203 trả lời, 11.511 lượt xem —
Trang 2 / 7
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#32 —
14.07.2008 14:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:21:10Trường Phi Bảo>
Không đề (3)
Trường Phi Bảo
Một mùa thu pháo nhuộm đàng
Một mùa thu chết ngỡ ngàng phôi pha
Người đi vạn lý cách xa
Dáng ti gôn héo rụng hoa úa màu
Người về đắm mộng chiêm bao
Con đò lạc bến lao đao giữa dòng
Không còn chuyến để sang sông
Vít dây hoa trắng buồn không hỡi người?
Ai đem lễ giáo răng đời
Ai dạy chim sáo thuộc lời giới nghiêm
Tháng ngày nỗi nhớ lặng im
Tháng ngày quay quắt con tim khổ sầu
Bấy năm trở giấc canh thâu
Ô hay chăn gối lạc câu nghĩa tình
Viết chi chuyện cũ đôi mình
(Hoa ti gôn với mối tình mộng mơ)
Đời nghèo người phải bán thơ
Hay hư vinh phủ bụi mờ lòng ai
Ngỡ chết mang xuống tuyền đài
"Tình"...người thóc mách để đời săm soi
Mùa đông nay lạnh lắm rồi
Quang cảnh lạ, trái tim thoi thóp chờ
Ngoài hiên mưa gió bơ phờ
Lồng son chim sáo ơ hờ bóng trăng
Muộn phiền đâu thiết nói năng
Đan nhanh chiếc áo len, rằng...khổ tâm!
Cũng đành xa cách trăm năm
Ti gôn màu máu âm thầm xót thương.
(22/6/2004)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#36 —
15.07.2008 14:16
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:22:56Trường Phi Bảo>
Hai định mệnh - một chuyện tình
Trường Phi Bảo
Ngày xưa, tuổi nhỏ ngây thơ,
Em xinh như mộng vào mơ dịu dàng
Mùa thu, thu trút lá vàng
Nhặt hoa rơi rớt bên đàng thương yêu
- Ô hay, tim vỡ mỗi chiều
Tigôn ngàn cánh đìu hiu rụng đầy
Trời xanh trắng những áng mây
Vô tư nào hiểu hoa này dở dang
Năm qua tháng lại ngỡ ngàng
Phương xa lữ khách dặm ngàn qua đây.
Vườn Thanh trăng sáng hây hây
Dừng chân mà buộc nốt dây tơ hồng
Tâm tình từ đó lại mong
Mối tình tha thiết ghi lòng thiết tha
Ngờ đâu định mệnh đời ta
Cợt đùa cho bướm lìa hoa...phũ phàng
Người ra đi mộng an nhàn
Em nghe tan vỡ tình chàng nắng mưa
Thơ ngây còn ngóng nguời xưa
Ép dòng dư lệ đêm thừa nhớ anh!
Người ra đi vẫn biệt tăm
Cánh chim lẻ bạn, nhện tằm giăng tơ
Mang tình yêu viết thành thơ
Mang tình yêu ấy vào mơ tìm chàng
Định mệnh một chuyến đò giang
Một bến nước mới lỡ làng trong nhau
Mấy cô yếm thắm má đào
Từ đâu đưa lễ trầu cau buộc gàng
Duyên mình thôi thế trái ngang
Xót xa trong dạ, bóng chàng lại qua
Gượng cười bên cạnh chồng già
Trăm năm tưởng tiếc người xa chốn nào
(Rạng sáng 24-7-2004)

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#41 —
16.07.2008 15:26
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:25:57Trường Phi Bảo>
Không đề (4)
Trường Phi Bảo
Khi vầng trăng khép lại còn một nửa
Trái tim em cũng khuyết đi một phần
Chẳng còn đâu anh đủ đầy ân cần
Niềm thiết tha trong tình đôi lứa
Một người chán, bỏ một người nơi cửa
Để theo chân cùng hạnh phúc xa xôi
Hạnh phúc gần tầm tay cứ cho là vô nghĩa
Nắm bắt những gì không thuộc về ngày mai
Đau lòng lắm nhưng nào nhận mình sai
Bởi tình yêu nơi anh khô cằn như sa mạc
Trong khi em chỉ giọt nước mỏng manh
Không thể làm mưa cho dời anh thấm ướt
Em biết phải làm sao khi không còn yêu được
Khi không thể cùng anh bàn chuyện tương lai
Cái thuở ban đầu đâu lường trước đắng cay
Nguyệt lão buộc sai, dây tơ hồng ngang trái
Anh ra đi khoác vai người con gái
Em chẳng đủ sức nào níu giữ... đành thôi!
Hạnh phúc bao năm chợt chua chát, đắng môi,
Một người chán, nên một người câm lặng
Và chỉ thế! Biển sẽ không còn mặn
Gừng hết cay, em rồi cũng lạnh lòng
Tình yêu đầu cuồng nộ đến nổ tung
Còn xót lại đống tro tàn năm tháng
(29/7/2004)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#45 —
17.07.2008 17:08
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:28:21Trường Phi Bảo>
Không đề (5)
Trường Phi Bảo
Chẳng tội vạ gì em nhớ anh
Má kề, tay ấp, cạnh chồng nằm
Đêm đêm đâu luống sầu cô quạnh
Yên phận mà vui hưởng trăm năm
Hãy hiểu cho em chuyện đã rồi
Phút giây lầm lỡ phải buông xuôi
Dở dang, dang dở nào ai muốn
Anh hãy quên đi bóng một người
Anh hãy nguôi quên chuyện ân tình
Lẽ đời thua thiệt đến phát khinh
Yêu nhau chưa trọn, chưa thành mộng
Thầm trách cao xanh khổ cho mình
Giờ đây đau đớn cả tâm can
Đường thu, hoa rụng cánh bàng hoàng
Có chuộng gì đâu dòng gia giáo
Yêu trong hiếu đạo phải trái ngang
Chẳng tội vạ gì em nhớ anh
Ấy là em tự nói dỗ dành
Hương tình nhạt nhẽo thêm cay đắng
Thẫn thờ mơ chốn cũ vườn Thanh
Anh hỡi nghìn thu vắng bóng nhau
Một người ôm khổ, một người đau
Ra đi buổi ấy em mang lệ
Khóc tình yêu cũ tận thuở nào
2/8/2004
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#46 —
17.07.2008 17:13
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:31:13Trường Phi Bảo>
Người con gái đến đời anh sau em!
Trường Phi Bảo
Tặng:PNT
Người con gái đến đời anh sau em!(*)
Chắc đẹp lòng anh từ buổi gặp đầu
Em biết thế và em tự hiểu
Ở trong anh, hình cô ấy đậm sâu.
Khắc cốt ghi tâm một lời anh hay nói:
"Anh cần chân thật hơn bao giờ hết..."
Chắc tại em tự đưa mình vào giả dối
Để suốt cuộc đời không được có anh
Người con gái ngự lòng anh hẳn rất chân thành
Cô ấy thánh thiện, nhu mì, nho giáo
Đâu như em một con người mục nát
Gian dối, ngông cuồng, mà bướng bĩnh làm sao
Anh đã chọn lựa rồi, em mất quyền ước ao
Đành chúc cho anh và người ấy hạnh phúc
Ta qua đời nhau cũng chỉ là một lúc
Xin anh đừng làm khổ người con gái đến sau.
(5-8-2004)
*Ý thơ Đoàn Ngọc Thu
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#49 —
18.07.2008 16:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:34:01Trường Phi Bảo>
Không Đề (6)
Trường Phi Bảo
Dẫu biết rằng anh kẻ yêu thầm
Nhưng lòng ngại ngỏ phải làm thinh
Chớ trách sao em vô tình quá
Đã để cho anh khổ một mình
Biết nói lời gì hỡi người yêu
Nhớ anh, em nhớ, nhớ thật nhiều
Em chắc mình yêu từ dạo đó
Một chiều thu đẹp gió hiu hiu
Gió thổi làm rơi rụng cánh hoa
Song thưa bầu bạn với trăng ngà
Cô đơn, buồn giận, người chưa ngỏ
Một tiếng dẫu là "mến" người ta.
Anh có hay chăng em nhớ thầm
Nhìn nhau trong mắt, mắt xa xăm
Thoáng buông hơi thở dài nẫu ruột
Một nửa hồn đau, nửa lệ dầm.
Cúi mặt khóc cho một chuyện tình
Yêu mà không ngỏ mãi làm thinh
Rồi sẽ đến ngày thuyền tách bến
Đành thôi hẹn lại kiếp lai sinh.
9/8/2004
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#50 —
18.07.2008 16:58
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:35:52Trường Phi Bảo>
Sám hối
Truờng Phi Bảo
Tặng PNT
Em cúi đầu sám hối trứơc tình yêu
Xin thứ tha cho tháng ngày nông nổi
Mãi yêu anh phải chăng là tội lỗi
Nhìn lại cuộc đời nuối tiếc những ngày xanh
Chạm tay vào bao rung động xa xăm
Em nghe chừng nhịp tim tan vỡ
Bờ mắt hoang liêu của thời bỡ ngỡ
Có còn không anh một tình yêu dại khờ
Em nghĩ rằng mình sẽ mãi ngủ mơ
Như ngày xưa anh vẫn thừơng mơ ngủ
Giấc mộng tình tưởng như thế đã đủ
Giông tố đi qua mang thương tổn trong ngày
Em mất anh rồi đau khổ một hình hài
Vắt kiệt sức mới tìm thấy nắng mai
Em sẽ thôi buồn khi thấy anh vui bên ai
Bởi cuộc sống đâu vì thiếu anh mà mất đẹp
Đành quay mặt trước những điều đã khép
Em trở về sám hối với tình yêu
Thầm cầu chúc anh hạnh phúc thiệt nhiều
Dẫu ngày sau mình không còn nhớ nữa…
11-8-2004
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#54 —
20.07.2008 13:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:38:07Trường Phi Bảo>
Không đề (7)
Trường Phi Bảo
Tôi bị tình yêu cưỡng bức tôi
Khổ đau cũng chỉ có một người
Ngỡ nguồn an ủi - ngờ bất hạnh
Khốn nạn làm sao những cuộc chơi
Ngây thơ từ bỏ mộng ứơc nào
Mang tâm hồn héo với chiêm bao
Xuân tàn trên má, khô trên mắt
Ai hiểu lòng tôi lắm nghẹn ngào
Hai tay dâng mảnh linh hồn sống
Tiết trinh đắt đỏ lại cho không
Người đi như gió qua sông vắng
Một cánh hoa rơi lạc giữa dòng
Một cánh hoa rơi lạc giữa dòng
Biết tìm đâu lại khoảng trời trong
Ai nhặt cho tôi niềm mơ cũ
Và trả thời gian hết nhớ mong
Năm xưa thôi cũng tại giường này
Người cưỡng tình tôi, trêu gió mây
Sao giờ chăn gối sầu cô lẻ
Buồn mệnh đàn bà tới mục thây
(8/2004)
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#55 —
20.07.2008 13:24
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:45:06Trường Phi Bảo>
Đôi bờ
Trường Phi Bảo
Chuyện tình cảm vốn là điều cũ kỷ
Vì có ai sống mà hổng cần yêu
Nhưng oái oăm, định mệnh khéo trớ trêu
Em và chị cùng phải lòng anh ấy
Chị đến trước cũng xin đành nhượng vậy
Em chẳng điên rồ mà làm kẻ tới sau
Dẫu có khổ đau, hay nhớ thương cỡ nào
Vẫn giấu kỷ lòng mình, dù tan nát
Nhận được tình yêu chị thời ca hát
Hạnh phúc của chị, em chua chát ghen thầm
Chị vui cười, khi gá nghĩa trăm năm
Em mơ về anh, lại muốn mình thành chị
Hãy thứ lỗi ở em sự đố kị
Tình yêu đôi khi cũng tàn nhẫn, xấu xa
Anh ấy thuỷ chung, anh ấy yêu chị mà
Đâu thể trách lòng người ta hờ hững
Hạnh phúc suốt đời là hạnh phúc chung thân
Chị xuống thuyền theo anh về bến mộng
Em như chiếc cầu còn đợi chờ ván đóng
Nên đôi bờ hiu quạnh một nhành hoa.
16-8-2004
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#58 —
21.07.2008 15:43
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 15:16:04Trường Phi Bảo>
Không đề (8)
Trường Phi Bảo
Anh nối gót theo người
Tôi nối gót theo anh
"Tình yêu" cứ quẩn quanh
Trong vòng tròn "duyên kiếp"
"Hạnh phúc" chợt ngủ thiếp
Nghe "nỗi đau" trở mình
Nụ hoa tình hết xinh
Oằn thân trên sỏi đá
Tình yêu theo vết lạ
Tôi gìn lòng nhớ mong
Anh chỉ còn chiếc bóng
Ám ảnh bao ngày qua
Bên người anh hát ca
Bản tình xưa bi đát
Lệ ràng mi ướt át
Tâm hồn tôi hoá già
Định mệnh rẽ một hướng
Anh đi về một nơi
Tôi như người chết khát
Thèm một giọt mưa rơi.
19/8/2004
★
★
★
★
★
0