Chỉ Về Nhà Để Ngủ

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình yêu vô điều kiện - ***

❊ ❊ ❊

Tình yêu vô điều kiện chính là thứ khiến người ta khổ đau.

Nói chính xác hơn, mưu cầu về một tình yêu vô điều kiện chính là con đường nhanh nhất dẫn chúng ta tới với ngôi đền của thất vọng. Trong quá trình trưởng thành, gần như tất cả chúng ta đều không thể né tránh được điều này; bởi lẽ rất giản đơn rằng hầu hết chúng ta nhận được thứ tình cảm ấy rất sớm trong những năm tháng đầu đời từ chính gia đình mình. Trong nỗ lực tìm kiếm cho mình một mái ấm riêng, một gia đình nhỏ khác của chính mình, ta không ngừng khao khát được những người xa lạ yêu thương bằng thứ tình yêu vô điều kiện như vậy.

Mẹ tôi chưa bao giờ thực sự có thể hiểu hoàn toàn tôi. Mẹ có lẽ mãi sẽ không chấp nhận việc đứa con trai “trắng trẻo xinh xẻo” mà mình đẻ ra lại sẽ xăm chằng chịt những thứ kỳ quặc lên người, xỏ khuyên, để tóc dài và nhuộm trắng xóa. Mẹ cũng không sao hiểu được những quyết định đột ngột của tôi trong nhiều thời điểm quan trọng của cuộc sống, từ chuyện học hành tới vấn đề hôn nhân. Mẹ càng không thể hiểu được điều gì làm tôi thực sự vui, hay thứ gì có thể tước nó đi nhanh tới vậy, có thể đều chỉ trong vòng một phút. Khái niệm về rối loạn lưỡng cực hay ám ảnh cưỡng chế đều là những thứ mẹ chưa bao giờ được biết đến khi lớn lên, cho dù nó vẫn tồn tại.

Nhưng bạn biết không, mẹ luôn luôn bảo vệ tôi trước tất cả mọi mũi dao mà cuộc đời này chĩa vào. Mẹ có thể không nói chuyện với một người hàng xóm cả tháng trời, nếu nhìn thấy cái bĩu môi hay nghe thấy những lời tọc mạch của họ về vẻ ngoài không giống “con người ta” của tôi. Với những người thân thiết hơn và không thể quá gay gắt, mẹ tôi cũng sẽ nói những thứ đại loại kiểu như “Tính nó vậy, kệ đi” mỗi khi họ đặt câu hỏi về cuộc sống có vẻ vô lý của tôi.

Sau này, khi tôi không còn sống cùng gia đình và chỉ còn về nhà đôi lần một tuần, cũng có tuần chẳng về lần nào, mẹ đều tìm cách để đưa hoặc gửi tôi những món ăn ngon nhất. Ngay cả trong sinh nhật mẹ, món được bày lên bàn vẫn là món mà tôi ưa thích. Nếu có lúc nào đó tới nhà tôi và tự tay đổ những chiếc gạt tàn đầy, mẹ cũng sẽ chỉ hỏi tôi rằng cuốn sách tiếp theo đã sắp xong chưa, giống như mẹ có thể hình dung được rằng mỗi trang viết thế này đã lấy đi của tôi bao đêm thức trắng.

Có thể mẹ không bao giờ hiểu hay hoàn toàn chấp nhận những gì tôi làm và chọn lựa, nhưng không bao giờ ngừng yêu thương và dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất. Đó chính là thứ tình yêu vô điều kiện mà hầu hết mỗi đứa trẻ sẽ được mang theo suốt cả cuộc đời, cho tới ngày trí nhớ của bố mẹ chúng ta dân suy giảm và tước đi khái niệm về những điều cơ bản nhất.

Những đứa bé như thế lao vào cuộc đời với niềm tin rằng đâu đó ngoài kia sẽ có ai đó như vậy với ta, bao dung và thương yêu ta bằng thứ tình cảm đặc biệt, bất chấp họ có thể hiểu hay thích những gì ta làm hay không.

Và bạn biết đó, điều ấy hiếm khi xảy ra. Sớm hay muộn trên đường đời, dù là từ tình yêu đầu hay công việc đầu tiên, chúng ta sẽ đều vỡ mộng và nhận ra rằng thế giới này công bằng hơn rất nhiều. Như một chiếc cân tiểu li mỏng manh có thể đổ sụp bất cứ khi nào, sự vô tâm sẽ luôn khiến một bên lệch đi nhanh chóng. Người ta chẳng thể cân bằng, bởi hy vọng vẫn là nguồn cơn của những nỗi buồn.

Người đời không đối xử với ta theo cách mà gia đình ta vẫn thường làm. Tình yêu vô điều kiện mà ta từng được nhận, vì thế, lại trở thành lý do mà ta đau khổ và thất vọng biết bao giữa dòng đời khắc nghiệt.

Mặc dù không phải khi nào cũng biểu hiện rõ rệt tình cảm, ở thứ tình yêu vô điều kiện đó tồn tại những thứ bất biến khiến người ta cảm thấy thoải mái khi dựa lưng vào. Bố mẹ thi thoảng cũng nói là tự hào về tôi. Thường đó không phải là khi tôi làm được điều gì to lớn, mà là khi tôi nói rằng tôi tự hào về bố mẹ, tự hào được làm con của bố mẹ. Có những thứ trên đời bạn nên là người mở lời. Đây sẽ là bài học đầu tiên về sự “cho đi” mà ta nên học, chỉ khi cho đi tình yêu ta mới có quyền nhận lại điều tương tự.

Tôi có hai người em, cùng chơi với nhau, đều là những người có tâm hồn đặc biệt. Một trong số họ thậm chí có lẽ được chẩn đoán tâm thần phân liệt. Nhưng tôi không cho rằng cô như vậy, hoặc ít nhất tôi không cho rằng việc khó yêu của cô là một loại bệnh.

Nó là những cảm xúc được tổng hợp qua những trải nghiệm hoặc quá tệ hoặc quá tốt, đôi khi là cả hai, về tình yêu. Cô cảm thấy mình yếu hơn khi yêu, không thể chuyên tâm vào những thứ cần phải làm, mục tiêu cần thực hiện. Cũng giống như Princess Carolyn trong Tv Series Bojack Horseman, cô không bao giờ cho phép tình yêu đứng đầu trong danh sách ưu tiên của bản thân. Mỗi khi “chớm” rung động với ai đó, cô lập tức gồng lên và tự nhắc mình về những nguy cơ có thể xảy ra nếu trái tim đánh chìm lí trí.

Trong sâu thẳm, cô khao khát một tình yêu vô điều kiện, một ai đó tới và nói: “Em điên thật, nhưng anh thích điều đó”; người sẽ vẫn tiếp tục cố ôm khi cô cố đẩy ra, và vỗ về an ủi: “Anh biết em sợ. Nhưng không sao, anh cũng thế. Ít nhất ở cạnh nhau, mình sẽ cùng đỡ sợ hơn.” Một người sẽ phải đủ yêu thương cô tới mức ngay cả khi không thể né những chiếc gai mà cô bung ra khi thấy sợ, thì cũng sẽ chấp nhận đau để ôm vào lòng. Nhưng điều đó thật quá khó.

Mưu cầu về một tình yêu vô điều kiện như thế có lẽ khiến cô khó khăn hơn trong việc chấp nhận biến số rằng mình có thể bị tổn thương. Và từ đó sợ yêu.

Cậu em còn lại đến tận bây giờ vẫn chẳng thể tìm thấy một nửa phù hợp của riêng mình. Cậu vẫn mong chờ ai đó kiên nhẫn đợi mình trở về sau những đêm say để vỗ về, vẫn mong muốn những bữa cơm chỉ việc ngồi xuống gắp, những bộ quần áo đã là lượt “sẵn sàng” mỗi khi mở tủ, nhà vệ sinh “bỗng dưng” sạch bóng, tủ lạnh “cứ thế” đầy ắp thức ăn... Cậu chỉ việc đi làm, và tận hưởng những thứ mình thích, thưởng thức “tình yêu” đi kèm với sự chăm sóc mặc định và sự nhẫn nại vĩ đại.

Tôi thật muốn nói với cậu, một nửa như vậy hoàn toàn không tồn tại, hoặc nếu có, cũng chẳng thể nào ở cạnh cậu mãi. Ngoài gia đình, không thể có thứ tình yêu vô điều kiện như vậy trong cuộc sống này giữa người với người. Hai người vốn xa lạ ở lại với nhau trọn một đời, có lẽ ngoài tình yêu còn cần thật nhiều tình thương, cái nghĩa, lòng tôn trọng, sự dung hòa, và tất nhiên là những nỗ lực không ngừng nghỉ của cả hai phía để mài giũa chính bản thân mình thành mảnh ghép vừa vặn hơn trong một mối quan hệ. Sẽ chẳng có ai cứ thế đến và chấp nhận tất cả mọi thứ của chúng ta một cách dễ dàng như vậy, trừ khi chúng ta đã có rất nhiều. Nếu không hiểu được điều này, có lẽ cậu sẽ mãi cô đơn như chính cậu vẫn sợ, loay hoay tìm không phải một người, mà là một tình cảm chứa nhiều phần phi thực.

Tôi tin rằng giữa chúng ta tồn tại những tương tác khác nhau. Tôi là một, bạn có thể là hai, cô ấy là ba và anh ta là bốn. Phản ứng toán học giữa mỗi con số sẽ tạo ra những kết quả hoàn toàn khác nhau. Nhưng bạn cũng biết rồi đó, ngay cả khi chúng ta tìm được con số phù hợp cho riêng mình, thì phép tính giữa nó mới là điều tiên quyết nhất.

Không phải lúc nào tương tác mạnh mẽ cũng mang lại kết quả tốt: 1 nhân 2 thì bằng 2; nhưng 1 cộng 2 thì bằng 3. Tìm thấy được cách để tương tác với nhau mới là điểm kết nối nhỏ nhoi mà quan trọng nhất, nó sẽ quyết định rằng chúng ta có thể cùng nhau đi xa tới đâu trong thế giới rộng lớn này.

Image

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.