Ngày hôm nay tôi thấy tiếc vì đã không lấy vài bức ảnh trong mấy cái va li. Hẳn Jansen thậm chí còn chẳng nhận ra điều đó. Vả lại, nếu đề nghị ông tặng cho tôi tất cả những bức ảnh mà tôi quan tâm, tôi chắc chắn ông cũng sẽ đồng ý.
Và rồi, vào ngay lúc chuyện xảy ra, chẳng bao giờ người ta nghĩ đến việc đặt các câu hỏi nhằm khơi gợi những lời tâm sự. Bởi vậy, vì kín đáo, tôi tránh nhắc với ông về Colette Laurent. Cả điều đó nữa, tôi cũng thấy tiếc.
Bức ảnh duy nhất mà tôi giữ lại chính là một bức ảnh chụp cô. Lúc đó tôi còn chưa biết mình từng biết cô khoảng chục năm về trước nhưng dẫu sao thì khuôn mặt cô cũng gợi cho tôi nhớ đến một điều gì đó.
Sau bức ảnh có dòng chữ. Colette. 12, thôn Danube[1]. Khi ngày kéo dài tới tận mười giờ tối, do đang là mùa hè, và tiếng ồn của xe cộ đi lại bên ngoài đã tắt, tôi có ảo tưởng chỉ cần quay trở lại những khu phố xa xôi là có thể tìm lại những người mà tôi đã lạc mất và vẫn còn ở lại đó: thôn Danube, cửa ngầm Peupliers hay phố Bois-des-Caures. Cô dựa lưng vào cánh cửa một ngôi nhà, hai tay nhét vào túi cái áo gió. Mỗi lần nhìn bức ảnh đó, tôi đều có cảm giác đau đớn. Sáng ra, ta cố sức nhớ lại giấc mơ hồi đêm, nhưng chỉ còn sót lại cho ta vài mẩu nhỏ mà ta những muốn tập hợp lại nhưng chúng tan biến đi mất. Tôi, tôi từng biết người phụ nữ ấy trong một cuộc đời khác và tôi cố hết sức để nhớ lại. Một ngày nào, có lẽ, tôi sẽ phá vỡ được cái lớp của im lặng và của chứng quên kia.
❀ ❀ ❀
[1] Tuy có tên như vậy (hameau du Danube) nhưng đây là một khu phố của Paris, quận 19.