Bối Gia Tháp ngẩn ngơ nhìn thang ánh sáng đang hạ xuống, cả người đứng đó tựa như hóa đá, động đỗng cũng không động, chợt một cơn gió nhẹ quét qua bên người, một bóng người mờ ảo theo đó lướt qua.
"Tỷ tỷ Erichis vội vàng như vậy làm gì?" Dựa vào trực giác, Bối Gia Tháp nhận ra đó là Erichis.
Bên cạnh tòa nhà chung cư có một quán ăn nhỏ, những người đến đây ăn uống đều là khách quen, không ít công nhân xây dựng cơ giáp có tính chất công việc không ổn định thường tụ tập ở đây vào buổi chiều để uống trà, đánh bài, trò chuyện các kiểu.
Trong số những người này không thiếu những người đam mê cơ giáp, không ít người cũng là tay súng cừ khôi trong việc chế tạo cơ giáp, việc lái cơ giáp cũng có những hiểu biết độc đáo của riêng mình.
"Các người nghe nói gì chưa, một tuần trước có người phát hiện dấu vết của Kim Văn Lam Giáp ở khu vực rừng núi gần dãy núi Đặc Lâm!" Một đại thúc chất phác mang vẻ mặt thần bí nói.
Một tiểu tử ở bên cạnh lập tức nổi hứng: "Thật á? Nghe nói đó chính là Thần cơ giáp của hơn hai trăm năm trước đấy!"
Một tên béo đối diện tiếp lời: "Sao lại không chứ! Đoạn video trên mạng ảo mấy người có xem chưa? Tôi xem rồi, quả thực là thần thánh, trên đời này lại thực sự có người có thể lái cơ giáp đến mức độ đó, thật sự quá mức tưởng tượng."
Tiểu tử mang dáng vẻ tưởng tượng nói: "Nếu như có thể gặp được người lái Kim Văn Lam Giáp thì tốt biết mấy, tâm nguyện lớn nhất đời này của tôi chính là được chụp chung một bức ảnh với Thần cơ giáp, nếu có thể đạt được thì tôi cũng mãn nguyện rồi."
Ngay lúc mọi người đang trò chuyện rôm rả, một người trẻ tuổi có khuôn mặt hiền hòa bước vào, đi theo sau cậu ta là một nữ nhân tuyệt sắc, tuy rằng chỉ mặc thường phục nhưng vẫn không mất đi vẻ rạng rỡ. Khí chất của người phụ nữ cũng rất ôn hòa.
Những công nhân cơ giáp chỉ tùy ý liếc nhìn một cái rồi lại tiếp tục chủ đề của họ.
Nam thanh niên và người phụ nữ kia tìm một cái bàn sát tường rồi ngồi xuống. Người phụ nữ mang vẻ mặt khó hiểu nhìn nam thanh niên nói: "Tiêu đại ca, đang đi đường tốt lành sao lại đột ngột bước vào quán ăn làm gì? Chúng ta không phải vừa mới ăn trưa xong sao?"
Tiêu Vũ Không gọi phục vụ hai ly đồ uống nóng xong mới đáp lại: "Chúng ta bị người ta phát hiện rồi, vào đây trốn một chút!"
"Bị ai phát hiện?" Long Ngưng Tố khó hiểu, cô ấy trước đó vẫn luôn tưởng rằng Tiêu Vũ Không hôm nay hẹn cô ấy ra ngoài đi dạo phố.
Tiêu Vũ Không cười thần bí, đáp: "Anh cũng không biết nhưng trực giác mách bảo đối thủ rất nguy hiểm, hiện tại tốt nhất là không nên trực diện đối đầu, hy vọng bước vào đây có thể mượn hơi người đông đúc xung quanh để áp chế khí tức trên người anh một chút."
Long Ngưng Tố nửa hiểu nửa không gật gật đầu.
"Các người nói người lái Kim Văn Lam Giáp bao nhiêu tuổi rồi?" Tiểu tử vô cùng hiếu kỳ hỏi mọi người.
Tên béo nheo mắt nói: "Truyền thuyết nếu là thật thì tên kia phải ba trăm tuổi rồi ấy chứ, đúng là một con yêu tinh già chính hiệu."
Đại thúc trung niên lại không đồng tình lắc đầu nói: "Cậu béo, cậu nói thế là không đúng rồi. Lỡ như là con trai hoặc cháu trai của hắn lái thì sao? Nhất định phải là chính chủ mới được à? Dùng ngón chân cũng nghĩ ra được con người không thể sống đến ba trăm tuổi." Xung quanh lập tức cười ha hả, mặt tên béo đỏ bừng, lầm bầm: "Mọi chuyện đều có thể xảy ra, tại sao lại không thể sống đến ba trăm tuổi chứ. Cho dù bây giờ người bình thường lớn tuổi nhất trong vũ trụ cũng có người hơn hai trăm tuổi mà."
Đại thúc trung niên cười không có ác ý gì: "Cho dù có thể đi nữa, cậu nói một lão già hơn hai trăm tuổi thì còn có thể đi lái cơ giáp được không? Sống chán ngấy rồi chắc?"
Tên béo á khẩu không trả lời được, lúng túng gãi gãi đầu, bản thân cũng ngây ngô cười theo.
Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Tiêu Vũ Không lộ ra một nụ cười nhạt, phong tục dân gian chất phác cùng những người dân đáng yêu này luôn khiến cậu nhớ lại quãng thời gian đẹp đẽ trong tuổi thơ ngắn ngủi của mình.
Long Ngưng Tố hạ thấp giọng nói: "Tiêu đại ca, bọn họ đều đang nói về anh kìa? Thế nhưng sao em nhìn thế nào cũng thấy anh không giống một lão quái vật hơn hai trăm tuổi chút nào."
Đối với lời nói như vậy, Tiêu Vũ Không nhất thời dở khóc dở cười, nhưng chỉ trong chớp mắt, sắc mặt Tiêu Vũ Không bỗng nhiên nghiêm nghị hẳn lên, quán ăn có khách mới đến.
Hai nam một nữ trông tuổi tác đều không lớn lắm, khoảng hơn hai mươi tuổi, người nữ hình như còn nhỏ hơn một chút.
Tên béo đang lúng túng vừa hay tìm được chủ đề có thể chuyển hướng sự chú ý: "Ông chủ ơi, hôm nay buôn bán rất được nha, đến không ít gương mặt lạ mặt kìa."
Đại thúc trung niên cũng có chút kỳ lạ nói: "Đúng vậy trùi, quán ăn nhỏ thế này rất hiếm khi có người ăn mặc chỉnh tề thế này đến dùng bữa, chẳng lẽ gần đây có chuyện gì sắp xảy ra sao?"
"Bệ...!" Thiếu Hồng vừa thốt ra một chữ đã bị ánh mắt của thiếu nữ đánh gục trở lại, vội vàng đổi miệng: "Thiếu chủ, chúng ta đến đây làm gì? Chúng ta vốn không cần...!"
Thiếu Hồng nói được nửa chừng thì không nói nữa, những lời tiếp theo thiếu nữ và Lê Tân tự nhiên đều hiểu rõ, không cần ăn cơm.
Thiếu nữ mỉm cười dịu dàng nói: "Chỉ là cậu thôi!"
Thiếu nữ tùy ý tìm một cái bàn rồi ngồi xuống, đợi cô ngồi vững, Thiếu Hồng và Lê Tân chần chừ một lúc lâu cuối cùng vẫn ngồi xuống, hành động của bọn họ trong mắt người bình thường có lẽ không nhìn ra điểm gì, nhưng Tiêu Vũ Không lại lập tức cảm nhận được mối quan hệ đặc biệt giữa bọn họ, rất rõ ràng là hai người nam nhân kia rất sợ hãi thiếu nữ đó.
Tiêu Vũ Không hạ thấp giọng nói: "Long tiểu thư, anh nghĩ chắc là bọn họ rồi đấy, đúng là có hơi ngoài dự tính của anh!"
Long Ngưng Tố không dám trực tiếp nhìn những người đó, cô biết làm vậy sẽ rất nhanh làm lộ bản thân, mang sắc mặt lo lắng nói: "Chẳng lẽ bọn họ đã biết là chúng ta đang theo dõi họ rồi sao?"
Lê Tân đảo mắt một vòng nhìn toàn bộ người đang ngồi trong quán ăn, ánh mắt hơi dừng lại một chút ở cặp nam nữ trong góc, rồi mới nói: "Thiếu chủ, hình như không có nhân vật khả nghi nào có mặt ở đây cả."
Thiếu nữ khẽ gật đầu nói: "Thực lực của đối phương không thể coi thường, vào khoảnh khắc tôi phát hiện ra hắn, hắn cũng cảm nhận được thông tin của tôi, vị trí biến mất chính là ở ngay đây, phạm vi sẽ không vượt quá ba mươi mét."
Thiếu Hồng là người có thực lực yếu nhất trong ba người, cho nên cậu ta không có cảm giác quá nhiều, lỗ mãng nói: "Vậy thì bọn họ nhất định ẩn nấp trong số những người đang ngồi đây rồi, chi bằng giết hết tất cả người ở đây đi!"
Thiếu nữ trừng mắt lườm Thiếu Hồng, lần đầu tiên dùng một giọng điệu nghiêm khắc nói: "Đồ vô dụng, đây là lời mà một sinh mệnh quang tử nên nói ra sao?"
Trong đầu Thiếu Hồng chợt chấn động một trận, mạng mẹ đã tiến hành trừng phạt nhẹ đối với cậu ta, dẫu vậy cảm giác đau đớn đó cũng không phải thứ mà cậu ta có thể chịu đựng được, thế nhưng mạng mẹ nói cho cậu ta biết nếu cậu ta dám để lộ sơ hở thì sẽ lấy mạng cậu ta ngay lập tức, cho nên dù có đau đến mấy thì Thiếu Hồng cũng chỉ có thể duy trì bộ dáng như không có chuyện gì xảy ra.
Thiếu nữ quay đầu nhìn cặp nam nữ ở góc quán rồi nói: "Nếu không phải bọn họ thì khả năng là người khác rất nhỏ, rất có thể mục tiêu đã rời khỏi đây rồi."
Ánh mắt liếc qua của Long Ngưng Tố cảm nhận được sự chú ý của đối phương, trong lòng căng thẳng một trận, không biết có bị phát hiện hay không.
Đột nhiên, Long Ngưng Tố đứng dậy từ chỗ ngồi của mình, tùy ý ngồi sang bên cạnh Tiêu Vũ Không, nhẹ nhàng ôm lấy cổ cậu, khẽ hôn xuống.
Đế quốc Hóa Tát là một quốc gia phát triển và cởi mở, hành động như thế này ở giữa những người trẻ tuổi đang yêu nhau thường xuyên xảy ra, mọi người cũng đều thấy lạ thành quen.
Tiêu Vũ Không lại chìm đắm trong sự chấn động hạnh phúc.
Thiếu nữ nhìn thấy cảnh này sắc mặt chợt đỏ bừng, đứng dậy nói: "Chúng ta đi thôi, mục tiêu có lẽ đã rời khỏi đây rồi."
Lê Tân tò mò liếc nhìn cặp nam nữ đang phóng hoả tình tứ kia, mang theo vẻ đăm chiêu đứng dậy, còn Thiếu Hồng thì vừa mới từ trong cơn đau đớn hồi phục lại, nỗ lực kiểm soát biểu cảm của mình, đối với những chuyện khác ở thế giới bên ngoài hoàn toàn không biết gì cả. Không ai phát hiện ra ở vị trí cách cửa quán ăn vài chục mét đối diện có một nữ nhân đang lạnh lùng nhìn chằm chằm mọi thứ diễn ra trong quán ăn, đôi mắt cô ta đang phun lửa, vài giây sau liền biến mất tại chỗ.
"Phù...!" Xác định ba người đã đi xa, Long Ngưng Tố thở dài một hơi thật dài, lúc này mới tách đôi môi của mình ra khỏi Tiêu Vũ Không.
Tiêu Vũ Không lại vẫn ngẩn ngơ nhìn cô.
Long Ngưng Tố vỗ vỗ ngực nói: "Em cứ tưởng bọn họ nhất định sẽ đi qua chứ! May mà phản ứng của em nhanh."
Tiêu Vũ Không không nói gì cả, vẫn cứ lẳng lặng nhìn Long Ngưng Tố, cậu cảm thấy việc này rất thú vị.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Ngưng Tố cuối cùng cũng không kìm được mà đỏ bừng lên: "Đừng nhìn em như thế! Vừa nãy là do em thật sự nghĩ không ra chiêu nào khác rồi!"
Lúc này Tiêu Vũ Không mới lộ ra nụ cười nhạt, thong thả nói: "Thật ra anh vốn không hề nói là sợ bị phát hiện mà!"
Mặt Long Ngưng Tố bỗng chốc đỏ lựng, hoảng hốt kêu lên, có chút sốt ruột hỏi: "Anh vừa không phải nói đối phương rất lợi hại sao? Còn nữa, sao anh lại đột nhiên dẫn em trốn đến đây?"
Tiêu Vũ Không cười toe toét nói: "Anh chỉ muốn trốn ở một chỗ tối để quan sát bọn họ thôi, vốn không muốn để bọn họ biết sự tồn tại của anh, nhưng nếu đã bị phát hiện thì anh cũng chẳng bận tâm!"
Long Ngưng Tố lúc này chỉ hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống, vĩnh viễn không thèm ra ngoài nữa, nụ hôn vừa rồi thế mà lại là nụ hôn đầu đời của cô đấy, vậy mà còn là do cô chủ động nữa chứ, mất mặt chết đi được, thế nhưng khi đó đầu óc cô bỗng trở nên trống rỗng, trong lòng cũng căng thẳng muốn chết, nghĩ đến cái gì là làm cái đó ngay. Long Ngưng Tố vô cùng lúng túng, hai tay cũng không biết nên để vào đâu nữa, lần này mất mặt thật rồi, hành động vừa rồi đã hoàn toàn phá hủy hình tượng trước đây của cô, không chỉ mặt đỏ mà đến tận gốc tai cũng đỏ bừng lên triệt để.
Đúng lúc này, một bàn tay to lớn bỗng nhiên tóm lấy bàn tay nhỏ bé chẳng biết phải để đâu của Long Ngưng Tố, trên mặt chủ nhân bàn tay to vẫn luôn treo nụ cười tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát: "Không đi nữa là mục tiêu biến mất đấy, chúng ta còn phải tiếp tục theo dõi."
Long Ngưng Tố gần như bị Tiêu Vũ Không kéo xềnh xệch ra khỏi quán ăn, ngoài sự lúng túng ra thì cô chẳng cảm nhận được gì nữa.
Tiêu Vũ Không không có cảm xúc gì lớn, tiếp tục truy tìm mục tiêu, ba bóng hình ở đằng xa sau khi rẽ vào con hẻm giữa hai tòa nhà thì biến mất tăm, ngay cả khí tức cũng biến mất theo.
Tiêu Vũ Không vội vàng kéo Long Ngưng Tố đuổi theo, sau khi vào trong con hẻm thì chẳng phát hiện ra gì cả, điều này khiến Tiêu Vũ Không cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Ngay lúc này, bả vai Tiêu Vũ Không bị ai đó vỗ một cái, quay đầu lại nhìn thì chính là thiếu nữ đó, cô ta vậy mà lại có thể vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng cậu.
Thiếu nữ mỉm cười nhìn Tiêu Vũ Không, nói: "Tiên sinh, anh đang tìm tôi à?"