Sau buổi học thứ ba Mạc Lăng bị đuổi học, Hạ Sùng Ngu tới trường học nộp hồ sơ của mình. Thư viện phía trước đang sửa chữa, phải đi vòng qua sân bóng, đường mòn nở đầy hoa tím không biết rõ tên, cây dây leo quấn quanh nhánh cây rồi cong xuống đất đầy thần bí. Cô đi lên bậc thềm, theo thói quen liếc nhìn về sân bóng.
Vệ Gia Nam đang ngồi tựa vào cầu môn rỉ sắt bên cạnh, vung lên ném máy bay giấy vừa xếp lên trời. Sắc trời hôm nay không tốt, âm u, giống như bờ biển Hạ Sùng Ngu từng tới ngày đó.
Cô đi tới bên cạnh cầu môn, ở đó không có một ai, hình ảnh vừa nhìn thấy chẳng qua chỉ là ảo tưởng nhàm chán của riêng cô. Gió thổi đám cỏ không vượt quá mắt cá chân, trên cầu môn trống trơn, vết rỉ rét loang lổ.
Cô không biết nên nói như thế nào, có lẽ rất nhanh thôi học sinh và các thầy cô giáo sẽ quên chuyện này, có lẽ không bao lâu nữa, Vệ Gia Nam sẽ quên Mạc Lăng, Mạc Lăng cũng thế. Thế nhưng cầu môn này sẽ không quên được. Nó không giống như những cầu môn khác, quen nhìn thấy người ta đá banh rượt đuổi, tranh đoạt hay cướp giật. Nó chỉ im lặng nhìn, ngoại trừ nắng gắt gió mưa, chính là những người từng tựa trên mình nó, im im lặng lặng chứng kiến tuổi thanh xuân của những đứa bé trôi qua, rồi rong ruổi khắp mọi nơi, để mặc nó hoang vu một mình ở lại, những lời thề son sắt cùng nắm tay cũng mặc cho rỉ rét.
Ở độ tuổi tươi đẹp nhất, ngây ngô giữ lại, tình cảm mãnh liệt bùng nổ ra, chờ thời khắc tự do, một tâm hồn già nua nhìn thấu, cũng không nhen nổi chút lửa nóng thanh xuân.
Cô ngẩng đầu nhìn trời nặng nề những mây đen, mây mù che hết cả bầu trời và mặt đất, như thể đưa tay là chạm tới, giống như trần nhà cao cao, bốn phía đều là tường vây sắt thép.
Trường học này quả xứng với từ nhà giam, dù là ai bước vào, cũng phải dùng thanh xuân đánh đổi mới có thể chống lại tất cả đau đớn và tê dại…
Hạ Sùng Ngu nằm ở trong bụi cỏ, nước mắt chảy xuống, còn chưa rơi xuống đất đã chảy vào mép tóc, cô cảm nhận nước mắt của mình, lành lạnh, nhìn lên trời cao, cô lại nghĩ, chẳng lẽ sinh mệnh là những ảo giác như vậy sao? Trong xi măng thành thị chẳng lẽ cây sẽ không thể mọc lên sao? Con người thì không được quyền nhu nhược à? Tủ đồ của Vệ Gia Nam dù không còn bị nhét rác vào nữa nhưng vẫn trống trải như cũ. Từ sau khi Hạ Sùng Ngu quyết tâm xong, cứ một tuần một lần cô lại mượn dụng cụ, sáng sớm mặc đồ thể thao leo tường vào trường học, lén cầm chìa khóa của bác gác cổng mở cửa phòng, thay một cái đinh mới cho tủ đồ của cậu. Tuần thứ hai, cô lấy thùng sơn màu xanh của ba, sơn tủ đồ của cậu một lượt, màu xanh da trời nhạt, nổi bật giữa những tủ đồ màu xám.
Sau khi sơn rồi, cô viết ba chữ Vệ Gia Nam ngay ngắn rồi dán lên.
Tuần thứ ba, cô giấu mấy tấm ván gỗ, trước tiên dựng hai mặt hai bên ngăn tủ, rồi đặt một tấm ván lên, ngăn tủ đựợc chia thành hai tầng. Mặt trên để cho cậu đựng sách, phía dưới có thể để áo quần, như vậy tiện hơn nhiều. Mỗi ngày thứ Hai, cô sẽ chú ý tới phản ứng của cậu, có phải không thích bố trí như thế không. Cậu phát hiện tủ đồ của mình khác lạ, mọi người thì xôn xao bàn tán, nhưng chút phong ba như vậy như không ảnh hưởng đến người. Cậu rất tự nhiên bắt đầu sử dụng tủ đựng đồ, giống như vẫn hay dùng tự nhiên như thế.
Nhưng mà không được một tháng, Hạ Sùng Ngu phát hiện cậu có một thói quen xấu, một khi thay áo quần, chìa khóa lại đánh rơi. Nhìn thấy cậu đứng ở tủ đựng tìm trên người nửa ngày cũng không thu hoạch được gì, làm cho cô cảm thấy cậu ấy cứ như đứa trẻ, thế là cô cũng phối hợp đặt chìa khóa vào trong ngăn kéo, rồi cho hộp cơm xuống dưới. Một khi phát hiện chỗ đó không có chìa khóa, cô sẽ bỏ vào, tránh làm cậu lỡ học.
Lướt qua nhật ký, cô nhận ra học kì qua mình đã đánh thêm bảy chìa khóa.
Tô Y của cô đúng là người dễ quên.
Thế là cậu cũng không tìm hiểu ai là người sơn ngăn tủ, cô vẫn tiếp tục cách thức này, làm cho cậu ấy nhiều hơn, không chỉ là chừng đó.
Cô phát hiện cậu ấy thích ăn món mặn, không thích rau dưa. Thức ăn mà trường học cung cấp đa số là một mặn hai rau, hoặc là hai mặn ba rau. Hơn nữa trứng gà sẽ là món mặn thường xuyên được sử dụng, còn rau thì thường là đậu hũ và dưa chuột, lâu lâu cũng không đổi món mới. Mười bốn tuổi, vóc người của cậu đã rất cao, là thời gian cơ thể phát triển, cô suy nghĩ mấy buổi tối, cuối cùng học được từ mẹ món thịt đông lạnh, vị rất ngon, lại không sợ hư. Chỉ cần chưng lên là có thể ăn liền như thịt bình thường, không chưng cũng có thể ăn như món mặn. Phát hiện ra điều này cô đã vui vẻ rất lâu, thế là không chờ được, đem thành phẩm ngon nhất đầu tiên đặt vào ngăn tủ cậu.
Trong các loại rau cậu ấy chỉ thích một loại ớt xanh, ngọt cay. Dùng hành tỏi, nước tương, đường làm gia vị để ủ, cho đến khi chuyển thành màu xanh sậm, hơi cay, vỏ ớt nhăn nhăn, cô đã từng nhìn thấy cậu ăn, ăn một lúc rất nhiều. Ở quê của cô ớt xanh được cắt lát phối hợp, ăn thẳng như thế cô chưa từng thấy, quay về nhà hỏi mẹ, mẹ nói người ở đây hay ăn như thế, nhưng mẹ không thấy kiểu đó có gì ngon, bà vẫn thích dùng làm gia vị mà thôi.
Hạ Sùng Ngu năn nỉ mẹ làm thử ớt xanh chua ngọt một lần, cô sợ cay, cho nên chuẩn bị một bát nước lớn cầm sẵn trong tay, ôm lên đoạn đầu đài, quyết tâm lấy đũa gắp một miếng, nhắm mắt lại rồi cắn một miếng ớt xanh nhỏ. Mẹ không hiểu, cười nói: “Đã sợ cay mà cứ đòi ăn, đúng là…”
Thế nhưng không hề cay chút nào, còn hơi ngọt, có chút chát, nhưng có thể chịu được. Ngay cả mấy hạt nhỏ cũng bị nấu mềm, có thể nhẹ nhàng cắn nát, nước ngọt chảy vào giữa răng và lưỡi. Thoáng cái cô đã thích món ăn này rồi, oàm một ngụm nuốt sách, còn gắp tiếp nhét vào miệng nhai nhai, thế nhưng lần này lại khác, cay cực kì. Cô chuẩn bị một bát nước lớn cũng không uống đủ, nước mắt lưng tròng hỏi mẹ: “Ớt này và ớt đó cùng một loại sao?”
Mẹ nói: “Đương nhiên.”
Cô nói mẹ lừa mình, “Vậy tại sao món thì cay, món thì không?”
Mẹ cười, “Bởi vì quả già, quả non, con bé này.”
“Non sẽ không cay sao?”
“Đúng vậy, những quả này mềm, vỏ nhăn chính là ớt xanh còn non, vỏ bóng loáng, cưng cứng, màu sáng, là ớt xanh già, sẽ rất cay.”
Hóa ra là như thế, ớt trong bát cậu ấy vỏ nhăn, chắc đa số là non, non sẽ không cay, còn ngọt, nhiều nước, vị cũng ngon hẳn. Khó trách vì sao cậu ấy thích. Hạ Sùng Ngu quấn quýt lấy mẹ có cách nào chỉ chọn ra ớt non được không.
“Không có cách nào đâu, mẹ cũng không chọn được.” Mẹ nói xong, quay đầu lại tiếp tục bận rộn.
Chủ nhật Hạ Sùng Ngu đi tới khu chợ cung cấp rau xanh, dừng lại trước mỗi sạp bán ớt, cô chỉ chọn ớt non, mấy người bán hàng âm thầm phản đối, khoảng được ba mươi quả. Về nhà cô lại nhốt mình trong phòng bếp, dựa theo cách mẹ nói, cho vào nồi sao qua, dợi khi vỏ nhăn thì thêm chút tiêu rồi vớt ra, cho dầu vào tiếp tục sao, khi gần chín thì thêm gia vị, đậy nắp lại một lúc.
“Sao hả mẹ?”
Mẹ nói: “Ăn ngon, ừ, non.”
Cô nhìn ba mươi quả vỏ nhỏ nhắn nhăn mềm, cẩn thận từng li từng tí cho hết vào hộp, thêm nhiều nước vì sợ bị đổ ra, rồi bọc qua hai lớp giấy.
“Mang đi hết à?”
“Dạ.”
“Một mình sao ăn nhiều thế được, để lại ít cho ba mẹ đi.”
“Mai còn làm lại là được mà.” Cô vội vàng đồng ý, gói kỹ càng rồi cho vào trong túi xách đi.
“Con bé này, học ai mà lòng dạ hẹp hòi.”
Mẹ nói xong rồi đi vào phòng mình.
Cô cười cười, đúng là cô lòng dạ hẹp hòi thật, hơn nữa còn không phải hẹp hòi bình thường đâu. Cô có biết bao bí mật, tất cả đều ghi lại trong sổ ghi chép, ngoại trừ cô ra, không ai hay biết.
Ngày hôm sau, sáng sớm cô mang theo hộp ớt xanh chua ngọt kia tới trường, sau đó đặt vào trong tủ của cậu. Sau khi khóa cửa, cô lại đi kiểm tra xem chiếc chìa khóa dự phòng trong hộc bàn của cậu ấy còn không, ừm, tốt lắm, vẫn đang ở đó.
Buổi trưa cô thấy cậu ăn hộp ớt xanh kia, không ném đi, ăn sạch sẽ. Cậu ấy thích món này thật đấy. Hạ Sùng Ngu cười, bưng phần ăn của mình đi qua chỗ cậu, ngồi ở một góc cách đó không xa, bắt đầu ăn hết phần trứng gà đậu hũ của mình.
Mười bốn tuổi các nam sinh bắt đầu vỡ giọng, trong phòng học thường xuyên vang lên từng tiếng như vịt đực, hoặc là lúc đang học, giáo viên gọi một nam sinh đứng lên, đang nói hứng khởi tuôn trào, đột nhiên có một giọng ồm ồm vang lên, cả đám học sinh cười đau bụng.
Hạ Sùng Ngu cũng cười, trong trí nhớ mơ hồ của cô, hình như cô chưa từng nghe giọng cậu ấy trong thời kì này, cậu ấy luôn nhếch môi, dù là với bất kì ai, không phải sao? !
Cô muốn được nghe tiếng cậu ấy nói, một cách tự nhiên nhất, một giọng nói không hề che giấu.
Một khi ý định nảy ra có lẽ sẽ rất khó dìm nó xuống. Cô không biết phải nói chuyện với cậu thế nào, hơn nữa phải nghe được giọng cậu ấy. Cùng thời điểm đó trong trường có một nhóm học sinh học ngoại ngữ, họ bắt đầu dùng máy nghe nhạc cầm tay, còn có thể ghi âm được, mỗi lần thu được bốn mươi giây, Hạ Sùng Ngu lại được thêm gợi ý.
Cô mượn máy ghi âm ở chỗ chị họ đang là học sinh cấp ba, cam đoan một tuần sẽ trả. Sau khi nhét băng vào cô lại bắt đầu suy nghĩ vấn đề nói như thế nào.
“Xin lỗi, có thể mượn vở của cậu một lúc được?”
Không được, cậu ấy sẽ nghĩ mình làm khó cậu ấy, bởi vì rõ ràng người ta có bao giờ ghi chép đâu.
“Xin lỗi, mình có một đề bài không làm được, có thể nhờ cậu giải giúp được không?”
Như vậy cũng không được, nhiều học sinh giỏi như vậy mắc gì phải tới hỏi cậu ấy?
Hạ Sùng Ngu tưởng tượng mấy trường hợp đều bị mình tự phủ định ngay giây tiếp theo, cứ thế thì không ổn, cô vừa học từ đơn vừa mơ màng nghĩ tới chuyện có thể xảy ra vào ngày hôm sau, ngay cả mẹ đẩy cửa bước vào cũng không hề biết.
“Các con sắp thi hội thể thao à? Trường của mẹ sắp mở rồi.”
Mẹ cô là giáo viên của một trường học khác, Hạ Sùng Ngu bỗng nhiên nghĩ tới.
Đúng rồi, có thể hỏi cậu muốn đăng kí tham gia phần thi nào mà.
Hạ Sùng Ngu mừng rỡ nhảy lên, dọa mẹ mình giật thót.
“Con bé này, sao thế?”
“Không có gì ạ, sắp mở hội thể thao nên con vui thôi, hi hi”.
Hạ Sùng Ngu ôm ôm mẹ, ngày hôm sau cô chạy đến tổ thể dục mượn tờ giấy đăng kí, gặp bạn nào thì hỏi.
“Cậu muốn đăng kí cái gì, chạy cự li dài được không?”
Cô hỏi xong, thỉnh thoảng lại trộm liếc người kia trong góc tối, cậu không có phản ứng gì, vẫn cúi đầu nhìn quyển sách như trước.
Cuối cùng cũng hỏi hết mọi người, chỉ còn cậu ấy. Cô đi tới trước bàn cậu, cầm tờ giấy đăng kí mà thấp thỏm bất an đứng lại, tay đưa tới bấm vào nút ghi âm trong túi váy, sau đó thăm dò hỏi: “Mình quấy rầy một chút…”
Cậu dừng hai giây, ngẩng đầu lên nhìn thẳng, đôi mắt trắng đen rõ ràng không có chút cảm xúc gì.
“Đại hội thể thao lần này cậu muốn tham gia phần thi gì?”
Ánh mắt của cậu lướt xuống tờ giấy đăng kí trong tay cô, thế là không nói gì, đưa tay ra muốn cầm lấy tờ giấy kia xem thử.
Vốn tưởng rằng cậu ấy sẽ nói “Có thể”, hoặc là “Ồ, mình sẽ thử”, đại loại như thế. Hạ Sùng Ngu đành phải vội vàng đưa tờ đăng kí qua, trong lòng đầy thất vọng
Cậu cầm một cây viết, ngón tay lướt lướt, ngòi bút và bút đầu thỉnh thoảng quệt vào bàn, phát ra từng tiếng “rột rột”, cuối cùng, cậu dừng bút, ở “Môn đẩy tạ” rồi viết một cái tên, sau đó đưa lại cho cô.
Từ đầu tới cuối, môi vẫn mím chặt, một câu cũng không hề nói.
Cô từ từ cầm lấy tờ giấy, nhìn cậu cúi thấp đầu, vành tai nhợt nhạt, đột nhiên có một cảm giác không nói thành lời tràn ra.
Ở nhà, cô mở đoạn ghi âm kia rất nhiều lần, ngoại trừ hai câu của cô “Mình quấy rầy một chút” và “Đại hội thể thao lần này cậu muốn tham gia phần thi gì?”, đơn điệu như vậy, tiếng “rột rột” lặp đi lặp lại, như thể đó là ngôn ngữ của cậu, là cách giao lưu duy nhất với người khác.
Vì sao cậu ấy không nói một câu, cho dù chỉ là một âm duy nhất… cô làm nhiều như vậy, nhìn cậu lâu như vậy, không những là một câu đầy đủ, mà ngay cả một chữ, một âm cũng không hề có.
Nước mắt chảy xuống, mằn mặn, lạnh nhạt, không đợi rơi xuống mặt đất, một lần nữa cô lại tự giữ lấy mọi uất ức của mình.
Lau nước mắt trên má, cô đeo tai nghe lại, quên đi, ít nhất còn có tiếng” rột rột” này… Coi như đây là lời cậu nói, có lẽ, âm thanh này còn hay hơn giọng thật, cô cũng không muốn nghe mấy giọng vịt đực như các nam sinh trong lớp đâu.