Trở lại chỗ ngồi, chống má, Tô Y đưa cho cô một vấn đề khó khăn rồi. Tính cô vốn chậm chạp không nói, giờ chỉ có hai ngày, hai tuần chưa chắc đã nghẹn ra được một kịch bản đâu.
Nghe nói muốn viết kịch, ba người bạn cùng phòng cũng vui vẻ ủng hộ, “Viết kịch bản à, tham khảo mấy tình tiết trong truyện tranh ấy”.
“Là bi kịch hay hài kịch?
“Hạ Sùng Ngu, là một cơ hội tốt đấy, cậu phải thể hiện mình.” Thư Văn vỗ vỗ cô.
Sau khi ba người giải tán, cô ngồi ở trước bàn, trầm tư suy nghĩ.
Hình ảnh tốt đẹp của Tô Y lại hiện ra trong đầu, vì sao cô không thể nhảy ra khỏi khoanh tròn của hai người đó, bước vào thế giới rộng lớn hơn ngao du thiên địa?
! #! $@%@%
Trăng lên cao, cà phê uống đến chén thứ ba.
“A Ngu, không viết được thì ngủ đi, tốn sức cũng không được gì đâu.” Nửa đêm Đỗ Tình tới nhà vệ sinh, mắt lờ lờ ngáp một cái, rồi đứng bên đèn khẽ giọng nói với Hạ Sùng Ngu.
Viết xong câu nói cuối cùng, Hạ Sùng Ngu duỗi người hô to: “Mình viết xong rồi”.
Một câu này của cô vô cùng lớn tiếng khiến cho hai người kia đang nằm trên giường cũng phải bật dậy.
“Cái gì cái gì, viết xong gì?”
“Cho mình xem với.”
Đèn lớn không được mở, Cổ Song Vũ phải dùng đèn pin, Thư Văn và Đỗ Tình cùng chui đầu tới.
Kịch bản gồm hai màn, màn đầu là bên bồn hoa trường học, một học sinh nhảy lò cò, độc thoại ba phút, cô ấy vừa từ trường M chuyển tới, thấy người ta kết bạn với nhau, tốp năm tốp ba vô cùng náo nhiệt, mình cô đơn chiếc bóng, tự nhiên lại thấy rầu.
Cảnh hai là sau đó, đủ các hoạt động và thi đua làm người ta hoa mắt, có một học sinh tự tổ chức tiệc, nhưng cô lại không biết đi cùng ai, cũng lo trường học sẽ cấm đoán, vũ hội thực ra chỉ là trên danh nghĩa mà thôi. Lúc này lại có người mời cô, hỏi cô đã có bạn đi cùng chưa.
Lúc kết thúc kịch bản cũng là khi vũ hội hoàn thành, vô cùng tự nhiên.
“Hay quá, A Ngu, đồ xấu xa này, không uổng công bọn mình chờ mà!”
Cả nhóm hoan hô xong, bỗng nhiên Thư Văn nghi ngờ hỏi: “Đúng rồi, nữ chính và nam chính sẽ chọn ai?”
Ngày đó có đoàn nghiệm thu đoàn đến, cho nên cô viết kịch bản cũng thấy lo sợ hồi hộp, đọc lại lời thoại một lần nữa, đặc biệt là phần nhân vật nữ. Hạ Sùng Ngu ngồi trong phòng học, sau khi giao kịch bản rồi thì cô cũng không biết thêm gì nữa, chuyện khác đều do hội học sinh sắp xếp.
Hiệu quả diễn xuất thực vượt ra khỏi tưởng tượng của cô, thật ra cô không chú ý tới phả ứng của những người khác đang xem, cô chỉ quan tâm tới nam sinh đó, khi cậu đứng trước mặt cô gái mở lời mời, cô nghe thấy trong lòng mình cũng vang lên tiếng cười trong trẻo. Lúc trước người lạnh lùng từ chối Mặc Lăng đã hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của cậu rồi.
Các chuyên gia trong đoàn nghiệm thu đoàn đều vỗ tay nhiệt tình, còn nói cô gái kia diễn thật xuất sắc. Vũ hội tiếp sau, học sinh và giáo viên cùng nhảy múa, sau màn biểu diễn đầu, mọi người đều có vẻ rất hài lòng. Cả phòng nói chuyện vui vẻ, trên sân khấu tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên. Lúc này Hạ Sùng Ngu thấy Vệ Gia Nam buông tay nữ sinh kia ra, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, bước về phía cô.
“Biết khiêu vũ không?”
“…” Cô vừa mới lắc đầu cậu đã nói tiếp, “Đến đây đi, bài này rất thích hợp để khiêu vũ, chỉ lắc lắc vài cái rồi xoay người thôi”.
Cô cởi áo áo khoác ngoài ra đặt xuống chỗ ngồi, đi theo cậu lên sân khấu.
Cậu đưa tay bên người vỗ một cái, cô cũng đưa tay về hướng ngược lại vỗ vỗ.
Cậu đưa chân về trước cô sẽ lui một bước.
“Cậu biết nhảy mà.” Vệ Gia Nam cười nói.
“Xem trên ti vi thôi.”
“Cũng coi như tự học.”
Bài hát ngừng lại, nhạc chỉ có 5 phút nhưng lại kéo dài một ước mơ.
Trong các câu chuyện cổ tích vẫn hay nói, từ đó về sau, họ sống bên nhau hạnh phúc, hạnh phúc bao lâu thì không nói tới. Công chúa Bạch Tuyết trong vũ hội cũng chỉ nhảy được ba năm. Ba năm sau thì sẽ ra sao? Không ai hay biết.
Gia Nam, từ tối nay trở đi, mình sẽ là công chúa Bạch Tuyết của cậu, ba năm cao trung, cậu và mình đều có tương lai riêng, ai còn có thể nhớ đến giai điệu này…
Hạ Sùng Ngu cầm áo khoác lên, đi ra khỏi hội trường. Ven đường có người vui vẻ nói chuyện về phản ứng của đoàn khách quý, còn nói chắc chắn sẽ thành công. Cô đi xuyên qua đám người, bước tới sân bóng, trong lòng lại nghĩ, đối mặt nhảy cùng nhau một khúc, nhưng tay lại không hề nắm. Nếu như không xảy ra ở thành phố này, ở trường học này, các nhân vật trong chuyện tình yêu hôm nay, có ai sẽ tin đây?
Thế nhưng, yêu cậu cứ yêu, khổ thì cứ khổ, trên thế giới này luôn có một cô gái như thế, được chiều thì kiêu, cũng có khi sẽ yên lặng ngóng nhìn. Mặc dù cô không quan tâm tình yêu trong mắt người khác, nhưng cô biết rõ mình muốn gì, cho nên cho tới nay chưa từng mê man khổ sở.
Đoàn khách quý rời đi, các giáo viên trong trường lúc đi qua gặp Hạ Sùng Ngu thì kéo cô vào phòng làm việc, lấy một hộp kẹo cho cô ăn.”Hiệu trưởng đã quyết định lưu kịch bản mà em viết lại, hằng năm kỷ niệm ngày thành lập trường sẽ diễn cho học sinh xem”.
“Ha ha, hiệu trưởng cười đến sái cả miệng rồi.” Giáo viên lịch sử duỗi người nói.
“Làm tốt lắm, tôi nói với em, sau này chuyên viết kịch bản đi, trước đó không lâu trên báo chí với ti vi có nói, hiện tại ở đài truyền hình thiếu người viết kịch bản lắm đấy!”
Trong túi Hạ Sùng Ngu đều là sô-cô-la, cô về lại bàn chia cho mọi người cùng ăn.
“Mình sợ béo lắm, không ăn đâu.”
Thư Văn không khách khí từ chối, sau đó chỉ về phía trước nói: “Nhưng mà cậu có thể đưa cho hắn ăn, dù sao cũng có lý do”.
Thế là Hạ Sùng Ngu mang hộp kẹo đi theo phương hướng đó, nhìn sau lưng cậu, bên trong áo khoác là cổ áo phưởng phiu, đuôi tóc màu nhạt, cần cổ rõ ràng, còn tóc trên đỉnh đầu nữa, bởi vì cậu đang vùi đầu viết gì đó nên xương bả vải nổi lên… Cô nhẹ nhàng mở hộp đặt trước mặt cậu: ‘Thầy phụ đạo mời chúng ta ăn này…”
Vệ Gia Nam cũng không quay đầu lại, nhìn cô một cái, “Cậu thích đồ ngọt mà, giữ ăn đi”.
“Cậu lấy hai cái đi.”
“Được, mình muốn… hạt có nhân hạnh nhân.”
Hạ Sùng Ngu chọn trong hộp sô-cô-la rồi đặt lên cuốn sách đang mở. Quyển sách này khá quen, cô thoáng liếc mắt, là Bảo thạch mặt trăng của Wilkie Collins.
Thấy cô nhìn sách, Vệ Gia Nam cười nói: “Cái này của cậu phải không?”
Cậu lật đến trang tên sách, nơi đó có dòng bút máy viết : Sùng Ngu năm XX tháng X ngày XX.
“Cũng không biết sao, nó lại tới được tay mình.” Cậu nói, “Nhưng mà mình vừa nhìn đã thích, đọc xong trả cậu được không?”
“Mình không vội, cậu cứ từ từ xem đi.”
Cô trở lại chỗ ngồi, nghĩ tới một ngày buổi chiều, cậu ngủ bên hồ nước ở Miễn Hoa, trên mặt cậu là quyển sách này của cô, ngay cả cô cũng thấy buồn cười. Không muốn nói với cậu, rằng ngay cả mình cũng không biết vì sao.
Lại một tuần kết thúc, học sinh lên chuyến xe duy nhất về nhà cuối tuần.
Lúc ra khỏi kí túc xá là ba giừo, Hạ Sùng Ngu bất ngờ phát hiện Vệ Gia Nam đã ở nhà ga, ngồi đọc sách, trừ cặp sách ra cậu còn một đống túi bọc lớn, hình như là sách báo, cậu đã làm biên tập sách báo hơn nửa năm rồi, thành tích không hề tệ.
Ở nhà ga trừ họ ra còn thưa thớt vài người, xung quanh vô cùng yên tĩnh, cô cũng không đến quấy rầy cậu, thỉnh thoảng lại liếc mắt sang.
Chuyến xe buýt tuyến 72 từ từ chạy tới, vừa vào trạm, cửa xe mở ra, học sinh các lớp trật tự xếp hàng lên xe.
Đến lượt cậu, cậu kẹp tờ báo dưới cánh tay, xách túi lên.
Khi đó, xe buýt dùng vẫn dùng vé tháng chứ không dùng thẻ tín dụng. Thấy cậu tìm tìm, Hạ Sùng Ngu đứng phía sau bật hỏi: “Cậu tìm gì thế?”
“Vé tháng của mình”. Cậu cau mày nói, “Hình như để chỗ thẻ cơm rồi”.
“Mình trả cho.” Hạ Sùng Ngu lấy ra một mớ tiền xu ra, cầm hai đồng nhét vào thùng đầu xe, phát ra từng tiếng ting ting lanh lảnh.
Vệ Gia Nam quay đầu cười nói: “Sao lại nhiều tiền xu thế, trong túi đều là tiền xu hả?”
“Vì phải ngồi xe nên mới chuẩn bị, nhiều người cũng không tiền lẻ, có thể đổi với mình”.
Hạ Sùng Ngu cho tay vào túi, tiếng leng keng lại vang lên.
Sau khi họ ngồi xuống, Vệ Gia Nam nói: “Có nặng không?”
“Không đâu.” Hạ Sùng Ngu lấy ra một túi nilon, “Bình thường mình có một gói to tiền lẻ ở phòng, cứ cất từ từ lại nhiều hơn”.
“Mình có làm một hũ đựng tiền lúc thi đấu nghệ thuật, bên ngoài bình thường thôi nhưng dùng rất ổn, cậu có muốn không?”
“Thi đấu nghệ thuật? Được.”
“Thế thứ hai mình mang cho”.
…
Quả nhiên thứ hai cậu mang hũ đựng tiền tới, hình dạng cũng như những lon đựng tiền thông thường. Miệng rất nhỏ, chỉ có thể nhét hai đồng xu vào, phần bụng lại lớn, để cả trăm xu cũng được.
Vỏ ngoài màu hồng và đen, nhìn khá tối. Hạ Sùng Ngu phát hiện bình này không thể lấy tiền ra, Vệ Gia Nam sơ ý chỉ làm lỗ nhét vào mà dưới đáy không có chỗ lấy ra.
Bốn năm qua, nhật kí của cô cũng sắp kín. Từ lúc suýt bị giáo viên phát hiện lúc ở sơ trung, cô vẫn cất rất cẩn thận, dù viết cũng không nhắc trực tiếp, chỉ dùng kí hiệu mà mình hiểu, viết trên trang giấy phai màu.
Thế nhưng dù cho như vậy cũng không thấy yên tâm.
Cô nhìn hũ đựng tiền kia, cô ném thử hai đồng tiền xu vào, kết quả cũng không lấy ra được. Bỗng nhiên cô nảy ra một ý, dưới ánh đèn vàng nhạt, khóe miệng cong thành một nụ cười nhàn nhạt.
Cô lấy quyển nhật kí trước kia, cắt thành từng mẩu giấy nhỏ nhét vào hũ tiền. Từ nay về sau, cô sẽ viết cảm nhận vào mảnh giấy rồi cho vào đây, trước khi nhét lại nhìn đi nhìn lại nhiều lần, bởi vì nhét vào sẽ không thể nào lấy ra — trừ khi bình vỡ. Mẩu giấy thả vào không vang lên tiếng động nào. Nó chỉ là một hũ đựng tiền, sẽ không ai phát hiện được bí mật bên trong.
Cứ như vậy rất nhiều năm, vẫn, vẫn, vẫn không ai phát hiện.
Bí mật yêu thương này.
Nhưng mà lúc bí mật đó bị vén lên, tình yêu của cô cũng sẽ như lửa cháy trên cánh đồng hoang vu, hừng hực lan tràn.
===========