Anh ấy gọi người yêu mình bằng người xưa
Còn mình gọi người yêu anh ấy là người yêu cũ của người yêu
Ai cũng có mối tình đầu vắt vai
Những phút bồng bột, yếu lòng tới vội
Tình cờ gặp nhau trên phố ngây thộn đến buồn cười
Nào đâu dám đối mặt chỉ lặng lẽ lướt qua
Anh ấy bảo: người yêu thuở xưa đấy
Mình nghe chua cay khoé mắt dâng trào
Mình ngượng ngùng cũng chẳng biết nói sao
Ngờ nghệch, ngu ngơ thèm trở về thời mười tám
Cái thời yêu cuồng sống vội
Cuộc hẹn hò nào cũng chớp nhoáng rồi thôi
Trăm cuộc hẹn, ngàn cuộc hẹn rồi cũng có một người
Bước qua hồn mang nhiều điều nhung nhớ
Nào ai hiểu thế nào là dang dở
Để khi giận hờn, chia tay mới nuối tiếc tình đầu
Thượng đế rất công bình khi cho mình và anh tìm nhau
Sự thông cảm bắt nguồn từ hoàn cảnh
Bóng hình người xưa mình xem như ảo ảnh
Còn người yêu anh... anh nhắc để đau lòng
Mình tôn trọng anh nên biết cứ vờ không
Anh trân trọng mình thì hết dạ yêu thương
Chuyện ngày xưa, con người xưa như đá cuội trên đường
Đôi chân trần ta vụng về vấp phải
Rồi một ngày anh cũng sẽ quên em
Đó là lẽ thường tình không chối cãi
Bởi em biết chẳng ai mà sống mãi
Với một bóng hình xưa cũ tận đâu đâu
Rồi anh sẽ có vợ, sẽ bỏ mặc em sầu
Hết cảm thông như ngày em xuất giá
Sẽ chẳng còn mang món nợ tình nghiệt ngã
Anh có gia đình, em yên phận chồng con
Vết thương lòng rồi tự kéo da non
Anh lại xô tình đầu vào vực thẳm
Tiếc thân em vẫn còn gửi gắm
Niềm yêu đương cho người tình xứ xa
Kỷ niệm khuất dần, anh hạnh phúc với người ta
Nỗi buồn theo em quay đi lặng lẽ
Em cất vang trong đêm lời ru người vợ trẻ
Vọng tới phương anh, anh thao thức cùng trời
Anh từng nói yêu duy nhất em thôi
Em muốn quên để rồi không nhắc nữa
Mong anh tròn duyên mới, chớ đừng nên lần lựa
Giữa hiện tại đau lòng và quá khứ đắng cay
Nếu có ngày đó, em chắc khóc thương anh hoài
Mặc định kiến, mặc lòng người cười cợt
Khiếp cho tình yêu ấm nồng chia sớt
Em mãi tìm anh dù trong giấc mơ buồn
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:17:29Trường Phi Bảo>
Em trở về nguyên thủy để yêu anh Trường Phi Bảo
Em trở về nguyên thủy để yêu anh
Lúc trái tim còn chưa bén mùi trần
Lúc mặt trời và mặt trăng ở gần
Kết tinh tú làm hoa đăng ngày cưới
Loài người sống chẳng có niềm tiếc nuối
Sống từng bầy và chọn từng đôi
Thiên nhiên xanh, tạo hóa tuyệt vời
Nuôi tụi mình trong lồng nôi khờ dại
Em trở về đi rong thời con gái
Có cái vàng óng ánh giữa ban mai
Có đồi hoa phủ kín mộng xuân dài
Em chẳng nghĩ đó là điều quý giá
Rất vô tư em trao anh tất cả
Anh ngất ngư hoang lạc giữa trời say
Nào đâu hiểu cây tình yêu đơm trái
Bởi nhớ thương em đi suốt chẳng dừng
Thời nguyên thủy lạ lẫm tiếng người dưng
Đôi trai gái nhớn lên thì tìm hiểu
Không nỗi buồn chỉ niềm vui...thiệt tiếu
Chẳng băng nhân cũng thành vợ thành chồng
Chẳng hứa hẹn gì cũng sống tới răng long.
Em yêu anh qua từng con dốc
Qua suối đèo, qua non nước phẳng phiu
Anh yêu em, vì em - chiếc xương sườn thứ bảy
Thượng đế chiều anh cho em xuống dỗ dành
Em sợ ngày gian dối sẽ hồi sinh
Anh ngoảnh mặt trước đời em bước vội
Nếu lời thương không làm anh quay lại
Em đành yêu trong nguyên thủy suốt đời
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:27:12Trường Phi Bảo>
Không đề (12)
Trường Phi Bảo
Em về chia nẻo quan sang
Rừng yêu rụng tím bằng lăng ngày chiều
Trời mưa trút giọt hắt hiu
Ướt câu duyên nợ đong nhiều xót xa
Bậu làm khổ một đời Qua
Cho con bướm phải lánh xa mộng vàng
Ai đem câu hát mơ màng
Em người tình lỡ phũ phàng bội hôn
Dĩ vãng xin hãy đem chôn
Em về bên ấy chờ ôm khối sầu
Hãy đuổi đánh nó đi. Ôi! con rắn xấu xa,
Kẻ thù của đôi ta đã làm nên tình yêu tội lỗi
Xúi giục chúng mình đi vào nông nỗi
Vụng trộm ăn trái tình, nuốt trọn linh hồn nhau
Oằn oại đớn đau, nghe thể xác cồn cào
Em rời bỏ địa đàng theo anh về địa ngục
Sống nửa đời yêu đương lén lút
Chúa ngài có nhói lòng cũng khó thể khoan dung
Cánh cửa thời gian đã ngăn cách nghìn trùng
Giữa niềm vui và nỗi buồn luyến ái
Em hạ sanh cho anh một khu vườn hoa trái
Nhiều Adam có hơn chục Eva
Và nhân gian từ đó có bài ca
Về trái cấm cùng tình yêu trai gái
Có lẽ loài người qua mọi thời đại
Đều yêu nhau qua câu chuyện chúng mình
Nhưng lý do nào khiến cho mỗi cuộc tình
Lại sớm vỡ tan như là bọt nước
Em không hiểu bao giờ thì lỗi ước
Mà khi yêu nhau sao người ta cứ hẹn thề
Trời bao la, biển dài rộng lê thê
Như tấm lòng anh đầy tham lam mê dại
Với hạnh phúc anh sẵn sàng chia sẻ
Và thuỷ chung chỉ có mỗi em khờ
Cổ tích bây giờ vỏn vẹn chỉ giấc mơ
Giá ngày xưa đừng nghe con rắn dụ
Tình yêu giết chết em, nỗi đau ngày ung mũ
Anh lạc đường quên lối cũ chờ nhau.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:26:14Trường Phi Bảo>
Đưa anh Trường Phi Bảo
Đưa nhau vào suối mộng
Để tắm mát tình yêu
Đưa em qua sông rộng
Lệ rơi suốt trăm chiều
Hành trang đời con gái
Chỉ một túi thi thơ
Cho anh rồi mắc nợ
Giữa ngàn nỗi thẫn thờ
Đưa em xa nỗi nhớ
Có đành lòng phôi pha
Chuyến đò giang trắc trở
Chia đôi bờ sông tương
Thôi anh về, em ở
Giữa chợ đời trái ngang
Đừng đưa nhau chi nữa
Có yêu cũng bằng thừa
Hoa tình yêu chết héo
Rừng tình yêu khát khô
Biển tình yêu nông cạn
Em tình yêu dại khờ
Đưa anh về vĩnh cửu
Chỉ mình anh, anh thôi
Còn em thời nán lại
Nghe bão giông gọi mời
18-3-2005
Nghẹn lời tình yêu Thơ: Trường Phi Bảo
Diễn đọc: Diên Vỹ
Những điều chưa nói cùng anh
Nay... mai... có thể... lặng câm suốt đời...
Đã qua những điệu ru hời
Đã thương đâu phải mở lời mới thương
Với em nó rất tầm thường
Với em có nghĩa cùng đường tương tư
Những điều chưa nói...hình như...
Là anh vượt gió vượt mưa trở về
Từ trong sương khói ngủ mê
Từ trong lòng phố bộn bề tìm em
Những điều chưa nói...chờ xem
Đôi môi hôn thoả bao đêm nhiệm mầu
Tình ta dài được bao lâu?
Tình ta rồi có khắc sâu ngàn đời?
Anh ơi! em sợ gió trời
Sợ mưa Nguyệt lão, nụ cười ông Tơ
Những điều chưa nói khó ngờ
Biết đâu anh sẽ thôi chờ tình yêu
Và em một cõi hoang liêu
Ôm điều chưa nói chắt chiu...cũng buồn
Xin anh đừng nới tay buông
Trái tim em với lời thương nghẹn lời
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:31:34Trường Phi Bảo>
Người ơi...người ở...nhé người! Trường Phi Bảo
Người ơi... người ở... đừng về...*
Aó tứ thân với lời thề còn đây
Yêu nhau dối mẹ dối thầy
Qua cầu cỡi áo gió bay rất tình
Nụ cười thôn nữ xinh xinh
Mùa thu toả nắng nghiêng mình đón nhau
Nhà nàng kính cổng tường cao
Cũng xin lỗi đạo vượt rào thành đôi
Thương con sông Đuống mồ côi
Nhớ câu quan họ ngọt môi một thời
Người ơi...người ở...nhé người!
Vấn vương mấy sợi tơ giời... người sang...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:42:54Trường Phi Bảo>
Trăng chết đầu non Trường Phi Bảo
Vầng trăng từ độ lên ngôi
Trăm năm bến cũ em ngồi quay tơ*
Chàng đi biền biệt... mịt mờ
Bóng chim tăm cá... thẫn thờ con trăng
Guồng tơ em để đầu nằm
Ba thu trống lạnh tuốt thành sợi đau
Lá phong nhuộm thẳm bờ ao
Em bên khung cửi quay bao tiếng lòng
Qua thời con gái lưng ong
Người xa...xa mãi... vẫn không thấy về
Vầng trăng ủ rủ não nề
Trong em đã chết lời thề tin yêu
Tơ lòng phơ phất mĩ miều
Trăng nằm khép nửa những điều trái ngang
Ngày này năm trước bên đàng
Đôi tình nhân thệ chén vàng chung đôi
Nhưng rồi chàng đã quên lời
Con trăng giận lắm trách người bội vong
Hồn trinh nàng chết bên song
Trăm năm gãy đổ cong cong nhịp cầu
Ánh vàng thả xuống ao sâu
Con trăng treo cổ chết sầu đầu non
Em giờ như sáo sang sông
Hỏi anh còn nhớ...còn trông... sáo về
Bên trời sáo bỏ cuộc chơi
Ủi an thân phận nhà người lồng son
Tiếng vàng thánh thót không còn
Sáo thành chim ngọng mỏi mòn thâu canh
Mỏ hồng cắp nhặt thơ xanh
Mưa thu thấm lạnh trăng thanh cuối nguồn
Dưới trời đau khổ tang thương
Tương tư trong dạ chán chường ngày qua
Mai nay con sáo xa nhà
Hỏi người dưng có thiệt thà...vội quên
Có những chiều không thể đến cùng anh
Khi cơn mưa bất chợt mang lỗi hẹn
Anh đừng quay đi trước niềm thương không vẹn
Em sẽ tới mà
nhưng có lẽ...ngày mai!
Có nỗi nhớ nào mặc cả mượn vay
Em chắc rằng mình sẽ không làm thế
Cái vô biên của tình không biên giới
Vẫn xuyên suốt trong một cõi rất riêng
Có một thời nơi thế giới thần tiên
Em ước ao mình thật nhiều phép lạ
Dẫu bộn bề làm em quên tất cả
Nhưng thời gian sẽ dừng,
và... em nhớ tới anh.
Lỗi hẹn gì khi chiếc lá xa cành
Thân cây sầu cũng vương niềm tiếc nuối
Em lỗi hẹn mong anh đừng nóng vội
Đâu phải tại quên,
tại...thử thách cuộc đời
Đừng trách em! Ôi, tất cả xa xôi
Bài thơ tình vùi sâu nơi vực thẳm
Đáy tâm hồn chứa niềm tin giá lạnh
Là bóng anh,
là ngã rẽ phù vân
Hãy thứ tha cho tình em ngàn lần
Bởi lỗi hẹn khiến lòng anh chia cách
Mưa thôi rớt bên hiên đời tí tách
Em lại đến cùng người
giữa thương nhớ vô biên
Nhìn cảnh người dưng mất mẹ
Lòng con tự xé giữa hè nắng rơi
Đám tang thưa thớt bóng người
Không nhạc trống chỉ tiếng đời khóc than
Không xe vàng, chỉ áo quan
Dăm người thân thích khăn tang trắng đầu
Mẹ người trút gánh nợ sầu
Ra đi là nhẹ dãi dầu hai sương
Lòng con chợt tủi khôn lường
Lo sợ ngày tới khói hương như người
Mồ côi ghẻ lạnh chợ đời
Thân con côi cút không người sẻ chia
Tình thân ruột thịt tách lìa
Mẹ về âm cảnh thế là buốt đau
Ngày nào con - mẹ có nhau
Vui buồn thủ thỉ tô màu ước mơ
Mẹ ơi con lắm dại khờ
Lời ru còn đọng đôi bờ nhớ thương
Đám tang người lắm chán chường
Mẹ ơi xin hãy vô thường an vui.
Ờ! mặc kệ hắn kêu ta bằng "bé"
Bởi vì ta có lớn hơn hắn đâu
Tuổi ta nhỏ và thấp hơn hắn một cái đầu
Đứng bên hắn, ta cũng xưng bằng "chú"
Hắn buồn bã lên đường đi nhập ngũ
Ngày cuối cùng hắn còn ghé thăm ta
Tặng cho ta chiếc nhẫn cỏ làm quà
Ta thấy hắn có điều chi khó nói
Gặn hỏi mãi hắn vẫn lắc đầu chối
Vờ giận dỗi ta hất mặt làm ngơ
Bẽn lẽn cười, hắn bảo: Chú sẽ chờ...
Ngày bé lớn mang trầu cau dạm hỏi
Ta đỏ mặt, thẹn thùng duyên con gái,
Hắn ngây ngô nhìn ta thật đắm say
Ta bật cười: Chúc chú lên đường ngày mai
Không thuận buồm cũng vững chèo xuôi mái
Thế là hắn ra đi quên trở lại
Mấy mùa rồi ta cứ đợi, cứ mong
Bạn bè ta đứa nào cũng có chồng
Chỉ riêng ta còn phòng không chiếc bóng
Ta đã nhớn cùng mùa xuân mơ mộng
Tóc ta dài đâu che hết ngày xưa
Nhớ lời hắn thương biết mấy cho vừa
Thầm ao ước hắn về làm lễ hỏi
Rồi một chiều hồn ta thay áo mới
Nghe tin hắn về ta vội vã sang thăm
Nhà hắn rộn ràng áo tím, áo xanh
Ta ngơ ngác khi hay hắn sắp cưới vợ
Ta thất thỉu quay về trong nức nở
Mưa lâm râm trên lối cũ hẹn hò
Ném vào thinh không chiếc nhẫn cỏ hắn cho
Như ném bỏ kỷ niệm đầu vụng dại
Qua hôm sau, hắn tìm ta - ta ngại!
Hắn xin ta cho được nắm bàn tay
Ta mặc kệ, ngỡ hắn định chia tay
Ừ, thì nắm, để rồi sau ly biệt
Nhưng sao hắn lại cầm hôn thắm thiết
Ngón tay tình, hắn lồng chiếc nhẫn yêu
Ghì đầu ta vào ngực hắn, hắn kêu:
Nhớ, nhớ quá, nhớ không sao chịu được!
Ta ngỡ ngàng đẩy hắn về phía trước
Hắn ngỡ ngàng quỳ sụp dưới chân ta
- Lấy chú nha, chú yêu bé thật mà
Ta chới với chẳng hiểu mô tê gì rứa ???
Hắn giải thích lòng ta thôi buồn nữa
Ta chợt tức con bé khờ trong ta quá.
- Cổng tân hôn hóa ra chú dành đón bé hả???
Hắn khẽ gật đầu, ta sung sướng khóc òa.
Tôi van Anh đừng nói lời yêu Tôi
Đừng nhìn ngắm mỗi khi Tôi buồn khóc
Thế giới riêng Anh chẳng dành cho con bé ngốc
Nhút nhát rụt rè trước lý lẽ con tim
Tình yêu đã một bận Tôi kiếm tìm
Nhưng chỉ nhận toàn khổ đau, bất hạnh
Nước mắt rơi như mưa chưa lần tạnh
Tôi nhủ riêng mình sẽ nguội lạnh kể từ đây
Có đâu ngờ Anh lại đến đắp xây
Miền hạnh phúc nơi hồn hoang cằn cỗi
Nhưng Tôi sợ lắm nhỡ người ta phản bội
Dửng dưng đi, thì... xuân sắc nhạt mờ
Thôi Anh ạ,
mong Anh về tìm duyên mới
Cứ mặc Tôi tăm tối giữa đêm trường
Dù Anh trách, Anh hờn, Tôi cam chịu
Xin Anh đừng nhắc tới "chuyện yêu đương"
Trời sinh Tôi hẩm hiu chẳng tình thương
Thì tình ấy Tôi xem như giấc mộng
Chợt thoáng qua rồi tắt vội trong lòng
Anh ngừng nói để tim Tôi còn đập
Hắn dụ dỗ Ta vào tim của Hắn
Ta mê mẫn bởi màu sắc bên trong
Tím, lam, hồng, vàng, xanh...như cầu vồng
Ta thích thú nghe nhịp tim Hắn nổi loạn
Ta nhìn Hắn với ánh nhìn bè bạn
Hắn nhìn ta đầy khao khát ngông cuồng
Sức Ta yếu đâu kháng cự được lời thương
Bởi lòng Hắn tím sắc buồn hoang dại
Hắn xoa dịu lòng Ta đang ngần ngại
Cho con bé ngu khờ sa vào lưới tình yêu
Ta ngốc nghếch bắn Hắn cái hẹn chiều
Hắn bất ngờ mặt đỏ bừng hạnh phúc
Có phải khi yêu người ta không nhận thức
Trời xám xịt cũng bảo là xanh
Mưa nặng hạt mà cứ thấy nắng hanh
Ta buồn giận Hắn cho là ghen đấy
Hắn đào hoa nhiều cô theo đến vậy
Duyên cớ gì Hắn chú ý đến ta
Quãng đường về nhà Ta xa thiệt là xa
Vậy mà Hắn cứ ngang qua mấy bận
Ta không ra gặp Hắn, Hắn vàng võ tương lân
Đêm mất ngủ, Hắn bảo: sầu ghê gớm!
Hắn quyến rũ cả nụ hoa tình mới chớm
Ta cũng thẫn thờ khi không có Hắn cạnh bên.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:49:00Trường Phi Bảo>
Không đề (17) Trường Phi Bảo
Thiếu phụ:
"Anh ơi, giờ em đã có chồng,
Gieo chi thương nhớ, giết chờ mong,
Nhìn nhau giây phút rồi đi nhé,
Liếc mắt làm chi để rát lòng"
Chàng trai:
"Dẫu biết rằng sáo đã sang sông
Thì thôi duyên nợ hẹn tang bồng
Em về hạnh phúc bên người mới
Được thế anh đây có lời mong"
Thiếu phụ:
"Bận bịu chi nữa hỡi người yêu
Đóa hoa xuân đã héo trong chiều,
Mỉa mai chi đặn, tình vướng víu
Chỉ còn e ấp mộng cô liêu"
Chàng trai:
"Đừng bắt riêng anh phải lạnh lùng,
Phản bội tình em chẳng thủy chung
Một ngày, một tháng, một năm nhỡ...
Bao nỗi thương yêu cứ chất chồng"
Thiếu phụ:
"Đau xót làm sao chuyện gối chăn
Nước mắt thay canh chẳng ngọt lành,
Biết người trong mộng còn tê tái
Tình xưa thành vết tích ăn năn"
Chàng trai:
"Đã bảo em yêu chớ bận tâm
Chớ lê chân bước trên lỗi lầm
Anh thề, anh sẽ không nhắc lại
Câu chuyện chuyến đò lỡ trăm năm"
Thiếu phụ:
"Có phải chăng em nửa tỉnh - mê,
Từ trong tuyệt vọng bóng anh về
Hôm nay gặp dưới trăng hờn tủi
Vui buồn lẫn lộn đến nhiêu khê"
Chàng trai:
"Không yêu nhau trọn cũng đành thôi
Nhìn nhau giây phút cũng đủ rồi
Liếc mắt đưa tình sang kiếp khác
Hạnh ngộ bây chừ thành đẹp đôi"
Tôi xếp lại bài thơ tình cũ kỹ
Bao năm rồi nằm một góc buồn tênh
Chữ đã nhòa không rõ nét, cho nên...
Lần thương nhớ tôi ngược về dĩ vãng.
Đó là chuyện của một đêm trăng sáng
Tôi bên người ngồi đối ẩm văn thơ
Người nửa câu, tôi một nghĩa,
kết thành ý mong chờ
Mượn tình yêu mà xoay vần đổi nhịp
Người khen tôi mái tóc đen dài đẹp
Óng như tơ, mượt như liễu bờ hồ
Tôi nghe lòng mình rộn rã bâng quơ
Say ánh mắt, lại khát bờ môi mộng
Người giờ đâu mà tình tôi một bóng
Lẻ loi chiều, than thở lục bình trôi
Tôi vẫn hoài giữ kín chuyện xa xôi
Đêm thổn thức, sầu rơi trên lối vắng
Phút tình cờ, nụ hôn đầu lành lặn
Tôi trao người tình trong trắng đầu tiên
(Trai anh hùng gặp gỡ gái thuyền quyên
Phải duyên nợ thệ nguyền bên nhau mãi)
Bài thơ viết không phải từ ngang trái
Chẳng đớn đau sao lòng lại xót xa
Chọn tình nước, mà phụ rẫy tình nhà
Nào dám trách, chí hướng người quá tốt!
Bài thơ tình nhiều lần đã định đốt
Cũng nhiều lần tôi xếp lại mang vô
Nằm lặng yên nơi góc tủ mong chờ
Tình vẫn đẹp, vẫn dại khờ đó chứ!