Băng thuẫn do Băng Long tạo ra có độ cứng ít nhất đạt đến mức hợp kim cấp chín, ngoài khả năng chống đỡ các đòn tấn công vật lý, nó đồng thời còn có thể phòng thủ trước các đòn tấn công dạng năng lượng.
Khóe miệng Taros lướt qua một tia khinh miệt, chỉ bằng mấy cây súng kim loại rách nát này mà muốn đâm thủng hệ thống phòng thủ của hắn, đúng là chuyện nằm mơ giữa ban ngày.
Nhược điểm lớn nhất khi tạo ra lớp phòng thủ này chính là khả năng hành động của hắn sẽ bị cản trở ở một mức độ nhất định.
Nicole lạnh lùng quan sát cục diện hiện tại, đánh lén từ trước đến nay vẫn luôn là sở trường của lợ tỉa, một chùm tia sáng màu xanh lam bất ngờ được bắn vụt đi.
Taros hơi giật mình nhưng cũng đã sớm lường trước, tấm băng thuẫn khổng lồ lập tức ngưng kết thành một chiếc lồng băng, từ hệ thống bán phòng thủ chuyển thành hệ thống phòng thủ toàn diện.
Chùm tia sáng màu xanh mang theo năng lượng khổng lồ chỉ để lại một vết lõm nông trên lồng băng, độ cứng và sức phòng thủ của lồng băng ẩn chứa năng lượng bên trong không thể dùng băng trong nhận thức thông thường để đo lường.
“Lợi hại quá!” Anna không kìm lòng được mà thì thầm, đây chính là hệ thống phòng thủ của Cơ Giáp Long Kỵ sao? Quá mạnh mẽ, chùm tia sáng màu xanh lam do Thần Tỉa Nicole bắn ra không chỉ đơn thuần là một chùm tia năng lượng, bên trong còn hòa lẫn kỹ năng đặc biệt của riêng Nicole.
Anna từng tận mắt chứng kiến Nicole dùng một phát súng đâm thủng lớp giáp năng lượng của chiến hạm cỡ lớn cấp R dưới Cửu Duy Kịch Xạ, chỉ cần một phát súng duy nhất.
Đứng giữa rừng cây, Tiêu Vũ Không ôm Long Ngưng Tố đang bất tỉnh trong tay, khóe miệng lại lộ ra một nụ cười nhạt, lẩm bẩm tự nói: “Nếu chỉ là phòng thủ một lần thì quả thực rất mạnh, nhưng còn tấn công liên tục thì sao!?”
Hóa thành hàng chục cây thương bạc trong chớp mắt, kim loại ký ức được sắp xếp có trật tự, chĩa thẳng vào cùng một điểm trên tấm băng thuẫn lớn. Đâm thủng!
Nước chảy đá mòn!
Cây thương kim loại cuối cùng đã đâm xuyên qua mà không có bất kỳ bất ngờ nào.
Keng...
Băng Long điềm tĩnh dùng cây thương trong tay hất văng cây thương kim loại vừa đâm thủng vào trong lồng băng.
Tấn công là vô ích, nhưng tác dụng lại vô cùng to lớn!
“Không thể nào!” Taros kinh hãi thốt lên. Lần đầu tiên, lần đầu tiên trong lịch sử lại có người đâm thủng được lớp phòng thủ mạnh nhất của hắn.
“Ồ!” Nicole theo phản xạ khẽ đáp một tiếng, thủ đoạn tấn công vô cùng khéo léo, chỉ tiếc là lực đạo phía sau không đủ, nếu không thì Băng Long đã bị thương rồi.
Thế nhưng! Cái lỗ bị đâm thủng vừa vặn để lại cho thần tỉa một không gian ngắm bắn đủ lớn, một luồng ánh sáng màu xanh lại một lần nữa bắn ra từ khẩu súng của thần tỉa. Đây là một phát súng tinh tế, lại càng là một phát súng khiến người ta không kịp với tới.
Ngay cả Tiêu Vũ Không - kẻ đã quen xem những màn biểu diễn trăm phát trăm trúng của Mộc Thang - cũng phải thán phục, độ chuẩn xác, độ tinh vi và cường độ đều được nắm bắt đến một mức độ hoàn hảo.
Chùm tia sáng màu xanh lam thong thả chui vào cái lỗ nhỏ vừa bị kim loại ký ức đâm thủng, bùng nổ...
Trúng mục tiêu! Băng Long đã bị đánh trúng! Sức mạnh cường đại khiến hắn va đập mạnh vào chiếc lồng băng do chính mình tạo ra!
“Đáng tiếc!” Nicole thầm nghĩ.
Cảm xúc phấn khởi của Anna còn chưa kịp được huy động hoàn toàn thì lại chìm xuống, đánh trúng là sự thật. Nhưng Băng Long chỉ đơn thuần bị húc một cái mà thôi, hoàn toàn không chịu bất kỳ tổn thương có giá trị nào.
Nicole giơ súng bắn tiếp!
Đột nhiên, khối cầu băng bắt đầu xoay tròn, chùm tia sáng màu xanh không có gì bất ngờ khi bắn trượt sang chỗ khác, thậm chí còn bị khối cầu băng đang xoay chuyển làm lệch hướng, bắn dạt đi nơi khác.
Khuôn mặt Taros hiện lên một nụ cười lạnh, gầm lên một tiếng giận dữ, hơi lạnh toàn thân bùng nổ như thể vừa phát nổ, theo hành động này của hắn, lồng cầu băng đang xoay chuyển nhanh chóng tan rã.
Tan rã thành vô số mũi băng nhọn. Dưới sự thúc đẩy của lực nổ và lực xoay, chúng bay tứ tung khắp nơi. Hoạt động giống như một khẩu súng đạn ghém.
“Cẩn thận!” Nicole khẽ kêu lên, trong lời nói, đôi bàn tay nhỏ bé đột ngột di chuyển linh hoạt giữa các cần điều khiển.
Thần Tỉa Chiến Giáp chuyển động chớp nhoáng, chặn ngang trước Hồng Viêm chiến giáp và Thanh sắc chiến giáp đang đứng trên mặt đất, vô cùng hiểm nghèo mà chắn trước những mũi băng đang di chuyển với tốc độ cao. Cơ giáp chiến đấu thông thường hoàn toàn không thể chịu đựng được các đòn tấn công kiểu Cơ Giáp Long Kỵ, những mũi băng này đủ sức khiến hai chiếc chiến giáp đang hộ giá cho cô ta vỡ vụn.
Lớp giáp phòng hộ màu xanh lam được dựng lên đã đỡ trọn tất cả các mũi băng, thế nhưng số lượng mũi băng khổng lồ vẫn có một ít phá vỡ được lớp bảo hộ của Thần Tỉa Chiến Giáp, đâm xuyên vào trong, trên vai và chân của Thần Tỉa Chiến Giáp lần lượt cắm hơn chục chiếc gai băng dài nửa mét.
“Đại nhân Trung tướng, ngài có sao không vậy!” Anna lo lắng hỏi.
“Không sao, con ngựa nhỏ đáng yêu của ta chỉ bị thương ngoài da chút thôi, nhưng năng lực của tên Băng Long này thực sự đáng sợ, hắn hình như vẫn còn giữ lại thực lực, ở khoảng cách thế này, ta không thể nào đánh bại hắn được!” Nicole không cam lòng nói, vừa dứt lời, cô liếc thấy một chấm đen nhỏ đang phóng nhanh đến gần Băng Long: “Kia là cái gì vậy?”
Taros - kẻ vừa khơi mào một loạt các cuộc tấn công điên cuồng - lúc này buộc phải nhìn nhận lại chiếc cơ giáp dạng ngắm bắn màu xanh lam đó, hình như hắn đã đánh giá thấp năng lực của cô ta quá rồi, chẳng lẽ cũng là một Cơ Giáp Long Kỵ sao?
“Chủ nhân cẩn thận!” Giọng nói quang não thô lỗ chợt vang lên.
Taros ngẩn người, trợn tròn mắt nhìn thì không khỏi giật mình toát mồ hôi lạnh, một cỗ cơ giáp có hình thù kỳ dị đang tay cầm đại kiếm bổ thẳng xuống đầu hắn.
Trong lúc vội vã, Taros theo bản năng kéo mạnh cần điều khiển trên cánh tay, Băng Long giơ súng lên đỡ, một tiếng nổ giòn giã vang lên xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
Một đàn chim di cư đang bay cách đó hơn chục cây số vậy mà có tới một nửa bị dọa cho rơi xuống đất, những con khác cũng tản ra bay tứ tán, tiếng động này thực sự quá sắc bén và chói tai.
“!” Nicole cảm thấy hôm nay là một thời điểm liên tục xuất hiện những khung cảnh gây chấn động, tất cả đều khiến cô cảm thấy khó tin, mỗi một khung cảnh đều kích thích sâu sắc những quy luật thông thường mà cô vẫn biết, sự trái ngược đã trở thành chủ đạo.
Băng Long mạnh mẽ lùi phắt lại hơn ba mươi mét giữa không trung, và thứ thúc đẩy tất cả những điều này xảy ra chỉ đơn thuần là một cỗ cơ giáp mini có hình dáng dữ dằn. Nicole vừa mới nhìn rõ đường nét của nó, đây đơn giản giống như một cỗ máy pha trộn giữa kim loại và cơ bắp, quái thú kim loại là từ duy nhất có thể dùng để hình dung về nó.
“Đại nhân Trung tướng, đây rốt cuộc là thứ quái gì vậy?” Anna trừng to hai cặp mắt hỏi, đôi gò bồng đảo căng tròn nhọn hoắt trước ngực phập phồng dữ dội, trên cơ thể săn chắc cao lớn tuôn ra từng trận mồ hôi lạnh, thứ này khiến cô ta bị kích thích một chút, không phải vẻ bề ngoài mà là sức mạnh, Anna vốn luôn tràn đầy tự tin vào sức mạnh của bản thân nay lần đầu tiên cảm thấy tự ti.
“Không biết, lần đầu tiên nhìn thấy. Dù nó là thứ gì thì cũng rất mạnh, Băng Long tuy không phải là loại chiến giáp chuyên về sức mạnh cận chiến thuần túy, nhưng dù sao nó cũng là chiến giáp cấp Thiên Thần cơ mà, hiệu năng các mặt vượt trội hơn cơ giáp thông thường mấy chục lần, vậy mà lại bị một tên nhóc nhỏ bé thế này đánh lùi hơn ba mươi mét.” Nicole không thể tin nổi đáp lời.
Kẻ đang đứng giữa rừng cây lại nở nụ cười trên môi, Tiêu Vũ Không đã sớm đoán trước được kết quả này, chỉ là kết quả xuất hiện thực tế còn tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn: “Phá Thiên, bùng nổ đi! Sức mạnh của cậu là thứ mà toàn vũ trụ không ai có thể địch nổi, nếu trên thế giới này vẫn chưa có Cơ Giáp Long Kỵ cỡ nhỏ thì cậu sẽ là người đầu tiên.”
“Mẹ kiếp!” Taros nhổ nước bọt chửi rủa, thế nào gọi là sỉ nhục, cú vừa rồi chính là sỉ nhục, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận nổi.
Băng Long sao có thể cho phép một khung cảnh như vậy xảy ra? Tay cầm trường thương màu trắng, lóe lên như quỷ mị, bóng giáp mờ ảo phi lý phóng vút đi trong chớp mắt.
Khoảng cách hơn ba mươi mét đối với cơ giáp mà nói, thì đây có thể tính là khoảng cách sao?
Keng keng keng keng...
Tiếng va chạm kim loại chói tai liên hồi không dứt, do tốc độ ra đòn quá nhanh nên âm thanh đan xen chồng chéo lên nhau, khiến bạn không thể phân biệt được đâu là tiếng phát ra trước, đâu là tiếng phát ra sau. Một vài âm thanh chồng chất lên nhau tạo ra tiếng động chói tai và vang dội hơn nữa.
Nicole và Anna hầu như không dám tin tất cả những điều này là sự thật, cái miệng quyến rũ muốn hút người của mỗi người bọn họ đều há hốc ra.
Một khung cảnh có một không hai hiện ra trước mắt mấy người: Một cỗ cơ giáp mini cao chừng ba mét, tay cầm thanh đại kiếm bản rộng to gấp hai ba lần cơ thể mình, đang cận chiến trên không trung với một cỗ chiến giáp cấp Thiên Thần màu trắng cao chừng hai mươi mét.
Ngươi chém ta chém, trong trận chiến khốc liệt lại thể hiện ra một vẻ mượt mà đẹp mắt, lúc vũ khí của đối phương va chạm vào nhau còn ma sát lóe lên từng trận đỏa lửa, vừa đẹp đẽ lại vừa nguy hiểm.
Dù là sức mạnh hay tốc độ, cơ giáp cỡ nhỏ đều không thể so sánh với chiến giáp chiến đấu cỡ lớn, bởi vì điểm khởi động của cơ giáp cỡ nhỏ chính là cơ thể con người, chỉ là phóng đại sức mạnh của con người lên gấp mấy chục, mấy trăm lần, nếu không so sánh mặt khác thì quả thực rất mạnh, một quyền có thể xuyên thủng lớp bản kim loại dày cộm trên bề mặt chiến hạm, thế nhưng so với cơ giáp cỡ lớn thì sức mạnh lại nhỏ đến đáng thương.
Dẫu sao, nguồn sức mạnh của cơ giáp cỡ lớn chính là động cơ, một loại máy móc có sức mạnh vượt trội hơn sức mạnh con người gấp vạn lần, thậm chí hàng triệu lần.
Trong lòng Tiêu Vũ Không dâng lên một tia hưng phấn, phán đoán của hắn không hề sai, Long Phá Thiên quả nhiên là một kẻ dị năng, dị năng của cậu ta chính là sức mạnh, loại dị năng đơn giản nhất và thiết thực nhất.
Mà loại dị năng này sử dụng trên chiến giáp cỡ lớn chưa chắc đã có thể phát huy tốt nhất, dẫu sao thì điều này không giống lắm với các loại dị năng dạng năng lượng phóng thích ra ngoài khác.
Dị năng dạng năng lượng phóng thích ra ngoài có thể trực tiếp biến thành trạng thái năng lượng thuần túy, thoát ra khỏi cơ thể rồi truyền đến động cơ lõi đặc biệt của chiến giáp cấp Thiên Thần, sau đó tiến hành xử lý phóng đại rồi giải phóng ra ngoài, thế nhưng một hình thái năng lượng khác lại không thể thông qua con đường này để thực hiện và phóng đại.
Sức mạnh tuy cũng thuộc dạng năng lượng, nhưng lại là hình thức năng lượng mang tính nội tại, chỉ có thể giải phóng dưới hình thức vật lý cơ học chứ không thể biến thành năng lượng hư vô để phóng thích, chỉ có thể được bảo lưu bên trong cơ thể.
Tiêu Vũ Không dịu dàng ôm lấy Long Ngưng Tố trong ngực, liếc nhìn cô gái dù đang hôn mê nhưng vẫn giữ vững vẻ điềm đạm và tự tôn này, mỉm cười nói: “Cuối cùng tôi cũng tìm được một kẻ cùng loại rồi, có lẽ cô cũng thuộc loại người này nhỉ!”
Mấy chục cây thương kim loại vừa biến mất lúc nãy lại lần nữa xuất hiện, quấy rối Băng Long từ mọi hướng. Băng Long vốn dĩ sức mạnh đã không bằng đối thủ, nay lại còn bị quấy rối nên đã rơi vào thế hạ phong, liên tiếp bị quái thú kim loại giáng cho ba đòn chí mạng.
“Băng Long không thể nào kém cỏi như vậy chứ!” Nicole có chút nghi ngờ tự lẩm bẩm, dù trước đó Băng Long có bị đối thủ làm cho bất ngờ bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì chung quy hắn vẫn rất mạnh, chỉ là chưa tung uy thế thôi, nhưng sao bây giờ nhìn qua lại có vẻ lực bất tòng tâm thế nhỉ.
“Ồ!” Tiêu Vũ Không lại nhìn ra được vài manh mối: “Hóa ra là thế này! Vẫn là vấn đề mục tiêu, thảo nào tôi thấy tên này trông có vẻ lơ đễnh thế cơ chứ.”