Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 2678 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 419
Gả cho Mộc Thang

❊ ❊ ❊

“Sư tỷ chào chị, lần đầu gặp mặt xin hãy chỉ giáo nhiều hơn!” Một người phụ nữ trông chừng ba mươi tuổi cười tủm tỉm đi từ trong đám đông ra, đến bên cạnh hai thầy trò.

Erichis nhạt nhợt liếc nhìn người phụ nữ kia chứ không nói gì.

Lam Tháp Lợi Ti Mất mát lắc đầu: "Erichis, con hận sư phụ đến vậy sao? Cho dù hận ta thì cũng không nên hận sư muội của con chứ!"

“Tôi hiện tại đã không còn dính líu gì đến Hắc Ma tộc nữa, muốn giết tôi cứ việc phái người đến!” Erichis lạnh lùng nói, dứt lời liền quay người rời đi.

“Sư phụ, sư tỷ hung dữ quá!” Người phụ nữ nhìn theo bóng lưng của Erichis nói.

Lam Tháp Lợi Ti tự trách nói: "Trách không được con bé, đều tại lúc trước ta quá nghiêm khắc với nó. Nơi này là Quang Diệu tinh, nghĩ đến nó chắc đã biết thân thế của mình, hận ta cũng là bình thường."

“Sư phụ, ngài thật sự không phải đến để bắt nó chứ?” Người phụ nữ tò mò hỏi.

“Thụy Hi, sư phụ nhìn giống loại người không màng tình nghĩa thầy trò vậy sao?” Lam Tháp Lợi Ti phản hỏi.

Thụy Hi lắc đầu nói: "Em không biết..."

Lam Tháp Lợi Ti bất đắc dĩ nói: "Xem ra ta thật sự không thích hợp làm sư phụ rồi! Đi thôi, mấy vị trưởng lão khác chắc chắn đã đợi gấp lắm rồi, chính sự quan trọng hơn!"

“Sư phụ, em cũng phải đi sao?” Thụy Hi lộ vẻ khó xử hỏi.

“Sao thế? Em không muốn đi?”

“Không phải, em rất ghét nhìn thấy đồ đệ của Hải La Đặc trưởng lão, lại càng sợ nhìn thấy Quỷ Ảnh trưởng lão!”

“Sợ cái gì, có ta ở đây bọn họ không dám làm gì em đâu.”

“Em biết chứ. Nhưng đồ đệ của Hải La Đặc trưởng lão tuổi còn nhỏ mà ánh mắt nhìn người luôn khiến em thấy khó chịu. Lần trước lúc ngài không có ở đây, thiếu chút nữa em đã bị hắn sàm sỡ.”

Lam Tháp Lợi Ti dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Thụy Hi, nói: "Đồ đệ ngoan của ta ơi, em cũng đâu phải thiếu nữ đang thì xuân sắc, đồ đệ của Hải La Đặc trưởng lão năm nay mới có hai mươi tư tuổi, em đã ba mươi ba rồi mà còn sợ cậu ta sao? Sao em không quay ngược lại trêu ghẹo cậu ta đi?"

Thụy Hi đỏ bừng mặt nói: "Không giống nhau!"

“Có gì mà không giống. Ta đã nói với em bao nhiêu lần rồi, phải mạnh mẽ lên một chút, có ta chống lưng cho em thì em sợ cái gì?” Lam Tháp Lợi Ti lúc này vô cùng nhớ nhung Erichis, con bé đó xưa nay chẳng sợ ai, hồi mười mấy tuổi, đồng bối bên trong căn bản chẳng ai dám đến gần nó.

“Thái Lễ Tư điện hạ, chúng ta thật sự phải đợi suốt một tháng trời sao?” Đông Vương, Hộ pháp thứ nhất của Hắc Ma tộc mang theo vẻ mặt đầy nghi ngờ hỏi.

Nhìn hình ảnh toàn ký, Thái Lễ Tư mỉm cười nói: "Các ngươi tiếp tục tìm kiếm tung tích của Huyền Vũ bên trong quốc nội Hoa Châu, tìm thấy thì tiêu diệt hắn."

“Rõ thưa điện hạ!” Đông Vương đáp lời xong, trên mặt lộ ra một tia do dự loáng thoáng.

“Đông Vương có chuyện cứ nói!” Thái Lễ Tư nói thẳng.

“Điện hạ, gần đây làm việc gì cũng cẩn thận vẫn hơn.” Đông Vương nói xong hình ảnh toàn ký liền biến mất.

Lời nói này để lại cho Thái Lễ Tư quá nhiều nghi vấn. Hắn gia nhập Hắc Ma tộc hơn mười năm, người có quan hệ tốt nhất với hắn chính là Hắc Ma đệ nhất hộ pháp Đông Vương này. Từng có lúc hắn cứu mạng đối phương, khi đó Đông Vương vẫn chưa phải là Hắc Ma hộ pháp, kể từ đó Đông Vương và Thái Lễ Tư chung sống với nhau như anh em ruột thịt, bất kể trong Hắc Ma tộc xảy ra chuyện gì, Đông Vương đều sẽ thông báo cho Thái Lễ Tư ngay từ thời gian đầu tiên.

Đây là lần đầu tiên đối phương nói chuyện mập mờ như vậy, Thái Lễ Tư thầm suy ngẫm ý nghĩa sâu xa của câu nói này nhưng nghĩ thế nào cũng không ra đầu mối.

“Cái gì? Tên gì cơ? La Sa, cô nói lại lần nữa xem!” An Lợi Á kinh ngạc hỏi.

La Sa kỳ quái nhìn An Lợi Á, nói: "Tên là Sophia. Sao thế, cậu quen à?"

“Có ảnh không?” Giọng An Lợi Á có chút run rẩy.

La Sa lấy ra một tấm ảnh màu rất rõ nét đưa cho An Lợi Á, người sau vừa nhận được ảnh liền chạy vụt ra ngoài.

“Cậu ta bị sao thế?” Tiểu Phong khó hiểu nhìn theo bóng An Lợi Á đang rời đi, lầm bầm hỏi.

Phạm Đặc Tân ngáp một cái, nói: "Tôi thấy tám phần là cô bé này quen cô gái kia rồi, rất rõ ràng là Thái Lễ Tư thật sự đến để đòi người đấy."

An Lợi Á cắm đầu chạy băng băng đến phòng điều khiển tổng, lập tức hạ lệnh toàn tuyến quay về Không La tinh.

“An Lợi Á, cậu bị sao thế?” La Sa đi theo vào phòng điều khiển, hồ nghi hỏi.

An Lợi Á tỏ vẻ không mấy lạc quan nói: "Cô gái này tôi từng gặp một tháng trước, lúc đó cảm thấy cô ta rất khả nghi nên tôi đã đưa cô ta về phòng thẩm vấn của Đại ốc Hoa Châu, sau đó tiến hành thẩm vấn tàn khốc kéo dài suốt ba ngày."

La Sa kinh hãi nói: "Cậu dùng hình à?"

An Lợi Á lắc đầu nói: "Tôi đã kiểm tra chỉ số sinh mệnh của cô ta từ trước, cô ta chỉ là một cô gái rất bình thường nên không dùng hình, chỉ là không cho ăn uống thôi. Nhưng tính khí cô gái này rất quật cường, lại vô cùng chấp nhất với chuyện mình đã cho là đúng, ba ngày thẩm vấn chẳng thu được gì cả."

La Sa rất lo lắng nhìn An Lợi Á, nói: "Sau đó thì sao? Cậu xử lý cô ta thế nào? Giết rồi à?"

“Sao lại giết chứ, trông tôi tàn ác lắm à?” Tâm trạng An Lợi Á vốn đã không tốt, lại bị câu hỏi dồn dập như đạn pháo của La Sa làm cho không kìm được mà hét lên.

La Sa an ủi gật đầu nói: "Không giết là được, không giết là được, nếu thực sự giết rồi thì chúng ta chỉ có nước tuyên chiến với Tứ quốc đồng minh thôi."

“Nhưng tôi đã giam cô ta ở phòng biệt giam độc lập!”

“Cái gì?” La Sa theo phản xạ thốt lên, tiếp theo đó là vô cùng căng thẳng hỏi: "Bao lâu rồi?"

An Lợi Á không mấy lạc quan nói: "Ít nhất là hai mươi lăm ngày!"

La Sa tức khắc mang vẻ mặt nghiêm nghị nhìn bầu trời đầy sao bao la ngoài cửa sổ, trầm mặc một lát rồi nói: "Nhanh nhất cũng phải nửa tiếng nữa mới đến Không La tinh. Hai mươi lăm ngày đấy, ai có thể chống cự nổi từng ấy thời gian chứ? Đúng rồi, tại sao cậu lại thẩm vấn cô ta? Có điểm gì bất thường à?"

An Lợi Á lấy ra một tấm hình màu rất cũ, nói: "Lúc gặp cô ta, cô ta đã hỏi tôi về Mộc Thang, hơn nữa còn lấy tấm hình màu này ra để hỏi, cách đặt câu hỏi cũng rất kỳ lạ. Tôi từng nghe Tiêu Vũ Không nhắc đến chuyện của Mộc Thang, người biết chuyện rất ít rất ít, cho dù là người trong chúng ta cũng có người không biết, vậy mà một người ngoài lại hiểu rõ tường tận thế này, tôi buộc phải coi trọng chứ!"

La Sa xem xong bức ảnh màu cũng vô cùng khó hiểu, bởi vì tấm ảnh màu này nhìn là biết vẽ Mộc Thang, thế nhưng muội muội của Thái Lễ Tư sao lại quen biết Mộc Thang cơ chứ? Dù thế nào đi nữa thì cũng không thể liên kết lại với nhau được.

Hành trình nửa tiếng đồng hồ tỏ ra vô cùng dài đằng đẵng, vừa đến Không La tinh là La Sa và An Lợi Á lập tức lao thẳng đến nhà tù số một của quốc gia Hoa Châu — Không trung lao phòng.

Đây là một nhà tù nhân tạo lơ lửng giữa biển khơi, phòng thủ nghiêm ngặt, xung quanh bao bọc bởi biển cả, các làn sóng can thiệp từ trường mạnh mẽ được phát ra một cách có trật tự.

Thân phận của La Sa và An Lợi Á rất đặc biệt nên thông suốt một đường không chút trở ngại. Khi bước vào khu biệt giam độc lập, nhịp tim An Lợi Á bắt đầu đập nhanh hơn. Hai mươi lăm ngày biệt giam độc lập, một cô gái yếu đuối liệu có thể trụ vững qua nổi không? Dường như có thể dự đoán trước được, trên thực tế cho đến nay vẫn chưa có ai chống đỡ nổi quá hai mươi ngày.

Phòng giam độc lập không chỉ không có ánh sáng mặt trời mà không gian còn vô cùng chật hẹp, một ngày ba bữa chỉ cung cấp thức ăn và nước uống cơ bản nhất, đây cũng là một hình thức tra tấn biến tướng nhưng trông có vẻ không quá mãnh liệt, kỳ thực lại dữ dội hơn bất kỳ thứ hình phạt nào nhiều.

Trong lòng An Lợi Á dâng lên một cội nguồn tội lỗi sâu sắc, đây không phải là vì cô gái bị giam giữ là muội muội của Thái Lễ Tư, điều quan trọng nhất là cô ta vô tội.

Mang theo một thứ tâm trạng khó tả, An Lợi Á có chút run rẩy dùng hai tay mở cửa phòng giam. Trong căn phòng chưa đầy ba thước vuông, một cô gái có thân hình gầy gò đang cuộn mình lại, cô ta đã ngất đi rồi. An Lợi Á lo lắng vươn tay dò mạch đập, đầy lo âu nói với La Sa ở phía sau: "Vẫn còn sống!"

Hai người không dám chậm trễ, lập tức sử dụng xe lơ lửng tốt nhất và bác sĩ ngục tốt nhất trong nhà tù, đưa Sophia đến bệnh viện tốt nhất của Không La tinh.

“Thật không thể tin nổi, hai mươi lăm ngày mà cô ấy vậy mà lại có thể chống chọi được, cần phải có một tinh thần kiên cường nhường nào chứ! Chỉ khi một người cực kỳ khao khát có được một thứ gì đó mà không thể có được thì mới có thể sản sinh ra ý niệm như vậy!” La Sa nhìn Sophia đang nằm trong dịch dinh dưỡng, đột nhiên cảm thán nói.

“Mộc Thang, anh ở đâu? Em tìm anh khổ sở quá! Mau tới gặp em đi...!” Sophia nằm trong dịch dinh dưỡng, chỉ có cái đầu để lộ ra bên ngoài, hai mắt nhắm nghiền, miệng lầm bầm lầu bầu.

An Lợi Á khó hiểu nhìn Sophia đang bất tỉnh, nói: "Đây là lần thứ sáu mươi cô ấy lặp lại câu này rồi, chẳng lẽ giữa cô ấy và Mộc Thang có bí mật gì không ai biết chăng."

La Sa suy ngẫm một lúc rồi nói: "Lẽ nào Mộc Thang vẫn luôn có người lái, mà cô ấy quen biết người lái đó? Giữa bọn họ chắc chắn đã xảy ra chuyện gì, ít nhất quan hệ cũng không bình thường chút nào. Thế nhưng người lái của Mộc Thang sao lại quen biết muội muội của Thái Lễ Tư chứ?"

Chất lỏng chứa đầy các thành phần dinh dưỡng dược liệu nhanh chóng tu sửa cơ thể Sophia. Ba tiếng sau, Sophia kiệt sức cuối cùng cũng tỉnh lại từ giấc ngủ mê man, chỉ có điều người đầu tiên cô nhìn thấy lại là An Lợi Á, sắc mặt Sophia lập tức lộ vẻ sợ sệt.

An Lợi Á áy náy nói: " tiểu thư Sophia, tôi rất xin lỗi, vừa nãy tôi đã hiểu lầm cô, xin lỗi cô, sau này những chuyện thế này tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa."

La Sa tiếp lời: "Chúng tôi sẽ bồi thường tổn thất cho cô."

Sophia tuy không biết tại sao họ lại bỗng nhiên đối xử tốt với mình như vậy, nhưng mơ hồ cảm nhận được bọn họ đã biết mình là quý tộc của Đế quốc Maya rồi.

“Không sao đâu, hiểu lầm được giải tỏa là tốt rồi. Hai vị tỷ tỷ có quen biết Mộc Thang không?” Sophia rõ ràng không để tâm đến những khổ sở phải chịu đựng trước đó.

La Sa do dự nói: "Tiểu thư Sophia, tôi có thể mạo muội hỏi một câu, cô và Mộc Thang rốt cuộc có quan hệ thế nào vậy?"

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Sophia xẹt qua một chút hiu hắt: "Cậu ấy là ân nhân cứu mạng của tôi, càng là anh hùng của tôi, tôi muốn gả cho cậu ấy!"

“Phụt...!” An Lợi Á đứng bên cạnh đang uống nước, uống đến nửa chừng thì phun ra hết. Đôi mắt vốn dĩ đã rất to của La Sa lúc này lại càng trừng to đến cực hạn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:368
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.