Nội nội chiến Hoa Sát đế quốc, nhưng các quốc gia khác cũng chỉ khoanh tay đứng nhìn chứ không có bất kỳ hành động nào, bởi vì không ai hoài nghi thực lực của Hoa Sát đế quốc, cho dù là nội chiến thì cũng sẽ không có ai sinh ra ý tưởng mạo hiểm nào.
Sự bùng nổ của cuộc chiến tranh nội bộ khiến cho mỗi một vị công dân trong nước Hoa Sát hoảng hốt lo sợ, nhưng cũng may là các hạm đội lớn không đặt chiến trường ở trên hành tinh, mà hầu hết tập trung ở khu vực không gian xa xôi hẻo lánh không phải tuyến hàng hải.
Đại tổng thống Hoa Sát quốc Da Nhĩ Đức trực tiếp ra trận chỉ huy chiến đấu, thế nhưng nhân khí của vị đại tổng thống các hạ này không được vượng cho lắm, ngoại trừ hai ba quân khu gần hành tinh trung tâm ủng hộ ông ta ra, ông ta không có quá nhiều thực lực.
Mà thực lực của phe tộc quân lấy bốn đại gia tộc làm đầu lại cực kỳ cường đại, ít nhất sở hữu từ năm quân khu trở lên, những tập đoàn tài chính này từ lâu đã chướng mắt những chính khách suốt ngày chỉ dùng miệng để nói chuyện này.
Hi Nhĩ đại quốc sĩ bị giam ở hành tinh Quang Yêu, cho nên nơi này cũng trở thành khu vực chiến tranh xảy ra thường xuyên hơn, hạm đội trung tâm thỉnh thoảng sẽ phái một vài hạm đội nhỏ tới quấy rối.
Nhưng ngay vào một thời kỳ cảnh giác như thế này, một quả vẫn thạch khổng lồ lại lặng lẽ bay ra khỏi ranh giới của Hoa Sát đế quốc, thế mà lại không bị bất kỳ ai phát hiện, cho dù có bị phát hiện đi nữa thì cũng chỉ là kiểm tra mang tính hiếu kỳ một chút, không phát hiện điểm bất thường thì cũng mặc kệ không thèm đếm xỉa tới.
Thực tế thì hòn vẫn thạch khổng lồ này lại chính là một con phi thuyền của tộc Hắc Ma, một loại chiến hạm hoàn toàn dựa vào năng lượng sinh học để vận hành.
Bốn vị trưởng lão Hắc Ma hiếm khi cùng nhau hành động, lúc này bọn họ đang ngồi trong con phi thuyền có vẻ ngoài như vẫn thạch này, hạ đạt mệnh lệnh quân sự tối cao tới các tướng lĩnh Hắc Ma của các tinh vực.
Trên thực tế, kể từ lúc cuộc đàm phán Thụy Na Nhĩ bắt đầu, vũ trụ đã được định sẵn là sẽ không được yên bình.
Mặt khác, trong cảnh nội Hoa Châu quốc.
Cơ thể của Sophia đã cơ bản hồi phục, thế nhưng trạng thái tinh thần của cô bé càng tốt thì An Lợi Á và những người khác lại càng phiền lòng, bởi vì nha đầu này suốt ngày làm ầm ĩ đòi gặp Mộc Thang, không cho gặp thì cô bé sẽ không về nhà.
Thời hạn một tháng do La Sa và Thái Lễ Tư ước định đã qua hai tuần, một tuần trước đáng lẽ họ phải đưa Sophia về rồi. Thế nhưng nha đầu này chết cũng không chịu, hiện tại đã biết rõ thân phận của cô bé, lại còn xác định việc cô bé tìm kiếm Mộc Thang không hề có ác ý, An Lợi Á và những người khác cũng hết cách với cô bé, tổng không thể trói cô bé lại rồi đưa cho Thái Lễ Tư đấy chứ?
Ngay lúc mọi người đang phiền não vì không giải quyết được một tiểu cô nương. Sự tình cuối cùng cũng có chuyển biến, Tiêu Vũ Không và Mộc Thang cuối cùng đã có tin tức.
Việc Thái Lễ Tư thống lĩnh đại quân áp sát Hoa Châu quốc thực ra Tiêu Vũ Không đã sớm biết, động tĩnh lớn như vậy các phóng viên vũ trụ tự nhiên tranh nhau đưa tin.
Tiêu Vũ Không và Mộc Thang lại không hề lo lắng cho Thái Lễ Tư, bởi vì Hoa Châu quốc có ba nhân vật cấp Long Kỵ trấn thủ, Tiêu Vũ Không rất yên tâm về họ.
Đặc biệt là thực lực của hai tên Phạm Đặc Tân và Phong Hô, ngay cả Tiêu Vũ Không cũng không thể dự đoán trước, Phong Hô thì còn đỡ, còn thực lực chân chính của Phạm Đặc Tân, Tiêu Vũ Không thậm chí còn phỏng đoán thực lực của hắn xấp xỉ với Phổ La Tu Tư ở không gian Cực Biến.
An Lợi Á tuy yếu hơn một chút, thế nhưng tài năng quân sự của cô lại bù đắp cho sự thiếu hụt về mặt chiến đấu. Tuy nhiên, sau khi gặp bốn vị trưởng lão của tộc Hắc Ma, Tiêu Vũ Không đã đoán được bước đi tiếp theo của bọn họ. Mà hiện tại, vị trí mà Thái Lễ Tư đang đứng lại cực kỳ bất lợi đối với Hoa Châu quốc.
"Cái gì! Tộc Hắc Ma cũng nội chiến ư?" La Sa không thể tin nổi mà nói.
Hình ảnh toàn cục do Tiêu Vũ Không tạo thành giống như người thật vậy, anh vô cùng nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, hơn nữa rất nhanh sẽ có hành động, các người phải cẩn thận. Nếu như bọn họ đánh nhau ở biên giới Hoa Châu quốc, rất có thể sẽ liên lụy đến trong nước, căn cơ hiện tại của chúng ta vẫn chưa vững chắc đến mức có thể chịu đựng được sự tẩy lễ của một trận đại chiến."
Phạm Đặc Tân ngáp một cái, nói: "Tôi thì không lo hai con chó cắn nhau ở cửa nhà chúng ta, cái tôi lo là những dã thú khác bị con chó đó dẫn tới. Hạm đội quy mô lớn của đế quốc Thiên Nguyên vẫn luôn đồn trú ở biên giới Tây Nam. Tên Tiêu Chính Đồ kia vẫn luôn hổ rình mồi nhìn chúng ta, một khi phương Đông Bắc có động tĩnh, khó mà bảo hắn cũng sẽ không nhân cơ hội nhảy vào."
An Lợi Á lo lắng nói: "Đế quốc Áo Thần trong khoảng thời gian gần đây càng ngày càng đi lại gần với đế quốc Thiên Nguyên."
"Thêm một tuần nữa, nếu tôi và Mộc Đầu vẫn chưa tìm thấy bộ giáp chiến Hám Kim đó, chúng tôi sẽ lập tức quay về, bởi vì cuộc tranh đấu nội bộ lần này của tộc Hắc Ma và cuộc nội chiến của Hoa Sát đế quốc rất có thể sẽ gây ra sự hỗn loạn cho toàn bộ vũ trụ!" Tiêu Vũ Không nói với giọng điệu giật gân.
Phong Hô mang theo nụ cười chế nhạo nói: "Thêm một tuần nữa á? Hành tinh Quang Yêu cách chúng ta ít nhất một tháng đường đi, đợi cậu về thì sự việc sớm đã xảy ra mất rồi, tôi thấy cậu vẫn đừng về nữa thì hơn!"
Tiêu Vũ Không bỗng nhiên cười gian xảo, nói: "Cô Phong Hô, tôi nghĩ khi tôi trở về sẽ mang lại cho cô một tin tức tốt đấy."
Phong Hô liếc nhìn hình ảnh toàn cục giống hệt người thật với ánh mắt kỳ quái, hỏi: "Tin tốt gì?"
"Đợi tôi về rồi cô sẽ biết." Biểu cảm của Tiêu Vũ Không rất thần bí khiến người ta không thể nắm bắt được, dừng lại một chút, anh lại nói: "Các vị bằng hữu, tin tức tôi đã truyền đạt rồi, tiếp theo đành phải trông cậy vào các người thôi. Hoa Châu quốc có thể chống đỡ được sự náo động lần này hay không hoàn toàn dựa vào các vị đấy. Chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi, ở bên ngoài lâu như vậy tôi thật sự rất nhớ các người đấy không biết các người có nhớ tôi không ha ha...!"
Kèm theo một tiếng cười đột ngột, hình ảnh của Tiêu Vũ Không dần trở nên mờ ảo, rất nhanh liền biến mất.
Trên mặt Phong Hô lướt qua một nụ cười kỳ quái, lầm bầm lầu bầu: "Nhớ chứ, cực kỳ nhớ cậu, nhớ đến mức muốn giết chết cậu luôn."
Khóe mắt Phạm Đặc Tân vương vấn nước mắt vì buồn ngủ, chẳng vì lý do gì mà nhún vai rời khỏi phòng họp trước.
An Lợi Á và La Sa thì nhìn nhau ngơ ngác, đối với những lời Tiêu Vũ Không để lại cuối cùng, bọn họ cảm thấy có chút khó hiểu, thế nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác xao xuyến khó tả.
Đúng lúc này, ngoài phòng họp truyền đến một tiếng bước chân dồn dập, Sophia trực tiếp xông vào phòng họp, liếc nhìn từng người có mặt ở đây, vừa mở miệng liền hỏi: "Đã có tin tức của Mộc Thang chưa?"
La Sa khổ tâm khuyên bảo: "Cô Sophia, bây giờ cô không nên quan tâm đến vấn đề này, anh trai của cô đang đợi ở bên ngoài biên giới nước chúng ta kìa, cô vẫn nên mau chóng trở về bên cạnh anh ấy đi, anh ấy cực kỳ quan tâm đến cô đấy. Nếu cô vẫn không đi, rất có thể sẽ khiến nhân dân nước Ma Nhã và Hoa Châu quốc phải chịu đựng khổ đau chiến tranh."
Sophia chớp chớp mắt, nói: "Anh trai tôi á, tôi hiểu rõ anh ấy nhất, anh ấy sẽ không làm loạn đâu. Các người đưa máy truyền tin cho tôi, tôi sẽ gọi điện thoại cho anh ấy ngay bây giờ, bảo anh ấy về trước không cần đợi tôi nữa."
Sophia vừa dứt lời liền phát hiện ra máy truyền tin trên bàn, lập tức tự mình gọi một dãy số, rất nhanh đã được kết nối.
Hình ảnh toàn cục anh tuấn phóng khoáng của Thái Lễ Tư lập tức xuất hiện trước mặt mọi người.
Thái Lễ Tư kinh ngạc nhìn Sophia, nhìn trái nhìn phải một hồi, xác định không thiếu thứ gì rồi mới nói: "Nha đầu nhỏ, chơi ở bên ngoài đã đời chưa? Có thể về được chưa?"
Sophia cũng không giải thích, trực tiếp nói: "Anh, em lớn chừng này rồi, anh không cần phải lo lắng cho em đâu, em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân mà. Đế quốc Ma Nhã không thể không có anh, anh mau về đi!"
"Em không về ư?" Thái Lễ Tư khó hiểu hỏi.
Sophia cười nói: "Đợi lát nữa em sẽ tự về."
"Tại sao?" Thái Lễ Tư khó hiểu.
Trên mặt Sophia tràn ngập vẻ hạnh phúc, nói: "Em đang tìm kiếm đại anh hùng của em!"
Thái Lễ Tư tức thì một tay ôm mặt cười lớn, mãi lâu sau mới bình tĩnh lại, nói: "Đứa ngốc của anh, trên thế giới này chưa từng có anh hùng nào cả, mau về đi thôi, bên ngoài rất nguy hiểm."
Lần đầu tiên Sophia quật cường nói với anh trai: "Không, trước khi em tìm thấy anh ấy, em tuyệt đối sẽ không về đâu. Anh à, từ nhỏ đến lớn em đều nghe lời anh tất cả, nhưng lần này thì không được, em nhất định phải tìm thấy anh ấy, nếu không em tuyệt đối sẽ không về đâu."
Nhìn ánh mắt kiên định của Sophia, Thái Lễ Tư đột nhiên có một loại cảm giác lực bất tòng tâm. Em gái đã trưởng thành, có suy nghĩ của riêng mình rồi, không còn là cô bé nhỏ từng không rời khỏi anh như trước nữa.
"Huyền Vũ phản biến rồi!" Thái Lễ Tư nghiêm túc nhìn Sophia phun ra mấy chữ.
Sophia giật mình, nói: "Cái gì! Chú Huyền Vũ phản biến ư, điều này sao có thể!?"
Thái Lễ Tư khẳng định gật đầu, nói: "Chính xác một trăm phần trăm, hơn nữa ông ta còn đang lùng sục khắp thế giới để tìm em, ông ta muốn dùng em làm con tin để uy hiếp anh, nhằm mưu cầu sự an toàn cho chính mình. Em gái ngoan, hãy dẹp bỏ ý định tìm kiếm anh hùng của em đi, trở về bên anh đi, nếu em thật sự bị người ta bắt đi thì anh sẽ rất khó xử."
Mọi người ngược lại có chút kinh ngạc, bởi vì bọn họ không biết Thái Lễ Tư hóa ra cũng có một mặt này.
Sophia trầm tư một lát, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô bé nghiêm túc suy xét một vấn đề như vậy, rất lâu sau mới nói: "Anh à, em không thể mãi sống trong vòng tay của anh được, em có sự theo đuổi và lý tưởng của riêng mình, cho dù rất nguy hiểm em cũng sẽ không chùn bước mà làm cho bằng được, nếu không thì giá trị và ý nghĩa sống của em nằm ở đâu chứ?"
Thái Lễ Tư khẽ gật đầu, nói: "Được rồi, đã em đã quyết định như vậy thì anh cũng không miễn cưỡng em nữa, thế nhưng em nhất định phải cẩn thận. Ngoài ra, anh sẽ phái vài bảo vệ cho em!" "Không cần đâu, em không cần bảo vệ đâu, em ra ngoài lâu như vậy có xảy ra chuyện gì đâu nào? Anh xem bây giờ em không phải vẫn bình thường đó sao?" Sophia vừa nói còn vừa xoay một vòng để Thái Lễ Tư xem xét sự toàn vẹn không tổn hại gì của mình.
Sắc mặt Thái Lễ Tư chùng xuống, nói: "Nếu không đồng ý để anh phái bảo vệ cho em, thì em bắt buộc phải về."
Sophia bĩu môi, nói: "Được rồi được rồi, em đồng ý, nhưng anh phải nói cho thủ hạ của anh rõ đấy, không cho phép suốt ngày kè kè kè nhìn chằm chằm em, nếu không em sẽ nổi giận đấy."
Sắc mặt Thái Lễ Tư trở nên ôn hòa lại, trong mắt tràn đầy ánh mắt cưng chiều, nói: "Biết rồi, anh sẽ dặn dò bọn họ."
Khi cuộc gọi kết thúc, Sophia đắc ý nhìn mọi người nói: "Thế nào, em đã nói là không sao mà! Anh ấy cái gì cũng sẽ chiều theo em hết. Được rồi, bây giờ có thể nói cho em biết tung tích của Mộc Thang được chưa."
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, độ ngây thơ của thiếu nữ này đã vượt quá sức tưởng tượng. Phong Hô cười nhạt một tiếng, rời đi trước. An Lợi Á và La Sa bởi vì vẫn luôn đi rất gần với Sophia cho nên hai người không tiện rời đi, bọn họ nhìn nhau vô thanh trao đổi ý kiến.
Sophia ở lại trong Hoa Châu quốc giống hệt như một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào, quá không an toàn.
La Sa đành chịu nói: "Mộc Thang bây giờ có lẽ đang ở trên hành tinh Quang Yêu của Hoa Sát đế quốc!"