Các quán ăn vặt gần bên trường học nhà này nối liền nhà khác, được các học sinh rời khỏi vòng tay chăm sóc của bố mẹ gọi là “con rồng mỹ thực”, ai có học bổng phải khao bạn bè thì đương nhiên phải đi ra một trong những quán xá ở đây.
Trừ đồ ăn ngon, ở đây còn có một quán bán đĩa nhạc cũng rất được hoan nghênh, nhiều người nghe nhạc thì đi vào, chọn đĩa nhạc mình thích, trả tiền rồi rời khỏi. Nhất là vào buổi tối, vừa ăn cơm chiều, lại chưa bắt đầu giờ tự học buổi tối, ở đây chen chúc không biết bao nhiêu người.
Cô đứng trước giá hàng bằng kim loại, lướt qua những khe hở giữa các hàng CD, nhìn thấy cậu, Vệ Gia Nam không hề chú ý tới cô, vẫn chú tâm lựa chọn đĩa nhạc mà mình muốn, cô lại lượn một vòng, đi ở cuối dãy hàng nhìn cậu đứng ở kia, không biết là vì cậu quá tập trung hay vẫn chưa bao giờ phát hiện ra sự tồn tại của cô. Thế là cô làm như đang chọn CD, tới sau lưng cậu ấy, trong tay cậu là hai đĩa CD, một là nhạc thuần Ireland “Vũ điệu của Hoàng Hà”, một đĩa là của Vương Phi “Phỉ Mại Phẩm”.
Cậu nhìn phần mục lục một lúc rồi cầm đĩa CD tới dãy quầy hàng.
Hạ Sùng Ngu cũng vội vàng cầm đĩa Phỉ Mại Phẩm trước mặt lên, cộng thêm Vũ điệu của Hoàng Hà ở giá hàng dân ca, rồi cũng đi tới quầy tính tiền xếp hàng phía sau của cậu.
Chỉ cần cậu quay đầu lại liếc mắt nhìn, chỉ cần liếc mắt thôi, nếu như cậu thấy người này cũng cầm hai CD giống hệt như mình, có lẽ cậu sẽ buột miệng hỏi một câu: “Ơ, cậu cũng thích dân ca và nhạc Vương Phi à?” Như thế có lẽ họ sẽ giao lưu với nhau được thêm một chút.
Thế nhưng cậu không quay đầu lại, trả tiền xong thì xoay người rời đi bước vào bóng đêm, ngay cả người chủ quán gói hàng cũng không để ý.
Trước tiết tự học, có người sẽ lén mua thêm đồ ăn vặt, có người quang minh chính đại đọc truyện tranh, có người nhỏ giọng nói chuyện phiếm, có người thì đi ngủ. Cô đeo tai nghe lên, một tai nghe, một tai khác đương nhiên là để chú ý nhỡ giáo viên đột ngột bước vào — sau đó ấn vào nút play.
Không kìm được quay đầu lại nhìn người kia, cậu cũng đang nghe nhạc. Xác suất một trong hai, không biết cậu sẽ nghe đĩa dân ca kia trước hay sao nhỉ? Chỉ mong cậu cũng như cô, chọn Phỉ Mại Phẩm.
Lúc nghe bài đầu tiên “Anh đồng ý”, cô bất giác nhìn xuống ca từ, cô nghe nhạc rất ít khi nhìn lời, sợ sau khi đọc xong sẽ mất hứng thú với bài hát.
Thế nhưng cô lại rất thích ca khúc này, chỉ muốn hát theo ngay lập tức.
Hai tiết tự học qua đi, cô đeo tai nghe trở về nhà trọ, nghe đến bài “Lời thề”.
Tắm rửa xong lại trèo lên giường, đeo tai nghe lên, ấn vào phím tiếp tục, vừa lúc bắt đầu bài hát《 rụt rè 》——
Em chưa bao giờ thử chống cự sức hấp dẫn của anh
Mặc dù anh chưa từng quyến rũ
Lúc nào em cũng mỉm cười nhìn anh
Tình cảm của em dạt dào nơi đáy mắt
Em nhớ tới mỗi đêm tĩnh mịch
Anh ở phòng em
Nhắm mắt lại hôn em
Không nói câu nào chỉ ôm em vào lòng rất chặt
Em yêu anh
Rồi em đã yêu anh
Lần đầu tiên trong đời em bỏ hết rụt rè
Mặc cho mình ảo tưởng về hai ta
Anh sẽ yêu em
Rồi anh sẽ yêu em
Lần đầu tiên trong đời em bỏ hết rụt rè
Tin rằng minh có thể yêu anh sâu nặng
Thật sâu
…
——《 rụt rè 》
Hóa ra lại có một ca khúc ăn khớp với tâm trạng của cô như vậy, trên thế giới này những cô gái như cô không chỉ có đơn độc một mình. Giữa ban đêm đeo tai nghe vào, tiếng nhạc như nước bao trùm bóng đêm, cảm giác ấm áp phủ lấy toàn cơ thể.
Cô tưởng tượng rất nhiều lần, không biết cậu có chú ý tới cô gái cứ hết lần này lại lần khác xuất hiện trong tầm mắt của cậu không. Nếu như một người con trai thấy cô gái đó xinh đẹp, thì vẻ đẹp của cô chỉ tồn tại vì một mình người đó…
Cậu có từng thấy cô xinh không, dù chỉ một lần?
Cô yêu thích bài hát này, thường thường sẽ hát ở một nơi không người nào đó. Có một lần đeo tai nghe, vẩy nước rồi quét dọn vệ sinh trong phòng học, không cẩn thận dội nước lên giày cậu.
“Ơ, xin lỗi.” Hạ Sùng Ngu phản xạ lấy khăn lau trên bục giảng đưa tới, buồn cười chính là, đôi giày da của cậu hình như có văng nước lên cũng vẫn sạch hơn chiếc khăn lau trên tay cô nhiều lắm.
“Không có gì.” Cậu cười cười, cầm lấy chiếc khăn rồi lau giày mình, càng lau càng bẩn.
Hạ Sùng Ngu cô đúng là không có ý tứ, đi đến chỗ cặp sách lấy khăn tay ra—— thời đó còn chưa thịnh hành khăn giấy lau tay, cho nên những nữ sinh sạch sẽ sẽ luôn mang theo một chiếc khăn tay, có thể là hình hoa, hoặc nhân vật trong phim hoạt hình.
“Lau đi” Cô đưa tới, nhìn thẳng vào cậu. Vệ Gia Nam đẩy khăn tay của cô về, “Không đến mức đó đâu, mình lấy giấy lau là được rồi”.
Cậu ôn hòa nói, nhìn qua quả là một người khiêm tốn.
Lúc này Thư Văn vui vẻ đi vào phòng học, thấy cảnh tượng này định lui về cũng không còn kịp, cho nên khẽ chào hỏi: “Còn chưa đi à?”
“Mình xong rồi.” Hạ Sùng Ngu nói, đặt ấm nước xuống rồi đặt khăn tay lên sách của cậu, cười hết sức tự nhiên rồi đi cùng Thư Văn.
Lúc xuống đến cầu thang, Thư Văn hỏi: “Chẳng lẽ là cậu ấy?”
“Hả…” Cô bĩu môi, “Đúng vậy.”
Cô thừa nhận thản nhiên quá khiến Thư Văn sửng sốt: “Cậu ấy có bạn gái à?”
“Hình như không có.”
“Vậy sao không tiến tới?”
“Bây giờ làm gì rảnh rối mà nói chuyện yêu đương chứ.”
Hạ Sùng Ngu lo lắng liếc nhìn sách vở trong tay, nặng muốn chết đi được, các cô còn phải thi đại học nữa. “Huống chi các giáo viên cũng không đồng ý đâu”.
“Vậy làm sao giờ, cậu định đợi sau khi thi xong mới bày tỏ hả? Khi đó ai biết chuyện gì xảy ra chứ, có khi cậu ta bị người khác đoạt mất rồi, hoặc là tiêu thụ xong xuôi, bao nhiêu chuyện xấu như vậy, cậu còn không chịu nắm bắt thời gian đi?”
Hạ Sùng Ngu cười cười, Thư Văn đâu có biết, cô đã để ý cậu sáu năm.
Vào tiết ngữ văn, giáo viên có tuổi đứng trên bục giảng, uy nghiêm nhìn lướt qua đám học sinh đang ngồi bên dưới.
“Chết chắc rồi, thầy nghiêm lắm, xem ra học kì này không dễ chịu rồi”. Một nữ sinh bàn trên cẩn thận nói với người bên cạnh.
Thầy giáo đầu tóc hoa râm ho khan hai tiếng, “Tôi đã xem bài văn các em viết, đúng là quá tệ! Các em học tiểu học à? Tạm thời không bàn đến nội dung, nhìn cách đặt câu thôi cũng biết trình độ các em ở đâu rồi. Tiểu học với sơ trung không học văn à? Giờ tôi phát bài lại cho các em xem, sửa lại rồi nộp cho tôi”.
Trong phòng vang lên từng tiếng ca thán, hai ngàn chữ đấy, nghĩ ra từng đó chữ cũng chết hết rất nhiều tế bào não rồi.
Hạ Sùng Ngu lẳng lặng thở dài, chương trình học ở trường này làm người ta không biết phải làm sao. Lúc cô đang nghĩ vậy, thầy giáo đi tới trước mặt cô, nói: “Ai là Hạ Sùng Ngu, đưa tay thầy xem.”
Trong phòng học lập tức yên tĩnh lại, mọi người đều đang tìm người thầy nói.
Trong lòng Hạ Sùng Ngu lộp bộp hai tiếng, chẳng lẽ cô viết kém quá, cho nên thầy gọi tên phê bình à?
“Hạ Sùng Ngu, tới chưa?” Thầy không kiên nhẫn hỏi.
Mặc dù trong lòng sợ muốn chết, cô vẫn giơ tay lên, sau đó đứng dậy gật đầu, “Là em ạ, có phải em viết tệ lắm không ạ?”
“Ai nói em viết tệ? Mấy người các em nghe kĩ cho tôi, đừng tưởng văn học không quan trọng trong chương trình học. Đừng quên nó chiếm một phần ba điểm trong kì thi đại học đấy. Tôi nói cho các em biết, dù tôi không trông mong mỗi người đều đạt được trình độ văn học như Vệ Gia Nam, nhưng nếu nỗ lực hơn nữa thì muốn đuổi theo Hạ Sùng Ngu vẫn có hi vọng đó.”
Mọi người ồn ào hẳn lên, không tự chủ liếc nhìn Hạ Sùng Ngu và Vệ Gia Nam, hai cái tên này đột nhiên trở nên quen thuộc, cũng là đề tài bàn luận của mọi người.
“Được thầy khen, thật là lợi hại đó!”
… Hạ Sùng Ngu dở khóc dở cười, cô được khen à, sao nghe không giống chút nào.
“Được rồi, hôm nay tới đây thôi, về nhà sửa bài đi.” Thầy giáo khép sách lại, bước ra khỏi phòng, các học sinh nháo nhác như chim vỡ tổ, lao đầu chạy đi tìm cơm ăn.
Giống như là phản xạ có điều kiện, cô liếc mắt về phía câu. Đúng lúc cậu lại ngẩng đầu lên, hai mắt chạm vào nhau, cậu còn thoáng cười với cô, như là cổ vũ, hết sức dịu dàng.
Cô cũng cười lại, sau đó cúi đầu thật thấp.
Ngoài trời đang mưa, sau khi bước vào cuối thu, cho dù là mưa nhỏ cũng khiến khí trời lạnh hơn.
Hôm nay là ngày chủ nhật, các bạn cùng phòng đều về nhà, buổi chiều mới quay trở lại. Cả kí túc xá chỉ còn mình cô. Ngồi trước cửa sổ, Hạ Sùng Ngu cầm bài văn mà thầy dạy Văn lấy của Vệ Gia Nam để bình luận, lật lật xem.
Một xấp giấy thật dày trước mặt, Hạ Sùng Ngu càng thêm kính nể cậu. Một bài viết chữ khải nước chảy mây trôi, toát ra mùi vị văn chương nhẹ nhàng, văn tử giữa uyên bác học thức và thâm sâu bản lĩnh, khi thấy cậu phân tích những sai lầm logic tường tận trong mười tám điều “Lỗ binh tốn phiêu lưu ký”. Hạ Sùng Ngu không thể không lắc đầu.
Nếu một người bình thường phải đọc nhiều sách mới có thể viết ra những từ ngữ trau chuốt hoa lệ vậy được, thế đã là quý giá. Huống chi cậu còn trích cả điển cố, trích dẫn hợp lý, có thể thấy từ nhỏ cậu đã được giáo dục vô cùng tốt, trình độ Văn học cũng rất phi phàm.
Thầy nói quả không sai, cậu cách những học sinh khác cả trời cả đất, người thường muốn đuổi kịp và vượt qua trình độ của cậu khả năng đúng là không lớn, ít nhất cũng không phải chuyện một sớm một chiều, hơn nữa không phải chỉ cần nỗ lực mà làm được.
Lại lật qua một trang, cô chuẩn bị chuyên tâm đọc tiếp, khóe mắt như nhìn thấy bóng dáng của cậu.
Hạ Sùng Ngu vội nhìn lên, đúng là cậu, đang đi chậm rãi trên con đường nhỏ, không dùng dù, cứ thế tản bộ trong mưa
Cậu đang làm gì thế? Phản ứng đầu tiên của Hạ Sùng Ngu là vội vàng lấy ô chạy xuống, mà trên thực tế cô đã làm thế rồi.
Chỉ là chạy không đuổi kịp được cậu, Hạ Sùng Ngu đành phải hô lên: “Vệ Gia Nam —— chờ một chút!”
Có lẽ cậu không có nghe thấy, nhưng hình như có điều gì đó thất thần, chân hơi vướng một chút, thừa dịp đó, Hạ Sùng Ngu bắt kịp, che ô trên đầu người kia.
“Vì sao không mở ô? Mưa cũng không nhỏ, không phải là cậu đang tìm kiếm cảm giác nhàn hạ thoải mái gì đó chứ.” Cô nửa đùa nói, giả vờ đung đưa cái cán ô.
“Là cậu à,” Cậu ấy ngước mắt nhìn chiếc ô, nở nụ cười, “Ơ, sao cậu lại ở đây? Còn cả…” Cậu nhìn chằm chằm áo ngủ trên người cô.
“Vừa ở túc xá… thật ngại quá.” Hạ Sùng Ngu kéo kéo chiếc áo khoác trong lúc vội vàng mà đã mở tung ra.
“Hóa ra mình bất giác đi tới nơi này à, đúng là khéo thật.” Vệ Gia Nam nhìn về phía kí túc xá, cười nói.
“Khéo gì cơ?” Hạ Sùng Ngu không hiểu ý cậu nói, “Cậu đang nghĩ gì hả? Mình gọi mà cậu không nghe. Còn không mở dù nữa?”
Vệ Gia Nam vươn tay, hạt mưa nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay cậu, “Trời lại mưa à, mưa tạnh rồi trời cũng lạnh hơn.”
“Cậu có việc muốn đi ra ngoài sao, mình đưa ô cho cậu mượn này —— mưa còn chưa ngừng đâu.”
Vệ Gia Nam hơi khó xử: “Cậu thì sao mà lại đưa ô cho mình?”
“A, hình như còn thừa một chiếc, cậu chờ mình, mình đi lấy.”
“Mình chờ cậu.” Cậu ấy gật gật đầu.
Hạ Sùng Ngu không cần nghĩ ngợi mà nhét ô vào tay cậu, hai tay che lên đỉnh đầu rồi chạy vào màn mưa.
Không kịp kêu cô lại, Vệ Gia Nam đành phải ngẩng đầu nhìn chiếc ô trong tay, màu trắng, gần như trong suốt, dưới màn mưa xám xịt thì như một đóa hoa nhỏ u buồn.
Áo quần trên người cậu đã ướt hết cả, thế mà ở đây lại có một đóa hoa nhỏ màu trắng u buồn bảo vệ, lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy có một thứ yên ổn ngoài vòng ôm của mẹ mình.
“Cho cậu này.”
Nhìn Hạ Sùng Ngu đang cầm ô chạy tới, bóng dáng màu trắng mơ hồ dưới màn mưa dần trở nên rõ ràng, như một giấc mộng dần tỉnh lại, Vệ Gia Nam bất giác cảm thấy mắt mình ướt sũng.
“Không cần phải trả gấp cho mình đâu, gặp lại nhé.”
Cô vừa muốn đi, đã bị cậu ấy gọi lại: “Này.” Quay đầu nhìn, Vệ Gia Nam một tay cầm ô, một tay khác cũng là cây ô chưa mở, “Cậu thì sao, định đội mưa về à?”
“Mình…” Cô cúi đầu nghĩ, đúng thế, mình đâu có ô.
“Cùng đi với mình đi, xong việc mình với cậu cùng về… Được không?” Thấy cậu hỏi hỏi, Hạ Sùng Ngu gật đầu, “Không có vấn đề, nhưng mà… có làm lỡ việc của cậu không?”
“Không đâu, trong trường thôi.”
“Được, vậy thì đi.”
Hạ Sùng Ngu đang định cầm lấy cán ô kia thì cậu đã nhẹ nhàng tránh ra: “Để mình cầm, cậu khỏi phải nhón chân”.
“Hi hi, cậu chê mình thấp hả?” Cô ngẩng mắt lên khẽ hỏi, làn da mịn màng, đôi mắt trong trẻo không cách gì che dấu, cộng thêm nụ cười tươi càng tinh xảo.
“Chẳng lẽ không đúng?” Cậu đưa mắt dừng lại trên cái kẹp màu hồng nhạt giữa trán cô, hỏi lại: “Ai đứng cùng cậu mà không biết cậu thấp được chứ?” Hạ Sùng Ngu đẩy ô lại phía người kia: “Đừng cố che cho mình, cậu ướt kìa”.
“Mình vốn đã ướt rồi.” Vệ Gia Nam khăng khăng đẩy ô lại phía cô.
Hạ Sùng Ngu vội cúi đầu tìm một chiếc khăn tay trong túi áo rồi đưa sang, “Lau đi”.
Vệ Gia Nam nhận lấy chiếc khăn tay, không vội lau mà chăm chú nhìn hình vẽ trên chiếc khăn một lúc, một nhánh hoa lan, màu của nó đã nhạt đi chứ không còn là màu sắc lúc đầu.
Hạ Sùng Ngu nhìn theo ánh mắt của cậu thì lập tức hiểu ra: “Nó hơi cũ một chút, nhưng mình vẫn giặt sạch. Cái kia…”
Cô thấy Vệ Gia Nam đặt nó bên mũi ngửi rồi rũ mắt xuống, hình như sờ thử lớp vải trên mặt, hành động này khiến cô càng bối rối hơn, “Nếu như cậu không quen dùng thì… thì đừng dùng nữa”.
Cậu ngước mắt lên, “Đúng là nhớ loại khăn tay này thật, giờ cả thành phố không sản xuất kiểu đó nữa”.
“Bởi vì giờ nữ sinh thích in hình hoạt hình lên khăn hơn, ba bạn cùng phòng của mình cũng có rất nhiều”.
Vệ Gia Nam nhìn ra bầu trời ngoài chiếc ô, khẽ thở dài, “Cậu đúng là một nữ sinh không thể tưởng tượng được, như ở giữa hiện thực và hồi ức vậy”.
Cậu đưa lại chiếc khăn tay không hề đụng đến cho Hạ Sùng Ngu, lúc cô vừa nhận lấy thì nắm lấy tay cô, “Đi thôi.”
Nhà ga ở gần trường học của họ cách khoảng mười phút đồng hồ, ở đó chỉ có một chuyến xe duy nhất, số 72, đây cũng là cách để đi vào nội thành, khoảng mười lăm phút là tới trạm đầu tiên.
Hình như Vệ Gia Nam đang chờ ai đó.
Chuyến xe số 72 cập bến, chỉ có một hành khách đi xuống, là một nữ sinh, Hạ Sùng Ngu biết, người đó là Ôn Thiến.