
Hồn suy tư theo làn khói bay bay

Quyện cõi lòng vào rượu đắng men cay
Pha chút sầu nhạt nhoà nơi khoé mắt
 
Tôi ngồi đây rã rời trong ảo mộng
Tóc xõa dài ướt đẫm lệ người ơi!
Đêm nay về ghi buồn trang nhật ký
Người với tôi tình khép kín trọn đời.
 
(13/9/2001)
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Tình Yêu Toán Học
Trường Phi Bảo

Em thức trắng đêm em suy nghĩ
Chuyện tình mình như thể con số "0"
Như "hằng đẳng thức" còn dang dở
Bao nhiêu "ẩn số" bao bực mình

Em tự hỏi lòng em có ngu
Khi không, khi khổng học lu bù
Học toàn "công thức", toàn "định lý"
"Định lý" tình yêu,"định lý" buồn

Và kể từ đó ai có hay
Những ngày hè nóng môi khao khát
Em tìm người ấy trong chốc lát
Nhờ giảng hộ dùm "bài toán" hôn

Người ấy nhìn em khẽ bồn chồn
Mắt nhìn xao xuyến, môi thơì run,
"Bài toán" hôn này sao khó quá
Em nhờ người khác giải hộ đi!

Nhưng không, em chỉ thích nhờ anh
Nhờ anh giải nốt cái "phương trình"
Nếu anh không giải em sẽ khóc
Và nũng nịu đòi anh phải hôn

Cái hôn "ký hiệu" bằng chữ " X "
Có khó gì đâu phải chần chừ
Nhắm mắt lại đi em khẽ bảo
Kề môi "chốc chốc" thế là hôn!

(4/4/2002)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:12:56Trường Phi Bảo>


Lẻ loi
Trường Phi Bảo

Đám cưới - người đi với vợ người
Tôi buồn riêng lẻ một mình tôi
Tiếng cười vây bủa ôi khiếp sợ
Những kẻ có đôi nhạo một người

Cô dâu cặp tay chàng rễ mới
Người cặp tay vợ họ nhảy đôi
Vũ điệu tình yêu...từng...từng bước
Nhẹ nhàng êm ái lướt trên môi

Sung sướng, ngất ngây là họ đấy
Cay đắng, tủi sầu tôi mang đây
...Và chẳng ai nhớ, chẳng ai nhớ
Kể cả người ấy cũng quên rồi

Tôi giấu thân tôi vào góc tối
Tôi vùi nét mặt sát bàn ngồi
Tôi hôn lọn tóc vừa rũ xuống
Tôi chìm trong những cốc rượu cay

Tôi biết rằng tôi chẳng thể yêu
Chẳng thể kề vai cạnh một người,
Những tối nằm ngủ chồng là gối
Nên tình tôi cũng bớt lẻ loi

Nếu biết rằng tôi sống đơn côi
Lòng sầu như nửa mảnh trăng phôi
Những đêm nằm ngủ tôi ôm gối
Mà ngỡ ôm anh cả một đời.

(2/3/2003)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 13:41:12Trường Phi Bảo>



Duyên thừa
Trường Phi Bảo

Hoa hồng ai mượn cắm vào tim
Để lòng vương hận mỗi chiều êm
Bão cát, sóng gió - hừ ai sợ
Chỉ sợ ai đó bỏ tình chìm

Hoa hồng người ấy cắm vào tim
Làm ta đau nhói suốt một đêm
Gớm ghê cho những tình mới hé
Phập phồng lo ngại gai xuyên tim

Hoa hồng đỏ thắm khi người đến
Hoa hồng héo tàn khi người xa
Chẳng mắc nợ nhau, thôi hồng ạ!
Người ấy cùng ta duyên quá thừa.

Hoa hồng tôi xé ở trong tim
Để lòng nguôi hận mỗi chiều êm
Anh về đường ấy buồn trơ trọi
Mình em gác nhỏ trông theo đêm.


(8/3/2003)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 13:59:36Trường Phi Bảo>
 
 


Cung đàn xưa
Trường Phi Bảo

Ngày ấy, tôi với anh chung lối,
Bước vào yêu đâm ra mơ mộng nhiều
Nên đâu biết đời hát bài gian dối
Cho cung đàn tình yêu đứt dây tơ

Người ra đi bỏ mình tôi nhung nhớ
Ôn chuyện xưa, ôm dĩ vãng nhạt mờ
Cúi mặt khóc thương giọt tình tan vỡ
Mang vết đau năm tháng biết sầu thơ

Rồi xuân, hạ, thu, đông bốn mùa xoay chuyển
Tôi gặp anh trên con phố hôm nào
Vẫn là người của cái thuở đầu yêu
Quên sao được những dòng thơ xưa cũ

Anh nhìn tôi mắt nồng như men rượu
Nhưng lòng đau tôi đâu dễ chuốt say
Nụ cười anh đâu đủ sức lung lay
Trái tim tôi niêm phong bằng băng đóng

Thôi anh nhé chẳng còn gì mà ngóng
Cung đàn xưa trời chưa nối dây tơ
Bận lòng chi chỉ là chút tình hờ
Phút bồng bột khi tuổi vừa mới chớm

 
(3/2003)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:01:19Trường Phi Bảo>



Chạnh Lòng

Quyển nhật ký chép cuộc đời của mẹ
Con lén đọc mà không khỏi xót xa
Trường Phi Bảo

Mẹ mười saú, tuổi đời mong manh quá! 
Đường đi dài ai mà biết chông gai,
Mẹ cứ vui mơ hạnh phúc lâu dài
Mà đâu nghĩ cuộc đời đầy sóng gió.

Mẹ mười tám, tình yêu đầu đổ vỡ
Người nghệ sĩ trao tặng vết thương đau.
Người bỏ đi khi nắng chửa phai maù,
Khi thanh sắc hoa vàng đi một nửa.

Hai mươi tuổi, mẹ ra trường làm giáo
Cô giáo nghèo lội bộ mỗi buổi trưa,
Những em thơ tung tăng nhảy nô đùa
Ôi, thương quá! cái thời là mây trắng.

Trên bến sông năm năm ròng như thế!
Người lái đò vẫn lặng lẽ mài công
Đưa lũ em khuya sớm chẳng nhọc lòng
Vào bờ bãi tương lai ngày sáng lạng.

Rồi bến vắng sông chẳng còn cô laí,
Nghiệp nhà giáo cũng từ đó chẳng mang.
Mẹ của tôi người đã bước sang ngang
Trong vết thương ngày trước vẫn chưa tàn

Năm tháng trôi dòng đời như con nước,
Những chuyện buồn, những ân ái gió bay,
Những điều sầu mẹ nào nói với ai
Người âm thầm mang trong mình cay đắng.

Con yêu mẹ cả đời không may mắn
Giận hờn cha sao lại quá vô tâm
Mưa hắt hiu, mưa buồn qua phố vắng,
Con chạnh lòng tiếc chuyện cũ xa xăm.

(18/03/2003)

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Anh đến thăm em một buổi chiều
Trường Phi Bảo
 
Anh đã đến thăm em một buổi chiều
Buổi chiều êm không trắng những đám mây
Anh nhìn em trong hóc mắt hao gầy
Hôn tay mềm mà nghe hồn son xót
Em gượng cười, gượng nói như chim hót
Anh nhầm tưởng em thốt đống trối trăn
Em nhợt nhạt nét mặt ẩn sắc xanh
Anh lo sợ, anh thương em - phận mỏng.
 
Lời thứ nhất, lời buồn đau tuyệt vọng
Có khi nào mình không thuộc về nhau
Cổng tân hôn rồi sẽ như bức rào
Mà ngăn cách duyên tình bao mộng đẹp
Lời thứ hai nhỡ một mai em chết
Tình em chôn tận ba tất đất sâu
Vẫn yêu em hay anh vội quay đầu
Ôm dang dở bước sang cầu, tình mới!
 
Đừng anh nhé, bước chân đừng rong ruỗi
Vườn địa đàng hay sa mạc hoang liêu
Đừng nhìn ai cũng ngờ ngợ "em yêu"
Mà phiêu lưu trên xác thân vô tội
Mà ngỡ em thân xác trắng như vôi
Đừng chìm vào khói thuốc với men cay
Đừng thấy em qua một bóng hình ai
Lời cuối cùng...đừng bao giờ truỵ lạc.
 
Trên giường bệnh trong cơn đau tản mác
Em vẫn cười bằng khao khát con tim
Anh hờn em, anh bảo anh sắp điên
Và anh thề sẽ không bao giờ tha thứ
 
Chiếc bình hoa vỡ tan vì giận dữ
Em hãi hùng, em run rẩy anh thương
(Tình yêu đã vì đôi ta chỉ đường
Thì xin em thôi thốt lời cay nghiệt,
Anh thuỷ chung, anh yêu em, em biết
Tình chúng mình tha thiết mãi nhé anh!)
Em gắng khoẻ giấc mộng rồi chóng thành
Nước mắt rơi long lanh nhiều thương cảm
 
Anh đã đến thăm em chiều mây xám
Trời thôi xanh và nắng cũng thôi tươi
Chỉ đôi ta là vẫn vẹn môi cười
Tình bất diệt ru hời bao dấu ái.
 
(3/2003)

Đăng nhập để trả lời
0


 
Phải chi
Trường Phi Bảo

Phải chi ngày đó đừng quen
Chắc giờ tình cũng chẳng nghèn nghẹn đau
Và hai đứa chẳng nhớ nhau
Kỷ niệm như trận mưa rào thoáng qua

Phải chi ngày đó đôi ta
Chưa lần hò hẹn, chưa là tình nhân
Thì giờ đâu có vô chừng
Em đi, anh ở tần ngần lòng thương

Phải chi đôi ngã đôi đường
Mình không duyên, chắc chẳng buồn nhau chi
Thư xanh tình khó khắc ghi
Em theo chồng, anh về đi…chàng khờ!

Phải rồi, tình chỉ giấc mơ
Khi tàn giấc mộng xác xơ tâm hồn
Bên chồng ôm giấc mỏi mòn
Xa anh rồi mới hiểu còn yêu anh

Ngày đó giờ hoá xa xăm
Em giờ bạc tóc tiếc thầm …chuyện xưa

(3/2003)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:13:55Trường Phi Bảo>
 


Chuyện buồn Ti Gôn
Trường Phi Bảo
 
Sóng đời trôi dạt chị về đâu,
Ái ân lạt lẽo vỡ mộng đầu
Chung chăn - chung gối - buồn ai nối
Cuộc tình trong chị vẫn sống lâu.
 
Chẳng hiểu con thuyền ghé bến đâu
Bỏ lại tình duyên gãy giữa cầu
Em biết chồng chị hờ hững lắm
Nỗi lòng chị vẫn lạnh canh thâu
 
Ngày ngày mãi nhớ về nơi ấy
Tưởng lịm mối tình tựa khói mây
Giấu sao đôi mắt người chung gối
Một kiếp yêu đương khổ vạn sầu
 
Trở lại Vườn Thanh giữa nắng chiều
Nhặt cánh Ti Gôn thoáng đìu hiu
Cảnh xưa, người cũ, loài hoa vỡ
Làm trái tim đau xót xa nhiều
 
Đã cách ly nhau chục thu rồi
Nhớ nhung chi nữa tội chị ơi!
Em thương mối tình tan khó hợp
Thương người - hẹn kiếp khác tròn đôi.
 
(14/5/2003)
Đăng nhập để trả lời
0




Tình buồn
Trường Phi Bảo
 
Ôi cảm động cho mối tình thơ ấy
Nàng vì hiếu nên gạt bỏ tình yêu
Ngọn lửa tình dù dập tắt bao chiều
Nhưng ai hiểu nàng vẫn còn xao động
 
Trái tim nàng vẫn còn nhen giấc mộng
Giấc mộng tình ấp ủ những ước mong
Chàng quay lưng rũ sạch hết nỗi lòng
Nhượng đau khổ cho riêng nàng nức nỡ
 
Khoác áo cưới mang tình yêu lỡ dở
Bước theo người đánh đổ tuổi xuân xanh
"Hạnh phúc" ư? em không thể đâu anh!
Hẹn "trăm năm"! sao bạc đầu chửa tới?
 
Thôi đừng chúc em vui tình duyên mới
Mỉa mai chi cho cay đắng ngập lòng
Sự khó hiểu nơi cảnh sống vợ chồng
Về bên ấy biết còn không chung thuỷ?
 
Hãy để cho thứ tình cảm uỷ mị
Cuối cùng này còn sống thật thiên thu
Hãy để cho tình yêu phút phù du
Rồi mãi ra đi không gì là vĩnh cửu
 
Cắt bỏ nỗi đau từng trở thành mưng mủ
Nàng quay về làm cô gái ngây thơ
Anh chàng trai mãi miết với ước mơ
Không gặp gỡ tình sẽ không tiếp diễn
 
Định mệnh nào đã đem mình hiện diện
Trong cõi đời ngang trái hở anh?
Giờ dang dở nàng ngấn lệ long lanh
Chàng nuối tiếc tháng năm buồn xa cách.
 
(3/2004)
Đăng nhập để trả lời
0

 
Đồng cảnh ngộ với hai sắc hoa Ti Gôn
Trường Phi Bảo
Kính gửi bà nữ sĩ T.T.KH



(1)
 

Trời hỡi,tình ta đã lỡ làng
Từ ngày em cất bước sang ngang
Lỗi câu "chung thủy", lời "đính ước"
Tình đầu ngang trái khóc ly tan

Anh hỡi, trăm năm mộng phai tàn
Cái nợ vợ chồng cũng dở dang
Tơ duyên đứt đoạn đành cam khổ
Đau xót trong em những bẽ bàng

Không phải tại ta, chỉ tại trời !
Tại đời bạc trắng phũ đầy vôi
Quyền lực tiền tài chia đôi lứa
Đường tình rẽ lối chẳng chung đôi

Không phải tại em, chẳng tại anh !
Tại nghèo ruồng rẫy những mối tình
Không phải riêng mình là nghiệt ngã
Trách làm gì cho tê buốt... hở anh!

(2)

 
Bên chồng em sống nỗi buồn mong
Ngày tháng thoi đưa cứ lạ lùng
Ân ái cứ ngỡ người trong mộng
Thẹn quá lòng em, nhịp tim rung

Năm lại, năm qua đà hai con
Trai - gái có đôi thiệt vuông tròn
Thiếu phụ mỏi mòn buông tóc biếc
Lấp lánh sương mai, giọt châu tuôn.

Đọc tin người ấy nhớ làn hương
Nhớ vầng trăng khuyết đẫm yêu đương
Đôi vòng nhẫn cỏ làm sính lễ
Êm ái nụ hôn hẳn còn vương

Người bảo tình ta chẳng đổi ngôi
Dù cho biển cạn, núi có dời
Lòng anh nguyện sẽ yêu em mãi
Yêu mãi trọn đời chẳng đổi thay !

Nhưng hỡi cao xanh đã an bày
Con dò tách bến một sớm mai
Bỏ lại bóng người trên ngõ đợi
Nào biết rằng em đã xa rồi.

(3)


Năm lại ,năm qua khóc bể dâu
Tóc xanh phai úa mấy mươi sầu
Chồng em đau nặng nên khuất sớm
Mẹ chồng đay nghiến - phận con dâu

Em như con chim mất tiếng vang
Ngày đêm im ỉm tận cung vàng
Lồng son ai khóa cho chim chết
Gia phong lễ giáo giết đời em

Chiều nay nhận được tấm thiếp buồn
Hình đóa Ti gôn đẫm màu son
Hình đóa Ti gôn ai từng kể
Một chuyện tình buồn thuở gió sương

Hóa ra là anh, anh của em
Vẫn câu thương nhớ, tiếng ngọt mềm
Vẫn đợi,vẫn chờ nơi bến vắng
Dù con đò cũ đã sang ngang

Chết chửa! mẹ chồng đứng trước hiên
Hai con nô đùa đẹp như tiên
Lòng em chợt nhói cười không nổi
Đành chúc cho anh - một mối duyên

Rồi mùa xuân mới chẳng trăm năm 
Góa phụ bên song khóc mối tình
Cái ngày anh chết, em xin chết...
Tình mình con cháu quấn khăn tang !

(13/3/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:16:18Trường Phi Bảo>
 
 
Tình ta
Trường Phi Bảo
 
Tình ta thôi đã cạn lời,
Từ ngày binh lửa cháy trời quê hương.
Người vì Nước phải lên đường,
Tình ta da diết ai lường chia xa.
Khói bom che lấp quê nhà,
Xác xơ ruộng luá, vườn cà, rẫy dưa.
Tình ta anh nhớ gì chưa ?
Khi tàn chiến cuộc anh (hứa) về...cưới em!

Mẹ già anh, em sẽ xem,
Như là mẹ ruột của em bên nhà.
Sớm thăm tối viếng gọi là...
Cho tròn đạo hiếu vậy mà anh yêu!
Bao năm mưa ít, nắng nhiều,
Bao con trăng khuyết, bao chiều buồn tênh.
Tình ta sao hóa rộng thênh,
Vắng anh đời bỗng mông mênh nỗi buồn.
Trái tim khao khát thèm thuồng,
Gặp anh dù chỉ mơ mòng giấc đêm.
Nhớ anh nỗi nhớ rất êm,
Tình ta lại khắc, lại thêm đợi chờ.

Thủy chung thế - có ai ngờ,
Mẹ thương con gái cậy nhờ mối mai.
Bảo rằng: Xuân ngắn đâu dài,
Con gái luống tuổi tàn phai má hồng.
Mẹ thương nên chọn tấm chồng,
Ôm chi, ôm miết tơ lòng chẳng buông.
Em van nài mẹ lệ tuôn,
Nhưng mẹ nhất quyết nhận luôn cau trầu.
Tình ta mấy độ dãi dầu,
Để giờ tan vỡ mộng sầu trong em.

Bóng hình anh, em sẽ đem
Theo cùng áo cưới màu tim xuống mồ.
Trông anh giờ biết trông mô,
Thân lục bình mãi nhấp nhô xuôi dòng.
Nghĩ còn mẹ yếu, đắng lòng,
Em đành bôi xóa ước mong riêng mình.
Tình ta chẳng thể giữ gìn,
Ngày tàn cuộc chiến chẳng nhìn thấy nhau.
Quê nhà còn vết thương đau,
Tình ta gác lại kiếp sau tương phùng.

20/3/2004
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Cho Tôi
Trường Phi Bảo
 
Biết rằng anh sẽ khổ đau
Nếu hay tôi vẫn ước ao bóng hình
Còn giữ đơn phương riêng mình
Dù phôi pha nửa mảnh tình trong ai

Ngày xưa con tạo lắt lay
Xua người xa mãi tầm tay dại khờ
Tôi cố tìm trong đợi chờ
Cố níu lại chỉ mịt mờ khói sương

Dĩ vãng nồng đượm yêu thương
Tôi người say đắm vấn vương câu thề
Ngờ đâu đời cuốn đam mê
Hương tình theo gió vỗ về xa bay

Bỏ mặc tôi khóc canh dài
Trong khi người vẫn miệt mài xứ xa
Sống trong nhung gấm lụa là
Tôi nghe lòng thắt ruột rà quặn đau

Một hôm dưới bến trăng sao
Có con thuyền lạ đổ vào chốn đây
Hỏi thăm mới biết nơi này
Là nơi đưa khách in đầy chia ly

Cảm thông lòng vắng lạ chi
Trái tim đa cảm anh đà yêu tôi
Giận người nên mới buông xuôi
Xuống thuyền bỏ bến tôi trôi giữa dòng

Giật mình mới biết sang sông
Má kề tay ấp bên chồng là anh.
Nếu hay tôi vẫn dỗ dành
Vẫn nuôi giấc mộng ngọt lành trong tim

Vẫn còn thương nhớ đêm đêm
Đời tôi chẳng khác gì chim lạc bầy
Xác thân tâm trí hao gầy
Mỗi khi nhận được tình đầy nơi anh

Làm sao hờ hững cho đành
Yêu thì không thể dạ thành bất an
Nếu hay tôi vẫn lang thang
Hồn tôi vất vưởng buồn mang tháng ngày

Tình xưa còn thức đọa đày
Vô cảm tôi để hình hài tiêu sơ
Chồng yêu quá chẳng nghi ngờ
Lòng son tôi đã ai sờ ố hoen

Nhìn chồng yên giấc dưới đèn
Lệ rơi sám hối lời nghèn nghẹn đau
Vô tình gây một nhát dao
Vô hình vào trái tim khao khát tình

Hạnh phúc tôi sợ thình lình
Nếu anh hay được trăm nghìn nát tan
Dày vò, ghẻ lạnh, kêu than
Vết thương rỉ rả chứa chan oán hờn

Đêm nay chiếc áo đã sờn
Vải tình đã rách tôi rợn lòng vá khâu
Nhìn chồng ngủ giấc êm sâu
Mũi lòng tôi nối nhịp cầu thủy chung

Cho tôi một tiếng khoan dung
Cho tôi khúc nhạc đừng chùng phím dây
Cho tôi nước thánh dòng mây
Tưới lên gội rửa hồn đầy vết nhơ

Tôi nguyện làm một bài thơ
Rũ sạch tất cả mà thờ bóng anh
Làm cây thập tự tin lành
Con chiên ngoan đạo dưới thành SÊLEM

Đêm nay thút thít mấy đêm
Nhớ thương mấy bận, lịm tim mấy lần
Nhìn chồng yên giấc - tình gần
Cho tôi khắc khoải "nợ nần" của nhau
 
(4/2004) 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Yêu trong vĩnh hằng
Trường Phi Bảo
 
Ngày tình nhân!
Anh tìm tôi, tôi tìm anh
Nửa hồn không hẹn hoà vào bóng nhau
Hai đứa đi giữa ngọt ngào
Môi lần môi những rạt rào nhớ nhung

Một năm giông tố bão bùng
Một năm dâu bể hợp cùng sóng to
Anh từ phiêu bạc về cho
Trái tim nhiều nỗi đắn đo lạ lùng

Trời hôm ấy đổ mưa phùng
Nắm tay lồng nhẫn hiểu giùm chí trai
Anh bảo muốn xây lâu đài
Cho tôi công chúa ngủ dài giấc đông
Giấc mơ chỉ có bông hồng
Không chàng trai lạ - thật lòng chờ anh!

Anh đi em cứ việc nằm
Cứ việc thiêm thiếp trăng rằm chiêm bao
Ừ thì ta cứ hẹn nhau
"Valentine" sẽ đợi trao áo tình
Bên anh tôi khẽ rùng mình
Lắc đầu : em sợ chuyện mình biệt ly
Đồng ý ! vì danh phải đi
Nhưng sao lòng thấy hoài nghi thất thường
Mắt giật e sợ dặm trường...
Như điềm báo trứơc ai lường khi xa...

Chiều tình nhân !
Tôi tiễn anh, anh hiền hoà
Ôm tôi trong cánh tay mà run run
Tiếng còi tàu xé không trung
Đưa anh vạn lý mông lung xa rồi
Nửa hồn bỗng hoá cút côi
Nửa hồn bỗng khép chặt thôi thiệt buồn

Đêm tình nhân!
Tôi trở về lạnh gió sương
Được tin có khách yêu thương ứơm lời
Trầu cau - giăng sợi tơ giời
Mẹ cha đón nhận mặt ngời nét vui
Bàng hoàng nước mắt chảy xuôi
Tôi như chết đứng khôn nguôi tủi hờn
Nhớ lời anh dặn xanh rờn
Quanh tôi bóng tối chập chờn bủa vây
Nhìn nhẫn đính ước - tôi xây
Lâu đài trên những áng mây tím trời
Vâng lời anh - ngủ một đời
Tôi phiêu diêu bước xa rời thế nhân
Hình như lạc mất cõi trần
Hình như công chúa sa dần thiên thu

Đêm tình nhân!
Bụi mịt mù
Hàng năm hoàng tử về ru nỗi lòng
Aó tình anh phủ ước mong
Tôi giờ còn đợi ở trong vĩnh hằng
Nhiều lần chàng mộng, tôi rằng :
Chờ anh thoát kiếp... vĩnh hằng có nhau

(5-4-2004)
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Bài thơ cuối cùng
Trường Phi Bảo
Tặng:VQT

Cuối cùng anh cũng xa tôi
Cuối cùng anh cũng về vui gia đình 
Bỏ mặc tôi dõi mắt nhìn
Đường xa tôi lại một mình cô đơn

Tình nghĩa nửa khoảng trống trơn
Nửa còn chỉ nặng nỗi buồn đeo mang
Cuối cùng mộng vỡ tan hoang
Anh gieo chi những lỡ làng mai sau.

Anh cho tôi vết thương đau
Anh dập tắt hết ngọt ngào tháng năm
Thực tế giọt lệ vòng quanh
Thực tế tôi chỉ âm thầm đơn phương

Yêu anh thực tế tủi hờn
Cuối cùng chỉ có tôi vương vấn người
Cuối cùng anh bạc như vôi
Anh về với vợ... Tôi rồi ra sao?

Mùa xuân tôi lắm nghẹn ngào
Hoa đời rụng rữa theo màu xuân phai
Phũ phàng đâu thiết ngày mai
Trời ơi, sao vẫn giữ hoài lòng thương

Cuối cùng tình nát như gương
Gương tan, tình vỡ đoạn trường ai hay?
Anh cười trong hạnh phúc đầy
Sao còn dại dột khắc đầy con tim

Bóng hình ấp ủ ngày đêm
Chỉ anh, chỉ những êm đềm vu vơ
Tàn thật sao? một giấc mơ!
Nhớ anh tôi viết bài thơ cuối cùng.

(11/4/2004)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:18:06Trường Phi Bảo>



Không đề (2)
Trường Phi Bảo
 
Từ dạo xa xôi một bóng hình
Em về xứ lạ khóc tình anh
Năm năm chia cắt anh còn nhớ
Lời hẹn ba sinh của chúng mình
 
Cái ngày nhà em pháo nổ vang
Định mệnh trong ta sớm lụi tàn
Bài thơ em viết, anh còn giữ...?
Hay xé cho lòng rách tan hoang.
 
Em nhủ lòng em mãi chờ mong
Yêu anh em nhủ mãi thật lòng
Dù cuộc sống mang nhiều cám dỗ
Yêu nhau đầu bạc tới răng long
 
Nhưng đến hôm nay biết nói sao
Em bị đời mua bán đổi trao
Đành rằng không thể lưu luyến nữa
Cớ gì tim nó cứ ước ao.
 
Trong nổi bi thương cả một đời
Tình mình như nước cuốn hoa trôi
Kiều ơi, thốt chi lời cay đắng
"Trâm gẫy, bình tan...*" mộng vỡ đôi
 
Lục trong ký ức hỏi người xưa
Đã có gia đình, có cháu chưa?
Chắc giờ em chỉ là ảo ảnh
Phẫn nộ trong anh buổi tiễn đưa.
 
(15/4/2004)
 
*Thơ Kiều (Nguyễn Du)
Đăng nhập để trả lời
0



Yêu Người Có Vợ
Trường Phi Bảo


Chiều chúa nhật vang lên lời kinh nguyện

Nép bên người tôi muốn thốt tiếng yêu
Nhưng ngặt nổi tay người đeo nhẫn cưới
Nói gì đây khi kinh thánh vọng điều

Nhìn đức Mẹ hiền từ dang tay đứng
Tôi khép nép quỳ xuống cạnh người ta
Sao người ta vẫn cứ hờ hững lạ
Chỉ riêng tôi chịu trăm nỗi xót xa

Người có vợ chắc vợ người đẹp lắm
Đi bên người tôi chỉ là nhóc con
Là con bé mười tám vừa mới lớn
Rất nhỏ nhoi trong đôi mắt người ta

Kìa tiếng chuông ngân dài trong canh vắng
Âm thanh buồn, kỷ niệm chợt vỡ tan
E ấp nhìn những ngọn nến lụi tàn
Bùng cháy lên một chút gì tiếc nuối

Thôi từ giã giáo đường ngày chúa nhật
Giã từ anh, người tôi trót thương yêu
Mộng vỡ rồi, đời chua chát thiệt nhiều
Anh có hiểu tâm tình em gái nhỏ


(17/4/2004)
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Lời mẹ buổi vu quy
Trường Phi Bảo

Tôi bảo cô đi, cô cứ đi
Tội gì lưu luyến mãi ở lì
Gái lớn phải thời thì xuất giá
Thương tôi nhẹ bước, khóc làm chi

Xa cô tôi cũng khổ ngập lòng
Cũng buồn, cũng nhớ, cũng ngùi trông
Vui gì với cảnh đời đơn chiếc
Lam lũ ruộng nương nhạt má hồng

Cô đi đâu phải cách biệt gì
Chỉ về bên ấy, mốt về đây
Tôi còn sống sờ đâu có mất
Mà khóc như đưa đám thế này

Nín ngay con gái của mẹ ơi!
Đàn trai ngóng đợi sốt ruột rồi
Việc nhà từ nay em quản xuyến
Em phụng dưỡng mẹ, còn lo chi

Con cứ đi đi, cứ vui đi
Nhìn con lòng mẹ xót xa ghi
Con của mẹ giờ con người khác
Nỗi buồn man mác buổi vu quy

(18/4/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:05:59Trường Phi Bảo>
 

Một ảnh hai hình
Trường Phi Bảo
 
Đò đưa trên bến sông buồn
Tháng năm hiu hắt đời cuồn cuộn trôi
Mùa xuân tắt lịm đôi môi
Lau dòng nước mắt phai phôi cuộc tình
Tôi khai tử một bóng hình
Và vùi chôn cả niềm tin thuở nào
Như vừa tỉnh giấc chiêm bao
Nhưng sao lòng mãi nghẹn ngào không thôi
Ngỡ tim nhịp đã ngưng rồi
Ngỡ hồn thoát xác về trời phiêu diêu
Chôn chặt hai tiếng "Tình Yêu"
Ngờ đâu thương nhớ muôn chiều tái sinh
 
Quên thân tôi chỉ một mình
Bỗng ai đem đến lời kinh muộn phiền
Khát khao hồn bỗng hóa điên
Kẻ xa lạ đó ngồi thiền tâm tôi
Giống từ dáng vẻ, mắt môi
(Tôi quen giọng nói, tiếng cười nơi anh)
Duyên đời còn chút tươi xanh
Ngọt ngào mấy phút chân thành êm ru
 
Tôi cơ hồ giữa sa mù
Bồng bềnh tận hưởng hình thù tình yêu
Bao lâu cho đến một chiều
Trầu cau, nâm quả phũ điều đưa sang
Không nhận e sợ trái ngang
Nhận cho duyên hết lỡ làng trong nhau
Ngày vui bên kẻ đến sau
Nâng ly hợp cẩn mà đau đớn lòng
Áo tình thay mới tưởng xong
Đêm tân hôn chuốc lệ nồng tái tê
 
Bàng hoàng tôi gọi anh ơi !
Người xưa sao vẫn khơi khơi viếng tìm
Trong mơ tôi thét giọng chìm
Bốn bề thanh vắng nỗi niềm đắng cay
Trách trời gieo trớ trêu thay
Khéo léo nên tạc chi hai bóng hình
Chung thủy nên vẫn chung tình
Một người đau khổ, một mình tôi hay
 
Biết làm sao hỡi cao dầy
Xin cho tôi chiết thật đầy ái ân
Để người đẹp dạ đôi lần
Rồi đem trả hết hồng trần cho anh
Ngày mai héo úa màu xanh
Lầu cao lá rụng,mộng lành xua đi
Tình tôi dang dở xuân thì
Quạnh hiu tôi khóc lâm ly đời buồn
 
(4/2004)
 
Đăng nhập để trả lời
0


Lời tâm sự của người đàn bà thứ hai
Trường Phi Bảo
 
Con dẫu biết mình chỉ ngôi thứ hai
Bởi trong anh vẫn thường hay nhắc mẹ
Con không ghen, con hạnh phúc, con hiểu...
Nhờ có mẹ, nên con mới có anh.

 
Mẹ như cảng chắn gió, mẹ như bầu trời xanh
Cánh chim rịu rã sẽ về lại tổ ấm
Con chỉ là một điều bí mật
Ở trong anh sự khám phá khôn cùng

 
Mẹ nào hay giữa khoảng cách mông lung
Giữa hai người đàn bà đủ làm nên thiên truyện
Sự đố kỵ đã làm con trở giấc
Bởi ngoaì con, anh yêu mẹ nhất đời.

 
Anh có thể quên con trong một phút nhất thời
Nhưng với mẹ vẫn tấm lòng không đổi
Có thể chia tay con mà tim không hề nhói
Nhưng nếu xa mẹ, anh đau khổ mẹ ơi!

 
Dù bây giờ con được phép thế thay
Lo bữa ăn ngon, lo tròn giấc ngủ
Mẹ lo cho anh nửa đời no đủ
Nhượng nửa đời sau con quán xuyến là cùng.

 
Con không than chỉ mong mẹ hiểu giùm
Tình yêu con dành cho anh còn gì ngoaì... mãi mãi!
Anh hiểu con, yêu con, nhưng đâu là quan trọng
Tim anh - mẹ đứng đầu. Ôi, con chỉ thứ hai!

 
(16/5/2004)
Đăng nhập để trả lời
0



Diêu Bông(*)
Trường Phi Bảo
 
Kheó, khéo đi đâu hở các em?
Lại đây chị bảo, giúp chị xem,
Tìm cho chị một chiếc lá quý
Nếu ưng, nếu được chị sẽ đem...

Sẽ đem... tiết trinh ra mà đổi
Sẽ se chỉ thắm để theo em
Đường xa dịu vợi em cẩn trọng
Giúp chị, giúp lòng chị nhẹ thêm.

Tiền thân kiếp trước kể em nghe
Chị vốn hẹn thề sẽ kết se
Với người đầu tiên mang chiếc lá

(Diêu bông bé có chị yêu nè!)

Khổ thân, hành xác, tội người ta
Thương chị cho nên phải xa nhà
Lên rừng, xuống núi, vượt đèo dốc
Đem về bao lá với một hoa

Chị giấu ngây thơ, chị cười xòa
Lắc đầu: hoa héo, lá diêu đâu?
Không có, không có, chị làm khó
Người cúi gằm đầu khóc mưa ngâu

Năm người mười bốn, chị mười lăm
Chị tiễn người đi buổi trăng rằm
Người bảo quyết tìm ra lá hiếm
Chờ người, ừ chờ lá diêu bông.

Tốn thêm vài tháng lẫn vài năm
Người về bẽn lẽn, chị hỏi thầm
Người giờ ra dáng, chị thèn thẹn
Nhưng lá chẳng là lá diêu bông

Người lại ra đi chị khóc ròng
Trách tính con gái bướng cành hông
Trách ai sao dại, chưa chịu hiểu
Trần thế nào có lá diêu bông

Thu vàng giũ áo thay mùa đông
Cha mẹ cưỡng duyên...chị theo chồng
Ngày vui người về trao chiếc lá
Ngỡ ngàng chị nhận bước sang sông

Thảm thương tạo hóa lại bất công
Kiếp này phận gái nét môi hồng
Đọc bài thơ nói về chiếc lá
Nhà thi sĩ nọ trách diêu bông

Chị nghe hồn dậy sóng ba đào
Đâu hẹn thề dạ cứ nao nao
Lúc rối, lúc mờ và lúc ảo
Chị giờ tỉnh thức cũng chiêm bao

Đồng chiều, cuống rạ em tìm mau
Lá nào cũng được để đổi trao
Chị muốn phỉ nguyền cho vẹn đạo
Cho người thôi trách diêu đổi màu.

 
(24/5/2004)
________________________________
 
(*)Ý thơ Hoàng Cầm
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lý lẽ trong tình yêu
Trường Phi Bảo

Em đã đuổi anh đi
Ra khỏi trái tim em
Cớ sao còn quay lại
Để em ngấn lệ mềm

Em đã bảo anh thôi
Quên em, đừng nhung nhớ
Vậy mà anh ngoan cố
Vẫn nhớ nhung liên hồi

Em đã xé hết rồi
Bao bức thư tình cũ
Nhưng sao anh lại nhủ
Cuộc tình dài thiên thu

Em thầm trách anh ngu
Em có chi là tốt
Thôi anh đừng đột ngột
Làm em phải tương tư
 
Sợ ngây thơ giã từ
Sợ mấy lời thề thốt
Em quả thật không tốt
Trời ạ, đừng theo em.

Em mắng anh như mù
Anh cười lòng anh sáng
Tình yêu không một thoáng
Tình suốt đời đeo mang

Dóc! nhỡ tình trái ngang
Có hai người ly biệt
Đường tình chưa đi hết
Đã lực kiệt sức tàn

Anh đã bảo không màng
Chỉ muốn yêu, muốn nhớ
Dù sao này nức nở
Dù sao này dở dang.

Hết hiểu nổi anh gàn
Anh rõ là tên bướng
Nhưng mà em tin tưởng
Tình yêu thật dễ thương.
 
(30/5/2004)
Đăng nhập để trả lời
0


Con đường
Trường Phi Bảo

Em bảo anh đi trước
Anh không dám đi sau
Em bảo anh đi sau
Anh không dám tới trước

Em bảo anh mau bước
Anh bỗng chau mày khó
Cứ kẻ trước người sau
Biết bao giờ chung bước

Tình yêu như con nước
Chảy mãi có ngừng đâu
Tình yêu sống rất lâu
Nhưng chết không ai rõ

Tình yêu thường thế đó

Anh bắt cóc em đi
Thử thách chẳng là gì
Nếu thật lòng mê đắm
 
Nếu thật lòng gởi gắm
Trái tim - nỗi nhớ anh
Em sẽ trói hồn anh
Bằng những gì em có
 
Tình yêu thường thế đó
Mình bắt cóc nhau đi
Nếu chẳng có duyên gì
Kể sao cho vừa nợ
 
Em bảo anh đi trước
Thì đừng bước theo sau
Nhỡ mai cách xa nhau
Tình mãi hoài tha thiết
 
(30/5/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»