Chỉ Về Nhà Để Ngủ

Lượt đọc: 120 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cuộc đối thoại thứ nhất: chỉ về nhà để ngủ - ***

❊ ❊ ❊

Cuộc đối thoại thứ nhất diễn ra khi mùa đông vừa kết thúc.

Những công việc tưởng chừng ổn định bỗng trở nên khó lường với những tác động của dịch bệnh lan rộng kéo theo giãn cách xã hội. Mọi thứ giống như trong một bộ phim zombie mới chỉ đang ở mùa chiếu thứ nhất. Khi không còn giao tiếp xã hội, con người bắt buộc phải giao tiếp với bản thân mình nhiều hơn, cho dù là thụ động. Điểm dễ gây chán nản là người ta không biết tới khi nào tình trạng cách li sẽ hoàn toàn kết thúc. Nói cách khác, những người vốn quen “chỉ về nhà để ngủ” bỗng phải ở nhà nhiều hơn thường lệ. Hầu hết họ không cảm thấy dễ chịu.

Ở chiều ngược lại, những người được hưởng lợi” nhất lại là những kẻ vốn đã thường xuyên làm việc một mình, hoặc có kết nối sâu sắc với nơi mình ở. Họ cảm thấy hoàn toàn thoải mái để có thể ở lâu trong “cái ổ” của mình, bởi ngay trong cuộc sống thường ngày họ cũng đã có xu hướng thích trở về hơn người khác. Với họ, nhà không phải chỉ là nơi để ngủ, mà là nơi có thể cảm thấy thật sự thoải mái trong đó, là nơi có thể làm việc, thư giãn, trau dồi, hồi phục, sáng tạo. Với họ, việc ở trong đó mỗi ngày trở nên không quá khó khăn.

Về cơ bản, bạn chỉ cần tìm thấy cảm hứng sống trong đó mỗi ngày, nhưng tìm thấy như thế nào thì không ai nói. Vì đó không phải một quá trình có công thức, mà thiên về cảm xúc. Bạn đã tích cực với nó tới đâu, hay chỉ coi đó là cái thùng rác để xả? Bạn đã thức cùng nó nhiều tới đâu, hay chỉ về để ngủ? Bạn càng chú tâm khi ở trong nó, bạn càng cảm nhận nhiều hơn những thứ mình đang nhận được. Một sự phản hồi của năng lượng.

Bản chất của sự thoải mái, dễ chịu không tới từ sự đầy đủ của vật chất hay sự hoàn hảo của thiết kế, kiến trúc; mà tới từ việc người ta có thể thả lỏng và kết nối được bao nhiêu với không gian ấy. Bạn không cần phải biến căn nhà của mình thành một khách sạn năm sao, mà bạn cần chăm sóc nó như bạn chăm sóc chính mình, với đầy đủ những tác động của thời gian và sự cẩn trọng. Ý nghĩa của “nghèo nàn chứ không tồi tàn, bình thường chứ không tầm thường” chính là như vậy.

Khi thực hiện những hội nghị trực tuyến cho khách hàng dọc suốt 2020, tôi cảm thấy được rất nhiều người không cảm thấy thoải mái với việc phải làm việc một mình tại nhà, một phần nhỏ còn lại cảm thấy đó quả thật là một ân huệ. Một cuộc đổi ngôi của những người hướng ngoại và hướng nội.

Nhìn về nó như thế nào là lựa chọn của mỗi người. Kể cả khi thời điểm giãn cách hoàn toàn kết thúc, mọi thứ cũng sẽ trở lại bình thường theo một cách mới. Người ta cũng không nhất thiết phải cảm thấy như trước, nhưng chắc chắn ai cũng hiểu nhà không chỉ còn là nơi để ngủ.

Trở lại với cuộc đối thoại thứ nhất.

Hôm ấy tôi tỉnh dậy, dọn dẹp nhà cửa. Khi đang tưới cây, một ánh nắng như thực sự xiên qua tôi, chiếu vào một khoảng gạch nứt trong nhà và chỉ đúng viên gạch ấy dấu vết của một điều nặng nề gì đó từng buông xuống. Có những viên gạch khác của niềm vui, từng hứng chút sóng sánh của rượu và những niềm vui khác, nhanh chóng bị lau sạch đi. Nhưng viên gạch của sự tức giận thì không lau sạch được.

Tôi vào nhà, ngồi xuống và thiền một lúc thật sâu, từ từ cảm nhận năng lượng xung quanh mình. Vứt bỏ những thứ không còn cần thiết dù về mặt cảm xúc hay vật chất. Tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn trong chốc lát. Tôi tìm thấy sự kết nối với nơi có thể mình sẽ không ở quá lâu, nhưng không bao giờ sợ trở về, và cuộn mình trong nó. Một cuộc đối thoại với nơi mình ở, nơi hấp thụ mọi câu hỏi vào im lặng, và câu trả lời đến trong những giấc mơ.

Image

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.