📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngoảnh Lại Chặng Đường Thơ

203 trả lời, 11.511 lượt xem — Trang 2 / 7



Gửi người dưới mộ
Trường Phi Bảo

Chị là chị chưa một lần thấy mặt
Chưa một lần được nắm chắc đôi tay
Nhưng qua lời kể của anh ấy lúc say
Em hình dung ra chị rất đẹp

Tim em rơi vào vũng sâu chật hẹp
Tóc rối nhùi em đau khổ đêm nay
Thần trí em mộng mị giữa canh dài
Chị có biết em hờn anh dữ dội

Chị đừng cho rằng em ghen quá vội
Nhỏ nhen, ích kỷ với kẻ khuất lâu rồi
"Phận đàn bà" ai ai cũng thế thôi
Khi anh ấy với chị còn chung thuỷ

Em đến sau như một điều bất dĩ
Lấp đầy khoảng trống tưởng xoá hết nỗi đau
Ngoài đời anh ấy hơi ngạo mạn, làm cao
Em tự hỏi "vì sao anh yêu chị?"

Ừ thì chắc chị dịu dàng, thuỳ mị
Chị bao dung khi anh mắc lỗi sai
Nghĩa vợ chồng nồng ấm - chị thiệt tài
Những việc đó bây giờ em thay thế

Chị đừng trách sao em ghen quá thể
Chị thác rồi kể mấy chả ít chi
Về với anh em chấp nối duyên nhì
Đã cay đắng lại thêm phần tủi phận

Cũng cùng chung một kiếp người lận đận
Nhưng chị hạnh phúc hơn chị đựơc nhớ nhung
Anh cũng thương em, có khác chỉ đắp vun
Sự lo lắng tối thiểu kẻ làm chồng mắc nợ 

Buồn thân em cuộc sống hờ tạm bợ
Nấm mồ chị cỏ đã lên xanh rồi
Anh vẫn thường ra nhắc chuyện xa xôi
Bởi tình yêu dành cho chị không đổi

Chị hà tất gì ra đi quá vội
Để tình em lỡ dở mộng ngày xanh
Dây tơ hồng chị cắt đứt đã đành
Em dại nhận nối thành câu tơ tóc

Bao nghẹn ngào đã làm em bật khóc
Quyết dằn lòng em kiềm nén bi thương
Sẽ thôi buồn khi anh nhớ chị thường
Đơn giản cái tình em trao anh sâu nặng!

(16/6/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:21:10Trường Phi Bảo>
  

Không đề (3)
Trường Phi Bảo

Một mùa thu pháo nhuộm đàng
Một mùa thu chết ngỡ ngàng phôi pha
Người đi vạn lý cách xa
Dáng ti gôn héo rụng hoa úa màu

Người về đắm mộng chiêm bao
Con đò lạc bến lao đao giữa dòng
Không còn chuyến để sang sông
Vít dây hoa trắng buồn không hỡi người?

Ai đem lễ giáo răng đời
Ai dạy chim sáo thuộc lời giới nghiêm
Tháng ngày nỗi nhớ lặng im
Tháng ngày quay quắt con tim khổ sầu

Bấy năm trở giấc canh thâu
Ô hay chăn gối lạc câu nghĩa tình
Viết chi chuyện cũ đôi mình
(Hoa ti gôn với mối tình mộng mơ)

Đời nghèo người phải bán thơ
Hay hư vinh phủ bụi mờ lòng ai
Ngỡ chết mang xuống tuyền đài
"Tình"...người thóc mách để đời săm soi

Mùa đông nay lạnh lắm rồi
Quang cảnh lạ, trái tim thoi thóp chờ
Ngoài hiên mưa gió bơ phờ
Lồng son chim sáo ơ hờ bóng trăng

Muộn phiền đâu thiết nói năng
Đan nhanh chiếc áo len, rằng...khổ tâm!
Cũng đành xa cách trăm năm 
Ti gôn màu máu âm thầm xót thương.

(22/6/2004)
Đăng nhập để trả lời
0



Tôi khóc
Trường Phi Bảo

Khóc đi đôi chút muộn màng
Khóc duyên lận đận nhỡ nhàng bấy lâu
Khóc thương đem bắt nhịp cầu
Khóc yêu chưa trọn mối sầu vắt vai


Khóc trong đêm thẳm ngày dài
Khóc thêm đau đớn đọa đày tấm thân
Khóc là quên hết chẳng cần
Khóc để nhớ hay vơi dần xót xa

Muộn màng như thể cỏ hoa
Chờ sương chẳng đặng đã nhoà mắt xanh
Yêu anh, em tự dỗ dành 
Mong sao tiếng nức không thành nỗi đau


Cuộc tình em chỉ đến sau
Vô duyên đưa đẩy đời nhau muộn phiền
Gánh mùa xuân bán chợ phiên
Chợ chưa vãng cái duyên đi mất rồi

Khóc cho mình, khóc cho người
Khóc ngày mai, khóc suốt đời chưa nguôi
Khóc sao mộng ước xa vời
Khóc người cay đắng phụ lời sắt son.


Khóc kiềm nén khối tình con
Khóc đau, khóc đớn, khóc dòn tang thương.

(6/2004)

Đăng nhập để trả lời
0


Mình về hội ngộ giữa hoàng hôn
Trường Phi Bảo

 
Mình về hội ngộ giữa hoàng hôn
Một mảnh tình riêng mãi dập dồn
Một mảnh tình riêng chưa hấp hối
Tha thiết đời nhau qua chiếc hôn

 
Mình về xoay chuyển cả càn khôn
Quay ngược ngày xanh kiếp sống còn
Anh bị lưu đày ngoài hải đảo
Rớt lại sau lưng khối tình con

 
Mình về từ những tất lòng son
Ngày tháng trông nhau lắm mỏi mòn
Bao năm yêu nhớ cùng trăng nước
Nhạn lẻ, chim chiều bặt véo von

 
Mình về nhặt mơ ước cỏn con
Xa mặt mà lòng ta vẫn dòn
Chờ đợi gối đời rồi cũng mỏi
Tóc ngã màu từ tạ héo hon

 
Mình về hội ngộ giữa hoàng hôn
Xua nỗi đau thương rũ đoạn trường
Để mảnh tình sồn đêm tóc rối
Gởi trọn hồn nhau trong luyến thương.

 
(5/7/2004)
Đăng nhập để trả lời
0



Duyên tơ tằm
Trường Phi Bảo

Lồng nghiêm giam chặt cuộc đời
Gia phong lễ giáo giết người thuỷ chung
Bởi vì còn nhớ, còn nhung,
Hoài vọng tình âý nơi khung cửa buồn

Gỡ len tấm áo chán chường
Càng gỡ càng rối, càng vương mắc sầu.
Chút trầu cau heó từ lâu
Duyên tơ tăm, phận bể dâu, phụ người.

Ngây thơ đã chết thiệt rồi
Còn chăng vết tích nữa vời đau thương
Màn đêm lạnh lẽo hơi sương,
Cạnh chồng hờ hững, lược gương làm gì?

Ôm hoài ảo tưởng chia ly
Sắc hoa trinh bạch biến suy nghẹn lời
Bây giờ đỏ thẳm tim côi
Trái tim pha tạp những điều xót xa.

Người ấy về lại quê nhà
Ngang sông đứng đợi chuyến phà không em
Người ấy chắc hẳn buồn thêm
Nếu hay tôi kiếp chim sa vào lồng

Chút trầu cau hết cay nồng
Duyên tơ tằm vẫn một lòng mang theo
Nghịch cảnh chia cắt tình nghèo
Cũng đành một nhẽ bọt bèo trôi sông

Còn thương nuốt lệ vào trong
Chút tình xưa ấy chớ mong chi người.
Hương sắc rũ bỏ mặn mồi
Thờ chồng trọn kiếp trói đời tóc tơ

Con chim chết mộng lẫn mơ
Tơ tằm cợt nhã duyên hờ riêng mang
Gọi đò chẳng thấy đò sang
Để hoa tim vỡ lòng chàng nắng phai.

(7/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:22:56Trường Phi Bảo>
 


Hai định mệnh - một chuyện tình
Trường Phi Bảo

Ngày xưa, tuổi nhỏ ngây thơ,
Em xinh như mộng vào mơ dịu dàng
Mùa thu, thu trút lá vàng
Nhặt hoa rơi rớt bên đàng thương yêu

- Ô hay, tim vỡ mỗi chiều
Tigôn ngàn cánh đìu hiu rụng đầy
Trời xanh trắng những áng mây
Vô tư nào hiểu hoa này dở dang

Năm qua tháng lại ngỡ ngàng
Phương xa lữ khách dặm ngàn qua đây.
Vườn Thanh trăng sáng hây hây
Dừng chân mà buộc nốt dây tơ hồng

Tâm tình từ đó lại mong
Mối tình tha thiết ghi lòng thiết tha
Ngờ đâu định mệnh đời ta
Cợt đùa cho bướm lìa hoa...phũ phàng

Người ra đi mộng an nhàn
Em nghe tan vỡ tình chàng nắng mưa
Thơ ngây còn ngóng nguời xưa
Ép dòng dư lệ đêm thừa nhớ anh!

Người ra đi vẫn biệt tăm
Cánh chim lẻ bạn, nhện tằm giăng tơ
Mang tình yêu viết thành thơ
Mang tình yêu ấy vào mơ tìm chàng

Định mệnh một chuyến đò giang
Một bến nước mới lỡ làng trong nhau
Mấy cô yếm thắm má đào
Từ đâu đưa lễ trầu cau buộc gàng

Duyên mình thôi thế trái ngang
Xót xa trong dạ, bóng chàng lại qua
Gượng cười bên cạnh chồng già
Trăm năm tưởng tiếc người xa chốn nào

(Rạng sáng 24-7-2004)
Đăng nhập để trả lời
0



Thư cho chị
Trường Phi Bảo

Chị hỡi, bây giờ em đi xa
Về nơi xứ lạ cạnh chồng già
Mặt nghiêm, mày khó, lòng méo mó
Trong hồn còn đó một bóng ma.

Trái đời mang mối duyên hờn tủi
Lệ thắm em rơi đổi ngậm ngùi
Bóng ma người ấy còn ám ảnh
Hiện về ân ái lúc đêm khơi.

Có trách chi đâu mà cũng sầu
Tình đà tan vỡ bởi vì đâu?
(Chẳng đẹp tựa tình Ngưu với Chức,
Khao khát yêu nhau trong dãi dầu)

Những mùa thu trước xa xăm quá
Con đường mòn cũ nắng hắt hiu

Mảnh tình vụng dại rêu phong phủ
Lối cỏ hoa xưa có rụng mầu

Chị hỡi, em đây rất đớn đau
Lòng gởi gió sương tận phương nào
Buồng the đông chớm nên đan áo
Lòng trải lòng rồi vẫn còn đau.

Chán ghê những sắc hương đời héo
Ủ ê nhuỵ rữa đến móc meo
Chồng em trách cứ " em thương nhớ "
Tình xưa vương vấn mãi nặng đeo

(Người ấy làm sao cứ bán rao
Sắc hoa ly biệt đã nát nhào
Sắc hoa ly biệt - hừ, bạc phết!
Chợ đời thiên hạ lại tháo nhau)

Thì thôi người dẫm nát hồn tôi
Mổ xẻ tình ta giữa chợ đời
"Hư vinh cũng chỉ là sương khói"
Tội lắm, người ơi... Có thương tôi!

Chị hỡi, đời chị vốn từng yêu
Từng nhuốm sầu đau mỗi buổi chiều
(Có nghe sóng dậy trong tiềm thức,
Một "định mệnh" buồn thật trớ trêu)

Miễn cưỡng tháng ngày sống không yêu
Cười vui nói gượng có được nhiều
Con chim câm lặng không còn tiếng
Ba năm cay đắng em chắt chiu

Ví biết rằng anh ngập khổ đau
Nếu hay em đã lấy chồng giàu
Không phải ham sang mà phụ rẫy
Chỉ vì lễ giáo buộc xa nhau.

(24/7/2004)
Đăng nhập để trả lời
0



Trở về
Trường Phi Bảo

Nép mình bên khóm Tigôn
Yêu thương, hờn giận còn chôn chốn này
Vẫn con đường, vẫn hàng cây
Vẫn mùa lá rụng trăng gầy hiên xưa

Trở về sau cuộc gió mưa
Dẫu đầy cay đắng còn thừa đắng cay
Tình yêu mình ngỡ ngủ say
Lần trong tiềm thức ai hay luân hồi

Chẳng còn lệ để nhấp môi
Bóng người tình cũ xa xôi khuất rồi
Tôi vờ như thể yêu đời
Chồng theo bên cạnh, dạ cười xót xa

Thương đâu mà phải mặn mà

Yêu đâu mà phải thật thà với nhau
Bia kỷ niệm bạc phai màu
Dựng trên ngôi mộ chôn nhau chuyện tình

Tóc úa đã giết tiết trinh
Thời gian cũng chỉ lặng thinh qua lòng
Xá gì một trận cuồng phong
(Con chim than thở ánh hồng đây sao?)

Trở về ôn lại thương đau
Hay trở về để chuốt trao xuân thì
"Sang ngang - mộng vỡ - người đi..."
Còn bao nhiêu chuyện về ghi tâm tình!

(27/7/2004)
Đăng nhập để trả lời
0


Tình Buồn (2)
Trường Phi Bảo

Trả lại đi anh cánh hoa tàn
Người em sầu mộng đã sang ngang
Ném cả tâm điệu du dương trước
Lỗi hẹn đời nhau câu "đá vàng"

Rồi đây sẽ vật đổi sao dời
Hình bóng anh yêu có còn thôi
Hay gió thổi tan và bụi cuốn
Ảnh cũ nhoà theo mây cuối trời 

Anh hỡi, người yêu của em ơi!
Tim phủ màu tang cũng bởi đời
Dưới mồ đau khổ không gì nhớ,
Tình mình chỉ thoáng giấc mơ thôi

Xin đừng tưởng tiếc cánh Tigôn
Kỷ niệm giữ chi nát tâm hồn 
Đâu cùng chung chuyến đò mơ ước

Đào huyệt mảnh tình năm tháng chôn.

(27-7-2004)
Đăng nhập để trả lời
0



Có Bao giờ
Trường Phi Bảo

Có bao giờ anh nghĩ tới em
Cô gái quậy rơi chiếc giày đêm ấy
Mười hai giờ đêm, em vẫn còn nhún nhảy
Chẳng sợ lời nguyền bà tiên ban cho

Chẳng phải Lọ Lem cần một hoàng tử
Chẳng phải người điên đang tập tễnh yêu đâu
Mà là cô gái của những nỗi âu sầu
Thèm ca hát dù lòng đang đau khổ

Có bao giờ anh trách cho định số
Anh gần em mà cũng rất xa em
Muốn nói yêu nhưng đêm chẳng êm đềm
Những ú ớ cứ làm môi chai cứng

Rồi vũ hội dấy lên niềm chưng hửng
Cô gái quâỵ vẫn nhảy điệu một chân
Một chân còn cứ chôn chặt bản thân
Mắt tình tứ đang nhìn anh tư lự

Em đọc được trong mắt anh giận dữ
Sự cợt đùa, trửng giỡn đến thế thôi

Anh cho em một cô gaí mát rồi
Cười với khóc chỉ lòng em hiểu thấu

Nhưng có một lần em biết mình trót giấu
Giấu hình anh tận đáy tim... rõ đau
Thầm van vái - Anh, xin một lần hiểu nhau
Nỗi khát khao làm trái tim bốc cháy

(28/7/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:25:57Trường Phi Bảo>



Không đề (4)
Trường Phi Bảo

Khi vầng trăng khép lại còn một nửa
Trái tim em cũng khuyết đi một phần
Chẳng còn đâu anh đủ đầy ân cần
Niềm thiết tha trong tình đôi lứa

Một người chán, bỏ một người nơi cửa
Để theo chân cùng hạnh phúc xa xôi
Hạnh phúc gần tầm tay cứ cho là vô nghĩa
Nắm bắt những gì không thuộc về ngày mai

Đau lòng lắm nhưng nào nhận mình sai
Bởi tình yêu nơi anh khô cằn như sa mạc
Trong khi em chỉ giọt nước mỏng manh
Không thể làm mưa cho dời anh thấm ướt

Em biết phải làm sao khi không còn yêu được
Khi không thể cùng anh bàn chuyện tương lai
Cái thuở ban đầu đâu lường trước đắng cay
Nguyệt lão buộc sai, dây tơ hồng ngang trái

Anh ra đi khoác vai người con gái
Em chẳng đủ sức nào níu giữ... đành thôi!
Hạnh phúc bao năm chợt chua chát, đắng môi,
Một người chán, nên một người câm lặng

Và chỉ thế! Biển sẽ không còn mặn
Gừng hết cay, em rồi cũng lạnh lòng
Tình yêu đầu cuồng nộ đến nổ tung
Còn xót lại đống tro tàn năm tháng

(29/7/2004)
Đăng nhập để trả lời
0

 
Chat
Trường Phi Bảo

Em ngồi một mình đối diện nỗi cô đơn
Tay gõ đều trải trên bàn phím
Trước bao người lạ hoắc môi vẫn cười tủm tỉm
Không hình hài chỉ xúc cảm vô danh

Một dòng tin "Anh yêu em" âm thầm
Một biểu tượng "trái tim " trông ngộ nghĩnh dở hơi
Em thở dài gõ chữ "nhớ " chơi chơi
Ngay lập tức bên kia đầy ảo tưởng.

 
Nào có hứa hẹn đâu? sao lòng nặng yêu đương.
"Anh bận rồi, mong gặp em ngày mai"
"Yêu em nhiều" câu chữ lập lại hoài
Vờ hụt hẩng "bái bai , em hôn gió"

Trở lại đời thường sao nhiều méo mó
Cuộc sống ẩn tiềm những chật vật bon chen
Thèm nghe một câu chân thật "anh yêu em"
Để "nhớ " thật tình trong những đêm buồn.

Mỗi ngày qua là mỗi một vở tuồng
Em tự soạn sau đôi giờ nhàn rỗi
Người ta dễ dàng tỏ tình nhau vội
Thế giới ảo lời yêu quá giản đơn

Thất vọng nhiều cũng chẳng thể khác hơn
Mà hy vọng sẽ càng thêm đau khổ
Tình yêu không bóng đành tuỳ vào duyên số
Ở hai đầu là nỗi nhớ vô duyên. 
 
Em ngồi một mình ôm giấc mơ riêng
Nào thiết nghĩ mình đang đùa với lửa
Mọi ngôn từ cường điệu đang nhảy múa
Phổng tim rồi đã biết sợ chưa?
 
Ta sớm chán nhau bởi gian dối lọc lừa
Anh và em rồi ai phải lỗi thời
Để một ngày bên máy thế thay anh người khác
Em cũng lại "yêu", lại "nhớ" chơi chơi.
 
(30/7/2004)

Đăng nhập để trả lời
0



Ở phía cuối con đường
Trường Phi Bảo
 
Chúng mình lạc nhau giữa phố phường đô hội
Nhưng em nhớ lời anh "sẽ đợi em ở phía cuối con đường"
Vắng những gọi mời đon đã, em về chốn yêu thương
Chờ đợi mãi, sao anh giờ chưa thấy.

 
Trời đổi màu em vẫn còn đứng đấy
Niềm tin bảo rằng anh chắc sẽ qua đây
Cuối con đường nơi tình yêu đong đầy
Anh lại nắm tay em, dù vụng về quá xá

 
Chiều không bão nổi, chẳng gợn chút phong ba
Phố lên đèn, và... anh chừ chưa tới
Để rồi một ngày thấy anh bên người mới
Em dối gạt lòng "anh lỗi hẹn đấy thôi!"

 
Anh cũng hứa chờ họ ở phía cuối đôi môi
Có con đường tình yêu nhiều đam mê, gian dối
Hiểu được lòng anh, em trách mình nông nỗi
Ở phía cuối con đường có đôi người chia tay.

 
(31/7/2004)
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Có lẽ
Trường Phi Bảo


Có lẽ nào anh sẽ chán ghét em
Người con gái như là câu thách đố
Tâm tư buồn vui chẳng bao giờ thổ lộ
Ngay cả với người sắp trao gởi yêu thương

Có lẽ nào rồi mỗi đứa mỗi phương
Con đường tình chẳng cùng nhau song bước
Hơi thở loãng tan để lại vết xước
Bụi thời gian đã gậm nhấm cô đơn

Có lẽ trong anh sẽ dấy những giận hờn
Khi bí mật lòng em còn đầy ắp
Khi chính em tự cho hồn ẩn nấp
Sự thực - ảo em hỗn hợp vào nhau

Có lẽ nào em đối diện đớn đau
Nỗi tuyệt vọng nghìn đời không lý giải
Để rồi đây có lẽ anh xa mãi
Một ngày chợt buồn sẽ nói "chia tay"

 
31/7/2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:28:21Trường Phi Bảo>



Không đề (5)
Trường Phi Bảo
 
Chẳng tội vạ gì em nhớ anh
Má kề, tay ấp, cạnh chồng nằm
Đêm đêm đâu luống sầu cô quạnh
Yên phận mà vui hưởng trăm năm
 
Hãy hiểu cho em chuyện đã rồi
Phút giây lầm lỡ phải buông xuôi
Dở dang, dang dở nào ai muốn
Anh hãy quên đi bóng một người
 
Anh hãy nguôi quên chuyện ân tình
Lẽ đời thua thiệt đến phát khinh
Yêu nhau chưa trọn, chưa thành mộng
Thầm trách cao xanh khổ cho mình
 
Giờ đây đau đớn cả tâm can
Đường thu, hoa rụng cánh bàng hoàng
Có chuộng gì đâu dòng gia giáo
Yêu trong hiếu đạo phải trái ngang
 
Chẳng tội vạ gì em nhớ anh
Ấy là em tự nói dỗ dành
Hương tình nhạt nhẽo thêm cay đắng
Thẫn thờ mơ chốn cũ vườn Thanh
 
Anh hỡi nghìn thu vắng bóng nhau
Một người ôm khổ, một người đau
Ra đi buổi ấy em mang lệ
Khóc tình yêu cũ tận thuở nào
 
2/8/2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:31:13Trường Phi Bảo>
   


Người con gái đến đời anh sau em!
Trường Phi Bảo
Tặng:PNT


Người con gái đến đời anh sau em!(*)
Chắc đẹp lòng anh từ buổi gặp đầu
Em biết thế và em tự hiểu
Ở trong anh, hình cô ấy đậm sâu.

Khắc cốt ghi tâm một lời anh hay nói:
"Anh cần chân thật hơn bao giờ hết..."
Chắc tại em tự đưa mình vào giả dối
Để suốt cuộc đời không được có anh

Người con gái ngự lòng anh hẳn rất chân thành
Cô ấy thánh thiện, nhu mì, nho giáo
Đâu như em một con người mục nát
Gian dối, ngông cuồng, mà bướng bĩnh làm sao

Anh đã chọn lựa rồi, em mất quyền ước ao
Đành chúc cho anh và người ấy hạnh phúc
Ta qua đời nhau cũng chỉ là một lúc
Xin anh đừng làm khổ người con gái đến sau.

(5-8-2004)

*Ý thơ Đoàn Ngọc Thu
Đăng nhập để trả lời
0



Anh và Cô ấy
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT


Em được tin anh và người con gái ấy
Bắt đầu tình yêu trong một chiều lá đổ
Mắt em hờn dỗi, chẳng còn ai dành dỗ
Để giọt lệ buồn cay đắng con tim

Để cho mình em về nơi đó im lìm
Con đường ấy mấy mùa chung ngõ đợi
Vì chút yếu lòng nên anh xa vời vợi
Bỏ lại tình em một thoáng ngỡ ngàng

Em đơn côi trong bóng tối mơ màng
Giá được chết đi mà anh thay đổi
Giá được lòa đi trước sự thật phũ phàng
Thì chẳng bao giờ sầu khổ riêng mang

Thật xót xa khi duyên số dở dang
Tàn nhẫn lắm anh mới yêu cô ấy
Người con gái từng một thời là bạn
Chia sớt luyến thương từ những ngày đầu

Em được tin báo nhà anh mai đón dâu
Cô gái ấy sẽ cùng anh chung mộng
Tấm thiệp hồng của một chiều gió lộng
Bóp nát hồn em, bóp nát nhớ mong...

(5/8/2004)
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Những điều ngược lại
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT

Giá trên đời có muôn ngàn phép lạ
Em chỉ cầu xin một phép cho riêng mình
"Úm ba la....tình chết lại hồi sinh"
Trong lạnh giá vẫn còn nghe hơi ấm

Giá trên đời tồn tại điều chân thật
Thì em nguyện lòng anh mãi yêu em
Dù vật đổi sao dời vẫn thủy chung ngọt mềm
Tình anh đó một bờ vai vững chãi

Giá trên đời không có chi thừa thãi
Trong tình yêu đừng có nghĩa ít - nhiều
Dẫu anh xa em để bên người con gái khác
Em cứ tin rằng anh chẳng đổi thay

Nhưng trên đời đâu đo được lòng ai
Phép lạ cầu xin ví như huyền thoại
Anh đi qua đời em, rồi anh không trở lại
Nên một người trông ngóng một người thôi.

Chẳng tìm được chân thật, em cay đắng bờ môi
Về với đời khóc tình anh rộng rãi
Góp nhặt hạnh phúc từ em đem trao người con gái
Đau khổ naỳ, em biết nhuợng cho ai

(5/8/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:34:01Trường Phi Bảo>
 

Không Đề (6)
Trường Phi Bảo
 
Dẫu biết rằng anh kẻ yêu thầm
Nhưng lòng ngại ngỏ phải làm thinh
Chớ trách sao em vô tình quá
Đã để cho anh khổ một mình
 
Biết nói lời gì hỡi người yêu
Nhớ anh, em nhớ, nhớ thật nhiều
Em chắc mình yêu từ dạo đó
Một chiều thu đẹp gió hiu hiu
 
Gió thổi làm rơi rụng cánh hoa
Song thưa bầu bạn với trăng ngà
Cô đơn, buồn giận, người chưa ngỏ
Một tiếng dẫu là "mến" người ta.
 
Anh có hay chăng em nhớ thầm
Nhìn nhau trong mắt, mắt xa xăm
Thoáng buông hơi thở dài nẫu ruột
Một nửa hồn đau, nửa lệ dầm.
 
Cúi mặt khóc cho một chuyện tình
Yêu mà không ngỏ mãi làm thinh
Rồi sẽ đến ngày thuyền tách bến
Đành thôi hẹn lại kiếp lai sinh.
 
9/8/2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:35:52Trường Phi Bảo>
 


Sám hối
Truờng Phi Bảo
Tặng PNT

Em cúi đầu sám hối trứơc tình yêu
Xin thứ tha cho tháng ngày nông nổi
Mãi yêu anh phải chăng là tội lỗi
Nhìn lại cuộc đời nuối tiếc những ngày xanh

Chạm tay vào bao rung động xa xăm
Em nghe chừng nhịp tim tan vỡ
Bờ mắt hoang liêu của thời bỡ ngỡ
Có còn không anh một tình yêu dại khờ

Em nghĩ rằng mình sẽ mãi ngủ mơ
Như ngày xưa anh vẫn thừơng mơ ngủ
Giấc mộng tình tưởng như thế đã đủ
Giông tố đi qua mang thương tổn trong ngày

Em mất anh rồi đau khổ một hình hài
Vắt kiệt sức mới tìm thấy nắng mai
Em sẽ thôi buồn khi thấy anh vui bên ai
Bởi cuộc sống đâu vì thiếu anh mà mất đẹp

Đành quay mặt trước những điều đã khép
Em trở về sám hối với tình yêu
Thầm cầu chúc anh hạnh phúc thiệt nhiều
Dẫu ngày sau mình không còn nhớ nữa…

11-8-2004
Đăng nhập để trả lời
0


Vòng Xoáy
Trường Phi Bảo
 
Anh bảo tình yêu hãy tới đỉnh thiên thu
Bắt cóc em về làm người tình muôn thuở
Em ngây thơ úp mặt vào lòng tay nức nỡ
E sợ rồi đây vỡ lỡ hết mộng mơ
 
Anh cướp của em từng giây phút đợi chờ
Anh thề thốt ỡm ờ câu chung thuỷ
Anh biến em thành một người uỷ mị
Anh độc tài, anh ích kỷ, anh hay ghen
 
Ái tình đưa anh phiêu lưu bao phen
Em mỏi mắt ngóng trông nhiều bận
Có đắp chung chăn mới biết chăn có rận
Yêu mù quáng nhận lãnh hết lọc lừa
 
Người đàn bà đau khổ khóc như mưa
Anh mịt mù tựa bóng chim tăm cá
Người đàn bà khác mang anh đi vội vã
Vòng xoáy tình - tiền hối hả cuộc chạy đua
 
Chẳng biết ai thắng, chẳng biết ai thua
Chỉ cần một ánh mắt ru hồn anh say ngủ
Anh sẽ lại ra lệnh cho trái tim tìm lên đỉnh thiên thu
Lại bắt mất cô ta cùng anh sống tới già.
 
8/2004
Đăng nhập để trả lời
0



Duyên Chị - Tình Em
Trường Phi Bảo

Chị ơi, em rất yêu anh,
Xưa thì duyên chị, giờ thành tình em.
Trái tim anh cũng trót đem
Cho em với cả ngọt mềm đôi môi


Chị yêu anh ngày cũ rồi,
Van chị đừng khóc một thời của nhau.
Cái duyên, cái phận xôn xao
Thân em mỏng mảnh tình nào buông tha.

Chị ơi đừng khóc nữa mà
Có khóc anh cũng đã là của em
Chị từng nhai lá trầu tiêm
Vô duyên em nhặt bã trầu về ăn.

Chiều nay mưa phố giăng giăng,
Mưa sa mắt chị ướt khăn - ngắm nhìn
Voan cưới em bay rất tình,
Dường như trong chị tượng hình giấc mơ

12-8-2004
Đăng nhập để trả lời
0


Em biết chắc anh sẽ chẳng đưa em tới cổng tân hôn

Trường Phi Bảo

Em biết chắc anh sẽ chẳng đưa em tới cổng tân hôn!
Khi bên anh còn người con gái khác
Bóng hình em chợt nhiên bị bão cát
Cuốn khỏi trái tim anh

Sợi tình yêu em buộc quá mỏng manh
Nên suốt đời phải thuận theo lý trí
Lý trí: si tình và quỵ lụy
Gây vết thương mưng mũ đến ngàn sau

Người con gái ấy không biết ngẫu nhiên thế nào ?
Mà diễm phúc được anh yêu
Trân trọng, nâng niu anh cố sức gìn giữ
Còn với em, anh lại quá bạc lòng

Em tới trước cô ấy anh lại quá bất công
Kẻ đến sau đắm mình trong hạnh phúc
Cổng tân hôn anh đẹp màu hoa chúc
Em ngậm ngùi...giấu kỷ một tình yêu!

(14/8/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:38:07Trường Phi Bảo>



Không đề (7)
Trường Phi Bảo

Tôi bị tình yêu cưỡng bức tôi
Khổ đau cũng chỉ có một người
Ngỡ nguồn an ủi - ngờ bất hạnh
Khốn nạn làm sao những cuộc chơi

Ngây thơ từ bỏ mộng ứơc nào
Mang tâm hồn héo với chiêm bao
Xuân tàn trên má, khô trên mắt
Ai hiểu lòng tôi lắm nghẹn ngào

Hai tay dâng mảnh linh hồn sống
Tiết trinh đắt đỏ lại cho không
Người đi như gió qua sông vắng
Một cánh hoa rơi lạc giữa dòng

Một cánh hoa rơi lạc giữa dòng
Biết tìm đâu lại khoảng trời trong
Ai nhặt cho tôi niềm mơ cũ
Và trả thời gian hết nhớ mong

Năm xưa thôi cũng tại giường này
Người cưỡng tình tôi, trêu gió mây
Sao giờ chăn gối sầu cô lẻ
Buồn mệnh đàn bà tới mục thây

(8/2004)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:45:06Trường Phi Bảo>
 


Đôi bờ
Trường Phi Bảo

Chuyện tình cảm vốn  là điều cũ kỷ
Vì có ai sống mà hổng cần yêu
Nhưng oái oăm, định mệnh khéo trớ trêu
Em và chị cùng phải lòng anh ấy

Chị đến trước cũng xin đành nhượng vậy
Em chẳng điên rồ mà làm kẻ tới sau
Dẫu có khổ đau, hay nhớ thương cỡ nào
Vẫn giấu kỷ lòng mình, dù tan nát

Nhận được tình yêu chị thời ca hát
Hạnh phúc của chị, em chua chát ghen thầm
Chị vui cười, khi gá nghĩa trăm năm
Em mơ về anh, lại muốn mình thành chị

Hãy thứ lỗi ở em sự đố kị
Tình yêu đôi  khi  cũng tàn nhẫn, xấu xa
Anh ấy thuỷ chung, anh ấy yêu chị mà
Đâu thể trách lòng người ta hờ hững

Hạnh phúc suốt đời là hạnh phúc chung thân
Chị xuống thuyền theo anh về bến mộng
Em như chiếc cầu còn đợi chờ ván đóng
Nên đôi bờ hiu quạnh một nhành hoa.

16-8-2004
Đăng nhập để trả lời
0



Em không buồn nữa chị ơi!
Trường Phi Bảo

Em không buồn nữa chị ơi!
Mối tình chết đã chết rồi từ lâu.
Em vùi chôn dưới mộ sâu
Đợi khi cỏ cháy là sầu nguôi ngoai

Ô hay, đời vẫn đẹp thay
Lá hoa vẫn thắm và ngày vẫn tươi
Em thề chẳng nhớ đến người
Cho làn mắt biếc, môi cười lại xinh.

Quyết quên thật một bóng hình
Sẽ sống tốt với niềm tin sau này
Không còn thương nhớ chi ai
Trái tim khỏi chịu lưu đày kiếp nao

Đất thời thấp, trời thời cao
Khéo tay thì lại nắn nhào tình yêu
Biết đâu hạnh phúc thiệt nhiều
Cái bông hoa nở cuối chiều yêu thương

Nhờ cơn gió thoảng đưa hương
Mà người ngày trước lại vương tơ lòng
Chị ơi, em hết dại mong
Coi như mình chịu qua sông đắm đò.

18-8-2004
Đăng nhập để trả lời
0


Vần thơ ai oán
Trường Phi Bảo

Tôi ngồi gieo lại vần thơ
Để ráp chữ "nhớ", còn chờ chữ "thương"
Bỗng dưng rụng chữ "chán chường"
Trái tim yêu vỡ ai lường ly tan

Bướm ong cũng một chữ "chàng"
Thuỷ chung lắm, cho mình nàng đắng cay
Mối tình tưởng gió, mơ mây
Xót xa níu lấy thơ ngây thuở đầu

Ngỡ ngàng tôi dệt chữ "sầu"
Mắt rưng rưng lệ lại cầu chữ "bi"
Ủ dột tôi viết thành "si"
Vần thơ ai oán gieo chi tiếng "buồn".

19/8/2004

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 15:16:04Trường Phi Bảo>

 
Không đề (8)
Trường Phi Bảo
 
Anh nối gót theo người
Tôi nối gót theo anh
"Tình yêu" cứ quẩn quanh
Trong vòng tròn "duyên kiếp"
 
"Hạnh phúc" chợt ngủ thiếp
Nghe "nỗi đau" trở mình
Nụ hoa tình hết xinh
Oằn thân trên sỏi đá
 
Tình yêu theo vết lạ
Tôi gìn lòng nhớ mong
Anh chỉ còn chiếc bóng
Ám ảnh bao ngày qua
 
Bên người anh hát ca
Bản tình xưa bi đát
Lệ ràng mi ướt át
Tâm hồn tôi hoá già
 
Định mệnh rẽ một hướng
Anh đi về một nơi
Tôi như người chết khát
Thèm một giọt mưa rơi.
 
19/8/2004
Đăng nhập để trả lời
0


 
Ước gì...?
Trường Phi Bảo
Tặng PNT

 
Ước gì em là người con gái ấy!
Để được sánh vai cùng anh trong mỗi chiều chúa nhật
Hò hẹn nhau nơi cuộc tình quá chật
Mà trái tim anh chỉ đủ trao một người

 
Cô gái ấy được anh phát nụ cười
Tặng thương nhớ trong vòng tay nóng hổi
Buồn lắm anh, khi biết mình phạm lỗi
Em vẫn dửng dưng yêu nên đau khổ từng ngày

 
Nhiều lần chạm mặt anh, em ngao ngán thở dài
Anh sãi bước chân mà không hề ngoaý lại
Em thất vọng cầu mong anh dù chút lòng thương hại
Hãy nhìn em thêm một lần, người bạn gái thuở xưa.

 
Không còn là của nhau, anh mặc tình đón đưa
Chủ nhật nào cũng về qua trước ngõ
Anh vui vẻ cười đùa đâu hay rằng phía đó
Có một người lặng lẽ khóc duới trăng

 
Ước gì em lại được nâng khăn
Được theo anh sống những ngày hạnh phúc
Cô gái ấy bến trong, còn em bến đục
Hai khúc sông bồi lỡ một tình yêu

 
Ngang traí này chỉ mình em chắt chiu
Anh cứ mang cô ấy về chốn hẹn
Rượu cưới nhấp môi em nghe lòng tắt nghẽn
Nước mắt lưng tròng thề hẹn cũ còn đâu?

 
22-8-2004

Đăng nhập để trả lời
0




Thầm kín
Trường Phi Bảo
Tặng PNT

 
Em biết mình không chỉ sống cho anh
Như chính anh từng sống vì cô ấy
Mỗi ngày qua bao buồn vui cũng vậy
Không có anh cũng góp nhặt nụ cười

 
Tập nghĩ về anh như nghĩ về trăm người
Em chẳng ghen hờn hay trách mãi anh đâu
Đến với nhau người ta vẫn dụng câu
(Khi yêu nhau là mong nhau hạnh phúc)

 
Em không cần anh nói lời cầu chúc...
Miễn anh hạnh phúc là em vui lắm rồi
Nhưng xin anh đừng buộc em nhỏ nhoi
Và cấm đoán không cho yêu anh nữa

 
Em sẽ đau khổ khi biết mình rất thừa
Sẽ chết mất nếu không còn nỗi nhớ
Bao thương tổn, bao hờn giận vô cớ
Sẽ trút vào anh, vào người con gái kia

 
Đã kiềm lòng cho đôi ngã phân chia
Chỉ mong sao giữ lại điều thầm kín
Em nhỏ bé trong lòng anh câm nín
Rồi sẽ quên thôi những chuyện ngày xưa

 
Anh cứ vui vẻ, mặc em đời gió mưa
Bận lòng chi khi không còn yêu nữa
Cứ mặc em mang niềm đau chất chứa
Trong suốt cuộc đời thầm lặng một tình yêu

 
25-8-2004
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»