Mọi lời nói bây giờ thành vô nghĩa
Nước mắt có chảy nhiều..., anh cũng chẳng quay lại đâu
Có thương tâm, có chua chát, âu sầu
Tự chuốc lấy còn riêng anh hờ hững
Đành im hơi, đành tắt tiếng, đành chết đứng
Đành thui thủi sống trọn kiếp mình ên
Nhưng em biết sẽ còn mãi cái tên
Sống thiên thu trong lòng mình bất diệt
Trái tim em chắc sẽ còn mãnh liệt
Sẽ chỉ dành duy nhất một tình yêu
Dẫu lầm lỗi ru em giấc quạnh hiu
Thì chấp nhận cô đơn về mỗi tối
Tự dày vò để rồi tự đau nhói
Tự hiểu mình cần anh biết bao nhiêu
Mất anh rồi nơi chốn ấy tiu đìu
Chỉ còn em mang niềm đau vụng dại
Lại một người rời tim không trở lại
Lại một lần buộc dang dở, dở dang
Khi yêu nhau sao tránh khỏi lỡ làng
Đời đen bạc người hiểu mà tha thứ.
Không còn đủ kiên nhẫn nói chia xa
Bài thơ cuối viết thay lời "Vĩnh Biệt"
Em sẽ đi về một nơi mãi miết
Nơi không tình yêu, nơi chẳng có mái nhà.
Chuyện đôi mình chỉ thoáng giấc mơ qua
Cơn mưa lạ đã xóa nhoà tất cả
Kỷ niệm buồn nhẹ nhàng như chiếc lá
Rơi xuống đời theo ngọn gió cô đơn
Khi em chết xin anh bớt giận hờn
Nghĩ tình xưa mà một lần đưa tiễn
Đoàn tống lễ hạ huyệt là vĩnh viễn
Chôn chặt thi hài người con gái yêu anh.
Bản tình ca đành lỗi nhịp không thành
Em ra đi vẫn mang niềm hy vọng
Cõi hồng trần anh cùng người đắm mộng
Lồng đất lạnh em thiêm thiếp ngàn đời
Không còn đủ kiên nhẫn nói nên lời
Trước tình yêu em lỗi lầm như vậy
Khi em chết anh đừng buồn nhớ lấy
Những bức thư tình anh hãy đốt thành tro
Một lần yêu lại một lần lỡ đò
Em có sang sông đâu (?) mà trời xuôi lỡ chuyến
Duyên nợ ngắn ngũi, mãi chưa tròn quyến luyến
Anh chẳng thể bên em, định mệnh buồn thế thôi!
Em sẽ đi về một nơi rất xa xôi
Không có anh và bình minh mỗi sớm
Không bướm ong, không hoa thơm vừa chớm
Chỉ có đêm đen dày đặt, chỉ có sự lẻ loi
Khi em chết, tình quấn khăn mồ côi
Rồi còn ai yêu anh nhiều hơn em nữa
Ai chăm sóc anh? ai góp gạo chung? ai thổi lửa...?
Thầm mong mọi điều tốt đẹp nhất đến với đời anh
Ừ thì em chết sự sống quá mỏng manh
Em tuyệt vọng nên không còn ham sống
Dù sao em cũng đã từng yêu, từng mơ mộng
Nên chắc không còn gì để nuối tiếc... ngoaì chuyện... trót gặp anh.
Ngày yêu nhau anh bảo "Tình bất diệt"
Sao bây giờ anh hủy diệt "Tình Yêu"
Cho hạnh phúc em mỏi cánh chim chiều
Mà thầm trách người quên điều đã thốt
Thà anh đừng cho em biết anh tốt
Mọi cử chỉ đừng biểu lộ quan tâm
Đừng dỗ dành, đừng dịu ngọt, đừng...làm gì cả anh
Thì có đâu em còn hoaì mơ ước
Anh bóp nát tình yêu ai ngờ được
Anh ích kỷ ai biết trước mà lường
Mắc lỗi sai em gánh chịu tai ương
Anh không tha thứ tình thương em điêu đứng
Anh lạnh lùng, lãnh cảm, anh hờ hững
Anh tan biến khỏi cuộc đời em dửng dưng
Mỗi ngày qua em mắt lệ rưng rưng
Tình bất diệt người nói còn hơi sớm
Ngày không anh, ngày xác xơ hoa bướm
Không nắng ấm mặt trời, chỉ nghe tiếng mưa rơi
Nỗi nhớ một nơi và anh ở một nơi
Mình mãi mãi không về chung lối hẹn
Em cô đơn với niềm yêu chưa vẹn
Hình bóng anh vẫn tràn ngập tâm hồn
Em phải làm gì để có thể vùi chôn
Khi em biết mình yêu anh nhiều quá!
Anh bỏ em, kỷ niệm chẳng rời xa
Mình đã có khoảng thời gian thắm thiết
Anh quên em, ừ thì em tưởng tiếc
Và nhủ với lòng tình ấy khó phôi pha
Anh không phải mối tình đầu em biết
Nên anh đừng buồn khi anh mối tình sau
Tình yêu diệu kỳ xuôi khiến mình gặp nhau
Là "số phận" chứ đâu là "định mệnh"
Em tin đường mình đi rồi hoá rộng thênh
Mình sẽ cố dìu nhau qua thử thách
Ai cũng có quá khứ, xin anh đừng hờn trách
Người ấy dẫu thế nào cũng chưa chắc hơn anh
Người ta phụ em, còn anh lại chẳng đành
Người ta lừa dối trong khi anh thành thật
Người ta xem em chẳng là duy nhất
Mà ở tim anh... em duy nhất thảo hiền
Với người ta em đã lắm muộn phiền
Giờ anh tới đời bỗng tươi sắc mới
Anh yêu em, tâm hồn em phơi phới
Và bóng người xưa em xoá tự lâu rồi
Mối tình đầu nhẹ dạ nhất thời
Dễ tan vỡ, nhiều mong manh, vô vọng
Nếu một ngày mình không tròn giấc mộng
Mối tình sau, em giữ chặt trong lòng
Thế là hết không còn yêu nhau nữa
Đàn chim xanh đánh cắp tuổi xuân thời
Chẳng còn gì vun đắp nữa anh ơi
Đành rạn nứt ân tình xa xưa ấy
Cuối cùng mình vẫn xa nhau rồi đấy
Trả nhớ thương theo năm tháng ngọt ngào
Gìơ còn chi ngoài những vết thương đau
Mình tàn nhẫn tự sa vào gian dối
Thế là hết tâm hồn em cằn cỗi
Mọi cuộc vui xin gởi lại cho đời
Em bây giờ như biển cạn chơi vơi
Con Dã Tràng ngang nhiên tìm được ngọc
Không còn nhau mình xin nhau đừng khóc
Yêu thương nào phút chốc bỗng bốc hơi
Anh không còn hiện diện với môi cười
Em câm lặng chết dần trong héo úa
[/align] 13/09/2005
Tập thơ tình những ngày son em viết (Là dấu yêu theo năm tháng dần qua)
Em hăm hai, em nào đâu có già
Sao tâm hồn cằn cỗi nhiều triết lý
Anh đã xa mối tình thành cũ kỹ (Tận trong lòng suy nghĩ vẫn đơn phương) Bao bài thơ em viết lúc giận hờn
Lúc dại khờ, lúc nồng nàn, thổn thức...
Một mình thôi với tình yêu rạn nứt (Lưu luyến gì? khi không thuộc về nhau) Dòng mực xanh tha thiết chẳng phai màu Dòng mực tím mãi nghẹn ngào không ngớt
Giấc mộng đầu bâng khuâng lời dịu ngọt (Ngay nỗi đau cũng bất chợt tình cờ) Trái tim em đa cảm rớt vào thơ Hồn dậy sóng thuyền lạc bờ xa bến
Bóng thời gian qua thềm xưa tìm đến (Xung quanh là kỷ niệm, ảnh hình ai) Giấy ố vàng mà tình nhỏ chửa phai Em ấp ủ cả một trời thương nhớ
Anh là một nửa yêu thương ...trong tim chị chắc khó nhường cho em
Để giờ một nửa khát thèm,
Cái duyên chị có say mèm môi ai
Em không uống rượu mà say Tâm hồn chao đảo, sầu này ngổn ngang Tình anh thì thật chứa chan Phải lòng chị lại đa đoan lòng người
Gặp em anh cũng hay cười
Nhưng nào dám hẹn đôi lời trao duyên
Với chị mạnh dạng thề nguyền Mặc em nhuốm lửa hờn ghen nghẹn ngào
Một nửa lơ lững trong nhau
Qua hồn chị để bước vào tim em
Giấc mơ đời chị êm đềm
Khổ đau em cứ mòn đêm đợi chờ
Hạnh phúc chị chẳng hững hờ
Có đâu tới lượt dại khờ em yêu
Trời tắt nắng, chiều tàn rơi
Sông sâu ai bắt chơi vơi nhịp cầu
Người về qua bến canh khâu
Vắt vai một khối tình sầu ghé thăm
Dễ gì duyên tới trăm năm
Đò đưa gió đánh không thành giấc mơ
Bến sông tôi quá dại khờ
Cho con thuyền khác cập bờ làm thân
Đôi bờ sông, nắng nhạt dần
Người về chi... có vơi dần cơn đau
Gặp nhau lòng bỗng nghẹn ngào
Con thơ tôi bế cất cao giọng hò
"Bến thay lòng phụ con đò
Con đò một dạ lững lơ giữa dòng
Đợi chờ nắng mới lên hong
Tơ tình ai thả trôi sông buồn buồn"
07/10/2005
Em không giống người đàn bà ấy ! Trường Phi Bảo Tặng PNT
Em không giống người đàn bà ấy !
Người đàn bà tới sau
Người đàn bà ngang nhiên dẫm đạp nỗi đau
Của em...
Anh hãy chờ mà xem
Rồi em sẽ chẳng ghen
Bởi bất luận thế nào người đàn bà ấy
Cũng giống như thói quen thường nhật
Trái tim anh mỗi ngày tất bật
Nên thói quen luôn chuộng mới lẽ thường
Em đã từng đứng ở bờ thương
Của thời gian, của anh và nỗi nhớ
Em nằm mơ cũng đâu ngờ trắc trở
Chuyện tình thành tấn bi kịch
Người đàn bà đầy rẫy niềm khiêu khích
Vẫn ngang nhiên dày xéo nỗi đau
Mình mất nhau
Từ dạo ấy em trở thành bại tướng
Cuộc tình vất vưởng
Nhưng em tự hào, mình không phải tới sau
Em tới trước thì bất luận thế nào
Cũng tới trước dẫu vị trí có thay đổi
Chỉ có điều, nếu anh nói dối
Cô ấy giống như em, anh sẽ mất cả hai
Người đàn bà trong tương lai
Vợ của anh và là mẹ các con anh
Chắc chắn không là em
Mà hiếm khi lại là cô ấy
Người đàn bà nào thông minh lắm mới buộc nổi
Trái tim đa tình và bóng bẩy
Con cá đa tình mắc sau tấm lưới
Con thú rừng sa bẫy trước nụ cười
Anh sẽ hiểu - Tình Yêu không giống như trò đùa.
[/align] 23/10/2005
Chị đây cũng đành lòng mang phận bạc
Đi suốt cuộc đời cũng không trách em đâu
Dẫu là anh yêu em có đậm sâu
Có nồng nàn hơn cả thời yêu chị
Em đừng hiểu nhầm "tình yêu" chị bố thí
Chị chẳng dư dã gì mà tặng của quý cho em
Cái suốt đời thiên hạ mãi đi tìm
Là một nửa này trộn lẫn một nửa kia
Nên chị vui khi anh tìm thấy em kìa
Bởi em trong sáng và dịu dàng hơn chị
Mạnh mẽ, khôn ngoan dễ được chú ý
Chị có ghen hờn thì rốt cuộc vẫn đau
Thà chịu nhìn nhận rồi dễ dàng buông nhau
Trong anh ấy chị còn đáng hoài niệm
Biết rằng buồn khi cuộc tình đem liệm
Bỏ lại tro tàn một quá khứ khó tin
Người đàn bà nào chẳng ích kỷ riêng mình
Sao với chị, anh không làm chị hận
Và với em chị không hề hờn giận
Bởi tình yêu đẹp phải biết sồng vì nhau
Em đừng đa sầu khi nghĩ mình tới sau
Mà đa cảm với tình thơ ý mộng
Món nợ thi nhân trả hoài, trả chửa xong
Dù tới sau, hay trước chị tin anh yêu em thật lòng
Hứa với chị đi em "em sẽ mãi thủy chung,
Sẽ yêu anh muôn kiếp... chẳng đổi dời"
Chị hy sinh cho em hạnh phúc trọn đời
Chỉ thầm mong anh hạnh phúc trong những ngày sắp tới
Hãy mất đi chiếc đuôi
Thế thay bằng đôi chân
Đôi chân trần trụi
Biết chạy và biết nhảy
Cứ thế mà mang ta đến chàng
(Hoàng tử của lòng em!)
Từ bỏ đại dương
Với tiếng hát ngọt mềm
Ta lạc loài giữa thế giới
Tuần hoàn ngày và đêm
Xô bồ thiện lẫn ác
Vui buồn chồng chéo nhau
Hạnh ngộ là gì?
Trái tim ta biết đau
Đôi chân ta rướm máu
Vượt đớn đau ta đối diện chàng
Tình yêu bùng nổ
Mượn sóng thần tấu khúc ca muôn thuở
Ta ú ớ...Ta nức nở
Chàng nào hiểu ở nơi ta cần gì
Ta chọn tình yêu giữa khoảng câm lặng
Chọn bùa chú để tâm hồn điêu đứng
Nước mắt chảy xuôi
Người đẹp mắc chứng câm
Chàng thở dài "thương haị"
Hãy thốt ra đi
Thứ ngôn ngữ kỳ quái
Có khó gì đâu chỉ một tiếng "yêu"
Có khó gì đâu một cái hôn môi
Nhung...Chàng quá khờ khạo
Chàng quá ngốc nghếch
Dập tắt ngọn lửa tình
Dập tắt khát khao ta
Bằng sự lãnh đạm ...vô tình
Ta bất lực nhìn biển cả bao la
Bước đi trên niềm đau buốt nhức
Hôn trán chàng chân thành
Lần cuối cùng mắt ta còn đắm đuối
Chàng lúc ấy dường vỡ lẽ...
Điều ta muốn nói
Nên níu kéo tình yêu vô tội vạ
Tất cả thảy muộn màng
Hoàng hôn lặn
Và ta biến mất
Trở về với đại dương
Ta...Bọt Biển dại khờ !