📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngoảnh Lại Chặng Đường Thơ

203 trả lời, 11.511 lượt xem — Trang 5 / 7


Xin làm người xa lạ
Trường Phi Bảo

Thôi thì anh để tôi yên
Không đi trọn lối nợ duyên...cũng đành
Mất nhau rồi phải không anh
Xa nhau để biết chân thành bao nhiêu?

Đắng cay đã đắng cay nhiều
Mặc con tim vỡ lời yêu tội tình
Thế gian đâu chỉ đôi mình
Thế gian hữu "Thuỷ" cuộc tình vô "Chung"

Mai về ngoảnh mặt... rưng rưng
Lệ rơi chua chát xin đừng trách nhau
Thà xem xa lạ về sau
Còn hơn nhung nhớ mà đau trọn đời

Mộng xưa hồ vỡ tan rồi
Dáng xưa giờ đã có người ấp ôm
Ngậm ngùi lấp đất vùi chôn
Bóng hình cùng những môi hôn nồng nàn

Thôi thì mang lấy trái ngang
Xin làm kẻ lạ cưu mang tuyệt tình
Mai này... chỉ có... một mình
Mai này phải biết thương mình... nhiều hơn!!!

20-4-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:31:46Trường Phi Bảo>


Em và tình đầu
Trường Phi Bảo
Tặng PNT


Giọt nước mắt tình đầu, giọt nước mắt tự khô
Nên em sẽ thanh thản quên anh cùng năm tháng
Đừng trách em "sao bỏ rơi dĩ vãng?"
Cúi nhặt nụ cười, em vẫn thấy mình hồn nhiên

Em sẽ không khóc nữa đâu, sẽ thôi hết âu sầu
Khóc dễ làm tổn thương mình và người khác
Đừng thăm viếng quả tim, hỡi nỗi buồn man mác
Yêu một kẻ hai lòng đau khổ lắm biết không?

Xin một lần tạ lỗi với trắng trong
Em quá ngây thơ mới tin bao lời anh thề thốt
Hoa ngôn xảo ngữ ít nhiều cô mê mệt
Hỏi em người thứ mấy nơi ngục thất đời anh?

Thôi anh nhé, đừng gọi nữa tháng năm
Đừng mong ở em sự yếu đuối lần nữa
Em sẽ tự đứng lên mà không cần điểm tựa
Chỉ có thứ tha mới day dứt tình đầu

21/4/2005

 
 
Đăng nhập để trả lời
0


Nhớ...
Trường Phi Bảo

Em vẫn về qua lối nhỏ ngày xưa
Để tìm chút dư vị ngày yêu cũ
Anh chỉ còn là vệt màu quá khứ
Cũng đành làm người lạ xa lắc lơ

Không còn đá sỏi trên con đường trăng mờ
Không cơn mưa, không nỗi buồn tạm trú
Chỉ còn em mang cuồng phong bão vũ
Đứng lạnh lùng như cổ thụ trước hiên

Anh lẫn khuất, sao em còn đối diện
Với thương đau, với cay đắng ngọt ngào
Người tàn nhẫn nên người đâu tưởng tiếc
Ngoảnh mặt đi làm người lạ đành sao

Em vẫn về nơi chốn cũ nhớ nhau
Dẫu đơn phương, dẫu mình ên khắc khoải
Tiếng dế kêu trong đêm trường vẳng lại
Nghe não nùng dư ảnh buổi chia tay

Nửa đêm rồi  lang bạt trên phố dài
Lạnh run người, gió thời gian ngược hướng
Dường như anh cũng cùng ai ngược đường
Em mừng gọi, sao anh không dừng bứơc

Có lẽ là em đang mê sảng
Nên không còn ý thức để nhận ra anh
Thà không quen, làm người lạ cũng đành
Nhưng đã lỡ...anh ơi, em vẫn nhớ....

21/4/2005

Đăng nhập để trả lời
0


Về cùng nỗi buồn
Trường Phi Bảo
Tặng PNT

Chia tay tình yêu em về cùng nỗi buồn
Lẻ loi là bước chân,
Âm thầm là chiếc bóng,
Trong tuyệt vọng ai sẽ hiểu lòng em.

Nỗi buồn cho em những giờ phút lặng yên
Để mặc niệm cuộc tình đang hấp hối
Anh thốt ra chi lời "xin lỗi" đầy trăn trối
Mà đêm em về cứ trách mãi khôn nguôi

Ngày mới yêu anh, em lấy buồn làm vui
Nếm chua chát em cho là rất ngọt
Đến lúc hay trái tim mình ủ dột
Hạnh phúc thành ngộ nhận - vỡ tan

Tới hôm nay xem nỗi buồn như bạn
Thiếu dáng anh nỗi buồn hoá người tình
Em không cô đơn khi có nỗi buồn bên mình
Như anh chưa hẳn buồn trong ngày tháng vắng em

28/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Người mua nỗi buồn
Trường Phi Bảo

(Bán cho anh nỗi buồn đi cô gái
Thấy cô buồn - anh mua giúp - giá bao nhiêu???)
Tôi ngỡ ngàng nhìn người khách cuối chiều
(Anh chờ chút để tôi cân cái đã)

Tôi ái ngại, bởi nỗi buồn nặng quá
(Bán thế nào được khi vô giá hở anh???)
Khách nài nỉ ( Khó dễ chi, xin em hãy bán nhanh,
Mẹ anh vừa mất... nên anh đây buồn lắm.)

Tôi cúi mặt, ôm nỗi buồn gậm nhấm
Quá mũi lòng, thôi chẳng bán cho không
Khách ngạc nhiên, rồi tỏ ý phật lòng
(Cảm ơn em, tôi không cần bố thí)

Khách bỏ đi tưởng nhầm tôi cố ý
Tôi vô tâm cũng lặng lẽ quay đi
Mấy năm liền nỗi buồn vẫn nằm ì
Chẳng người mua nên tôi đâu màng bán

Tôi u hoài mang niềm đau ai oán
Ngõ hồn mình chờ đợi bóng ai sang
Anh giờ này có nhớ kẻ bên đàng
Nỗi buồn tôi chợt nhiên thèm giải thích

Tháng tư về cho cơn mưa rã rích
Tôi cuộn mình trong cổ tích ngủ yên
Bỗng người lạ từ đâu tới hàn huyên
Thầm mong tôi bán nỗi buồn ngày trước

Người ấy bảo không thể nào quên được
Nỗi buồn mà cô gái muốn biếu cho
Tôi nghẹn ngào (xin anh hãy đắn đo,
Cái vô giá anh làm sao mua nổi)

Khách tươi cười ( em đừng vội từ chối)
Cầm tay tôi người lồng chiếc nhẫn xinh
Mua nỗi buồn bằng tất cả chân thành
Giá phải trả là cuộc đời anh. Em ạ!

Tôi rưng lệ lòng tưng bừng rộn rã
Nỗi buồn bao năm tự hóa bướm bay đi
Sự thật đây rồi chẳng phải mơ gì
Tôi mềm nhũn trong tay anh hạnh phúc

28/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Tình yêu
Trường Phi Bảo

Tình yêu là kẻ cướp
Trong lòng người thơ ngây
Lòng người món nợ đầy
Vay "Tình" Vàng, Bạc "Nghĩa"

Tình yêu thắp ngọn lửa
Cho con tim nồng nàn
Nhưng khi lửa lụi tàn
Tình chỉ là băng giá

Lòng anh dù sắt đá
Cũng phải mềm trước em
Bởi nhớ thương đêm đêm
Trói hồn anh vạn ngã

Em - Anh đều xa lạ
Ấy vậy mà thân quen
Tình yêu là chất men
Khiến người say chẳng tỉnh

Con gái hay thầm kín
Buồn ghen giấu đâu đâu
Anh chẳng hiểu lắc đầu
Cho em hờn, em khóc

Cuộc tình nằm lăn lóc
Bởi chúng mình xa nhau
Bây giờ mới biết đau
Đau mới thành thi sĩ

Tình yêu giống ma quỷ
Không dáng dấp hình hài
Thoắt đựơc rồi thoắt mất
Bụi mờ trong mắt cay

Bao giờ anh trở lại?
Trả món nợ tình vay
Muộn màng em đem hái
Bạc đầu rồi biết không?

29-4-2005
Đăng nhập để trả lời
0



Người lớn
Trường Phi Bảo


Làm một người lớn rồi
Em không còn hờn dỗi
Tóc thôi không còn rối
Những chiều gió mây bay

Anh đừng mong đắp xây
Những lâu đài cổ tích
Người lớn thường không thích
Chuyện con nít ước mơ

Người lớn thích làm thơ
Nên người lớn buồn lắm
Tình anh xa vạn dặm
Người lớn biết đợi chờ

Chẳng còn khóc vu vơ
Em khác xưa nhiều lắm
Không vòi ăn kẹo bánh
Chỉ vòi nụ hôn yêu

Người lớn nhớ anh nhiều
Cái nhớ già trước tuổi
Tan truờng ngày hai buổi
Người lớn về bơ vơ

30-4-2005
Đăng nhập để trả lời
0


Mình không thể thiếu nhau
Trường Phi Bảo
Tặng cô bạn gái CNM


Em chẳng phải nàng Mỵ Châu đâu nhé!
Khờ khạo trong tình yêu mà đánh mất Cổ Loa Thành
Càng không thể như Mị Nương ngốc nghếch
Sợ hình hài Trương Chi bỏ lỡ cuộc tình xanh

Em chỉ là em một chút xíu mỏng manh
Chút dịu dàng, chút kiêu sa, lém lĩnh
Trái tim thơ ngây pha thêm chút bướng bĩnh
Ngoan hiền lắm cũng khát khao dữ lắm

Dũng cảm với lòng em cầm chặt tay nắm
Mở rộng cửa tim anh vào thế giới nội tâm
Nên anh đừng giấu em về người con gái ấy
Người con gái...từng bước ngang đời mình

Xin anh đừng sống mãi với một bóng hình
Đã tới lúc vì em tập thổi sáo
Dấu lông ngỗng khiến anh còn ngơ ngáo
Ngọn gió từ em thổi mất... kể từ đây!

Đoạn tuyệt đi anh quá khứ buồn đến vậy
Xem như cô ấy chưa đốt cháy lòng anh bao giờ
Anh xấu xí em vẫn cứ làm thơ
Anh thủy chung, em sẽ mãi đợi chờ

Tình yêu suông sẽ chỉ bắt gặp trong mơ
Em chắc thế nên không thèm mơ nữa
Thà chịu sóng gió, chịu lắm nhiều trắc trở
Em tin ngày sau tình đẹp suốt trăm năm

Hãy nhìn về hiện tại đi anh
Có một người đang yêu và đang chờ anh đó
Cô ta sẽ vui nếu như anh hiểu rõ
Rằng cuộc đời mình không thể thiếu nhau

4-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:35:29Trường Phi Bảo>




Lý do
Trường Phi Bảo

Ai chia tay mà chẳng cần "lý do"
Anh cũng vậy? có khác gì họ chứ?
Lý do đơn giản sao em khó tha thứ
Khó chấp nhận... dù thực tế... anh... xa...

Em "lãng mạn"...anh không ưng...thế là...
Đành buộc lòng đi tìm tình yêu mới
Anh sợ lúc em thơ thẩn, hờn dỗi
Rồi ướt mi kể lể với mây trời

Anh ác quá làm khổ em mất rồi
Em giận lắm, nhưng mà không nỡ trách
Anh thay đổi chứ phải nào thử thách
Chúc người đi hạnh phúc lối người về

Điều gì khiến hai ta chẳng vẹn thề
Chỉ có trời mới thấu lòng anh rõ
Lý do gì cho người con gái đó
Lại bàng hoàng khi anh nói “từ ly”


Hai đoá hồng, một cánh bướm tình si
Anh bán chút phong lưu, cùng trăng gió
Em đơn thuần tạm xem là quán trọ
Khách lỡ đường xin tá túc nỗi đau.


Đừng nguỵ biện, đừng thêm lý do nào
Khi người ta cố tình gây thương tổn
Đành đơn phương với tình yêu chạy trốn
Trời, chính anh, anh giết chết lòng em.


1/5/2005
 


Lưu tình kiếp sau
Trường Phi Bảo
Tặng: VMH

Kiếp này mình chửa bén duyên
Không chung chăn gối, thệ nguyền ba sinh
Vỡ tan mộng ước đời mình
Van anh xin chớ luỵ tình khổ tôi

Nén lòng hẹn kiếp khác thôi
Ta chung ý niệm đẹp đôi thuở nào
Mặn nồng vui lễ trầu cau
Cao xanh chắc chẳng nở nào cách chia

Anh ơi, giờ đã chia lìa
Mẹ cha ép uổng tôi vìa nhà ai
"Vợ chồng" - ôi, thiệt mỉa mai
Đồng sàng dị mộng thương hoài được sao

Tình đầu chua chát nghẹn ngào
Tim đau rướm máu nhạt màu môi xinh
Kiếp này tình chẳng trọn tình
Còn bao nhiêu kiếp chúng mình yêu nhau.

5/2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-27 14:35:04CTT>
Chúc TPB một sinh nhật thật vui vẻ và nhiều hạnh phúc nhé ....
 
📎 hoa_10.gifpb
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0



Với Mẹ đồng trinh
Trường Phi Bảo


Trước đức Mẹ, con cúi đầu nghẹn giọng
Chẳng cam lòng khi anh phản bội con
Tình yêu anh thôi thế hết sắt son
Ngậm ngùi trả trái tim nhau lặng lẽ

Người con gái sau con sẽ hôn nhẹ
Lên trái tim và nhặt nó để dành
Con hiểu mình chỉ như một khúc quanh
Và đã thua trong chặng đua tình ái

Đêm rồi đêm con giọt ngắn, giọt dài
Gom ngày tháng vào cô đơn khắc khoài
Càng muốn quên, nhớ càng thêm điên dại
Ôi hình hài trong quá khứ mông lung

Quỳ trước Mẹ, con trinh nữ thủy chung
Nguyện yêu anh bằng tình yêu vàng đá
Dẫu kiếp này ai thay lòng, đổi dạ
Anh mãi là cây thập giá đời con

Mẹ thần thánh sao nỡ để con hờn?
Sao Mẹ đứng trơ thân nhìn con khổ?
Sao không phù phép ngăn anh khỏi cám dỗ?
Con biết phải tìm đâu một bến đổ bình yên?

Con dành riêng cả khoảng trống trong tim!
Chỉ cho anh và cho bao kỷ niệm
Hạnh phúc thật không dễ dàng tìm kiếm
Mà tình anh...
như sao rụng giữa đường khuya

3/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:51:18Trường Phi Bảo>


Không đề (18)
Trường Phi Bảo

Thèm gì một miếng trầu tiêm
Phết thêm vôi bạc, bạc thêm lòng người
Để buồn thân quả cau tươi
Bổ ba, ra sáu, thành mười thiệt đau

Ruột tằm ai rút về sau
Thắt bao sợi hận thế nào.... cũng xa
Trầu cay, nhai chỉ mình ta
Tìm hoài chẳng có ai mà nhai chung

Mưa dầm, gió bấc lạnh lùng
Miếng trầu tiêm lỗi hẹn cùng cau tươi
Qua tim em chỉ có người
Chết trong tim vẫn lại người em yêu.

4/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Dối Lòng
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT

Tôi sẽ xóa tên anh
Như con sóng xóa biệt dấu chân người
Không còn đủ can đảm nhìn thấy anh cười
Tôi sẽ xóa những ngày yêu sót lại
Xin anh đừng khiếu nại...
Kỷ niệm về anh chẳng tồn tại nữa rồi

Tôi sẽ xóa tên anh trong mọi ngóc ngách tâm hồn tôi
Không còn lệ nên không còn kể lể
Tôi vứt nỗi buồn, trái tim đầy ngạo nghễ
Đứng trên sân khấu cuộc đời
Che giấu mọi đơn côi

Tôi sẽ xóa tên anh! Những phút dối lòng thôi
Hạ màn nhung vẫn còn nghe nhức nhói
Sao anh không là chàng Romeo đương thời
Cho Julilet như tôi bất cần sự sống

Anh ra đi cùng người xây đắp mộng
Tôi bơ vơ trong ngày tháng võ vàng
Chết dần nơi tuyệt vọng
Mỏi mòn bao thương nhớ
Muốn xóa tên anh cho nhẹ dần hơi thở
Sao anh cứ hiện về ám ảnh chẳng cho yên

5/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0



Em biết rồi anh đừng mong giấu em
Trường Phi Bảo


Em biết rồi anh đừng mong giấu em
Chuyện hôm qua anh và cô gái ấy
Bí mật hôn nhau nơi thánh đường chiều thứ bảy
Chứng nhân sự phản bội có đức mẹ đồng trinh

Em thấy hết anh đừng cố biện minh
Tình yêu em, anh không còn xứng đáng
Ô cửa sổ thánh đường là phiên tòa kết án
Hai người âu yếm nhau sự thật đã phơi bày

Liếc mắt đưa tình, trìu mến, đắm say
Mọi cử chỉ em đều trông rõ rệt
Cô ấy làm anh phải lòng mê mệt
Nên anh mới vội quên ngày tháng của đôi mình

Đàn ông mà trời sanh vốn đa tình
Em có trách cũng lỡ làng duyên kiếp
Mong anh yêu cô ấy bằng tình yêu mãnh liệt
Mong cô ấy yêu anh, tha thiết đến trọn đời

Hạnh phúc chúng ta giờ rạn nứt rồi
Chén nước đổ đi, khó hốt đầy khôn khéo
Đau khổ lắm mới chẳng đành níu kéo
Một trái tim không thuộc về mình

6/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Biệt ly
Trường Phi Bảo


Anh đi mang lấy nụ tầm xuân
Trái tim anh mang mộng xa gần
Sao không mang cả tim em nữa
Bỏ lại lòng em chút bâng khuâng

Anh đi buổi ấy gió mưa nhiều
Tê tái hồn em, nỗi quạnh hiu...
Ngoài sân biêng biếc nụ tình cũ
Hương bay vướng víu gót người yêu

Anh đi, em ở sầu lại sầu
Buông mành, xoã tóc, rũ dòng châu
Có phải biệt ly mà hối tiếc
Trái tim sứt mẻ chẳng người khâu?

8/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Phút yếu lòng

Trường Phi Bảo

Em hiểu rồi, đó chỉ phút yếu lòng!
Anh đến với em có khi là thương hại
Con bé cô đơn không tri kỷ, chẳng bạn trai
Chẳng biết tự quản mình, vụng về lại hay khóc

Thấy đường bằng phẳng đâu nghĩ ngay con dốc
Em cứ tự tin khi sánh bước cùng anh
Còn anh thì hoài nuông chìêu, dỗ dành
Cho em khờ khạo trong vòng tay lơi lõng

Rồi cô ấy xuất hiện, em mới biết vỡ mộng
Những bản tình ca xưa giờ đâu thuộc về em
Anh hát tặng riêng ai mà tặng luôn cả trái tim
Anh quên ngoáy đầu lại bao ngày ta chung sống

Đừng buồn anh hỡi, vì lỡ... thốt lời ngông
Cho em tin tiếng "yêu" kia là thật
Đối với em nó một thời ngây ngất
Sao bây giờ thành ngộ nhận khó khoan dung

Thần tình yêu cũng có lúc bắn sai cung
Lệch đường tình, bay lạc hướng tên Yêu
Nên em không trách anh đâu, dẫu lệ rơi rất nhiều
Nên anh đừng tự dằn vặt mình, khi em đã hiểu...

Phút yếu lòng mong anh đừng đem biếu
Cho bất kỳ người con gái nào ngoài em ra
Vì như thế em sẽ khó thứ tha
Sự khờ khạo nơi trái tim đàn bà

10/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Anh có tin rằng: năm tháng biết hận không?
Trường Phi Bảo


Anh có tin rằng: năm tháng biết hận không?
Khi yêu thương đã rũ bỏ hẹn thề
Khi người ta không còn những đam mê
Cố sức giữ cũng chỉ làm mỏi mệt



Anh có từng thầm tiếc đều đã dệt
Trong ảo vọng chưa hẳn là tuyệt vọng
Ước mơ giản dị về một hình bóng
Được thấy em cười bên hạnh phúc trẻ trung



Dù anh có đi đến ngã rẽ tột cùng
Cố tham gia mọi trò chơi số phận
Với em anh quả thật đáng giận
Trước cái nhớ, cái nhung anh có nhận ra mình



Anh có trở về tìm kiếm lại mối tình
Tìm nụ cười, tìm kỷ niệm, tìm em giữa lối đi
Em tuyệt vọng thầm hy vọng...để được gì?
Khi yêu thương quên hẹn thề, như quên vầng trăng tỏ



Hạnh phúc chợt tan, chợt tàn mơ hồ không nhận rõ
Hình bóng ngày xưa rớt trên cỏ ngậm ngùi
Thời gian qua mang theo khúc hát lỗi thời
Nên anh có tin rằng:năm tháng biết hận không?



11/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Giấc mơ cánh cò
Trường Phi Bảo


"Giấc mơ em có đàn cò trắng bay..."
Chị hai ơi...,
nàng chợt nhiên im bặt
Mắt tròn xoe ngạc nhiên trước ánh nhìn lạ hoắc
Nàng thẹn thùng: có kẻ lén nhìn em
Ráng chiều rực lửa, chị hai ơi...hãy xem
Đàn cò trắng qua cánh đồng lúa chín

-Sao chị nín thinh
Lặng lẽ ngắm tuổi thơ
-Ờ, Tuổi thơ duyên dáng mộng mơ
-Người lạ đó vẫn còn theo mình ạ!
Nàng thầm thì bằng lời của gió
Chị giật mình, mới hay em gái nhỏ
Đang đuổi theo cánh cò trắng xa xa

Nhớ ngày xưa chị thích vẽ tranh về mái nhà
Có cánh đồng, có luỹ tre, bóng mẹ già
Còn em thì thích vẽ một cánh cò thiết tha
cò trắng xoải cánh bay...
-Đẹp lắm chị hai ơi!


Tháng năm hồng, chị em nàng lớn rồi
Cò bay... cò bay...thời hiếu nữ xinh tươi
Cò bay...cò bay...vẫn còn giấc mơ cười
Cò bay...cò bay...ngưòi lạ đứng chơi vơi

Người trở laị, nắng mùa xuân ấm áp
Nhưng điệu lý buồn man mác đem nàng xa
-Chị gì ơi, em gái chị đâu?
-Đã bước qua cầu
Khoác áo cô dâu
Chị hai nàng u hoài lần trên trang nhật ký
Cánh cò trắng và giấc mơ thủa nào
Em gái tôi... lệ sầu... ra đi

Người đớn đau ôm nặng khối tình si
Trở về
Viết nên bài hát
Giấc mơ cánh cò...cò bay...cò bay
Mối tình đầu khó quên
Ký ức nhẹ tênh
Người ấy chết theo giấc mơ của nàng

12/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0



Cành Ti gôn trắng
Trường Phi Bảo


Mỗi độ thu về tôi ngẩn ngơ
Nhớ thương, thương nhớ mộng vô bờ
Tóc dài không còn cài sắc thắm
Vô tư như thuở những ngày thơ

Gió heo may thổi nghiêng cành lá
Chiều vắng buồn thiu bóng ai qua
Chồng tôi mang tới cành hoa trắng
Bảo rằng hoa vỡ tựa tim mà

Giật mình, sợ hãi, nhớ tình xưa
Đi bên người ấy lúc trời trưa
Nắng chói len vào muôn sợi tóc
Người sầu như thể sắp tiễn đưa

Nào hiểu gì đâu lời người nói
Bao mùa thu trước rất xa xôi
Thấy Ti Gôn rụng tựa tim vỡ
Anh e tình ta cũng lỡ đôi

Ngượng ngùng, run rẫy đứng trước chồng
Nâng cành hoa trắng hết trắng trong
Buồn đau bởi lời ai ứng nghiệm
Nên giờ như chim nhốt trong lồng

Duyên lỡ, đời tôi lắm bão giông
Lễ giáo niêm phong phận má hồng
Công - Ngôn - Dung - Hạnh - Tam - Tòng - Đức
Giết chết tình tôi những hoài mong

Ép dòng dư lệ giữa tin yêu
Cố quên càng nhớ, nhớ càng nhiều
Làm sao xóa tuyệt bóng hình cũ?
Làm sao kỷ niệm khỏi chắt chiu?

Chắc gì người ấy sẽ qua sông
Sẽ buồn khi hay tôi lấy chồng
Tội lắm nếu người thầm hờn trách
Hiểu nhầm rằng tôi kẻ bội vong


14-5-2005

Đăng nhập để trả lời
0



Hai lần mất nhau
Trường Phi Bảo

Mất nhau rồi phải không anh?
Yêu nhau nồng thắm cũng đành chia ly
Đôi dòng lệ nóng hoen mi
Lỗi thề, bội ước từ khi theo chồng

Tình anh em giũ, em hong
Bao mùa nắng cháy tình hồng héo khô
Tình chưa nỡ chít khăn sô
Ba sinh ai nhớ, ai chờ đợi ai

Một chiều mưa lất phất bay
Bỗng dưng anh tới trao tay thiệp hồng
Em cười, khẽ hỏi: vui không?
Đâu hay nước mắt nghẹn lòng nơi anh

Trả thù giấc mộng không thành
Anh về rét mướt ngày xanh tủi hờn
Bỏ cho em những vết thương
Mong rằng "hạnh phúc" ngập đường anh qua

Ngày tân hôn, em ghé nhà
Pháo hồng lã tả người ta...thế nào?
Cô dâu nào thấy trước sau
Chú rễ anh đứng nhìn nhau buồn buồn

Dại gì đánh tiếng "yêu thương"
Nắm tay em để thất thường nụ hôn
Cài lên tóc sắc ti gôn
Mà ngày xưa lỡ vùi chôn cuộc tình

Đám cưới chỉ có chúng mình
Tình chết sao dễ hồi sinh...khó ngờ
Thôi anh đừng làm em mơ
Chồng em còn đó...đành chờ kiếp sau

Thêm một lần nữa mất nhau
Con chim sáo lại bay vào lồng son
Em đâu khoá chặt tâm hồn
Mà sao năm tháng chỉ toàn hư vô?

20/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Ngớ ngẩn
Trường Phi Bảo


Em ngớ ngẩn trước điều anh định nói
Lời nói ngớ ngẩn sắp tuột khỏi đôi môi
Bao ngớ ngẩn chỉ có lúc này thôi
Anh khẽ bảo: đừng chia tay em nhé!


Ôm ngớ ngẩn, ôm đầu anh hôn nhẹ
Sợ bão giông, em mới nghiêng đầu che
Xin tình yêu hãy lặng im nghe
Đôi người ngớ ngẩn đang tìm vào lẩn thẩn


Chàng trai rồi một ngày kia dửng dưng
Bỏ ra đi nở phụ tình cô gái
Cô gái buồn mang lời chia tay
Lại đem nói với một chàng trai khác


Em lo sợ khi nghĩ  mình đen bạc
Tình yêu kết cuộc chỉ có thế thôi sao?
Không anh ơi đừng lầm lỗi với nhau
Thì sẽ không đón lấy ngày ly biệt


Điều ngớ ngẩn chẳng bao giờ là thiệt
Anh chớ dại mà rũ bỏ đời em
Chẳng tốt lành gì cho cả hai trái tim
Nên anh cứ vì em yêu thắm thiết


24-5-2005
Đăng nhập để trả lời
0


Tình Yêu và Công Giáo
Trường Phi Bảo

Con không tin điều xót xa
Chúa yêu anh ấy hơn là con yêu
Sự thật dù thật bao nhiêu
Con không tin nổi tình yêu của ngài

Tạo hoá thiệt khéo an bày
Kết nên oan trái đoạ đày tình con
Anh đâu hẹn biển, thề non
Mà con yêu tới đá mòn - sông vơi

Lặng lẽ anh tới một nơi
Lặng lẽ con khóc chơi vơi cuộc tình
Con sa vào cõi u minh
Anh quỳ bên chúa cầu xin yên lành

Chúa dang tay đón đời anh
Tâm hồn từ đó không hình bóng con
Trong sạch chẳng chút bụi nhờn
Áo dòng anh khoác...con hờn chúa thêm

Chúa đan tâm nỡ nhấn chìm
Mối tình vô vọng muộn phiền trần ai
Cho anh lần chuỗi trên tay
Nhiệm mầu chỉ có phút này... than ôi!

Bao năm ngọt đắng bờ môi
Anh yêu chúa để thiệt thòi con mang
(Chuông rung mấy nhịp lỡ lang
Tim ôm sầu hận cho nàng bâng khuâng)

Cánh cửa lòng khép sau lưng
Ước gì có thể dửng dưng cho đành
Trông anh dáng vẻ hiền lành
Lần chuỗi tràng hạt chân thành hơn xưa

Con người ngoại đạo xin thưa
Chúa chọn anh ấy con chua chát  lòng
Chúa dạy anh tin áo dòng
Sao chúa quên mất nỗi lòng thế nhân

Chữ tình đè nặng châu thân
Con yêu anh ấy mà dần quên con
Rồi mai anh ấy chẳng con
Khối tình con giữ vẫn còn thiên thu

27/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-27 17:12:59Trường Phi Bảo>



Mai em về, không còn anh ra đón

Trường Phi Bảo



Mai em về, không còn anh ra đón,
Sau mỗi trận đường dài, sau mỗi chuyến đi xa
Cánh chim bay mỏi cánh trở lại nhà
Em có mệt cũng chẳng người săn sóc

Nắng rát mặt, gió dẫu làm rối tóc
Chân bết bùn, áo lấm bụi phong sương
Anh không còn để chảy tóc soi gương
Em xinh mấy cũng khó bằng cô ấy

Mai em về, đâu còn ai đứng đấy
Góc phố buồn, lối cũ thiếu niềm vui
Ngọn đèn vàng hiu hắt chút ngậm ngùi
Bước chân đơn nghe hồn mình rét mướt

Em còn giữ nơi tim lời hẹn ước
Sao anh đành bôi xoá mộng trăm năm
Mai em về chỉ một bóng âm thầm
Cố gượng cười sao mây mù che mắt

Mai em về giấu giọt buồn trong vắt
Vào yêu đương đắng ngắt vị cà phê
Pha kỷ niệm sầu giăng kín tứ bề
Môi chưa nhấp đã nghẹn ngào, tê tái

Mai em về anh không còn trở lại
Biết tìm ai kể nốt chuyện tâm tình
Gian phòng trống, và nỗi nhớ tái sinh
Ngồi lặng lẽ mới thương mình - côi cút.


28/5/2005
Đăng nhập để trả lời
0



Mẹ Của Anh (*)

Trường Phi Bảo

Mẹ về lấy bố sinh anh
Bao năm dưỡng dục giờ thành chồng em
Nói sao cho thoả nỗi niềm
Nghĩa tình quý mến rộng thêm biển trời

Mẹ chỉ có một trên đời
Riêng em may mắn nhất đời có hai
Làm sao ôm trọn vòng tay
Nỗi cơ cực tháng năm dài mẹ mang

Cho anh cuộc sống an khang
Manh áo ấm, giấc mộng vàng mai sau
Tuổi thơ chẳng nhuộm sầu đau
Vì anh mẹ đổi nghẹn ngào mua vui

Tương lai anh hết ngậm ngùi
Mẹ giờ tóc bạc, da mồi, mắt nheo
Buông gánh lưng đã còng queo
Chợ xa dốc nắng gieo neo sớm chiều

Thanh xuân mẹ có bao nhiêu
Hết buồn rồi khổ đong nhiều đắng cay
Tụi mình yêu nhau hôm nay
Phải nhớ công mẹ chóng chày bão giông

Sinh anh cho em làm chồng
Thấy anh hiếu thảo mà lòng em thương
Một thời dãi nắng dầm sương
Nhớ ơn mẹ lời ru thường xót xa

Mẹ là mẹ của chung mà
Nhờ mẹ em mới chung nhà cùng anh

29-5-2005


(*) Ý thơ Xuân Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:53:43Trường Phi Bảo>
 


Không đề (19)
Trường Phi Bảo


Cơn mộng yêu đương đã xa rồi
đắm chỉ còn mỗi mình tôi
Tình người đen bạc phôi pha quá
Ái ân...cũng khuyết nửa môi cười
 
Trường đời ai học được chữ ngờ
Phi xứ tôi như cánh chim mơ
Bảo giông không chỗ dừng chân nấp
Cho nên mỏi cánh một đời thơ
 
30-5-2005
Đăng nhập để trả lời
0


Kẻ thứ ba

Trường Phi Bảo

Sợi chỉ hồng thít chặt ba chúng ta
Anh và em cả hai đều không muốn
Sự lựa chọn khác với trong tưởng tượng
Tình yêu sau này vẫn có kẻ thứ ba

Kẻ thứ ba mang anh rời xa
Kẻ thứ ba tranh nhau từng hạnh phúc
Những nhớ thương dụm dành, những dự tính nghiêm túc
Đổi bằng lời sáo rỗng lúc chia tay

Kẻ thứ ba làm nên chuyện đổi thay
Em chắc chắn! sao anh còn do dự?
Kẻ thứ ba chính thực con sóng dữ
Đã cuốn phăng ngày tháng - hẹn hò - yêu!

Làn mắt biếc, đôi môi mọng, vẻ nuông chiều
Cướp hồn anh từ phút giây xao nhãng
Kẻ thứ ba thâu tóm sự quên lãng
Khiến lòng em khắc khoải chuỗi đa mang

Kẻ thứ ba làm lỗi một cung đàn
Vị tha nhé, trái tim đừng trách hận
Tình yêu chỉ như là cơn địa chấn
Mất nhau rồi xa lắc...vạn mùa đau.

2/6/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Nhơn Quả

Trường Phi Bảo
Tặng: CMN


Buồn lắm em, khi biết anh phản bội...?
Thành thử Chị hận mình không giữ nổi trái tim đàn ông
Trái tim tham lam, ích kỷ đến cuồng ngông
Nhiều dục vọng và tàn nhẫn hơn ai hết!

Chị từng nghĩ, rồi đây mình sẽ chết
(Nếu vắng anh đời còn ý nghĩa chi?)
Nhưng em ơi, đời vẫn còn thi vị
Bởi nhờ anh chị thành thi sĩ bất ngờ

Chẳng háo danh mà rao bán vần thơ
Chị chỉ chìm trong cảm xúc vô bờ
Nhớ anh lắm, dẫu nhớ qua hơi thở
Nên thơ chị buồn, người ta đọc cũng kém vui

Họ cảm thông, em chớ có ngậm ngùi
Món nợ tình chị coi như đã trả
Anh đã nhận những khổ đau vật vã
Để chị trưởng thành, chị mạnh mẽ với đời

Em đừng day dứt, vì lỡ yêu anh rồi
(Chị không trách và chẳng hờn ai cả)
Duyên trăm năm chị không đành định giá
Chỉ mong em yêu anh nhiều hơn chị...Thế thôi!

Ngày cưới em, chị đứng xa mỉm cười
Aó cô dâu bay phất phơ trứơc ngõ
Hình ảnh của em, mà chị ngỡ hình ảnh chị đó
Để rồi khóc thầm ...mơ tưởng tới kiếp sau

Em người tới trước, chị biết nói thế nào
Khi chính chị kẻ tới sau bất hạnh
Quả báo Tình Yêu, giọt nứơc mắt em chậm
Trong khi chị vui cười bên hạnh phúc tranh giành

6/6/2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 15:16:02Trường Phi Bảo>


Lối mộng nào cho em
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT


Van anh đó chớ thốt lời cay đắng
Anh về đi, chẳng níu giữ gì đâu
Tiếc nuối ư? ừ chút chút mà đau
Hai lối mộng cho cuộc tình tan vỡ

Em không cần bàn tay ai che chở
Đừng khuyên em tìm người khác thế thay
Không cần thiết anh tội nghiệp em hoài
Chào vĩnh biệt, đường tình chia đôi ngã

Kể từ giờ mình xem nhau xa lạ
Anh là anh, em vẫn lại là em
Không thương nhớ, không kỷ niệm êm đềm
Ngày tháng cũ gió cuốn theo chiều gió

Cô ấy đến cùng anh chờ ngoài ngõ
Về mau anh với hạnh phúc dịu dàng
Về mà xây đẹp tổ ấm khang trang
Em yêu lầm, khổ đau thì em chịu

Hãy mặc em, mặc mình em xoa dịu
Tâm hồn em cho biển lặng, sóng yên
Vì yêu anh cô ấy đứng ngoan hiền
Đừng tai ác bắt thêm một người đợi

8/6/2005

 

 
Không đề (22)
Trường Phi Bảo
 
 
Chạm vào mảnh vỡ thời gian
Gom sao cho hết lỡ làng tháng năm
Đã yêu, rồi lại yêu lầm
Yêu lầm, yêu lại, vẫn lầm như không (!)
 
Bên cầu dĩ vãng thương mong
Mới hay tình chết còn trong nghẹn nghào
Hồn tình thác vẫn còn đau
Bay phiêu diêu giữa muôn màu dối gian
 
Trăm năm thành chiếc áo quan
Thân ta gái lỡ đưa tang cuộc tình
Thôi đành gác chuyện ba sinh
Kiếp sau ngoảnh mặt cho mình làm ngơ
 
9/6/2005


Đăng nhập để trả lời
0



Tình bằng
Trường Phi Bảo


"Tình bằng có cái trống cơm..."(*)
Khen ai khéo vỗ hoa đơm đầy cành

Tình bằng có cái trống "mình"
Trách người dưng vỗ ình ình đau tim

Chắc gì se chỉ, luồn kim
Phải nào hẹn ước em sợ...thêm rối lòng.

Một bầy con nít qua sông
Tình bằng kiếm sợi tơ hồng bén duyên

Bao thời con gái trinh nguyên
Khớp ngựa ô để ngẫu nhiên tang tình

Lỡ thì mới tới lượt mình
Buồn theo cơn mộng chòng chành phía sau

Mượn dân ca trách khéo nhau
Tình bằng ai khéo vỗ đau tim nàng

Không đi qua khỏi lỡ làng
Tang bồng khất nợ hẹn chàng kiếp mai

Bão giông chắn lối thiên thai
Cau khô, trầu héo nhạt cay vị nồng

Tình bằng vỗ cái trống không
Không thương - sao đợi? không mong - sao chờ?

Kiếp sau tình đẹp như mơ
Đôi ta xin cứ dại khờ mà yêu.

9/6/2005

*Dân ca Nam bộ

Đăng nhập để trả lời
0



Mù quáng
Trường Phi Bảo
Tặng: DV

Thôi thì anh cứ bỏ mặc em
Mãi miết đuổi theo mối tình tuyệt vọng
Gàn buộc nhau chỉ chết dần cuộc sống
Khi kiếp này ta không thể chung chăn

Hãy rời xa em, trước khi em hận anh
Đã níu giữ một tình yêu nông nổi
Em yêu người ta, em biết mình có tội
Tội để anh chờ, anh đau khổ tương tư

Thôi thì anh bỏ em giữa thực hư
Đừng bảo bọc em, đừng dỗ dành chi nữa
Quên em đi, để lòng mình thôi lửa
Để một mình em nhận cay đắng đủ rồi

Tận đáy lòng em chỉ muốn tốt thôi
Anh yêu em anh sẽ không hạnh phúc
Bởi người ấy em yêu trong mọi lúc
Lúc nhớ, lúc buồn, nhưng chưa lúc nào có anh

Em mù quáng trong tình yêu đã đành
Anh chớ dại dấn sâu vào bất hạnh
Hãy buông em ra cho trời quang mây tạnh
Bằng giữ được em chỉ giông tố mịt mùng

10-6-2005
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»