📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngoảnh Lại Chặng Đường Thơ

203 trả lời, 11.511 lượt xem — Trang 4 / 7


Ảo ảnh
Trường Phi Bảo


Anh ấy gọi người yêu mình bằng người xưa
Còn mình gọi người yêu anh ấy là người yêu cũ của người yêu
Ai cũng có mối tình đầu vắt vai
Những phút bồng bột, yếu lòng tới vội

Tình cờ gặp nhau trên phố ngây thộn đến buồn cười
Nào đâu dám đối mặt chỉ lặng lẽ lướt qua
Anh ấy bảo: người yêu thuở xưa đấy
Mình nghe chua cay khoé mắt dâng trào

Mình ngượng ngùng cũng chẳng biết nói sao
Ngờ nghệch, ngu ngơ thèm trở về thời mười tám
Cái thời yêu cuồng sống vội
Cuộc hẹn hò nào cũng chớp nhoáng rồi thôi

Trăm cuộc hẹn, ngàn cuộc hẹn rồi cũng có một người
Bước qua hồn mang nhiều điều nhung nhớ
Nào ai hiểu thế nào là dang dở
Để khi giận hờn, chia tay mới nuối tiếc tình đầu

Thượng đế rất công bình khi cho mình và anh tìm nhau
Sự thông cảm bắt nguồn từ hoàn cảnh
Bóng hình người xưa mình xem như ảo ảnh
Còn người yêu anh... anh nhắc để đau lòng

Mình tôn trọng anh nên biết cứ vờ không
Anh trân trọng mình thì hết dạ yêu thương
Chuyện ngày xưa, con người xưa như đá cuội trên đường
Đôi chân trần ta vụng về vấp phải

12/3/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Dù trong giấc mơ
Trường Phi Bảo

Rồi một ngày anh cũng sẽ quên em
Đó là lẽ thường tình không chối cãi
Bởi em biết chẳng ai mà sống mãi
Với một bóng hình xưa cũ tận đâu đâu

Rồi anh sẽ có vợ, sẽ bỏ mặc em sầu
Hết cảm thông như ngày em xuất giá
Sẽ chẳng còn mang món nợ tình nghiệt ngã
Anh có gia đình, em yên phận chồng con

Vết thương lòng rồi tự kéo da non
Anh lại xô tình đầu vào vực thẳm
Tiếc thân em vẫn còn gửi gắm
Niềm yêu đương cho người tình xứ xa

Kỷ niệm khuất dần, anh hạnh phúc với người ta
Nỗi buồn theo em quay đi lặng lẽ
Em cất vang trong đêm lời ru người vợ trẻ
Vọng tới phương anh, anh thao thức cùng trời

Anh từng nói yêu duy nhất em thôi
Em muốn quên để rồi không nhắc nữa
Mong anh tròn duyên mới, chớ đừng nên lần lựa
Giữa hiện tại đau lòng và quá khứ đắng cay

Nếu có ngày đó, em chắc khóc thương anh hoài
Mặc định kiến, mặc lòng người cười cợt
Khiếp cho tình yêu ấm nồng chia sớt
Em mãi tìm anh dù trong giấc mơ buồn

12-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:17:29Trường Phi Bảo>
 

Em trở về nguyên thủy để yêu anh

Trường Phi Bảo

Em trở về nguyên thủy để yêu anh
Lúc trái tim còn chưa bén mùi trần
Lúc mặt trời và mặt trăng ở gần
Kết tinh tú làm hoa đăng ngày cưới

Loài người sống chẳng có niềm tiếc nuối
Sống từng bầy và chọn từng đôi
Thiên nhiên xanh, tạo hóa tuyệt vời
Nuôi tụi mình trong lồng nôi khờ dại

Em trở về đi rong thời con gái
Có cái vàng óng ánh giữa ban mai
Có đồi hoa phủ kín mộng xuân dài
Em chẳng nghĩ đó là điều quý giá

Rất vô tư em trao anh tất cả
Anh ngất ngư hoang lạc giữa trời say
Nào đâu hiểu cây tình yêu đơm trái
Bởi nhớ thương em đi suốt chẳng dừng

Thời nguyên thủy lạ lẫm tiếng người dưng
Đôi trai gái nhớn lên thì tìm hiểu
Không nỗi buồn chỉ niềm vui...thiệt tiếu
Chẳng băng nhân cũng thành vợ thành chồng
Chẳng hứa hẹn gì cũng sống tới răng long.

Em yêu anh qua từng con dốc
Qua suối đèo, qua non nước phẳng phiu
Anh yêu em, vì em - chiếc xương sườn thứ bảy
Thượng đế chiều anh cho em xuống dỗ dành

Em sợ ngày gian dối sẽ hồi sinh
Anh ngoảnh mặt trước đời em bước vội
Nếu lời thương không làm anh quay lại
Em đành yêu trong nguyên thủy suốt đời

15-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:27:12Trường Phi Bảo>


Không đề (12)
Trường Phi Bảo


Em về chia nẻo quan sang
Rừng yêu rụng tím bằng lăng ngày chiều
Trời mưa trút giọt hắt hiu
Ướt câu duyên nợ đong nhiều xót xa
Bậu làm khổ một đời Qua
Cho con bướm phải lánh xa mộng vàng
Ai đem câu hát mơ màng
Em người tình lỡ phũ phàng bội hôn
Dĩ vãng xin hãy đem chôn
Em về bên ấy chờ ôm khối sầu

16-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0


Cổ tích chuyện tình

Trường Phi Bảo

Hãy đuổi đánh nó đi. Ôi! con rắn xấu xa,
Kẻ thù của đôi ta đã làm nên tình yêu tội lỗi
Xúi giục chúng mình đi vào nông nỗi
Vụng trộm ăn trái tình, nuốt trọn linh hồn nhau

Oằn oại đớn đau, nghe thể xác cồn cào
Em rời bỏ địa đàng theo anh về địa ngục
Sống nửa đời yêu đương lén lút
Chúa ngài có nhói lòng cũng khó thể khoan dung

Cánh cửa thời gian đã ngăn cách nghìn trùng
Giữa niềm vui và nỗi buồn luyến ái
Em hạ sanh cho anh một khu vườn hoa trái
Nhiều Adam có hơn chục Eva

Và nhân gian từ đó có bài ca
Về trái cấm cùng tình yêu trai gái
Có lẽ loài người qua mọi thời đại
Đều yêu nhau qua câu chuyện chúng mình

Nhưng lý do nào khiến cho mỗi cuộc tình
Lại sớm vỡ tan như là bọt nước
Em không hiểu bao giờ thì lỗi ước
Mà khi yêu nhau sao người ta cứ hẹn thề

Trời bao la, biển dài rộng lê thê
Như tấm lòng anh đầy tham lam mê dại
Với hạnh phúc anh sẵn sàng chia sẻ
Và thuỷ chung chỉ có mỗi em khờ

Cổ tích bây giờ vỏn vẹn chỉ giấc mơ
Giá ngày xưa đừng nghe con rắn dụ
Tình yêu giết chết em, nỗi đau ngày ung mũ
Anh lạc đường quên lối cũ chờ nhau.

18/3/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:26:14Trường Phi Bảo>



Đưa anh
Trường Phi Bảo

Đưa nhau vào suối mộng
Để tắm mát tình yêu
Đưa em qua sông rộng
Lệ rơi suốt trăm chiều

Hành trang đời con gái
Chỉ một túi thi thơ
Cho anh rồi mắc nợ
Giữa ngàn nỗi thẫn thờ

Đưa em xa nỗi nhớ
Có đành lòng phôi pha
Chuyến đò giang trắc trở
Chia đôi bờ sông tương

Thôi anh về, em ở
Giữa chợ đời trái ngang
Đừng đưa nhau chi nữa
Có yêu cũng bằng thừa

Hoa tình yêu chết héo
Rừng tình yêu khát khô
Biển tình yêu nông cạn
Em tình yêu dại khờ

Đưa anh về vĩnh cửu
Chỉ mình anh, anh thôi
Còn em thời nán lại
Nghe bão giông gọi mời

18-3-2005

 
 

Nghẹn lời tình yêu
Thơ: Trường Phi Bảo
Diễn đọc: Diên Vỹ



Những điều chưa nói cùng anh
Nay... mai... có thể... lặng câm suốt đời...
Đã qua những điệu ru hời
Đã thương đâu phải mở lời mới thương
Với em nó rất tầm thường
Với em có nghĩa cùng đường tương tư
Những điều chưa nói...hình như...
Là anh vượt gió vượt mưa trở về
Từ trong sương khói ngủ mê
Từ trong lòng phố bộn bề tìm em
Những điều chưa nói...chờ xem
Đôi môi hôn thoả bao đêm nhiệm mầu
Tình ta dài được bao lâu?
Tình ta rồi có khắc sâu ngàn đời?
Anh ơi! em sợ gió trời
Sợ mưa Nguyệt lão, nụ cười ông Tơ
Những điều chưa nói khó ngờ
Biết đâu anh sẽ thôi chờ tình yêu
Và em một cõi hoang liêu
Ôm điều chưa nói chắt chiu...cũng buồn
Xin anh đừng nới tay buông
Trái tim em với lời thương nghẹn lời

18-3-2005

Đăng nhập để trả lời
0


Không đề (17)

Trường Phi Bảo

Thì thôi em sẽ ra đi
Để người ở lại thầm thì cùng ai
Người trao nàng ấy vòng tay
Mà ngày xưa bảo vẫn hoài của em

Tình xưa đổi trắng thay đen
Và em vẫn cứ vẹn nguyên cuộc tình
Ra đi không hiểu nổi mình
Mong lá hạnh phúc trên cành đừng rơi

Chẳng còn chi nữa người ơi!
Bến trăm năm lỡ cuộc chờ nhân duyên
Thì thôi lê bước truân chuyên
Bến tan vỡ mặc tình em ngậm ngùi

20/3/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:31:34Trường Phi Bảo>
 

Người ơi...người ở...nhé người!

Trường Phi Bảo

Người ơi... người ở... đừng về...*
Aó tứ thân với lời thề còn đây
Yêu nhau dối mẹ dối thầy
Qua cầu cỡi áo gió bay rất tình
Nụ cười thôn nữ xinh xinh
Mùa thu toả nắng nghiêng mình đón nhau
Nhà nàng kính cổng tường cao
Cũng xin lỗi đạo vượt rào thành đôi
Thương con sông Đuống mồ côi
Nhớ câu quan họ ngọt môi một thời
Người ơi...người ở...nhé người!
Vấn vương mấy sợi tơ giời... người sang...

20/3/2005

*Câu hát người Quan Họ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-04 12:47:56Trường Phi Bảo>


Hỏi (2)
Trường Phi Bảo

Hỏi biển có bao giờ?
Mà biển dài rộng thế!
Hỏi gió có từ đâu?
Mà đầu non cuối bể!

Chiếc lá còn xanh thế,
Qua ngày đã vàng rơi
Hỏi nàng thu rong chơi?
Khi nào thì dừng lại.

Sao thuyền hoài trôi mãi?
Không đổ bến yêu thương
Trăng sáng trong mấy thuở
Hỏi sao khuyết lẫn tròn?

Bao nhiêu khối tình con
Cựa mình trong dang dở
Hỏi anh nơi trắc trở?
Có ngược về tim em.

Hỏi chiếc bóng đêm đêm
Bên ngọn đèn thao thức
Nghe tương tư ru giấc
Trên nhịp võng mơ hồ

Hỏi tình chứa trong thơ?
Sao vẫn hoài thoi thúc!
Bao giờ ta yêu nhau?
Bao giờ tình vĩnh cửu?

Bóng bên em không ngủ
Thức hỏi đến tàn mơ.

21/3/2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:42:54Trường Phi Bảo>
 

Trăng chết đầu non
Trường Phi Bảo

Vầng trăng từ độ lên ngôi
Trăm năm bến cũ em ngồi quay tơ*
Chàng đi biền biệt... mịt mờ
Bóng chim tăm cá... thẫn thờ con trăng
Guồng tơ em để đầu nằm
Ba thu trống lạnh tuốt thành sợi đau
Lá phong nhuộm thẳm bờ ao
Em bên khung cửi quay bao tiếng lòng
Qua thời con gái lưng ong
Người xa...xa mãi... vẫn không thấy về
Vầng trăng ủ rủ não nề
Trong em đã chết lời thề tin yêu
Tơ lòng phơ phất mĩ miều
Trăng nằm khép nửa những điều trái ngang
Ngày này năm trước bên đàng
Đôi tình nhân thệ chén vàng chung đôi
Nhưng rồi chàng đã quên lời
Con trăng giận lắm trách người bội vong
Hồn trinh nàng chết bên song
Trăm năm gãy đổ cong cong nhịp cầu
Ánh vàng thả xuống ao sâu
Con trăng treo cổ chết sầu đầu non

21/3/2005

*Ca dao
Đăng nhập để trả lời
0


Tự tình chim sáo
Trường Phi Bảo

Em giờ như sáo sang sông
Hỏi anh còn nhớ...còn trông... sáo về
Bên trời sáo bỏ cuộc chơi
Ủi an thân phận nhà người lồng son
Tiếng vàng thánh thót không còn
Sáo thành chim ngọng mỏi mòn thâu canh
Mỏ hồng cắp nhặt thơ xanh
Mưa thu thấm lạnh trăng thanh cuối nguồn
Dưới trời đau khổ tang thương
Tương tư trong dạ chán chường ngày qua 
Mai nay con sáo xa nhà
Hỏi người dưng có thiệt thà...vội quên

21/3/2005

Đăng nhập để trả lời
0


Chuyến xe hoa buồn
Trường Phi Bảo

Xa cách rồi đấy anh biết không?
Xe hoa đưa tôi về nhà chồng
Bỏ lại đằng sau khung trời mộng
Và người yêu cũ lúc ngang sông.

Xe hoa chở nặng nợ tang bồng
Ba năm thề hẹn hóa hoài công
Anh về đôi ngã đời khó gặp
Lỡ bước tôi đi lệ ngàn dòng

Thôi thế là thôi, là thế thôi
Dưới giàn hoa ấy hết thật rồi
Không còn những chiều ngồi xõa tóc
Bên người yêu mơ chuyện lứa đôi

Một chuyến xe hoa chở nỗi buồn
Kỷ niệm tơ tình hẳn còn vương
Đóa hoa trinh bạch tôi cài tóc
Dâng người chồng mới nghẹn đêm trường

Tôi nuối tiếc gì chốn xa đây
Mà anh còn lưu luyến vun đầy
Hình ảnh tôi thời như sương khói
Cuộc tình xanh ai nở quệt vôi

Trời hỡi bao giờ mới dần vơi
Câu chuyện xe hoa với tình người
Bao giờ mới hết câu dang dở
Cánh hoa trong gió rụng tả tơi

Giấu mãi trong tim khối khổ sầu
Con chim bay về chốn bể dâu
Thiếu phụ như em tâm hồn héo
Tháng ngày chồng chất bao dãi dầu


23-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0


Lỗi hẹn
Trường Phi Bảo

Có những chiều không thể đến cùng anh
Khi cơn mưa bất chợt mang lỗi hẹn
Anh đừng quay đi trước niềm thương không vẹn
Em sẽ tới mà
nhưng có lẽ...ngày mai!

Có nỗi nhớ nào mặc cả mượn vay
Em chắc rằng mình sẽ không làm thế
Cái vô biên của tình không biên giới
Vẫn xuyên suốt trong một cõi rất riêng

Có một thời nơi thế giới thần tiên
Em ước ao mình thật nhiều phép lạ
Dẫu bộn bề làm em quên tất cả
Nhưng thời gian sẽ dừng,
và... em nhớ tới anh.

Lỗi hẹn gì khi chiếc lá xa cành
Thân cây sầu cũng vương niềm tiếc nuối
Em lỗi hẹn mong anh đừng nóng vội
Đâu phải tại quên,
tại...thử thách cuộc đời

Đừng trách em! Ôi, tất cả xa xôi
Bài thơ tình vùi sâu nơi vực thẳm
Đáy tâm hồn chứa niềm tin giá lạnh
Là bóng anh,
là ngã rẽ phù vân

Hãy thứ tha cho tình em ngàn lần
Bởi lỗi hẹn khiến lòng anh chia cách
Mưa thôi rớt bên hiên đời tí tách
Em lại đến cùng người
giữa thương nhớ vô biên

25/3/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:45:10Trường Phi Bảo>



"Hôm nay dưới bến đưa tin
Rằng em bên ấy cuộc tình dở dang
-Đình Lang-"

Không đề  (14)
Trường Phi Bảo

Đừng nhắc làm chi nữa chàng ơi!
Duyên em đã lỡ mấy cuộc rồi,
Phận em vô phước nên ngang trái
Tình giữ trong lòng chớ hé môi.

Con én gọi mùa không trở lại
Xuân em cằn cỗi bến sông dài
Trót mang tai tiếng người phụ bạc
Còn thương thì cũng chỉ mỉa mai

Ngần mấy năm trời chịu chia phôi
Chợ đời chìm nổi kiếp hoa trôi
Nâm trầu khai quả không đưa lối
Chàng còn đợi gì nghĩa chung đôi

Thì thôi chàng nhắc nữa mà chi
Sang ngang mấy bận sướng vui gì (?)
Tan vỡ mặc tình ôm gối chiếc
Đơn lạnh riêng em lệ tràn mi

Chàng ở cuối trời vẫn ước mong
Thầm trao duyên thắm kẻ mất chồng
Thuyền hoa ai cắm sào... ngóng đợi
Đừng... đừng anh nhé...em chẳng mong...


27/3/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Bên chồng
Trường Phi Bảo

Bên chồng em vẫn cứ tơ vương
Không đặng yêu nhau chớ chung đường
Anh về xin cứ se duyên thắm
Cùng cô gái khác mộng sắc hương

Bên chồng em sống những trống không
Không tình, không nghĩa, không mặn nồng
Ân ái cũng chỉ là mây gió
Mà nhớ tới anh xót cả lòng

Bên chồng cửa rộng với lầu cao
Ngặt nổi thân em đã trót vào
Gia nghiêm lễ giáo mang ra huấn
Thiếu phụ quặn mình trở giấc đau

Bên chồng...anh có hiểu cho chăng?
Hữu duyên vô nợ ví như bằng
Ba năm thề hẹn trong vô vọng
Là nát lòng nhau những đêm trăng

Anh cứ trả thề với non sông
Chim sáo ngày xưa đã xổ lồng
Tình yêu thành sông buồn suối hận
Đêm đêm tựa cửa có người mong...!


26-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0


Đám tang

Trường Phi Bảo

Nhìn cảnh người dưng mất mẹ
Lòng con tự xé giữa hè nắng rơi
Đám tang thưa thớt bóng người
Không nhạc trống chỉ tiếng đời khóc than
Không xe vàng, chỉ áo quan
Dăm người thân thích khăn tang trắng đầu
Mẹ người trút gánh nợ sầu
Ra đi là nhẹ dãi dầu hai sương
Lòng con chợt tủi khôn lường
Lo sợ ngày tới khói hương như người
Mồ côi ghẻ lạnh chợ đời
Thân con côi cút không người sẻ chia
Tình thân ruột thịt tách lìa
Mẹ về âm cảnh thế là buốt đau
Ngày nào con - mẹ có nhau
Vui buồn thủ thỉ tô màu ước mơ
Mẹ ơi con lắm dại khờ
Lời ru còn đọng đôi bờ nhớ thương
Đám tang người lắm chán chường
Mẹ ơi xin hãy vô thường an vui.

28-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
 Hoa tím ngày xưa
Trường Phi Bảo

Em ném tình yêu trong cổ thi
Đem hồn gửi chốn mộng nhu mì
Anh là cánh bướm đời phiêu lãng
Bay tìm hư ảo mối tình si

Thuở trước ngây thơ có ai bằng
Nhặt hoa tím rụng dưới trời hoang
Có chàng khách lạ từ đâu lại
Trao miếng trầu duyên nặng ước nguyền

Cô gái nghe lòng quá bâng khuâng
Thẹn thùng e ấp những ngại ngần
Thầm bảo: tóc thề em chưa búi
Trăng em còn khuyết chửa thành vầng

Thế rồi năm sau chàng lại tới
Hoa tím nở bừng, gió lã lơi
Vườn xuân em gái còn thiêm thiếp
Mặc quả tim yêu rớt bên lề

Năm lại, năm qua, cứ tới lui
Người mang cho em những ngậm ngùi
Buồn vui, hạnh phúc đời khôn lớn
Ngây thơ từ đó trót buông xuôi

Nào hiểu gì đâu chuyện lứa đôi
Bày chi hẹn ước thiệt đau đời
Anh vào quân ngũ chiều đông lạnh
Nợ nước tình nhà khóc ly bôi

Hoa tím hắt hiu phớt nỗi buồn
Vườn hoang thương nhớ mấy dòng tuôn
Em đem tâm sự kê lên giấy
Mà viết tình ta mấy đoạn trường

Trời ơi, người ấy chẳng về đây
Ba năm chờ đợi đến hao gầy
Mẹ cha thương con nên gã ép
Tình ta khuất dạng phía chân mây

Pháo hồng tống biệt kiếp hồng nhan
Em lên xe cưới để lỡ làng
Hoa tím ngoài hiên rơi lác đác
Mà bóng người xưa bạc tình lang

Cho tới hôm nay mới hiểu ra
Anh của đời em vẫn ghé qua
Chốn cũ bây chừ xa lạ quá
Để buồn lây lất kẻ xa nhà

Anh của đời em quý, em yêu
Biết nói gì đây chỉ khóc nhiều
Ép cánh hoa tình trong nguyên vẹn
Dang dở bao nhiêu yêu bấy nhiêu

Thôi nhé từ nay chớ chạnh lòng
Gieo chi hờn tủi kẻ sang sông
Hoa tím ngày xưa anh còn giữ
Và em cay đắng chuyện tơ hồng

30-3-2005

Đăng nhập để trả lời
0



Em
Trường Phi Bảo
Tặng: Hoàng hôn cô đơn

Em chẳng đẹp lòng anh ước mơ
Thì thôi xin anh hãy hững hờ
Đừng mang tình ái mà rao bán
Giữa cảnh chợ đời lắm vẩn vơ

Thôi thế từ đây chớ bận lòng
Cho vừa cái duyên kiếp long đong
Đâu còn gì để mà nhung nhớ
Dẫu nhớ rất nhiều cũng trong mơ

Đẹp gì một sắc tím cô đơn
Thuỷ chung uất nghẹn nỗi căm hờn
Tôi giận bao chiều thu quyến luyến
Ghi khắc trong tim tiếng sắt son

Ngồi đây tưởng niệm chuyện ngày xưa
Kỷ niệm thân thương nói sao vừa
Hoa tím còn đây nhưng người mất
Gìn giữ tình yêu vô ích chưa?

Đành chôn vùi giấc mơ đầu tiên
Bên cạnh chồng nghiêm luống muộn phiền
Nghe sầu trĩu nặng câu ân ái
Nhạt nhẽo làm sao mối lương duyên

Thì thôi anh cứ bán thơ anh*
Hối tiếc em treo ở trên cành
Cuối trời nông nổi Hoàng Hôn trốn
Cô Đơn con sáo lệ vòng quanh

31-3-2005

*Ý thơ T.T.KH

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2021 08:01:50 bởi Trường Phi Bảo>


Không đề (15)
Trường Phi Bảo

Trần gian lỡ lạc mất nhau
Đường đời vạn nẻo tìm sao bây giờ
Sao anh không phải chồng khờ
Để em còn được gọi nhờ "mình ơi!"

Nay người khác đến trong đời
Đem lồng vàng nhốt bao lời giới nghiêm
Hót không thành tiếng nữa chim
Câm lặng sầu lắng nỗi niềm đớn đau

Không yêu ân ái làm sao
Xuôi tay, nhắm mắt thế nào cho xong
Phải chi anh ấy là chồng
Thì giờ đỡ phải mơ mòng chiêm bao

Ngày đêm tựa cửa lầu cao
Nhấp môi một chén rượu đào tìm quên
Hoa tím thôi cài tóc mềm
Mùa thu vẫn đến êm đềm mùa thu

Chuyện tình xưa hóa lãng du
Từ em bỏ bến lời ru thêm buồn
Trời làm cho giọt mưa tuôn
Mưa tuôn ướt cánh chuồn chuồn tương tư

Năm xa, tháng rộng, ngày dư
Gắng cười, vui gượng...hình như...mỏi mòn
Con chim chết héo lồng son
Và anh từ đó hoá hòn vọng em.

1/4/2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:41:49Trường Phi Bảo>
 

Đâu chỉ tại yếu lòng

Trường Phi Bảo

Cái anh này sao gọi tôi bằng "bé"
Ai dại khờ mới làm bé của anh
Tôi mười tám, tôi sắp sửa trưởng thành
Đừng vớ vẩn vờ theo đuôi tôi nhé!

Đã bảo rồi tôi không như đứa trẻ
Nên hổng cần người ta phải đón đưa
Nhọc lòng chi cái cô nàng khó ưa
Mà anh cứ hết mua quà rồi bánh

Tôi nào đâu có cố tình lẫn tránh
Cho hồn anh vướng bận nghĩa yêu đương
Ngặt vì tôi còn ngồi dưới mái trường
Áo trắng đó tôi sợ màu phai mất

Nếu giả dụ tình anh là chân thật
Tiếng "bé" kia tôi nhặt để trong lòng
Nhưng xin đừng gọi "bé" giữa đám đông
Chúng bạn biết thì tôi đây phiền chết.

Ô anh này, sao vẫn còn ngờ nghệch
Cứ theo đuôi tôi mắc cỡ quá à
Hẹn ngày mai từ giã giảng đường xa
Anh thật dạ, thì tôi suy nghĩ lại

Đôi mình sẽ cùng tính chuyện tương lai
Tôi cô giáo, còn anh làm bác sĩ
Nghề trong sáng như tình yêu cao quý
Đến với nhau đâu chỉ tại yếu lòng.

8/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Ta và Hắn
Trường Phi Bảo

Ờ! mặc kệ hắn kêu ta bằng "bé"
Bởi vì ta có lớn hơn hắn đâu
Tuổi ta nhỏ và thấp hơn hắn một cái đầu
Đứng bên hắn, ta cũng xưng bằng "chú"

Hắn buồn bã lên đường đi nhập ngũ
Ngày cuối cùng hắn còn ghé thăm ta
Tặng cho ta chiếc nhẫn cỏ làm quà
Ta thấy hắn có điều chi khó nói

Gặn hỏi mãi hắn vẫn lắc đầu chối
Vờ giận dỗi ta hất mặt làm ngơ
Bẽn lẽn cười, hắn bảo: Chú sẽ chờ...
Ngày bé lớn mang trầu cau dạm hỏi

Ta đỏ mặt, thẹn thùng duyên con gái,
Hắn ngây ngô nhìn ta thật đắm say
Ta bật cười: Chúc chú lên đường ngày mai
Không thuận buồm cũng vững chèo xuôi mái

Thế là hắn ra đi quên trở lại
Mấy mùa rồi ta cứ đợi, cứ mong
Bạn bè ta đứa nào cũng có chồng
Chỉ riêng ta còn phòng không chiếc bóng

Ta đã nhớn cùng mùa xuân mơ mộng
Tóc ta dài đâu che hết ngày xưa
Nhớ lời hắn thương biết mấy cho vừa
Thầm ao ước hắn về làm lễ hỏi

Rồi một chiều hồn ta thay áo mới
Nghe tin hắn về ta vội vã sang thăm
Nhà hắn rộn ràng áo tím, áo xanh
Ta ngơ ngác khi hay hắn sắp cưới vợ

Ta thất thỉu quay về trong nức nở
Mưa lâm râm trên lối cũ hẹn hò
Ném vào thinh không chiếc nhẫn cỏ hắn cho
Như ném bỏ kỷ niệm đầu vụng dại

Qua hôm sau, hắn tìm ta - ta ngại!
Hắn xin ta cho được nắm bàn tay
Ta mặc kệ, ngỡ hắn định chia tay
Ừ, thì nắm, để rồi sau ly biệt

Nhưng sao hắn lại cầm hôn thắm thiết
Ngón tay tình, hắn lồng chiếc nhẫn yêu
Ghì đầu ta vào ngực hắn, hắn kêu:
Nhớ, nhớ quá, nhớ không sao chịu được!

Ta ngỡ ngàng đẩy hắn về phía trước
Hắn ngỡ ngàng quỳ sụp dưới chân ta
- Lấy chú nha, chú yêu bé thật mà
Ta chới với chẳng hiểu mô tê gì rứa ???

Hắn giải thích lòng ta thôi buồn nữa
Ta chợt tức con bé khờ trong ta quá.
- Cổng tân hôn hóa ra chú dành đón bé hả???
Hắn khẽ gật đầu, ta sung sướng khóc òa.

8-4-2005
Đăng nhập để trả lời
0


Van anh đừng nói

Trường Phi Bảo

Tôi van Anh đừng nói lời yêu Tôi
Đừng nhìn ngắm mỗi khi Tôi buồn khóc
Thế giới riêng Anh chẳng dành cho con bé ngốc
Nhút nhát rụt rè trước lý lẽ con tim

Tình yêu đã một bận Tôi kiếm tìm
Nhưng chỉ nhận toàn khổ đau, bất hạnh
Nước mắt rơi như mưa chưa lần tạnh
Tôi nhủ riêng mình sẽ nguội lạnh kể từ đây

Có đâu ngờ Anh lại đến đắp xây
Miền hạnh phúc nơi hồn hoang cằn cỗi
Nhưng Tôi sợ lắm nhỡ người ta phản bội
Dửng dưng đi, thì... xuân sắc nhạt mờ

Thôi Anh ạ,
mong Anh về tìm duyên mới
Cứ mặc Tôi tăm tối giữa đêm trường
Dù Anh trách, Anh hờn, Tôi cam chịu
Xin Anh đừng nhắc tới "chuyện yêu đương"

Trời sinh Tôi hẩm hiu chẳng tình thương
Thì tình ấy Tôi xem như giấc mộng
Chợt thoáng qua rồi tắt vội trong lòng
Anh ngừng nói để tim Tôi còn đập

8/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:29:43Trường Phi Bảo>
[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2021 09:09:47 bởi Trường Phi Bảo>


Tình tôi nỗi buồn
Trường Phi Bảo

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi
Bao giờ tôi mới lại yêu thì...
Vẫn nguyện bên anh thêm lần nữa
Dù trong nghịch cảnh chớ phân ly

Hãy hứa đi anh dẫu một lời
Rằng yêu em mãi, chỉ em thôi
Dẫu xác thân kia vùi đáy huyệt
Nhưng tình hai đứa vẫn chưa nguôi

Tôi chạnh lòng nếu anh tiễn tôi
Về nơi thế giới khác xa xôi
Một chuyến xe tang trong lòng phố
Một cành hoa tím, một cuộc đời

Đã dặn lòng rồi hãy nguôi ngoai
Chuyện xưa hồ lãng quên tháng ngày
Vườn mộng ân tình soi bóng nguyệt
Chỉ là ảo ảnh lệ thương vay

Người đã trao tôi những ngày mơ
Dạy tôi nhung nhớ với mong chờ
Nhưng cũng chính người gieo chia cách
Tình tôi dạo ấy thành bơ vơ

Anh nợ non sông chí làm trai
Tôi nợ mẹ cha một hình hài
Quằn vai tôi gánh bao hiếu đạo
Bán rẽ muôn ngày không tương lai

Chồng tôi vẫn đi cạnh cuộc đời
Xa lạ hờ hững ở nơi tôi
Bao giờ tôi chết anh hãy nhớ
Chôn chốn quạnh hiu cuối chân trời

Tôi chết có khóc cũng bằng không
Tôi chọn thương đau để làm chồng
Kiếp sau nếu đựơc yêu lần nữa
Anh ơi, mình hẹn đến răng long

9/4/2005

Đăng nhập để trả lời
0



Quyến rũ
Trường Phi Bảo

Hắn dụ dỗ Ta vào tim của Hắn
Ta mê mẫn bởi màu sắc bên trong
Tím, lam, hồng, vàng, xanh...như cầu vồng
Ta thích thú nghe nhịp tim Hắn nổi loạn

Ta nhìn Hắn với ánh nhìn bè bạn
Hắn nhìn ta đầy khao khát ngông cuồng
Sức Ta yếu đâu kháng cự được lời thương
Bởi lòng Hắn tím sắc buồn hoang dại

Hắn xoa dịu lòng Ta đang ngần ngại
Cho con bé ngu khờ sa vào lưới tình yêu
Ta ngốc nghếch bắn Hắn cái hẹn chiều
Hắn bất ngờ mặt đỏ bừng hạnh phúc

Có phải khi yêu người ta không nhận thức
Trời xám xịt cũng bảo là xanh
Mưa nặng hạt mà cứ thấy nắng hanh
Ta buồn giận Hắn cho là ghen đấy

Hắn đào hoa nhiều cô theo đến vậy
Duyên cớ gì Hắn chú ý đến ta
Quãng đường về nhà Ta xa thiệt là xa
Vậy mà Hắn cứ ngang qua mấy bận

Ta không ra gặp Hắn, Hắn vàng võ tương lân
Đêm mất ngủ, Hắn bảo: sầu ghê gớm!
Hắn quyến rũ cả nụ hoa tình mới chớm
Ta cũng thẫn thờ khi không có Hắn cạnh bên.

10/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:47:56Trường Phi Bảo>


Không đề (16)

Trường Phi Bảo

Mẹ kể chuyện hồi xưa người thiếu phụ
Vì thương chồng nên hóa đá vọng phu
Bóng tình quân vẫn khuất dạng sa mù
Người bồng con trên non sầu thiên cổ

Em yêu anh dẫu sông mòn núi lỡ
Vẫn sắt son như vọng đá ngày xưa
Ai oán nghìn năm khúc dạ cổ day dưa
Hoài lang đó...thiết tha tình chăn gối

"Đường dù xa..." xin anh đừng mòn mỏi
Vầng trăng buồn theo bảo kiếm người đi
Thời binh lửa chết mấy nẻo xuân thì
Em cay đắng vẫn gìn lòng chung thuỷ

Mẹ lại kể bao nghĩa tình chi chí
Như "Trầu Cau", như "Thiếu Phụ Nam Xương"
Em chiếc bóng bên đời anh thầm lặng
Cũng hằng mơ tìm thấy chốn Thiên Đường

10/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:49:00Trường Phi Bảo>


Không đề (17)

Trường Phi Bảo

Thiếu phụ:
"Anh ơi, giờ em đã có chồng,
Gieo chi thương nhớ, giết chờ mong,
Nhìn nhau giây phút rồi đi nhé,
Liếc mắt làm chi để rát lòng"

Chàng trai:
"Dẫu biết rằng sáo đã sang sông
Thì thôi duyên nợ hẹn tang bồng
Em về hạnh phúc bên người mới
Được thế anh đây có lời mong"

Thiếu phụ:
"Bận bịu chi nữa hỡi người yêu
Đóa hoa xuân đã héo trong chiều,
Mỉa mai chi đặn, tình vướng víu
Chỉ còn e ấp mộng cô liêu"

Chàng trai:
"Đừng bắt riêng anh phải lạnh lùng,
Phản bội tình em chẳng thủy chung
Một ngày, một tháng, một năm nhỡ...
Bao nỗi thương yêu cứ chất chồng"

Thiếu phụ:
"Đau xót làm sao chuyện gối chăn
Nước mắt thay canh chẳng ngọt lành,
Biết người trong mộng còn tê tái
Tình xưa thành vết tích ăn năn"

Chàng trai:
"Đã bảo em yêu chớ bận tâm
Chớ lê chân bước trên lỗi lầm
Anh thề, anh sẽ không nhắc lại
Câu chuyện chuyến đò lỡ trăm năm"

Thiếu phụ:
"Có phải chăng em nửa tỉnh - mê,
Từ trong tuyệt vọng bóng anh về
Hôm nay gặp dưới trăng hờn tủi
Vui buồn lẫn lộn đến nhiêu khê"

Chàng trai:
"Không yêu nhau trọn cũng đành thôi
Nhìn nhau giây phút cũng đủ rồi
Liếc mắt đưa tình sang kiếp khác
Hạnh ngộ bây chừ thành đẹp đôi"

11/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Mai nầy
Trường Phi Bảo

Mai nầy em ngủ giấc ngoan
Hồn nhiên như thuở hoa xoan đầu mùa
Nữ hoàng từ bỏ ngai vua
Giã từ hai tiếng "ngày xưa" huy hoàng

Mai nầy ru giấc lỡ làng
Anh về đơn chiếc ngỡ ngàng là em
Đôi môi chúm chím màu sim
Ánh mắt lơ đễnh như chim ngang trời

Mai nầy chỉ mai nầy thôi
Em là nỗi nhớ một thời trong anh
Em về với chúa tin lành
Anh làm dấu thánh trên cành tình yêu

Mai nầy, em chẳng nói điêu
Cầu xin anh được người yêu thiên thần
Người tiên mắc đọa phàm trần
Lội từ tiến kiếp lại gần... hóa em!

12/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Em phải về thôi, xa anh thôi

Trường Phi Bảo

Em phải về thôi, xa anh thôi (*)
Hoàng hôn khuất dạng cuối lưng đồi
Hoa bướm không còn âu yếm nữa
Dấu áo người in vệt son môi

Em phải về thôi, xa anh thôi
Chia tay không cất nổi một lời
Cỏ cây như cũng buồn thổn thức
Tình chia đôi ngã, mộng hồn khơi

Em phải về thôi trước trăng gầy
Đừng níu làm chi mấy phút giây
Em phải về thôi không kẻo muộn
Lặng lẽ xa nhau giữa chốn này

Em phải về thôi, xa anh thôi
E là chậm trễ chuyến xe đời
Khuê các em còn duyên con gái
Tía má bên nhà cậy mối mai

Em phải về thôi, anh chớ nài
Biết rồi thương nhớ sẽ tràn tay
Em đi gió lộng đôi tà áo
Cuối phố anh trông thoáng thở dài

15/4/2005

*Thơ Hoài Vũ
Đăng nhập để trả lời
0


Còn sót lại kỷ niệm
Trường Phi Bảo

Tôi xếp lại bài thơ tình cũ kỹ
Bao năm rồi nằm một góc buồn tênh
Chữ đã nhòa không rõ nét, cho nên...
Lần thương nhớ tôi ngược về dĩ vãng.

Đó là chuyện của một đêm trăng sáng
Tôi bên người ngồi đối ẩm văn thơ
Người nửa câu, tôi một nghĩa,
kết thành ý mong chờ
Mượn tình yêu mà xoay vần đổi nhịp

Người khen tôi mái tóc đen dài đẹp
Óng như tơ, mượt như liễu bờ hồ
Tôi nghe lòng mình rộn rã bâng quơ
Say ánh mắt, lại khát bờ môi mộng

Người giờ đâu mà tình tôi một bóng
Lẻ loi chiều, than thở lục bình trôi
Tôi vẫn hoài giữ kín chuyện xa xôi
Đêm thổn thức, sầu rơi trên lối vắng

Phút tình cờ, nụ hôn đầu lành lặn
Tôi trao người tình trong trắng đầu tiên
(Trai anh hùng gặp gỡ gái thuyền quyên
Phải duyên nợ thệ nguyền bên nhau mãi)

Bài thơ viết không phải từ ngang trái
Chẳng đớn đau sao lòng lại xót xa
Chọn tình nước, mà phụ rẫy tình nhà
Nào dám trách, chí hướng người quá tốt!

Bài thơ tình nhiều lần đã định đốt
Cũng nhiều lần tôi xếp lại mang vô
Nằm lặng yên nơi góc tủ mong chờ
Tình vẫn đẹp, vẫn dại khờ đó chứ!

18/4/2005
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»