<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 15:18:06Trường Phi Bảo>
Không đề (9) Trường Phi Bảo
Thương nhớ người đi mấy dặm đường Ru cuộc tình buồn lắm tơ vương Ươn ướt mắt môi người ở lại Ơ hờ để vuột mất làn hương Nhàm chán làm sao khách lại qua Giao duyên dệt mộng dưới trăng ngà Phương trời xa ấy tôi vẫn nhớ Hằng ấp trong tim bóng người ta In dấu chân hoang mỗi đêm lành Bạc trắng lòng nhau phải không anh Anh xa... xa quá tôi khờ dại Ôm áo cưới sầu lên xe hoa
Tôi quyết thật rồi hãy nguôi quên Dư ảnh yêu đương chẳng vững bền Người chẳng trở về như hẹn ước Cũng đành xoá hẳn một dòng tên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 15:21:56Trường Phi Bảo>
Vết tình phôi pha Trường Phi Bảo
Em rất sợ khi phải đối diện anh
Cảm giác trong em làm sao anh hiểu được
Vừa ghen hờn,
vừa tiếc nuối,
lẫn vẻ ngượng ngùng không báo trước
Khơi dậy tình xưa ta còn đó nỗi đau
Có lẽ nào như chưa từng biết nhau
Nhưng rõ ràng từng có thời hạnh phúc
Tay trong tay...,
tình yêu hoàn toàn nghiêm túc
Vì đâu lại có chuyện đổi thay.
Lời thề hẹn như gió thoảng mây bay
Một người thứ ba đã tranh đi tất cả
Có thể là anh sẽ không nhớ về một cuộc chia tay vội vã
Dám trách gì anh? Em cũng lấy chồng mà!
Em rất sợ khi gặp lại người ta
Biết nói gì đây? biết gọi anh bằng gì nữa?
"Người bạn", "người tình" đâu còn là điểm tựa
Cuộc sống bộn bề rối rắm cũng "người dưng"
Và nếu vô tình gặp, xin ai chớ vội mừng
Cô bé ngày xưa giờ trông sao lạ quá
Em lướt qua anh, vờ như đang hối hả
Cơn mưa nào xoá hẳn vết tình nhau.
Em đốt đuốc tìm người tình chung thủy
Cả triệu năm, cả ngàn năm luân hồi
Nhân thế trôi từng khắc biết bao đời
Trong tiềm thức vẫn cứ là đau nhói
Người ấy xa xăm bàn tay không đủ vói Người ấy dịu dàng ai từng nói với em
Mỗi cử chỉ là một phút êm đềm
Mỗi ngày qua rót thêm dòng thương nhớ
Em ngây thơ nên vẫn còn bỡ ngỡ
Đứng trước cuộc đời trăn trở đục trong
Trái tim đầy nữ tính ẩn chứa những hoài mong
Em - cô gái dương trần của ngàn năm thời đại
Tiền kiếp thân em vốn đã khờ dại
Nên đốt đuốc cả đời chẳng tìm được thủy chung
Đàn ông trao em những lừa dối đóng khung
Em gửi trả họ là muôn trùng sóng lệ
Cuộc hành trình ở nơi miền dâu bể
Cánh chim bạt ngàn, em dáng nhỏ lẻ loi Người ấy mãi xa mặc tiếng đời vẫy gọi
Và em một mình với ngọn đuốc trên tay.
Xin đừng bắt con phải chọn lựa
Giữa mẹ và người ấy
Lòng con sẽ đau như ngày mẹ sanh vậy
Bao hạnh phúc trong đời đều do mẹ cho con!
Mẹ là cảng chắn gió che chở cánh chim non
Người ấy như bờ bãi cho đời con ẩn dật
Sau cuộc hải trình con hiểu điều rất thật
Tận tim mình cần nơi chốn bình yên
Mẹ đừng trách, con trẻ điên
Đâu có ai yêu mà tỉnh trí bao giờ
Một lần thương không đếm hết dại khờ
Ngõ đường cụt chôn chân đời con gái
Người ấy đến với con mơ một ngày hái trái
Người ấy chưa đẹp lòng mẹ con biết phải làm sao (?)
Thà con vô cảm sẽ chẳng biết đớn đau
Và chỉ thế mới thôi không chọn lựa
Dù bây giờ hay một mai này nữa
Người ấy yêu con không được như tình mẹ
Con vẫn vui, tự hào đời thơ trẻ
Đã từng yêu và sống thật với mình.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 15:04:54Trường Phi Bảo>
Giáng sinh một mình Trường Phi Bảo Tặng: G...
Người ta gọi, nhưng... chẳng phải... là anh!
Tay khẽ khàng làm rơi cả ống nói
Ông già Noel cỡi Tuần Lộc bay tới
Mang những phần quà, lại thiếu mất phần anh
Trời lập đông cây lá hết màu xanh
Những hoả châu quay, những ánh đèn chớp tắt
Cây thông khổng lồ trơ cành hiu hắt
Lũ dơi tội tình vướng mắc ngủ an lành
Giáng sinh này em buồn anh biết không?
Bên song cửa từng đôi vẫn ríu rít
Tay trong tay, ôi tình yêu khắng khít
Chỉ đôi mình...
...Đành hẹn tận mùa sau
Người ta gọi xin được đến cùng nhau
Con rắn ngày xưa xúi em ăn trái cấm
Yêu anh lắm lòng tựa lòng dựa dẫm
EVa thông minh chẳng dại phản bội mình
Anh không tới trước quỷ dữ, thần linh
Em nguyền rủa những bộn bề đem anh đi mất
Chỉ xin anh trước chúa trời chân thật
Không phản bội tình, không phản bội chính em
Bài thánh ca đó hỏi anh còn nhớ không?
Lần đầu tiên dìu nhau vào tiễn biệt
Tình yêu đầu với niềm đau da diết
Gieo vào lòng nỗi nhớ tự ngàn sau
Gởi tới anh - người muôn đời ngoan đạo
Ngọn lửa công giáo đã đốt chết chúng mình
Hai nhịp tim không thể hoà thành một
Đứa thì buồn, đứa chuốc những thương đau
Anh đi về nơi phía không còn nhau
Nhặt cho em bao tê tái, nghẹn ngào
Bài thánh ca một lần anh khẽ hát
Buồn như mưa! em tự hỏi vì sao?
Vì tôn giáo, vì lòng anh hay vì em ngoại đạo
Ngược hướng đời nên đành chia hai lối
Giáo đường chiều nay phán lời buộc tội
Giam tim em với kẻ có đạo rồi
Dẫu xa xôi, dẫu em còn nông nổi
Dẫu giáng sinh này anh chẳng thể về đây
có nghe chăng bài thánh ca thuở ấy
Hát hộ ta những ngang trái tình yêu
Trọng Thủy ơi, sao chàng tàn ác thế!
Nở bóp chết tình em khi còn trong trứng nước
Quá yếu mềm em ngu khờ đặt cược
Tổ quốc mình vào tay kẻ ngoại xâm
Thả dấu lông ngỗng để được tin rằng
Chàng sẽ đuổi theo cuối chân trời không mỏi
Chẳng cách nào minh oan hết tội lỗi
Quá yêu chàng lầm lẫn cứ nhân đôi
Thì phó mặc cho phận số buông trôi
Nỏ thần đánh mất, Cổ Loa Thành lửa dậy
Trong tình yêu có trăm điều che đậy
Nhưng chẳng có che đậy nào qua mặt khỏi thần linh
Ánh mắt vua cha nhìn kẻ giặc sau mình
Em hiểu nỗi khổ tâm, em hiểu người căm giận
Lưỡi gươm thiêng nửa tình - nửa hận
Trong phút cuối đời... Trọng Thủy anh nơi đâu???
Biển xanh ngạo nghễ, em nhỏ bé cúi đầu!
Thẹn sông núi với tình yêu phản bội
Mỵ Châu chết đi nếu không vì nông nổi
Thì Ngọc Trai chẳng ngời dưới muôn lớp biển sâu
Em chẳng bao giờ tồi tệ thế đâu anh Trường Phi Bảo Tặng: PNT
Em chẳng bao giờ tồi tệ thế đâu anh
Thích xen vào đời tư, thích lục tìm quá khứ
Những gì thương yêu anh trao người con gái ấy giữ
Dù có mặn nồng em cũng chẳng quan tâm
Bởi trước em kỷ niệm vẫn âm thầm
Ta đã có một thời yêu say đắm
Dù bây giờ anh đem lòng gởi gắm
Trái tim mình cho người con gái kia
Ở trường đời em chẳng học phép chia
Nên suốt đời cứ nhân hoài nỗi nhớ
Chia nồng ấm với người thà em chọn dang dở
Chọn xa anh để giữ lại tình đầu
Thật dại khờ anh chẳng hiểu nổi đâu
Mà hiểu làm chi khi em anh không còn nhớ
Bởi cô gái ấy giờ như hơi thở
Đâu lý do gì anh trăn trở về em
Đừng hoài nghi hay trách cứ, buồn thêm
Em vẫn yêu anh nhưng không hề tồi tệ
Dĩ vãng bọn mình, anh yên lòng, em chẳng kể
Cho bất kỳ ai, chỉ giữ lại riêng mình
Em sẽ vui lắm nếu như anh chung tình
Với cô ấy quả là điều diễm phúc
Em chẳng ghen hờn, khi anh tìm thấy hạnh phúc
Chỉ mong rằng...hạnh phúc đó đừng xa...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 15:34:58Trường Phi Bảo>
Người Phụ Nữ Của Anh
Trường Phi Bảo Tặng PNT
Cô ấy vẫn thường vui nhắc về anh
Trong mỗi lần đối diện với em
Giữa hai người con gái, dễ thông cảm nỗi niềm
Tách trà nóng khơi nguồn ấm áp
Ngược gió mưa, ngược đời trong bão táp
Cô ấy yêu anh quả rất thiệt thà
Mười chín tuổi đời chẳng chút điêu ngoa
Hồn thiếu nữ ngập tràn trong nắng mới
Em đau khổ trước tình yêu phản bội
Vẫn mỉm cười nghe kể chuyện về anh
Cô ấy vô tư đâu hay biết chúng mình
Là của nhau một thời xa xưa lắm...
Bảo rằng:"anh hiền, mắt anh say đắm,
Môi anh nồng nàn với những cái hôn yêu,
Anh phong trần, có đôi lúc hơi kiêu
Nét mặt giận, đăm chiêu... đều dễ mến!"
Những đặc tính đó em đã từng biết đến
Mà cứ thản nhiên như chưa biết bao giờ
Cô ấy huyên thuyên đánh cắp niềm nhung nhớ
Từ bấy lâu nay...em dành...cho anh...
Đàn ông hăm tám tuổi mùa xuân còn xanh
Vài ba mối tình...Ôi! chỉ chuyện nhỏ
Anh từng trải qua những ngày khốn khó
Sẽ kỹ càng trong chọn lựa tình yêu
Chẳng dám trách đâu dẫu cô ấy nói nhiều
Em sẽ vờ câm, vờ điếc, khép cõi lòng tha thiết
"Tàn nhẫn" ước chừng hóa thành nhà hiền triết
Ở nơi em sự rộng lượng khoan dung
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-28 18:23:57Trường Phi Bảo>
Chiếc Áo Mộng Mơ Thơ: Trường Phi Bảo
Mẹ may cho em chiếc áo
Vải màu xanh, lụa màu hồng
Xanh như cuộc sống
Hồng hơn ước mơ
Em vẽ cả một thời xuân thiếu nữ
Và dường như mẹ biết
Ngày hoàng tử, thắng yên ngựa đến tìm công chúa
Nên áo mẹ may...
Bằng mủi chỉ thương nhớ
Bằng đường kim đá vàng
Tình tang,
Chiếc áo nằm mơ màng
Con gái yêu,
Con gái quý,
Con thành vợ chàng
Mẹ vui mừng trao áo cho em
Chiếc áo m ộng mơ
Được dệt từ khát vọng
Áo tuyệt vời,
Thấm máu mẹ thủy chung
Về với anh
Áo lấm màu gió bụi
Em vẫn mang bên người
Dẫu áo đầy phong sương
Mẹ yêu ba trong gừng cay muối mặn
Em yêu anh trong khốn khó tột cùng
Chiếc áo mộng mơ,
Ngày tím sắc chờ mong
Đêm võ vàng thương nhớ
Ôi tình yêu tuyệt diệu
Áo thành những vần thơ
Rồi đến một ngày nào đó
Tình yêu tắt thở
Đôi mình tắt thở
Chiếc áo kia lại trao đứa con khờ
Anh thường bảo:
(Suốt đời em chẳng nên thân chuyện gì
Kể cả...việc yêu anh)
Khi hạnh phúc rời xa
Lời anh nói em hoàn toàn phủ nhận
Anh đã đúng chẳng còn gì phải giận
Ta chia tay khi tháng bảy sang mùa
Nhìn bóng anh khuất dần sau cánh cửa
Em hiểu tình yêu đã rạn nứt từ lâu
Anh về đi, mặc em với nỗi sầu
Sự chọn lựa cuối cùng ai đã quyết
Trái tim. Hừ, rên xiết
Ngờ vực làm đôi ta khó hiểu nhau
Chia tay rồi mới thật sự biết đau
Từ thuở bé đã vụng về đủ thứ
Học hành thì dở, dở văn dở chữ
Nên cả lá thư tình em viết mãi không xong
Chẳng phải vì em chưa yêu anh hết lòng
Chưa từng nổ lực cho ngày ta chung sống
Đâu có thờ ơ với những điều nóng bỏng
Lý tưởng của anh, ở em là...ước mơ
Người ta nói: Ghen do Yêu và Xa khắc Nhớ
Em vô tâm cứ nói nói, cười cười
Trước bao chàng trai lạ
Mà bên anh, em khép nép, ngại ngùng
Nụ hôn nhạt nhẽo thành khoảng cách khó dung
Tay trong tay cũng làm em khổ sở
Nụ hoa tình chớm nở
Chưa thích ứng được ánh mặt trời... đã sớm tàn phai
Cuối cùng cho ngày mai
Em cô đơn sãi những bước chân dài
Còn anh...? chẳng bao giờ có thể bắt gặp
Sự trưởng thành sau một cuộc chia ly
(Giặc giã tung hoành lấn đế kinh*)
Ngỡ ngàng nàng tựa cửa xuân tình
Ai xướng ca dạ cổ " Từ phu tướng..." **
Gươm báu theo chàng một thuở điêu linh
(Giặc tới nhà đàn bà cũng đánh***)
Tục ngữ ngàn xưa em biết tự lâu rồi
Gái có chồng cũng khoác áo lẻ loi
Chung thuỷ lắm mới hóa thành Tô Thị
Vững dạ chờ, người đời còn dị nghị
Đứa con khờ năm tháng cứ hỏi cha
Thương chiếc bóng tảo tần hôm sớm
Em quặn lòng nhớ kẻ xa nhà
Chẳng đợi mưa ngâu làm sum họp tình ta
Chiếc bóng thay thế anh từ dạo ấy
Lời con trẻ vô tâm đến vậy
Vẫn cười đùa gọi bóng là cha
Vẳng trong đêm tiếng vó ngựa xa
Người ra đi cuối chân trời biền biệt
"Đường ong bứơm..." nghĩa tào than thắm thiết
"Năm á canh mơ màng..." xin chớ vội bỏ nhau
Anh chửa về em thức đợi cùng sao
Em tình tự với bóng quen trên vách
Bao tủi phận, bao giận hờn, oán trách
Em nghẹn ngào trứơc chiếc bóng tình anh
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2021 05:21:08 bởi Trường Phi Bảo>
Cái giá của ngọt ngào
Trường Phi Bảo
Rồi lịch sử tình yêu lập lại
Anh trở về sau năm tháng đổi thay
Ngang nhiên em quay lưng bỏ chạy
Sợ lắm... kẻ dối lừa
Anh từng phủi tay hết mọi dư thừa
Và em đi tìm ảo ảnh trong mưa
Trên nẻo đường xưa
Hành trang còn lại chỉ những vết thương
Anh quả là sự rắc rối, là mọi tai ương
Gieo cho em nhiều khổ đau, bất hạnh
Trái tim bỗng rơi vào huyệt lạnh
Em ngờ vực mình sao phải tin ở anh.
Một kẻ chẳng biết chân thành
Tình yêu lộng ngữ - thật, giả ai biết
Để bây giờ anh lại nói, và em thầm tiếc
Sao ngày xưa không thẳng thắng chối từ nhau
Có phải lòng nhẹ nhàng hơn và sẽ bớt đau
Thanh thản sống cho ngày mai tốt đẹp
Anh đừng nói yêu em khi niềm tin hạn hẹp
Em đâu có là gì ở vực thẳm tình anh
Ở thời nào bao cô gái sẳn sàng đấu tranh
Để đăng quang ngôi người tình muôn thuở
Chỉ riêng em từng bước qua lầm lỡ
Mới hiểu được cái giá của ngọt ngào.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:07:43Trường Phi Bảo>
Gửi người tới sau
Trường Phi Bảo
Cảm ơn người con gái vừa kịp đến sau em
Đã chia sẻ cùng anh những khốn khó nhọc nhằn
Thay thế em mà chăm sóc ân cần
Nếu được vậy lòng em vui biết mấy
Không còn tình yêu, em cũng đành chịu vậy
Dẫu ngày trước có lầm lỡ vô ngần
Để anh chờ đợi, hát câu "thương nhớ người dưng"
Mà đau lòng con chim khách lách chách sau hè...
Ồ, có người lạ lấp ló trước hiên nhà
Mang định mệnh với khai trầu nâm quả
Cha mẹ vô tình nhận, em lệ sầu lã chã
Lỗi hẹn cùng anh, anh đập nát "đá vàng"
Người con gái đến sau mong đừng khéo mơ màng
Giống như em mãi dệt hoài tấm áo
Tấm áo tình thì hẹp không đủ che giông bão
Anh đâu có lỗi gì khi vội quên em mau
Đừng cố thu mình trong ký ức hư hao
Em ngang bướng một thời cũng nông cạn như sông
Chảy xuôi mãi theo nỗi đau của lòng
Liệu cô ấy có vì anh mà thông cảm cho em
Cảm ơn người con gái đến như cánh gió mềm
Dịu dàng, thánh thiện, ngoan hiền, đức độ
Em vững tin bước khỏi tim anh nhường chỗ
Chỉ mong anh hiểu được nỗi khổ người đến sau
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:11:52Trường Phi Bảo>
Em nguyện cầu anh trở lại kiếp sau Trường Phi Bảo
Anh đào tẩu khỏi cuộc đời em
Sao trái tim anh, em vẫn còn muốn giữ
Đâu đành lòng ném nó vào quá khứ
Như ngưòi ta thường làm khi thật sự mất nhau
Anh hiện về cả trong giấc chiêm bao
Vỗ về em bằng lời thương tiếng nhớ
Em hồi hộp thả đều nhịp thở
Không cách nào kháng cự được
nụ hôn của tình yêu...
Ngờ nghệch, ngu ngơ em yếu đuối thiệt nhiều
Mặc lặng lẽ đưa mình về sớm tối
Vắng bóng anh thời gian qua chẳng vội
Nhớ giấc chiêm bao em bỗng thấy rợn người
Rồi một người nữa sẽ đến với cuộc đời
Em biết chắc lòng mình đâu dễ dàng tiếp nhận
Bởi ngày xưa em lỡ tay bất cẩn
Làm vuột hạnh phúc đầu, cho kẻ khác niềm vui
Những bản tình ca sẽ thổn thức ngậm ngùi
Em hát tiếp cho nửa thời trống vắng
Dù anh có đào tẩu khỏi đời em mưa nắng
Em vẫn cứ nguyện cầu anh trở lại kiếp sau!
Em nào có yêu anh đâu
Sao anh còn chờ đợi
Buổi gặp đầu tiên em đã nói
Chúng mình chỉ tạm là bạn thôi!
Em đã có người trong mộng rồi
Anh dẫu biết sao vẫn còn đeo đuổi
Em yếu lòng nên không nhẫn tâm từ chối
Van anh đó, xin đừng si mê
Tốt đẹp gì cho cả hai
Kết chuỗi sầu dâng tặng lần yêu trước
Người ta bỏ em đi, em đâu đành lỗi bước
Anh có nhân từ cũng chẳng thể nào rước
Một thể xác thiếu linh hồn về thương
Anh về đi, về đi...
Van anh đó đừng vấn vương
Trăng đêm nay, trăng tàn hết nửa mảnh
Sao nửa mảnh tình anh còn vắt trên vai
Anh yêu em anh sẽ mất tương lai
Bởi em bất lực với tình yêu nghèo túng
Em chẳng rộng rãi như người mà ban phát thủy chung
Anh yêu em, anh sẽ khổ tột cùng
Đã dốc hết lời mà anh cứ tự tung
Xáo trộn đời em bằng sớm đón chiều đưa
Em cố tình lẫn tránh , anh lại càng day dưa
Em khép nép trước tình yêu gan lì
Để giữ trọn vẹn khoảng cách em sẽ là người ra đi
Hãy thứ tha cho em tất cả
Khi sự thật dĩ lỡ...
Em nào có yêu anh đâu!