📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngoảnh Lại Chặng Đường Thơ

203 trả lời, 11.517 lượt xem — Trang 6 / 7



Mình đừng tìm nhau nữa

Trường Phi Bảo
Tặng: PNT


Anh cúi đầu xin lỗi với tình yêu
Mong thứ tha mọi ngọt ngào, gian dối
Em trao lầm trái tim người phản bội
Vỡ tan rồi...Ôi, giấc mộng Trăm Năm

Em cúi đầu trước "Định Mệnh" oái oăm
Phủ phục dưới uy nghi thần "Nghiệt Ngã"
Nàng "Số Phận" đã đem anh mặc cả
Trong ván bài tình cô ấy đỏ duyên hơn

Đen bạc cuộc đời em thành kẻ trống trơn
Biết người ta phụ mình sao vẫn còn mê đắm
Quên nhau ư? để ngộ nhận yêu lầm
Rồi phủi tay trước bụi mờ kỷ niệm

Đem nụ cười, nước mắt ra đong đếm
Đây niềm vui khan hiếm, nỗi buồn nhiều
Và mãi mãi chỉ còn phút giây yêu
Xin giữ lại trong lòng ...dù xa cách

Biết không thể cùng vượt qua thử thách
Hận không hận? trách có trách được gì?
Em chấp nhận dẫu là lời tiên tri
"Rằng kiếp sau mình đừng tìm nhau nữa..."

14/6/2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 16:55:38Trường Phi Bảo>



Không đề (20)
Trường Phi Bảo

Hiện thời là cuộc chia ly
Thời gian đổ lệ, còn gì... nữa anh?
Tương lai mọi chuyện không thành
Buồn trong dĩ vãng..., thì đành buông nhau

Người tay vẫy, kẻ cúi chào
Gót quay gót lặng lẽ chìm vào quên
Thuyền tình lạc bến chông chênh
Đường sâu hun hút mình ên ngã sầu

Ngày mai không biết tìm đâu
Nhịn đau bỏ lại tình đầu sau lưng
Đêm mơ màng gọi cố nhân
Nửa hồn chết lặng, xót lần chia xa

Anh về cưới vợ, thế là...
Con đường kỷ niệm nhạt nhoà bóng em
Vòng tay thuở ấy êm đềm
Tựa vai thương nhớ ngọt mềm mắt môi.

Tai nghe pháo vọng phương người
Tim rơi từng mảnh rối bời tâm can
Chuyện tình chôn chặt trái ngang
Trăng treo ngõ vắng sầu mang bên lòng

14/6/2005
Đăng nhập để trả lời
0



Vòng Tay và Nỗi Nhớ
Trường Phi Bảo
Tặng PNT


Em tự ép mình vào vòng tay lạ
Đặng dày vò cái nỗi nhớ cần anh
Nỗi nhớ vẫn từng đêm khóc ngon lành
Càng dày xéo, khổ đau càng quanh quẩn

Bóng hình anh trong trái tim trú ẩn
Bụi thời gian ám ảnh một tên người
Những dại khờ, những rối rắm không thôi
Anh đâu để... em tội tình sa ngã

Nghe thân xác rã rời, lòng buông thả
Trong vòng tay xa lạ cả nụ hôn
Điệu bộ lẳng lơ, ánh mắt hớp hồn
Em ghê sợ chính mình cơn đói khát

Khi tất cả đàn ông đều mờ nhạt
Vâng, tất cả! nghĩa chẳng còn ai cả
Ngồi một mình, nỗi nhớ mênh mông quá
Trống vắng vô cùng, và lạnh đến tái tê

Giá có được anh ôm ấp vỗ về
Khoảnh khắc đó em vẫn còn mê muội
Sáng ra lại cải trang khuôn mặt mới
Tìm đâu người thay thế tốt hở anh

Em đã yêu, và yêu thật chân thành
Em đã tin, và đã lầm, đã hết
Vòng tay lạ với nửa hồn lịm chết
Nửa hồn còn lạc lỏng nỗi nhớ thương.

17/6/2005
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Đừng Bao Giờ Ca Ngợi Tình Yêu
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT


Với "Tình Yêu" em muôn lần tôn kính
Nhưng không bao giờ em ngợi ca đâu anh
Vì "Tình Yêu" như những chiếc lá xanh
Khi thu đến, sẽ phai nhanh sắc biếc

"Tình Yêu" mang dối trá, "Tình Yêu" nhiều hối tiếc
Có "Tình Yêu" vĩnh cửu với thời gian
Có "Tình Yêu" theo năm tháng võ vàng
Yêu chưa thỏa đã ngỡ ngàng xa cách

Trong "Tình Yêu" đồng hành nhiều thử thách
Sao mỗi anh là lặng lẽ quay đầu
Trước kẻ thứ ba mình hèn nhát gì đâu
Vội lẫn trốn để rồi mất tất cả

Ngày vui tan, cho ngày buồn băng giá
Đời hững hờ như gỗ đá vô tri
Em câm lặng khi "Tình Yêu" ra đi
Không giữ nổi xác thân mình trong trắng

Đừng hát nữa nỗi lòng đêm đơn vắng
Lệ tràn mi, nỗi nhớ chỉ vô hồn
Rồi tất cả, xin lặng lẽ vùi chôn
Đừng ca ngợi khi "Tình Yêu" đã chết

22/6/2005


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 17:03:16Trường Phi Bảo>
 
 
Không đề (21)
Trường Phi Bảo
 
Tôi mơ trọn kiếp bên người
Đường trần chung một nẻo đời có nhau
Nhưng người mộng mối tình sau
Tôi về ôm vết thương đau cuối cùng
 
Biệt ly là để tương phùng
Tương phùng sao để nghìn trùng cách xa
Niềm tin thôi thế vỡ oà
Đâu còn anh đắp xây mà ước mơ
 
Đêm buồn bẻ vụn vần thơ
Trách bầy chim sáo hững hờ sang sông
Trong mơ tôi thấy rượu hồng
Thấy người yêu dấu mặn nồng cùng ai
 
Yêu đương gió thoảng mây bay
Ái ân như lá vàng này rụng rơi
Tàn canh khắc khoải nỗi đời
Chán chê ong bướm rã rời kiếp hoa
 
Lòng còn thương nhớ người ta
Đò tình lỡ chuyến chớ mà đợi trông
Đợi chờ thôi chỉ hoài công
Bến xuân vãng khách vẫn mong người về.
 
6/2005
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:39:45Trường Phi Bảo>
[:)]
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Người ấy (1)
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT

Đừng buồn khóc hỡi trái tim ta ơi!
Người ấy sẽ chẳng về cùng mi nữa
Bởi lòng người sẵn có điều chọn lựa
Ngại ngần gì? hãy bỏ mặc người đi.

Người chẳng thích thơ, nhưng ta lại quá si
Không lãng mạn mà ta yêu quá đổi
Chán trời mưa, ghét lang thang mỗi tối
Đâu quen đếm sao trời và vẽ chuyện vu vơ

Người xa ta, vì ta khéo ngẩn ngơ
Lời hoa mỹ người cho là không thật
Ta hôn người, những môi hôn gắng sức
Người bảo ta yêu cứ như một trò đùa

Đã xa rời định mệnh của ngày xưa
Khiến xuôi ta gặp người trong nông nổi
Giờ ngồi đây nghe tim mình đau nhói
Nên thơ sầu từ dạo tuổi xuân qua

Đừng khóc nữa, đừng bi lụy xót xa
Trái tim ơi, xin tôn trọng người ấy
Người ấy chắc về mà, mi cứ tin tưởng vậy
Còn với ta người ấy chết thật rồi.

27/6/2005



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-16 03:29:07Trường Phi Bảo>


Cơn đau dĩ vãng
Trường Phi Bảo

Người vẫn thế kiêu căng và ngạo mạn
Chẳng bao giờ khuất phục trước nỗi đau
Dẫu là ngày hai đứa sắp xa nhau
Người cười vui cho lòng tan hy vọng


Tôi bật khóc thương tình đầu mơ mộng
Hết như thơ, như nhạc, hết niềm vui
Người đi rôì bỏ lại lắm ngậm nguì
Căn gác vắng với đường hoang, phố bụi

Yêu là chết, là daị khờ, lừa dối ...
Là phủ phàng khi người sánh vai ai
Sau cuộc tình tôi giọt ngắn giọt dài
Ôm kỷ niệm đoạ đày cơn dĩ vãng.

28/6/2005
Đăng nhập để trả lời
0

 
Cũng một mẩu chuyện tình
Trường Phi Bảo
Tặng PNT

Thôi thì chẳng còn gì để mất nữa
Mọi đau khổ đều lắng dịu từ đây
Trong lòng người con gái thơ ngây
Tình yêu đó như chưa lần tồn tại

Người về đi và đừng nên trở lại
Đoá hoa yêu đã tàn héo trong bình
Hãy xem như vừa khép câu chuyện tình
Buồn tẻ nhất...ít người mong đợi nhất!

Người đừng tới như một tên hành khất
Tìm kẻ giàu lòng bố thí dăm vài xu
Tôi thương người nên tặng cả thiên thu
Gia sản cuộc đời, người cần...Tôi cho hết!

Giờ phá sản, tôi hoàn toàn rỗng tuyếch
Mọi vui buồn đều theo gót ngươì xa
Trái tim tôi không còn phút hát ca
Và sự sống chết dần trong ảo tưởng

Câu chuyện tình về hai kẻ tầm thường
Chẳng còn gì để mà viết tiếp nữa
Bởi bên người còn một người ở giữa
Gia sản đời mình người lại tặng cho ai

Ngươì con gái hạnh phúc là tìm được vòng tay,
Bờ vai và tình yêu đáng tin cậy
Em bất hạnh muôn đời không tìm thấy
Dẫu chẳng còn gì để mất nữa ngày mai.

2-7-2005


Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Yêu Lầm
Trường Phi Bảo
 
Bởi tôi nhẹ dạ yêu lầm
Lời thương, tiếng nhớ như dầm trong tim
Hóa ra vui chỉ một đêm
Rồi người bỗng hóa cánh chim về rừng
 
Bởi tôi khờ dại vô chừng
Giờ đây nức nở sầu rưng...má hồng
Giận người gian dối bạc lòng
Vội quên ngõ hẹn hương nồng ái ân
 
Tôi làm tôi tự khổ thân
Hiểu ra đã lỡ thì xuân mất rồi
Hiểu ra chết cả cuộc đời
Trách xưa mình quá tin người ngu ngơ
 
Ngỡ tình mình thật nên thơ
Đón đưa, chờ đợi, bây giờ...hẩm hiu
Ngồi ôm gối hận trăm chiều
Mà cay đắng phận mà nhiều xót xa
 
Bởi tôi còn lắm thật thà
Yêu đương thôi cũng chỉ là khói mây
Người ta như gió rung cây
Mặc tôi chiếc lá thu gầy nhẹ rơi.
 
7/2005
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Chúc Mừng đầu năm đến tất cả quý vị trong ban quản trị và các quý  bạn thành viên văn thi hữu trong vnthuquan một năm hạnh phúc, khoẻ mạnh và phát tài.
 
 
Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ.
Nêu cao tràng pháo bánh chưng xanh
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 17:08:39Trường Phi Bảo>

 
Không đề (23)
Trường Phi Bảo
 
Người tình hỡi, xin cho lần yêu cuối
Mắt môi này, hơi ấm quyện vòng tay
Dưới con đường mưa lá, bóng mây bay
Cơn mộng cũ úa theo ngày nắng tắt
 
Sẽ không còn những giọt buồn rưng mắt
Em hiểu rồi, em thấu hiểu rồi anh
Sẽ không còn đêm trăn trở thâu canh
Tình chỉ đẹp khi mộng lành dang dở
 
Hãy âu yếm nồng nàn qua hơi thở
Lần cuối cùng, chỉ lần cuối cùng thôi
Rồi ngày mai, tình đôi ngã xa xôi
Anh dấu tích của một thời hoang phế
 
Em tập quen với sự đời đáo để
Em khinh khi những quyền thế bạo hành
Đã đẩy đưa anh về phía lợi danh
Em vuột mất lòng chân thành anh có
 
Năm tháng qua đi em không còn nhận rõ
Khuôn mặt anh hao khuyết với thời gian
Thằm sâu tâm hồn phủ kín lớp bụi vàng
Anh đã chết sau tấm màn ký ức.
 
7/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 17:11:36Trường Phi Bảo>
 


Tình Phai
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT
 
Rồi một ngày xa lạ với câu thơ
Với anh, và những năm tháng cũ
Trái tim xin vì ai mà yên ngủ
Đã quá đủ rồi cho một câu chuyện tình
 
Em sẽ gắng quên từng kỷ niệm chúng mình
Không thể nhớ dù chỉ là hình bóng
Như ngọn nến cháy tàn tim vô vọng
Như con chim hót khảng giọng thì tàn hơi
 
Như anh và em bây giờ sống hai nơi
Đành chôn hết mọi buồn vui một thuở
Mảnh trăng khuyết, tâm hồn dang dở
Quá khứ kia đâu nuôi nổi niềm tin
 
Thương nhớ ngàn lần đổi lấy sự lặng thinh
Câu thơ cũ lẫn đi cùng năm tháng
Sau cơn giông, ngày mai trời lại sáng
Riêng lòng em nắng hạn khát mùa mưa
 
Tình chóng phai theo giấc mơ ngày xưa
 
7/2005
 


Yêu Em hoài Anh nhé...!
Trường Phi Bảo
Tặng NVT


Yêu em hoài anh nhé...!
Dẫu ngày mai em già
Dẫu em không còn trẻ
Vẫn yêu hoài nhé anh...!

Hãy yêu bằng chân thành
Bằng thương nhớ lòng anh
Bằng những gì có thể...
Làm em vui, em cười!

Dẫu em không đẹp người
Nhưng mà em tốt nết
Yêu em cả khi chết
Chết rồi cũng tròn đôi

Yêu em mãi mãi hoài
Nghĩa là yêu đắm đuối
Yêu bằng tình yêu cuối
Đừng chót lưỡi đầu môi

Dẫu tay trắng, mồ côi
Em chẳng còn gì cả
Anh yêu em, em hứa
Chung thủy mình anh thôi

20-7-2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-18 17:34:33Trường Phi Bảo>


Mới hôm qua

[/align]Trường Phi Bảo

[/align](Cho người tôi yêu "...")

[/align] 

[/align]Mới hôm qua Người hãy còn xa lạ
Mà hôm sau thân thiết tự bao giờ
Ta nhớ rõ đôi mắt rụng vầng thơ
Người ấy cười thoáng hồn Ta xao xuyến

Mới hôm qua chưa gì là quyến luyến
Mà hôm sau lưu luyến đã trao tay
Người trầm tư đủ bối rối lòng ai
Đêm trăn trở nhịp tim mình đổi khác

Người ấy đi qua nỗi buồn man mác
Ngược về ta ngơ ngẩn một nổi sầu
Dáng Người xa, Ta đứng ngắm thật lâu
Rồi lẫn khuất bước vào trong niềm nhớ

Mới hôm qua, Ta -Người còn bỡ ngỡ
Vậy mà nay quyện hơi thở chung nhau
Ở bên Ta, Người kể chuyện trăng sao
Ta vui vẻ với trời cao, gió nhẹ.

Cái duyên tới lạ lùng và rất khẽ
Khi vắng Người, Ta nhẹ thả hồn thơ
Biết đâu tìm thấy Người ở trong mơ
Cho Ta hẹn tận kiếp sau nữa nhé!

Mới hôm qua Người ấy còn mới mẽ
Qua ngày sau đã thành kẻ trồng si
Ta choáng voáng giữa men tình quỵ luỵ
Cuộc yêu thương theo năm tháng mẫn mùi.


[/align] 
23/7/2005
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-01 17:13:23Trường Phi Bảo>
 


Nụ hôn cho lần yêu cuối
Trường Phi Bảo
Tặng NVT
 
Em chẳng dám chắc đó là nụ hôn đầu
Nhưng với em có thể lần yêu cuối
Em đã bao lần bị tình yêu chi phối
Nụ hôn cho rất nhiều...,
hôn chưa hẳn là yêu!
 
Những người đàn ông như thực khách cuối chiều
Bước qua đời em để lại rong rêu, bùn đất
Họ đam mê liều lĩnh nhưng có bao giờ thật
Tình yêu tới với họ
vội vã qua ánh nhìn
 
Họ phiêu lưu trên vạn nẽo đường tình
Nên nụ hôn đầu chẳng rõ ai đã cướp mất
Chỉ mơ hồ thấy lòng đau như cắt
Lần yêu nào cũng ngộ nhận, dở dang
 
Đừng hờn trách em sao dễ dãi, vội vàng
Bởi tình yêu em dại khờ chưa hiểu
Khi anh tới bình yên nhiều giai điệu
Ngọt ngào - hạnh phúc - xen lẫn...
mọi yêu thương
 
Nụ hôn anh trao nồng ấm thơm hương
Vai anh rộng che đời em mưa nắng
Tay anh khoẻ xoa hồn em tĩnh lặng
Và con tim rộn ràng phơi phới một niềm yêu
 
Em chẳng dám chắc anh yêu em nhiều bao nhiêu?
Nhưng với em giờ sẽ thành mãi mãi
Chuyện ngày xưa mong anh đừng khơi lại
Để lần yêu cuối cùng có thể đúng nghĩa yêu
 
28/7/2005
Đăng nhập để trả lời
0

 
Đàn bà
Trường Phi Bảo
 
Sao anh chỉ dìu em đến thời con gái (?)
Mà không đưa trọn qua tình yêu đàn bà
Để bây giờ trong vòng tay kẻ lạ
Nét xuân thì trôi xa...trôi xa...

Anh cúi đầu trứơc quyền lực người ta
Cho ngựa ô cứơp mất thời con gái
Kiệu vàng đưa em về dinh không trở lại
Trong vòng tay lạ em cay đắng khóc oà

Em chợt nhiên trở thành đàn bà
Nghiễm nhiên đau theo nhịp đời hối hả
Tình yêu em bị người ta ngã giá
Bằng cau bạc trầu vàng, bằng gác tía lầu son

Anh yếu hèn với chút tình cỏn con
Cố góp nhặt cũng đâu vuông tròn được nữa
Sao ngày xưa lại dìu em tới thời con gái...

rồi không đi tiếp
Mà bắt em đau, nỗi đau đàn bà...

29/7/2005


Đăng nhập để trả lời
0

 
Đứng trước biển
Trường Phi Bảo

Đứng một mình trước biển anh ơi!
Biết nói gì với ngàn con sóng vỗ
Trời bao la, thênh thang nhiều nỗi nhớ
Và em biết kể thế nào cho cát trắng cảm thông

Tình yêu mình như dã tràng se cát biển đông
Như hoàng hôn cuối chân trời nắng tắt
Hải âu bay cũng đem lòng se thắt
Trước bọt biển vào bờ bị sóng ụp ra xa

Đứng trước biển trầm lắng mọi bài ca
Em chẳng dám cô đơn cùng nỗi nhớ
Sợ biển hờn trách tình yêu dang dở
Rồi có đứa thất tình tìm tới biển làm thơ

Giọt lệ nhòa, nhoè hết những giấc mơ
Em lặng lẽ theo biển trời yên ả
Tự tay đắp lâu đài, nào hay con sóng ngã
Tinh nghịch cuộn tròn mang hạnh phúc rời tay

Hàng phi lao chao nghiêng cùng cánh gió lắt lay
Biển về chiều tím lung linh huyền ảo
Trăng nhô cao khỏi rặng dừa khoác áo
Tà nguyệt bạch nào làm ngơ ngác hồn em

Biển rì rào, biển bỏ quên dịu êm
Mà xôn xao trước tình em nóng bỏng
Nhớ dáng người ở bên kia đại dương sâu rộng
Không biết giờ này có đứng trước biển...nhớ em!

30/7/2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-05 11:53:45Trường Phi Bảo>
 
Mai lên xe hoa
Trường Phi Bảo
 
Còn đêm nay lòng mang nhiều tâm sự
Mai xa rồi buồn khổ biết bao nhiêu
Nói đi anh, câu nói của tình yêu
Em muốn nghe không phải lời ly biệt
 
Tay cầm tay, mắt trong mắt tha thiết
Anh dìu em qua lối cỏ hôm xưa
Kỷ niệm ơi, thương nhớ mấy cho vừa
Mình đọc lại nhau nghe bài thơ cũ
 
Tháng ngày xanh trong tim em ấp ủ
Giã từ anh một thoáng mộng hồn say
Xe hoa đưa em xa thời con gái
Chút hương đời xin gởi lại sau lưng
 
Lên xe hoa mắt lệ sầu rưng rưng
Sao yên lòng bởi vì anh ngóng đợi
Nơi phía ấy anh vẫn còn mòn mõi
Giấu yêu thương, khờ dại ở cuối trời
 
Ai biết được ngày mai mình tái tê
Trên lối cỏ rắc đầy hoa xác pháo
Áo cô dâu bay trong chiều ngơ ngác
Thiếu niềm vui nên phím lạc cung sầu
 
Mai lên xe hoa, rồi vĩnh viễn mất nhau
Vĩnh viễn đau sống trọn cho niềm nhớ
Mắt rời mắt, để loãng tan hơi thở
Xin giã từ tình vụng dại ngây thơ
 
4/8/2005
 
 
 
 

Ngày xưa ơi !
Trường Phi Bảo

Ngày xưa, ơi hỡi ngày xưa,
Cái ngày em hãy còn chưa biết gì?
Tóc ngăn ngắn, mộng nhu mì
Hồn trăng non chẳng vướng chi lệ sầu

Thế rồi không hiểu vì đâu
Ngày xưa đi mất, ngày sau ngỡ ngàng
Một hôm lòng bỗng đa đoan
Ngổn ngang giữa cái vui buồn giấu che

Vô tư giờ hoá rụt rè
Sớm mai thức dậy êm nghe tiếng hờn
Em giờ đã khác xưa hơn
Mi cong, môi thắm, eo thon, dáng hiền

Cho người dưng chuốt muộn phiền
Cho em ngơ ngẫn lạc miền nhớ thương
Lạ lùng em biết soi gương
Biết e thẹn, biết vấn vương... đợi chờ

Nhưng rồi tình ấy vu vơ
Em mơn mởn mẹ cậy nhờ băng nhân
Bỏ buồn cho một người dưng
Tội nghiệp thằng bé theo chân ngày nào

Ngày em vui lễ trầu cau
Người dưng cúi mặt làm đau tất lòng
Gượng cười tiễn kẻ theo chồng
Cố đưa qua trọn khúc sông học trò

Tuổi thơ ưa nhảy lò cò
Hái hoa bắt bướm bày trò đánh đu
Ngày xưa còn những lời ru
Em về bến khác lời ru lỡ làng

Ô kìa có con bướm vàng
Thất tình đậu dưới bông vàng mù u
Người dưng khác họ tương tư
Đời bao trắc trở tạ từ Ngày Xưa

05/08/2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-01 14:43:28Trường Phi Bảo>
[:)]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-29 16:27:02Trường Phi Bảo>


[/align] 

[/align]Số Phận
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT


Đó có phải là số phận không anh?
Mà chúng ta yêu nhau chỉ qua mọi ánh nhìn
Mà chúng ta cảm nhau chỉ giữa nụ cười xinh
Và thân thiết ngay buổi đầu tay nắm

Em hổng dám lao xuống vực tình sâu thẳm
Chẳng dại thêm một lần làm kiếp thiêu thân
Chẳng dám đặt niềm tin dưới mỗi bước chân
Vì em khổ, em đau đã một lần em biết

Em sợ rồi cái định mệnh chết tiệt
Đặt để người này, lại bài xích người kia
Rồi thương nhớ, phũ phàng...rồi cách chia
Rồi khóc thầm, phân vân...trước cuộc đời cạm bẫy

Nhưng số phận diệu kỳ đã cho em nhìn thấy
Đã lại cuốn em vào vòng lốc xoáy yêu đương
Đã mang anh tới đời rộ sắc thơm hương
Và phía trước là thiên đàng mộng ước

Em chẳng dám tin anh người của kiếp trước
Lưu lạc kiếp này để nặng nợ cùng em
Hình bóng cũ chừ hết nhá nhem
Nơi trái tim có nửa thời bồng bột

Em non nớt, ngây thơ, em nửa thời ngốc nghếch
Anh bỗng tới giữa đời làm nỗi nhớ trong nhau
Không còn giống như định mệnh buổi hôm nào
Mà Số Phận gắn đời ta vĩnh viễn

Đừng hờn ghen quá khứ, em không còn lưu luyến
Khi bánh xe số phận đang nghiền nát đôi ta
Chỉ ánh mắt, môi cười thế là thôi tất cả...!
Hai tâm hồn tự dâng hiến thời gian.


8/8/2005
Đăng nhập để trả lời
0



Có một điều
Trường Phi Bảo
Tặng NVT

Có một điều đâu dễ gì nhận ra
Là tình yêu dành cho anh nhiều lắm
Trời bao la chưa chắc gì vô tận
Mặt trăng tròn nhưng đã thiệt tròn đâu

Đêm dẫu dài cũng chẳng được bao lâu
Hoa có nở, cuối mùa hoa cũng héo
Vết thương sâu thời gian rồi liền sẹo
Duy chúng mình hiếm mấy thuở gặp nhau

Có một điều em chẳng hiểu làm sao
Mà trái tim cứ vì anh trăn trở
Cứ vì anh buộc trăm thương, ngàn nhớ
Mong suốt đời chung hơi thở tình yêu

Anh yêu ơi, anh yêu em bao nhiêu...???
Có nhiều như em yêu anh vĩnh viễn
Nếu một ngày thuyền bỏ bờ theo biển
Nên nhớ rằng con sóng vẫn chính em

Có một điều đâu dễ gì kiếm tìm
Là tình yêu dành cho anh có thật
Em tin chắc có một điều duy nhất
Là tình yêu mình dành trọn cho nhau

[/align]
10/8/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Lại một ngày chia xa...
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT

Lại một ngày, một ngày không có anh
Em dài tay hái những giờ khắc khoải
Trái thời gian rụng xuống thềm con gái
Lăn...lăn... lăn... theo cánh gió muộn phiền

Anh không tới, mặc câu thơ ngã nghiêng
Nằm vắt vẽo giữa lưng chừng thương nhớ
Anh không đến, con chim Quyên than thở
"Bạn tình ơi...!"nghe day dứt lòng nhau

Lại một ngày thênh thang, chợt ước ao
Được thấy anh cười, được nghe giọng anh nói
Được sánh vai giữa phố phường đô hội
Ôi lại một ngày...em sống...ở trong mơ.

Em cô đơn đối diện nỗi đợi chờ
Rồi tự mình nghiền ngẫm thú tương tư
Nếm giọt đắng thấy tâm hồn ngất ngư
Lại một ngày, hình như...yêu điên dại.

Em tin tưởng rồi anh quay trở lại
Mình thương nhau nên thương lẫn bộn bề
Trên đỉnh sầu tình cao vút đam mê

Trái tim yêu vẫn lối về duy nhất

Vẽ lên trời một tình yêu chân thật...
Em tin mình không thể vắng bóng nhau
Lại một ngày chia xa, một ngày đau
Dù xa mặt chớ cách lòng anh nhé!

10/8/2005
Đăng nhập để trả lời
0



Không đề (24)
Trường Phi Bảo
Tặng NVT


Có lẽ bây giờ em nên tự cười em
Đã phí phạm thời gian cho cuộc tình duy nhất
Đã giết dần mơ ứơc cho những điều không thật
Dốc hết thanh xuân đủ dâng tặng một người

Em đã bỏ qua những niềm vui cuộc đời
Bao khoảnh khắc mà nụ cười hiện hữu
Vòng tay bạn bè và mọi lời khuyên nhủ
Để chạy theo chiếc bóng ảo xa xăm

Có lẽ bây giờ em nên cảm ơn anh
Người đàn ông thứ hai nhẹ đến trong cuộc đời
Anh đã lấy lại giúp em những nụ cười
Đã tiếp thêm nghị lực, tạo dựng một niềm tin

Anh bao dung giữa cuộc sống hữu tình
Em chợt giận, tiếc tháng ngày khờ dại
Yêu một người, quên cả mình tồn tại
Tự dày vò, tự đau khổ thiệt ngốc phải không anh

Gìơ chẳng còn gì em có thể trao anh
Bởi mọi thứ người xưa đều cướp mất
Nếu anh cần một quả tim nguyên vẹn nhất
Em không dám chắc rằng mình có đủ anh ơi!

Nhưng nếu anh cần người cảm thông suốt đời
Người quạt nồng, ấp lạnh, người gánh chung khốn khó
Có lẽ sẽ vì anh mà quá khứ em từ bỏ
Để đựơc bên nhau tới ngày mai bạc đầu

 
11/8/2005
Đăng nhập để trả lời
0

[/align] 
[/align]Về thôi
Trường Phi Bảo
Tặng NVT


Về thôi, kịp chuyến đò duyên,
Nợ ba sinh vãng từ tiền kiếp xưa.
Trời thương chẳng nỡ đổ mưa,
Sợ câu thề ướt người chưa đến người.

Đã thương từ bấy nhiêu thời
Đã yêu từ thuở mặt trời khai sinh
Đã mong dẫu một trái tình
Đã chờ nhau giữa muôn nghìn giấc mơ

Ngại gì cách một bến bờ
Về thôi kẻo lỡ tiếng tơ điệu đàn
Dây chùng lạc phím...tình tang...
Không về kịp ắt nhỡ nhàng đôi ta

Về thôi mình nhé, mình à!
Buồn vui, chua chát, thật thà sẻ chia
Bên nhau một phút chẳng lìa
Bù bao nhiêu kiếp tình chia không thành

Em về với cuộc đời anh
Anh về cùng với tháng năm ngọt ngào
Bao nhiêu vốn liếng ngày sau
Đổi bằng hạnh phúc cho nhau ấm nồng

11/8/2005
Đăng nhập để trả lời
0

 
Người ta
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT
 
Người ta tới gặp người ta
Hơi đâu mà giận rõ là...trái tim
Nhạy cảm thế dễ buồn thêm
Người ta đâu cố tình làm khổ nhau

Thế mà tim nó nhói đau
Mặc người ta nói thế nào cũng ghen
Người ta tánh chẳng yếu hèn
Nên thành thật nhận không quen dối lừa

Người ta bảo gặp người xưa
Chỉ là gặp chứ tình xưa... hết rồi!
Người ta yêu chỉ mình thôi
Sao còn hờn để mắt môi cay nồng

Giải thích mãi, tội người không?
Yêu nhau thì phải cảm thông mọi điều
Tim không chịu hiểu khóc nhiều
Người ta cứ thế nuông chìu người ta

Nhưng tình đâu có nhạt nhòa
Giận rồi thì lại cười xòa làm thân
Ai biểu mắc nợ người dưng
Để cho chín nhớ, mười lần đợi mong


19/8/2005
Đăng nhập để trả lời
0


Lời cuối cho anh
Trường Phi Bảo
Tặng NVT


Rồi tới lúc không còn anh ở lại
Trái tim đơn em mắc cạn bên lề
Ngày sẽ dài và mưa sẽ lê thê
Trên lối cũ đâu còn ai hẹn nữa

Xác pháo bay cô dâu về ngang cửa
Em nép bên thềm xem đám cưới người ta
Chú rễ lúng túng làm rơi cả cánh hoa
Cài trứơc ngực, bẽ bàng em nhặt lấy

Vái trời cao đừng cho anh nhìn thấy
Bóng nhân tình gợi lại những ngày xưa
Anh còn nhớ, hay đã quên hẳn chưa?
Kỷ niệm đó, nụ hôn đầu tha thiết

Rồi tới lúc tình không còn bất diệt
Như tim anh không còn chổ cho em
Thương làm sao những ngày tháng êm đềm
Mình bên nhau quyện hòa chung hơi thở

Mình yêu nhau đâu nghĩ là dang dở
Anh thành thật còn em quá dại khờ
Mơ tưởng một ngày chung đôi bóng...Ai ngờ?
Trời nổi gió cho tình ta ngắn cách

Nhưng em biết mình không thể hờn trách
Bởi trách nhau cũng chỉ làm khổ nhau
Hãy để lòng mang lấy chút thanh cao
Cho anh đựơc vẹn toàn câu chung thủy

Em đành đứng giữa cuộc tình quỵ lụy
Mong anh yêu cô gái ấy hơn em
Tình yêu ta cuối cùng anh hãy xem
Chỉ là mộng không bao giờ có thật

21/8/2005
Đăng nhập để trả lời
0

 
Kìa anh!
Trường Phi Bảo
Tặng: DV

Kìa anh! đừng nhìn em chi nữa
Anh về đi, anh hãy về đi
Cứ mặc em, anh còn xa lạ gì
Cái bản tánh ngông nghênh, bướng bĩnh

Em đã cho tình yêu những thứ liều lĩnh
Nỗi nhớ, thời gian, và cả đợi chờ vô vọng
Tuổi trẻ, niềm vui, hơi thở và sự sống
Nên chẳng còn chi để dành dụm mai sau

Kìa anh, đừng...đừng hôn vào những chỗ đau
Những vết thương gây cho lòng buốt nhứt
Đừng nói yêu em khi cuộc tình duy nhất
Vẫn còn in hằn dáng dấp kẻ trăng hoa

Người ấy bỏ em để bước theo người ta
Người ấy đi xa chẳng nửa lời từ giã
Người ấy lấy mất trái tim rồi vội vã
Cướp mất kỷ niệm, người ấy thật vô tình

Kìa anh, anh đừng đứng lặng thinh
Mà hãy nghe một điều em sắp nói
Đừng mãi để cho lòng mình bối rối
Cứ tàn nhẫn nhau sẽ tốt đẹp cả thôi

Anh có buồn em, em cũng đành cam chịu
Chứ không thể nào mình tới được với nhau
Hãy hiểu cho em không duyên nợ trầu cau
Với người ấy thật lòng em thầm tiếc

Em mong kiếp sau tình mình nhiều thắm thiết
Và anh kiếp này trọn vẹn mối tơ duyên
Đừng bắt chước em chuốc lấy mọi u phiền
Vì cô đơn đã ru em vào mộng

Kìa anh, hãy về đi, bao la nhiều khát vọng
Đời anh còn daì, ước vọng tràn đôi tay
Hãy nắm bắt những gì ở ngày mai
Và hãy xóa bóng em trong dĩ vãng

26-8-2005
Đăng nhập để trả lời
0

 
Sinh Nhật Em
Trường Phi Bảo


Sinh nhật em hai mươi bảy tháng tám
Không người thắp nến,
Không bánh kem,
Không tiệc tùng bè bạn,
Nhưng em vẫn vui, hạnh phúc và thỏa mãn
Chỉ cần một người chưa quên lãng là anh.

Hai mươi mốt mùa xuân trôi qua khá nhanh
Em lớn dần theo buồn vui lẫn lộn
Giọt nước mắt pha tiếng cười vui nhộn
Em nửa trẻ con, nửa người lớn dại khờ

Anh tặng gì cho em ngoài một giấc mơ
Hai mươi hai tuổi sao còn nhiều vụng dại
Những câu chuyện cổ dần dà rồi khép lại
Em còn nuối tiếc gì những năm tháng vụt xa

Em không muốn níu kéo mọi lầm lẫn đã qua
Tình yêu đầu xin chôn vào dĩ vãng
Chỉ có hôm nay em mới thấy lòng mình thanh thản
Lại bắt đầu yêu, lại sống thật với chính mình

Sinh nhật lần thứ hai mươi hai, anh tặng em một đêm tình
Một thế giới dành riêng cho hai đứa
Âu yếm nhau bằng mắt môi rực lửa
Và vòng tay cứ giữ chặt vòng tay

Sẽ không bao giờ mình làm chuyện đổi thay
Với tình yêu đừng bao giờ phụ bạc
Hãy giữ cho nhau một niềm khao khát
Thương trọn kiếp này, thương tới vạn kiếp sau

27-8-2005

Đăng nhập để trả lời
0


Cuối cùng cho một tình yêu
Trường Phi Bảo
Tặng NVT


Cuối cùng mình chỉ thế này thôi
Hình phạt dành cho nhau là khi niềm tin đánh mất
Em gian dối, em thiếu chân thật
Anh hãy kết tội em kẻ làm rối lòng anh

Bầu trời hôm ấy rồi cũng hết màu xanh
Cả ngày mai và ngày sau vẫn thế
Hiện tại, tương lai chẳng còn ai màng kể
Giấc mơ đời bình dị, mình không thể chia nhau

Không riêng mình anh khổ mà em đây cũng đau
Tình yêu như canh bạc sơ suất là thua trắng
Em mắc lỗi lầm to lớn, em đã làm anh giận
Em mong gì ở anh sự khoan dung

Nhưng em biết mình sẽ mãi thủy chung
Mãi yêu anh như buổi đầu hạnh ngộ
Dù anh quyết dằn lòng không quay lại
Thì hình phạt lúc này đành chờ đợi mà thôi

Em hứa chờ anh suốt cả kiếp người
Dẫu mỏi gối chân chồn, anh không tới
Chút hy vọng dẫu mong manh từng sợi
Đan thương nhớ giữa dịu vợi tình yêu

Không có anh sẽ chẳng còn mỗi buổi chiều
Ngồi ca hát bằng tâm hồn thi vị
Không có anh lấy ai cùng mộng mị
Lấy ai người góp nhặt chút buồn vui

Em lại cứ quay về nỗi ngậm ngùi
Lại day dứt, ăn năn, lại từng hồi sám hối
Khi hiểu mình yêu anh nhiều nông nổi
Thì nông nổi đã đưa anh rời xa

Cuối cùng rồi anh cũng lướt qua
Cũng hờ hững như người chưa quen biết
Kỷ niệm ngọt ngào anh nỡ đành vĩnh biệt
Mà trong em vẫn tha thiết, mặn mà

30-8-2005
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»