Ánh mắt tàn ác mà tham lam của người đàn ông trước mắt khiến Thủy Vân nảy sinh sát tâm.
Robert gật đầu ra hiệu cho Malin trước tiên đi xuống, người sau muốn nói gì đó nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt xuống, biểu cảm khác thường lui ra khỏi phòng.
Đi đến trước mặt Thủy Vân, Robert cao hơn cô ít nhất hơn nửa cái đầu, người sau mỉm cười nói: "Tiểu thư, tôi muốn hỏi cô một câu hỏi rất đơn giản, không biết có được không!?"
Đối với khoảng cách giữa hai người, Thủy Vân vô cùng không thích ứng, nhíu mày nói: "Anh nói đi."
“Giữa thỏa hiệp và cái chết, tiểu thư sẽ chọn cái nào?” Robert mang theo thâm ý nhìn chằm chằm người con gái trước mắt, nhìn thêm một giây, dục vọng chiếm hữu mang tính giống đực trong cơ thể hắn ta lại càng mãnh liệt hơn.
“Cái chết!” Thủy Vân không cần nghĩ ngợi đáp thẳng.
Câu trả lời này khiến Robert vô cùng không hài lòng, hắn vươn một tay nhẹ nhàng nâng cằm Thủy Vân lên, lại nói: "Một người con gái xinh đẹp như tiểu thư, toàn bộ vũ trụ cũng khó tìm ra mấy người, tại sao lại nghĩ quẩn như vậy? Chỉ cần cô bằng lòng đi theo tôi, tôi đảm bảo sẽ không để cô chịu khổ chịu nhọc, càng không đem cô giao cho lũ máy móc đáng chết kia, cô thấy thế nào?"
Thủy Vân chán ghét nhìn Robert, trong lòng thở dài một hơi nói: "Thoát khỏi Thiên Mạng, quay về nhân tính, anh may ra còn một con đường sống, nếu như u mê không ngộ, anh sẽ chết rất thảm!"
Robert tỏ vẻ không thèm để ý nói: "Bây giờ tôi chỉ cần cô trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi, những lời khác đừng nói nữa."
Thủy Vân bỗng nhiên cười tàn nhẫn, biểu cảm này Amily từng có, bàn tay nhỏ bé khẽ nâng lên, ánh sáng xanh lóe lên, thân thể Robert lập tức bay ngược ra ngoài, nện mạnh vào bức tường trong phòng.
“Kẻ không thể cứu chữa thì không cần thiết phải tiếp tục sống trên đời này nữa.” Thủy Vân lạnh lùng nhìn Robert đang chật vật nói.
Robert hoàn toàn không ngờ người con gái này lại có võ nghệ cao cường như vậy, một thân gân cốt thép của hắn vậy mà lại không chịu nổi một đòn của cô. Rốt cuộc cỗ cự lực vừa rồi là gì.
Robert thầm hối hận vì không hỏi rõ tình hình với Malin, không chần chừ liền lập tức hú còi báo động. Rất nhanh, toàn bộ căn phòng đã bị bao vây kín mít, hàng chục vệ binh cầm súng laser tự động cũng xông vào, nọng súng đều chĩa thẳng vào Thủy Vân.
“Là ai phái cô tới?” Robert không có mấy chỗ dựa hỏi, đòn vừa rồi khiến ngũ tạng lục phủ của hắn suýt thì vỡ nát.
Thủy Vân cảm thấy nói nhiều vô nghĩa. Xung quanh cơ thể chỉ nghe "vù" một tiếng, ba mươi hai quả cầu nước lớn bằng bàn tay xuất hiện có trật tự, đồng thời có quy củ xoay tròn bay lượn xung quanh cơ thể cô.
Thủy Vân không biết tại sao lại cực kỳ chán ghét những kẻ bán đứng bản tính con người này. Bản thân làm hải tặc vốn dĩ đã là không đúng, sau đó lại còn cấu kết với Thiên Mạng muốn tiêu chuẩn nhân loại, giúp bọn chúng làm việc, cho dù bị người ta sai khiến thì ít nhất cũng phải làm chút gì đó, đằng nào nhóm hải tặc này chỉ cần có lợi là chẳng màng thứ gì, không có nguyên tắc và tín ngưỡng.
Robert trợn trừng hai mắt đỏ ngầu: "Giết cô ta!"
Ngay lập tức, tất cả các khẩu súng đồng loạt phóng ra tia sáng, chỉ là những tia sáng này hoàn toàn không thể đến gần thân thể Thủy Vân đã bị các quả cầu nước đang xoay tròn chặn lại sạch sành sanh. Mạng lưới phòng thủ do ba mươi hai quả cầu nước tạo thành kín kẽ không một kẽ hở.
Tiếng thở dài của Thủy Vân vẫn tiếp diễn, cô hận những người này nhưng cô lại không phải là kẻ cuồng sát. Đối với con người, cô vẫn luôn giữ lại một loại tình cảm đặc biệt, loại tình cảm giống như anh chị em ruột thịt, chỉ là cô không tài nào biết rõ loại tình cảm kì lạ này từ đâu mà có.
Cuối cùng cuộc tàn sát cũng bắt đầu, quỹ đạo chuyển động của quả cầu nước bắt đầu thay đổi, thể cầu biến thành đao mâm nước sắc bén. Căn phòng lập tức biến thành phòng Tu La.
Robert bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác sợ hãi, muốn trốn chạy nhưng người quá đông, đều bị chặn lại, mà trước mặt thuộc tính, hắn lại không thể xuất hiện hành vi hèn nhát, bằng không sau này cái chức đại ca này không thể làm tiếp được nữa.
Mười phút sau, những người trên chiến hạm này đều nhận ra đối thủ của bọn họ hiện tại hoàn toàn không phải con người, mà là một vị bạch bào ma nữ đích thực, bằng sức mạnh của con người là tuyệt đối không thể chiến thắng cô ta.
Những tên hải tặc này bắt đầu chạy trốn tứ phía, Robert cũng mặc kệ hình tượng đại ca gì nữa, cùng chạy trốn nháo nhào với mấy tên đàn em, nhưng rất nhanh bọn họ liền phát hiện tất cả các lối ra của chiến hạm vũ trụ đều đã bị phong tử, cho dù thỉnh cầu thế nào với quang não chủ điều khiển cũng đều vô hiệu, cho dù có bảo nhân viên thao tác đi sửa đổi chương trình cũng vô dụng y hệt.
Bên trong chiến hạm vũ trụ biến thành luyện ngục khép kín, nơi đao mâm nước đi qua không còn một mảnh giáp, thi thể nằm ngang dọc khắp nơi rất nhanh đã tràn ngập toàn bộ chiến hạm.
Sự do dự lúc ban đầu sau khi Thủy Vân mở màn tàn sát, cô dường như bắt đầu cảm thấy hơi thích cảm giác sảng khoái thỏa thuê này, đao mâm nước càn quét xong, Thủy Vân bỗng cảm thấy hơi mệt, chống màn nước nhắm mắt ngồi xếp bằng, thực tế cô đã hơn ba mươi ngày không chợp mắt, đột nhiên phóng thích ra nhiều năng lượng như vậy, cơ thể khó tránh khỏi cảm giác hơi mệt mỏi.
Một tiếng sau, Thủy Vân mở hai mắt ra, nhìn khắp nơi toàn là thi thể, trong lòng vậy mà không có chút gợn sóng nào khiến cô cảm thấy rất kỳ lạ.
Chiến hạm này tiên tiến hơn chiếc cô đi rất nhiều, hơn nữa cũng là sản phẩm của Thiên Mạng, chỉ cần cải tạo một chút thay đổi diện mạo, đổi một số linh kiện bên trong đi thì tuyệt đối tốt hơn chiếc chiến hạm nhỏ của cô ngồi rất nhiều.
Hơn nữa còn có thể trốn tránh sự truy lùng của Thiên Mạng, chỉ là thi thể trên thuyền lúc này phải xử lý thế nào đây?
Trên mỗi chiến hạm vũ trụ đều sẽ có kho rác chuyên dụng, Thủy Vân quyết định trước tiên đem thi thể đông lạnh ở đó, đợi đến không gian vũ trụ rồi hẵng vứt ra ngoài là được.
Để không gây chú ý, Thủy Vân lập tức đi ra mua hơn một trăm con robot sửa chữa, bản thân cũng tay chân không ngừng cùng nhau dọn dẹp toàn bộ chiến hạm, trên tàu có mấy ngàn người vậy mà đều bị cô giết sạch.
Đề phòng có sót lại, Thủy Vân thỉnh thoảng dùng máy dò sinh mệnh để thăm dò, khi cô đi đến trước một khuôn mặt quen thuộc, kinh ngạc phát hiện hắn vậy mà vẫn còn sống, uy lực của đao mâm nước có thể phá vỡ giáp máy huống chi là con người chứ? Nhưng tên gia tốc trước mặt rõ ràng vẫn chưa đứt hơi.
Trên người hắn thậm chí còn không có vết thương rõ ràng nào, chỉ là quần áo có hơi rách một chút, hắn chính là người đã đưa Thủy Vân lên tàu, Malin.
Thủy Vân kỳ lạ ngồi xổm xuống, sờ soạng một trận trên người hắn, dưới lớp áo khoác là một bộ giáp tơ vàng màu đỏ rực, quan sát kỹ hóa ra được làm từ vảy mềm dưới vảy của Long Thần Chủ, thế nhưng trên đó cũng có mấy đường rách.
Nếu không nhờ sự bảo vệ của bộ quần áo này, Malin dù có mười cái mạng cũng đã sớm chết rồi, nhưng cho dù đã chặn được đòn tấn công chí mạng, trọng lực vẫn khiến hắn ngất đi.
Malin bị lột mất quần áo giật mình thon thót, ý thức dần dần hồi phục, vừa mở mắt ra không màng đầu óc mê man, vừa nhìn thấy Thủy Vân liền lập tức cuộn tròn thành một cục, nức nở sợ hãi kêu lên: "Đại tỷ đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi chỉ là một kẻ thân bất do kỷ dưới quyền... hu hu...!"
Trong cơn hoảng sợ, Malin vậy mà lại khóc lớn lên, Thủy Vân hoàn toàn không có chút đồng tình nào, phía trên lòng bàn tay trắng nõn lập tức ngưng tụ ra một đao nước, mắt Malin trợn trừng liên tục dập đầu với Thủy Vân.
“Cho tôi một lý do để không giết anh!” Thủy Vân không lập tức ra tay, bởi vì cô nhìn thấy từ trên mặt và trong ánh mắt của người đàn ông này chính là sự sợ hãi thực sự, mà trước đó người đàn ông này khi gặp cô là người duy nhất trong mắt không lộ ra vẻ tham lam.
Đại não Malin hoạt động cực nhanh, giây tiếp theo có sống nổi hay không liền xem lý do của hắn có đầy đủ hay không.
“Tiểu nhân hiệu lực cho đoàn hải tặc Hoàng Tinh đã mười năm tròn, đối với cấu trúc bên trong của đoàn hải tặc này cực kỳ hiểu rõ...!”
“Lý do này không đủ đầy cho lắm, xem ra anh phải chết rồi.”
“Đợi đã, còn có đối với đại nhân Cơ Thần tôi cũng có một mức độ hiểu biết nhất định, chúng tôi đã hợp tác với bọn họ được tám năm rồi, tôi còn biết vài căn cứ bí mật.”
Trong lòng Thủy Vân khẽ động, muốn điều tra sâu hơn về Thiên Mạng, tên này quả thực có chút tác dụng, hơn nữa bản thân hắn hầu như không có chút đe dọa nào.
Đao mâm nước lơ lửng trên lòng bàn tay Thủy Vân bỗng xoay tròn bay vút ra ngoài, lướt sát qua mặt Malin bắn cắm vào bức tường kim loại phía sau, luồng khí do cắt không khí cũng đủ để gây tổn thương cho Malin.
“Có thể không giết anh, nhưng nếu anh dám giở trò gì, kết cục sẽ giống như bức tường phía sau anh vậy.”
Malin quay người nhìn lại, bức tường kim loại dày tới một mét kia bị đao mâm nước đánh cho nát bét, vội quay đầu lại tiếp tục dập đầu: "Tiểu nhân không dám, tiểu nhân nguyện đi theo đại tỷ suốt đời suốt kiếp, lên núi đao xuống biển lửa, cho dù là mười tám tầng địa ngục cũng tuyệt đối không nhíu mày một cái."
Trên người Thủy Vân bỗng nổi lên một trận da gà, khó hiểu nhìn một cái xong Thủy Vân quay người rời đi, chỉ để lại một câu nhạt nhẽo: "Anh và đám robot bằng mọi giá phải dọn dẹp sạch sẽ đống thi thể và vết máu này vào ngày mai, bằng không miễn ăn cơm."
Giữ được cái mạng nhỏ, Malin lập tức lật người đứng dậy, nghiêm túc nói: "Vâng, đại tỷ, tiểu nhân nhất định sẽ hoàn thành thật xinh đẹp nhiệm vụ đầu tiên."
Long Ngưng Tố sau cuộc phẫu thuật tâm trạng thấp thỏm bất an, khi không nhìn thấy ánh sáng trong lòng cô vô cùng hướng tới và khao khát thế nhưng khi mọi thứ sắp trở thành sự thật thì bản thân cô lại có chút nhát gan.
Không chỉ vậy, Long Ngưng Tố còn rất sợ nhìn thấy Tiêu Vũ Không, ca phẫu thuật cấy ghép nhãn cầu lần này ít nhất đã tốn hơn hai triệu đồng tệ Liên minh. Cho tới ngày nay, phẫu thuật cấy ghép nhãn cầu không phải là một ca phẫu thuật quá lớn, nhưng việc mua được nhãn cầu tươi mới khỏe mạnh lại cần phải tốn một cái giá rất lớn, bởi vì công nghệ nhân bản bị nghiêm cấm ngặt nghèo, tội danh này còn lớn hơn cả tội mưu sát.
Trong ấn tượng của Long Ngưng Tố, ngoại hình của Tiêu Vũ Không hẳn phải thuộc loại nam nhân trưởng thành trầm ổn kiên định mang hơi thở đậm đặc, mà loại nam nhân kiểu này lại là loại nam nhân mà Long Ngưng Tố không mấy thích.
“Chị ơi, mắt có đau không?” Tâm trạng lúc này của Long Phá Thiên còn khẩn trương thấp thỏm hơn cả Long Ngưng Tố.
“Không đau! Tiêu đại ca không có ở đây sao?” Long Ngưng Tố mang tâm trạng phức tạp hỏi.
“Không có, anh ấy đi mua hoa tươi rồi, anh ấy nói muốn lúc chị mở mắt ra lần đầu tiên sẽ nhìn thấy thứ đẹp đẽ nhất trên thế gian này.” Long Phá Thiên vui mừng nói.