Ngày Yêu Anh

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Năm thứ hai, năm tháng lưu kim.

Lời tựa:

Cô đi tới cầu môn bên cạnh, ở đó không có một ai, hình ảnh vừa nhìn thấy chẳng qua chỉ là ảo tưởng nhàm chán của riêng cô. Gió thổi đám cỏ không vượt quá mắt cá chân, trên cầu môn trống trơn, vết rỉ rét loang lổ.

Cô không biết nên nói như thế nào, có lẽ rất nhanh thôi học sinh và các thầy cô giáo sẽ quên chuyện này, có lẽ không bao lâu nữa, Vệ Gia Nam sẽ quên Mạc Lăng, Mạc Lăng cũng thế. Thế nhưng cầu môn này sẽ không quên được. Nó không giống như những cầu môn khác, quen nhìn thấy người ta đá banh rượt đuổi, tranh đoạt hay cướp giật. Nó chỉ im lặng nhìn, ngoại trừ nắng gắt gió mưa, chính là những người từng tựa trên mình nó, im im lặng lặng chứng kiến tuổi thanh xuân của những đứa bé trôi qua, rồi rong ruổi khắp mọi nơi, để mặc nó hoang vu một mình ở lại, những lời thề son sắt cùng nắm tay cũng mặc cho rỉ rét.

Ở độ tuổi tươi đẹp nhất, ngây ngô giữ lại, tình cảm mãnh liệt bùng nổ ra, chờ thời khắc tự do, một tâm hồn già nua nhìn thấu, cũng không nhen nổi chút lửa nóng thanh xuân.

Cô ngẩng đầu nhìn trời nặng nề những mây đen, mây mù che hết cả bầu trời và mặt đất, như thể đưa tay là chạm tới, giống như trần nhà cao cao, bốn phía đều là tường vây sắt thép.

Trường học này quả xứng với từ nhà giam, dù là ai bước vào, cũng phải dùng thanh xuân đánh đổi mới có thể chống lại tất cả đau đớn và tê dại…

Mùa hè năm đó hình như rất dài, cha đẻ của Hạ Sùng Ngu đón cô tới thành phố nơi ông sống ở một tháng. Thành phố kia nằm gần bờ biển, nhưng không phải nó nổi tiếng vì điều đó, mà nhiều người vẫn xem đó như là thành phố của những giấc mơ. Rất nhiều hí kịch trình diễn ở đây, nhiều nam chính từng kiên định nói: “Tôi muốn xông pha ở đó tìm bầu trời của riêng mình”.

Ở đó có những tòa cao ốc hoa lệ, óng ánh ánh đèn, đoàn người với nhiều màu da, những quán bar cao ngất… Dù thích cổ điển hay kiến trúc trang nhã cũng đều có thể tìm thấy ở nơi này.

Ba ở kí túc xá công ty, dùng chung sảnh nhà với người ta bên dưới, phòng đã hơi cũ kĩ, ba và vợ của ông cùng con gái đối xử với Hạ Sùng Ngu rất tốt, có lẽ do cô hiểu chuyện ngoan ngoãn, cũng lanh lợi đáng yêu. Ngày đầu tiên, để cho cô tắm xong dì Chương quay lại phòng ngủ nói với chồng: “Cô bé này thực sự rất đáng yêu, giống như búp bê vậy, em thấy rất thích.”

Ba cô đắc ý nói: “Đương nhiên, con anh mà.”

Phần lớn thời gian đều là dì Chương và con gái của dì đưa Hạ Sùng Ngu đi chơi, nhưng mà họ không phải nhà có tiền, rất nhiều nơi không vào được, chỉ có thể đi dạo loanh quanh ở ngoài rồi chụp hình cũng rất vui. Thế nhưng so với những phồn hoa rực rỡ bên dòng sông Hoàng Phố, cô vẫn muốn nhìn Đông Hải hơn.

Sau một tuần ba đưa Hạ Sùng Ngu đi ngắm biển, ông biết con gái mình có ba giấc mơ, thứ nhất là cưỡi ngựa trên thảo nguyên, bay trên trời, và bơi trên biển lớn. Ba vẫn luôn bận rộn, ngày nghỉ cũng không thoát khỏi bạn bè, hôm nay đi được đã là hiếm có. Nhưng thế mà nay trời lại đầy mây, lúc xe họ đi nhờ xuất phát trời mới chịu dừng mưa, không biết bao giờ lại rơi thêm lần nữa.

Mặc dù thế bọn họ tiếp tục xuất phát, lướt qua mấy vũng nước bùn, cả xe lấm bẩn. Bờ biển hôm nay không đẹp lắm, nhưng Hạ Sùng Ngu vẫn thấy vô cùng cảm động. Trong kí ức của cô, từ trước tới nay ba vẫn luôn hiền lành và nghiêm túc như thế, không bao giờ đùa giỡn. Ngày đó họ phải đổi nhiều lượt xe, cuối cùng khi tới được bờ biển, ông lại muốn đấm ngực hô to như các đại minh tinh kia, cả bầu trời đen kịt, nước biển đục ngầu như nhiễm bẩn, nhưng họ vẫn vui vẻ cực kì.

Họ đuổi bắt trên bờ biển vắng người, huýt sáo với hải âu, đuổi mấy con cua lớn bằng ngón tay cái trên bờ cát, có người tới gần bọn nó sẽ chui ngay vào trong tổ, hai người còn đùa nghịch đào tổ lên, bắt bọn nó ra cho vào túi nilong mang về. Cách đó không xa có một đồng cỏ lau cao bằng người, nhìn thì như cách họ rất gần, nhưng ba lại nói, thực ra chúng ở một nơi rất xa.

“Ở đâu ạ?”

“Đường chân trời con ạ…Có thể còn xa hơn đường chân trời nữa, con có thể cưỡi ngựa trên thảo nguyên, lao đến chân trời, nhưng vĩnh viễn cũng không thể đến được nơi đầy cỏ lau đó. Chuyện trên đời này luôn kì lạ như vậy, nhìn thì nghĩ là thật, nhưng đó lại không phải là chuyện chân thật nhất”.

Lời này của cha đã khắc sâu trong lòng cô, lần đi chơi đó cũng là lần cô nhìn thấy biển rộng đẹp nhất trong cuộc đời mình. Nhiều năm về sau khi lớn lên, cô lại nhớ, đồng cỏ lau, trời đầy mây, cua và biển đục, cổ kính mà thê lương, như người đã chứng kiến thế gian này lâu nhất. Nhưng bạn của cô lại không hề cảm thấy như thế, có người nói cảnh đẹp nhất là trong một bộ phim điện ảnh, đó là Maldives, rất giống thiên đường. Nước màu xanh lam, trời trôi nhẹ trên đỉnh đầu, như thời gian dừng lại dưới chân sàn nhà trong suốt… Cảnh tượng như trong cổ tích đó khiến người ta quên cả hô hấp, nhưng đó không phải là biển rộng của cô.

Cậu biết không, có một nơi, có lẽ, tất cả những gì không có khả năng, những ý nghĩ bị người ta cười nhạo được bảo vệ ở đó, đương nhiên, đó chính là trong tưởng niệm của một người.

Trên đời này vì sao phải hi vọng? Chẳng lẽ không phải bởi vì Pandora đã mở quỷ ác từ trong hộp ra sao? Nếu không phải như thế, thì tại sao nhiều hi vọng viển vộng lại được tạo thành như vậy…

Từ chỗ ba trờ về thành phố nơi cô ở, Hạ Sùng Ngu tiếp tục một cuộc sống mới. Trường mới – trung học Miễn Hoa danh tiếng hơn một trăm năm xây dựng, cho nên cũng khá cổ xưa. Lịch sử của trường trung học này đủ bằng cái thành thị nơi ba sống, cô đoán là thế. Học sinh rồi giáo viên cứ nghĩ đó là vinh quang, nhưng cô lại không thấy tự hào, vì phòng học quá cũ.

Học sinh mới bọn họ thường lén lút thêm chữ phá vào trong tên của tòa nhà Lưu kim, thành Lưu kim phá lâu, lần đầu tiên cô nhìn thấy nó thì chỉ hi vọng nó nhanh biến mất một chút, dù biến thành một đống sắt vụn thì cũng tốt hơn như bây giờ nhiều.

“Lưu kim phá lâu” là nơi các thầy cô chuyên sử dụng, có hai tầng, nhưng tập trung toàn bộ các vật dụng quý giá nhất trong trường. Mặc dù bên ngoài vừa nứt vừa u ám nhưng bên trong lại được trang bị đồ khoa học kĩ thuật vô cùng hiện đại, điều hòa hai năm lại thay, tủ lạnh và ti vi đầy đủ. Trên cửa mỗi phòng làm việc có tấm biển ghi tên giáo viên. Đèn ngoài hành lang luôn làm việc hết công suất, khiến cho người ta hoa đầu chói mắt. Tòa nhà này khi xây dựng lấy hướng sáng sai, cho nên dù trời có sáng sủa, nhưng ánh nắng chỉ chiếu được đến cửa lầu. Mỗi khi học sinh tới đều phải đi rất nhẹ, vì chỉ cần có chút động tĩnh thì tiếng vọng cũng vô cùng lớn.

Cầu thang bằng gỗ, bước lên lại vang từng tiếng cóc cóc, lên lầu, vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy một phòng được treo biển lớn: “Cố vấn tâm lý thời kì trưởng thành”.

Cô vĩnh viễn quên không được ở đây cô đã thấy Tô Y của mình. Dù sau vô số lần muốn quên, hình ảnh đó lại kéo cô trở về bên cậu.

Mà Tô Y của cô, lại là một người cô độc, không bạn bè…

Ngày đầu tiên cậu tới Miễn Hoa báo danh, nhìn thấy tên mình được viết trên mặt bàn thì ngồi xuống, sau đó lấy cặp nhét vào ngăn bàn. Áo sơ mi trắng, quần đen, tất nhiên sẽ có một người chú ý. Cô đã vui sướng như điên, dường như muốn hét lên thành tiếng, nhưng rồi cô cũng không làm vậy. Khi cậu ấy ngồi xuống phía sau cô, cô vội vàng nhớ lại cổ áo đó, cần cổ, bả vai thì cô Liên đã bước vào lớp điểm danh.

Ngày khai giảng đầu tiên, các học sinh trong lớp đã tự giới thiệu, giờ đến lượt cậu, vừa mới nói một câu: “Mình là Vệ Gia Nam…” Sau đó giáo viên đã nói luôn một lượt: “Đây là người trúng tuyển với thành tích kém nhất lớp ta, Vệ Gia Nam. Bởi vì mẹ bạn ấy quen hiệu trường nên cô mới phải cho người này vào lớp. Cô thấy rất có lỗi với các em. Các em đều là học sinh ưu tú, vào trường bằng thực lực của mình, giờ cô lại để cho các em phải học với một học sinh không qua cạnh tranh công bằng như vậy vào lớp, xin lỗi các em lần nữa”.

Cô giáo nói xong thì khom người.

Phía dưới hoàn toàn yên tĩnh, thực sự, vô cùng yên tĩnh. Sau đó, bắt đầu ồn ào náo động. Một đám học sinh lớn bằng cậu bực bội trừng mắt, người nhíu chặt mày, nhưng không phải hướng về phía cô giáo, những lời này của cô còn khiến chúng học sinh thêm phần tôn kính nữa kìa, người trong lớp cảm nhận được, cô giáo can đảm phản đối vì các em, giờ lại có thể khiêm tốn khom lưng xin lỗi thì còn thứ gì có thể thay đổi địa vị của cô được nữa.

Cô giáo tiếp tục nói: “Thế nhưng không nên quên rằng, mặc dù mẹ của bạn này lợi dụng quyền lực đưa bạn vào lớp, nhưng không thể lợi dụng quyền lực để ngăn cản các em giỏi hơn bạn ấy. Có lẽ bạn ấy sinh ra trong một gia đình may mắn hơn các em, nhưng không thể đứng trên các em được. Các em phải dùng hành động thực tế để chứng minh, các em ưu tú hơn rất nhiều”.

… Nếu như Tô Y viết nhật ký, thì trong nhật kí của cậu sẽ không có tên của cô, bởi vì với cậu, cô chỉ là một chỗ trống, cứ thế tồn tại cùng trời đất, nhưng từ trước cho tới nay, tầm mắt của cô chưa bao giờ rời khỏi tấm lưng của cậu…

Hạ Sùng Ngu giật mình, rõ ràng cậu ấy rất ưu tú, ưu tú đến mức phương trình chưa dạy cũng vận dụng được, sao có thể là người có thành tích kém nhất? Không lẽ lúc thi cậu không phát huy được sao, nhưng những lời của cô giáo là sao? Muốn giận chó đánh mèo lên cậu, nhưng cậu ấy chỉ mới mười ba tuổi mà.

Lúc Tô Y của cô đi xuống bục giảng, ánh mắt chạm vào mắt cô nhưng mặt không hề thay đổi, chẳng lẽ cậu cho rằng cô cũng có ý nghĩ như những học sinh kia? Hạ Sùng Ngu gấp đến mức muốn giải thích liền, nhưng lại nói không nên lời. Cô chỉ đành yên lặng nhìn cậu đi lướt qua, về hàng ghế cuối cùng. Cổ áo và vai, cần cổ và vành tai, từ nay sẽ biến mất khỏi tầm mắt của cô như thế.

Sau khi kết thúc báo danh, mỗi học sinh mới phải tới phòng tài vụ nộp phí. Phòng tài vụ ở ngay lầu một tòa nhà Lưu kim phá lâu, bởi vì biết trễ, hơn nữa không mang theo tiền, cho nên ngày hôm sau cô đi nạp cũng là cuối tuần. Trường học yên ắng, không người qua lại.

Cô đi tới cửa tòa nhà, hôm nay hành lang có vẻ đặc biệt yên tĩnh, đèn mờ mịt, bên trong, hơi lạnh phả vào mặt, làm cô không khỏi rùng mình.

Cô cứ tưởng như từng bước chân đang đi xuống địa ngục, từng bước thật nhẹ nhàng.

Dọc theo con đường quen thuộc đi về phía trước. Loáng thoáng cô nghe thấy đầu kia hành lang vang lên tiếng”rầm rầm rầm…”, giống như có người đang nhảy. Bởi vì trong hành lang quá tối, cho nên ở đầu sáng kia lại càng có phần chói mắt. Cô thấy người đó, là Vệ Gia Nam, cho tay vào trong túi quần, cặp sách vác trên vai, co chân nhảy từng ô vuông nhỏ ở cuối hành lang dưới ánh mặt trời. Cậu cầm viên đá, ném đi, rồi lại nhảy, lại nhặt.

Dáng vẻ cậu ngồi xổm xuống nhặt đá, cực kỳ giống với lần cô và ba ở bờ biển bắt cua.

Cậu nhặt viên đá lên, thổi thổi, lấy tay lau lau, ném lên rồi đưa tay bắt được, viên đá va chạm với viên đá khác trong lòng bàn tay, vang lên từng tiếng tách tách.

Sau đó cậu đứng lên, tiếp tục nhảy…

Tình cảnh lúc ấy chính là như thế, cô đứng trong hành lang u ám, nhìn một mình cậu tự chơi đùa, cô biết, cảm giác một mình tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, tự mình cười vui là như thế nào?

Cô cũng không cách nào hình dung được, càng không thể tự hỏi, cho nên đi về hướng đó.

Người thiếu niên áo sơmi trắng, quần đen, không hề phát hiện có một cô bé mặc quần trắng trong góc tối, đang yên lặng tựa vào tường, nhìn cậu chơi trò chơi đơn giản.

Một khắc đó cô rất muốn tiến lên, hoặc là cầu mong viên đá trong tay cậu lăn đến chân mình… Như cảnh hoàng hôn hai năm trước, quả bóng chạy tới đôi giày da của cô, nếu như khi đó nói chuyện với cậu, nếu như khi đó không đưa bóng cho cậu… Hạ Sùng Ngu ngơ ngẩn nghĩ, có lẽ mình cứ nhìn cậu ấy như vậy, cậu ấy cũng sẽ chú ý tới mình thôi…

Ngay lúc cô chuẩn bị bước tới, cửa phòng bên cạnh mở ra, hai người bước đến, trong đó có một người phụ nữ trung niên bắt tay trường phòng tài vụ nói: “Vậy con tôi nhờ mọi người nhé.”

“Vâng vâng, chị không cần lo lắng.”

Người phụ nữ trung niên thoạt nhìn không quá trẻ tuổi, nhưng lại cực kì có khí chất, giống như phần tử trí thức từ nước ngoài về. Bà đưa tay lên gọi: “Gia Nam, qua đây.” Dưới ánh mặt trời, Vệ Gia Nam cúi người xuống, nhặt mấy cục đá, rồi chậm chạp đi tới. Phu nhân sửa lại cổ áo cho cậu, ấn vai cậu nói: “Chăm chỉ đọc sách, chăm sóc bà nội, biết không?”

Mấy viên đá trong túi của cậu lách tách vang, cậu không thay đổi sắc mặt gật gật đầu. Phu nhân lại đè vai con, hai người họ cùng nhau về hướng kia của cầu thang.

Cậu lại thoáng qua cô lần nữa, nhưng không hề thấy cô.

Bọn họ đã thoáng qua như vậy bao nhiêu lần rồi? Hạ Sùng Ngu cẩn thận nghĩ nghĩ, cô nhớ là bảy lần, nhưng đó là lúc ở Giai Uyển, bây giờ họ đã cùng lớp, số lần chắc sẽ nhiều hơn. Nếu như thế, có lẽ rồi sẽ có một ngày cô không còn nhớ được lần thứ bao nhiêu.

Nhớ? Cô cầm quyển vở lên, tìm một tờ trống, thế nhưng cô lại cảm thấy như vậy không đủ, ít nhất là qua quýt quá. Thế là cô viết lại, tháng chín ngày mồng ba. Nhưng mà như vậy cô cũng không hài lòng, cảm giác như thiếu cái gì đó, nhớ lại lúc ở hành lang âm u mà học sinh đi qua phải cẩn thận từng bước, cậu lại không kiêng nể gì nhảy cóc, ném đá, và cả tiếng cười vang lên thu hút cô như vậy. Nếu như cứ mặc cho thời gian cứ thế trôi qua thì thật là đáng tiếc.

Cô cau mày, ngồi ngay ngắn, thử viết mấy chữ ——

Chín tháng mồng ba, hành lang toà nhà lưu kim cực kì tối, tôi thấy Tô Y. Cậu ấy chơi trò nhặt đá, bên ngoài nắng gắt chói chang, cho nên tôi có thể nhìn rõ cậu, cậu lại không nhìn thấy tôi.. Cậu cười vô cùng xán lạn, ngay cả tôi cũng nhịn không được muốn cười cùng. Nói tiếp về chuyện hôm qua, cô Thiên giới thiệu hơi quá phận, tôi nhìn cậu lạnh lùng đi xuống, cứ nghĩ cậu sẽ không còn cười.

Thế nhưng cậu vẫn đang cười như trước, thật tốt…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cổ Đồng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.