<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 14:03:00Trường Phi Bảo>
Ngoảnh Lại Chặng Đường Thơ
"Tình yêu" là mạch nguồn cảm xúc muôn đời của thi nhân.
Tình yêu cho em nhiều hy vọng, nhiều khát khao. Rồi cũng chính tình yêu làm tổn thương em... Khi mất mát mới biết trân trọng những gì tình yêu có, khi khổ đau mới biết quý hạnh phúc kề bên cạnh, khi em vĩnh viễn xa rời vòng tay anh, em mới chợt hiểu rằng: cần anh bên đời em biết dường nào.
Đêm đêm nỗi nhớ về anh luôn làm em nghẹn ngào, trong khoảnh khắc cô đơn buồn bã nhất, em thường suy nghĩ lại từng năm tháng đã qua. Thước phim hồi ức, vòng quay số phận, tuổi hoa niên, thời vụng dại... phút giây nào cũng ngập đầy yêu dấu.
Em luôn luôn sống về một điều gì đã cũ. Em thích đối mặt cùng nỗi đau, cuộc sống em khan hiếm niềm vui, nhưng em lại rất giàu kỷ niệm. Tình yêu dạy em biết khoan dung, tình yêu tập cho em lòng vị tha, chia sẻ. Hãy cảm thông cho đôi lứa yêu nhau mà không đến được với nhau. Tình yêu làm nhịp đập con tim em thổn thức. Tình yêu kỳ diệu, sống động qua từng hơi thở, tình yêu...chính là duyên, là nợ...Em đa mang tình yêu trong thơ.
Thật nuối tiếc nếu như anh không phải bờ bến cuối cùng của cuộc đời em. Thật đau lòng nếu cả hai xa nhau vì định mệnh trái ngang. Liều thuốc tháng năm chửa lành mọi vết thương, em tin mình sẽ trưởng thành hơn mà sống.
Nhưng nếu một ngày em thật sự sống không nổi, đó là ngày tình yêu trong thơ em không còn nữa, và kỷ niệm về anh không còn nữa, em chai sạn cảm xúc...Trời ơi! em chết mất.
"Ngoảnh lại chặng đường thơ"
Cuối cùng em muốn nhìn lại chặng đường mình đã đi, sắp đi và sẽ đi. Trên con đường ấy có sự chứng nhân của quá khứ, hiện diện của tương lai. Trên con đường em qua còn có bóng dáng của cha mẹ, bạn bè, thầy cô, tình yêu em mang theo, tình yêu em bỏ lại, tình hờ hững, tình mong manh, đằng sau cuộc tình em mong anh hạnh phúc. Dù con đường em đi đầy chông gai, sỏi đá, nhưng em tin sỏi đá cũng ra hoa, ra trái, cảm ơn cuộc đời bao la...Cảm ơn một ngày xa, ngày em đặt chân vào cuộc đời, để có em như ngày hôm nay. Tình yêu! vâng, tình yêu thành thiên thu mãi mãi...mãi mãi em yêu anh!
Trường Phi Bảo
Sài gòn, 11/7/2008










