Lưu Bội Phong: “Ngươi nói xem nên xử lý thế nào? Ta chỉ sợ bọn họ tay chân không sạch, để tuần bộ đuổi tới đây. Việc này tuy không tính là chuyện lớn, nhưng nếu truyền ra ngoài thì mất mặt quá!”
Bạch Thiếu Lưu nhíu mày: “Mất mặt? Nếu không truyền ra ngoài thì sao? Nghĩ cách khiến giáo đường không báo cảnh sát, lại khiến La Hy Tư buộc phải tới, ta thấy không phải không làm được. Vừa rồi ta đứng ngoài cửa nghe thấy lời các ngươi nói. Ý tưởng của Thiết Kim Cang không phải là không có lý, trong miếu mất Bồ Tát, trụ trì phải chịu trách nhiệm. Từ xưa tới nay ta chưa từng nghe qua chuyện như vậy, lão Thiết hôm nay làm việc này thật có sáng tạo! ... Nhưng mà, ta thấy cần viết thêm một bức thư nữa.”
Lưu Bội Phong: “Viết thêm thư gì nữa?”
Bạch Thiếu Lưu cười: “Lá thư của lão Thiết kia ngay cả địa chỉ cũng không để lại, ngươi muốn La Hy Tư báo cáo ở đâu? Lấy giấy bút lại đây, ta đọc cho lão Thiết ghi, sau đó vẫn giống như bức thư trước, cắt chữ trên báo dán lại, tìm một tên lưu manh đưa tới.”
Phi Nhĩ. La Hy Tư chủ giáo:
Chào ngài!
Đêm qua mạo muội mời tượng Thánh Mẫu ở giáo đường của ngài rời đi, lại để lại một bức thư cho Thượng Đế, xin nhận lời xin lỗi về sự thất lễ của tôi. Các chị em dưới trướng tôi kiếm sống cũng không dễ dàng, ngài tháng này tìm tiểu thư vẫn luôn quên trả tiền boa, lại tìm mãi không thấy ngài, nên đành phải nghĩ ra cách này.
Các tiểu thư không thu tiền của ngài đều nói, tiền boa thiếu thì không cần nữa, coi như là khoản tiền chuộc tội dâng lên cho Thượng Đế, sám hối cho tội lỗi của thân xác! Xin La Hy Tư chủ giáo đại nhân chuyển giao. Cho nên đừng lo lắng, chúng tôi không cần tiền, chỉ cần ngài chưa trả tiền thì không tính là giao dịch tiền sắc, không ảnh hưởng đến hình tượng cao thượng của chủ giáo đại nhân. Tượng Thánh Mẫu sẽ trả lại cho ngài, nhưng cần ngài đích thân tới đón, bởi vì chúng tôi không tin người khác, trong cả Ô Do, chỉ có La Hy Tư chủ giáo là có đức tin chân thành nhất đối với Thượng Đế.
Nếu ngài không tới cũng không sao, thư trước và thư này chúng tôi đều giữ bản thảo, còn có cả hóa đơn ngài ký ở câu lạc bộ đêm, những thứ này cùng với pho tượng Thánh Mẫu kia chúng tôi sẽ giao cho tòa soạn báo La Ba Minh phân xã Chí Hư, và nhờ họ chuyển tới Giáo đình, sẽ không mất gì cả. Trong thời đại tràn ngập tinh thần giải trí này, tôi tin rằng sự kiện kỳ lạ này chắc chắn sẽ trở thành giai thoại trong giới truyền thông cũng như tôn giáo phương Đông và phương Tây, cũng sẽ viết nên một nét bút đậm đà cho sự nghiệp truyền giáo của La Hy Tư chủ giáo, đồng thời thúc đẩy phúc âm của Thượng Đế được truyền bá rộng rãi và hài hòa hơn trên đại lục Chí Hư.
Suýt chút nữa quên thông báo địa chỉ cho ngài, nửa đêm ba ngày sau, mời ngài nhất định phải tới thung lũng sông Anh Lưu. Nếu ngài không tới hoặc dẫn theo người không liên quan, thì cứ chờ lên mạng đọc báo xem tin tức đi.
Đây là bức thư Bạch Thiếu Lưu đọc, cuối cùng không ký tên, trực tiếp hẹn thời gian địa điểm. Thiết Kim Cang cầm bút và giấy ghi chép nguệch ngoạc xong rồi ra ngoài tìm người làm việc. Bạch Thiếu Lưu hỏi Lưu Bội Phong: “Trong tay ngươi có tìm được hóa đơn của La Hy Tư chủ giáo không?”
Lưu Bội Phong: “Theo phân phó của Bạch tổng, ta đã phái mấy nhóm tiểu thư tới giáo đường sám hối, trong phòng tối nhỏ bàn bạc với thần phụ về các hạng mục dịch vụ, có thể phục vụ khách thoải mái đến mức nào. Đồng thời bảo họ cứ mặc thường phục đến mấy tụ điểm do chúng ta quản lý, chỉ cần ký tên La Hy Tư chủ giáo là không cần thanh toán. Mấy gã hòa thượng Tây dương cũng thực sự tới không ít lần, hóa đơn tích được một xấp, đều viết là Phi Nhĩ. La Hy Tư, nhưng đều không phải là người thật.”
Bạch Thiếu Lưu: “Có phải người thật hay không không quan trọng, chỉ cần viết tên hắn là được, tổng cộng bao nhiêu tiền?”
Lưu Bội Phong: “Cũng không nhiều lắm, cộng lại chưa đến ba vạn.”
Bạch Thiếu Lưu: “Mấy cô tiểu thư đó cũng không dễ dàng, ngươi Lưu lão đại bắt bọn họ làm không công thì bọn họ không dám lên tiếng, nhưng chúng ta cũng không thể ỷ thế hiếp người. Tiền boa mấy gã hòa thượng Tây dương thiếu nợ đều do ta trả, lát nữa ta đưa ngươi ba vạn, ngươi cứ theo hóa đơn mà trả tiền boa cho người ta. Việc này đến hôm nay là dừng, bọn họ còn tới thì thu gấp ba!”
Lưu Bội Phong: “Sao có thể để Bạch tổng ngài trả tiền, khoản này cứ coi như của ta.”
Bạch Thiếu Lưu: “Sao có thể tính là của ngươi? Lại không phải ngươi đi tiêu xài. Vả lại ngươi Lưu lão đại trả tiền thì mấy cô tiểu thư đó ai dám nhận? Cầm tiền của ta đi, cứ nói là ta trả thay cho Phi Nhĩ. La Hy Tư chủ giáo, đừng tranh với ta, đừng quên bốn mươi vạn lần trước Thiết Kim Cang nhả ra ta cũng nhận rồi, giờ phát chút tài nhỏ chỉ là trả lại chút lợi nhuận thôi.”
Lưu Bội Phong: “Được rồi, đúng là chưa từng thấy Bạch tổng làm việc lại sòng phẳng thế này! ... Ngươi dám chắc La Hy Tư sẽ tới không?”
Bạch Thiếu Lưu: “Ta nghĩ hắn có thể tới, giả dụ việc này ầm ĩ ra thì không có lợi cho hắn, bất luận hắn có trách nhiệm hay không, tội danh xúc phạm Giáo đình chắc chắn sẽ tính lên đầu hắn. Theo ta được biết, hình phạt của Giáo đình đối với kẻ dị giáo xúc phạm Thượng Đế trong nội bộ còn nghiêm khắc hơn so với kẻ dị giáo đối kháng! Nhưng nếu hắn tới, nhất định sẽ có chuẩn bị, có thể không dễ đối phó.”
Lưu Bội Phong: “Ta hiểu rồi, lần trước hắn từng mai phục Bạch tổng, lần này Bạch tổng cũng mai phục hắn. Đánh nhau thì ngài là nội hành, bắt cóc thì ta còn nội hành hơn, mọi việc cứ coi như bắt cóc mà làm. Ngài chọn một địa điểm khác đợi hắn, ta có cách dẫn hắn tới trước mặt ngài.”
Bạch Thiếu Lưu: “Vậy thì cảm ơn, chú ý, đừng xảy ra xung đột với bọn họ, để ta ra tay. Những người đó biết pháp thuật phương Tây, anh em trong hội cao thủ không nhiều, đừng chủ động gây sự với bọn họ.”
Từ khi thư của Bạch Thiếu Lưu được gửi đi đến khi La Hy Tư chủ giáo tới gặp mặt còn ba ngày. Trong ba ngày này, tại thành phố Ô Do có hai người nổi danh ở tất cả các chốn phong nguyệt giải trí. Một người là người được xưng tụng là đệ nhất cao thủ Ô Do – Bạch Thiếu Lưu, người còn lại là La Hy Tư chủ giáo của giáo khu Ô Do. Do mệnh lệnh của Lưu Bội Phong, các tụ điểm giải trí do Hắc Long Bang quản lý gần một tháng nay, đám hòa thượng Tây dương chơi tiểu thư ký sổ không trả tiền, các cô tiểu thư làm không công chỉ biết giận mà không dám nói. Bỗng nhiên hôm nay truyền tới tin mừng, cung phụng của Hắc Long Bang – đệ nhất cao thủ Ô Do Bạch Thiếu Lưu đã trả hết tiền boa, trả thay cho La Hy Tư chủ giáo, hơn nữa còn trả đủ toàn bộ, chốn ăn chơi không rút chiết khấu.
Thực ra số tiền này cũng không nhiều, đại khái tổng cộng có năm, sáu người tới hơn hai mươi lần, liên quan tới ba tụ điểm giải trí và hơn mười cô tiểu thư, đều ký tên Phi Nhĩ. La Hy Tư. Nhưng tin đồn lan xa, mười truyền trăm, trở thành tin tức ai ai cũng biết trong giới phong nguyệt giải trí Ô Do, tiểu thư còn mang chuyện này kể cho khách nghe, khách về lại kể cho bạn bè, sự kiện buồn cười thậm chí còn được những kẻ hiếu kỳ đăng lên mạng. Tất nhiên đây đều là những lời đàm tiếu trên một vài trang web diễn đàn nhỏ của địa phương Ô Do, truyền thông chính thống không hề đưa tin.
Câu chuyện trong thời gian rất ngắn đã bị truyền đi vô cùng phóng đại, nghe nói La Hy Tư chủ giáo tới từ Đại giáo đường Ô Do là kẻ phong lưu thành tính, thường xuyên dẫn theo nhân viên giáo chức dưới trướng đi mua dâm tập thể, truyền bá phúc âm trên bụng tiểu thư, đồng thời dùng dục vọng xác thịt để thử thách linh hồn chính mình. Sau đó tiêu tiền quá nhiều, tiêu hết cả tiền quyên góp của tín đồ rồi bắt đầu ký sổ thiếu nợ. Ban đầu các tụ điểm giải trí tưởng những người này có thể trả tiền, sau đó lại trở mặt không trả, tuyên bố tiền boa thiếu nợ là tiền chuộc tội quyên góp cho giáo hội, ai bị thiếu nợ thì tội lỗi của kẻ đó sẽ được tha thứ, tương lai linh hồn chắc chắn có thể bay lên thiên đường. Sau đó Bạch Thiếu Lưu tiên sinh nghe được chuyện này, vì để bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với Thượng Đế, đã tự bỏ tiền túi trả hết số nợ khổng lồ này, coi như là khoản quyên góp cá nhân của ông đối với giáo hội.
Trang Như và Thanh Trần bình thường ở nhà cũng hay lên mạng, thế mà cũng nghe thấy! Hôm nay đã là ngày thứ ba, đêm đó Tiểu Bạch định đi mai phục La Hy Tư. Lúc hắn về nhà vào buổi chiều, Trang Như đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Hoàng Tĩnh ở tầng dưới vẫn chưa tan làm, hắn vừa vào cửa đã bị Thanh Trần túm tai kéo vào phòng ngủ.
“Nhẹ thôi nhẹ thôi, tai sắp bị nàng túm rụng rồi! Nàng hôm nay làm sao vậy?” Tiểu Bạch xoa tai hỏi.
Thanh Trần đóng cửa lại, trợn đôi mắt màu cam: “Còn hỏi ta làm sao vậy? Bây giờ cả đám tiểu thư thành phố Ô Do đều đang khen ngợi huynh, trên mạng còn có người bình luận huynh là đứng đầu trong mười nhân vật phong lưu làm rung động Ô Do năm nay! Cái tên phong lưu quỷ, đồ lưu manh này!”
Bạch Thiếu Lưu dở khóc dở cười, lập tức phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra, trong lòng thầm mắng Lưu Bội Phong và những kẻ khác làm quá ầm ĩ, vội vàng cười làm lành giải thích: “Việc là do ta bảo Hắc Long Bang sắp xếp, nhưng bản thân ta không hề ra ngoài làm xằng làm bậy! Ta làm vậy chẳng qua là muốn ép La Hy Tư lộ diện! ... Ta là người thế nào chẳng lẽ nàng còn không rõ sao? Muốn phong lưu còn chưa có cơ hội, danh hiệu đại lưu manh thật là oan uổng mà.”
Thanh Trần túm tai hắn chỉ là nổi tính khí con gái, dù là ai nhìn thấy người tình của mình dính vào loại tin tức “đào hoa” này đều sẽ không vui, nhưng nàng trong lòng cũng không thực sự giận, Bạch Thiếu Lưu muốn làm gì nàng cũng hiểu. Chỉ thấy nàng cúi đầu, đánh nhẹ vào ngực Bạch Thiếu Lưu một cái rồi nói: “Tình trạng hiện tại của ta không giúp được gì cho Tiểu Bạch ca, nhưng huynh muốn tìm cơ hội giết La Hy Tư, tại sao lại không hề bàn bạc với ta một tiếng?”
Tiểu Bạch đỡ vai nàng nói: “Nàng hiện đang trải qua Chân Không Kiếp, không có đường tắt nào khác, chỉ có tu hành tu mài tâm tính như thường, quên đi tâm giết chóc bằng thần thông, như vậy mới có thể an nhiên trải qua kiếp nạn. Ta hiểu như vậy, cho nên không muốn quấy rầy nàng, vả lại tình trạng của nàng hiện giờ cũng không thích hợp để nhúng tay vào.”
Thanh Trần: “Ta biết, nhưng ta lo cho huynh. Lần trước La Hy Tư ra tay huynh cũng thấy rồi, Thần chi thẩm phán đó uy lực vô cùng, huynh không phải đối thủ, vả lại dưới trướng hắn còn có người khác.”
Bạch Thiếu Lưu: “Ta sẽ không cho hắn cơ hội phát ra loại ma pháp đó, trận đấu pháp trên đảo nhỏ chúng ta cũng thấy rồi, đặc điểm của những người đó rất kỳ lạ, có người giỏi cận chiến, nhưng có người lại không giỏi cận chiến, ta nghĩ La Hy Tư chắc là loại người giống như tên chết tiệt Hồng Hòa Toàn kia. Ta giết được Hồng Hòa Toàn, thì cũng có cơ hội giết được hắn.”
Thanh Trần: “Ta biết bản lĩnh hiện tại của huynh đã tiến bộ hơn lúc đó, nhưng một mình huynh vẫn không được, ta không giúp được huynh, nhưng vẫn có người giúp được huynh. ... Huynh, huynh, huynh đi tìm cô ấy giúp đỡ đi!” Thanh Trần bảo Tiểu Bạch đi tìm một người giúp đỡ, khi nàng nói ra câu này trong lòng vô cùng không tình nguyện, nhưng vì sự an nguy của Tiểu Bạch nàng vẫn nói ra.
Tiểu Bạch từ giọng điệu của nàng là có thể cảm nhận ra nàng đang nói tới ai, nhẹ giọng hỏi: “Nàng nói là Cố Ảnh?”
Thanh Trần: “Chính là cô ấy, ta từng thấy cô ấy ra tay, tu vi của cô ấy thực ra rất cao, thậm chí không dưới ta, chỉ là không có kinh nghiệm thực chiến đấu với người khác nên lần đó mới bị thương. Huynh đi tìm cô ấy chắc chắn sẽ giúp, cô ấy vẫn luôn rất sẵn lòng giúp huynh, nếu không cũng chẳng ngày nào cũng canh giữ ngoài biển để hộ pháp cho huynh.”
Tiểu Bạch đưa tay nâng mặt nàng lên, nhìn vào mắt nàng hỏi: “Nàng bảo ta đi tìm cô ấy? Nhưng ta nghe giọng điệu của nàng, trong lòng nàng lại không muốn ta đi tìm cô ấy?”
Thanh Trần: “Không, ta cũng không phải không muốn, ta có thể nhìn ra cô ấy có hảo cảm với huynh.”
Bạch Thiếu Lưu: “Sao ta không biết?”
Thanh Trần: “Huynh thật sự không biết sao? Cho dù huynh không biết thì ta cũng có thể biết, vì ta cũng là phụ nữ. ... Đi tìm cô ấy đi, cầu huynh đấy, ta là thật lòng. Hai người hợp lực lại chuẩn bị trước, nhất định có thể đối phó được La Hy Tư! Dù thế nào cũng vẫn hơn là huynh gặp nguy hiểm, ta không muốn Tiểu Bạch ca của ta mất mạng đâu!”
Bạch Thiếu Lưu: “Được rồi, ta là nghe lời nàng mới đi tìm cô ấy đấy, nàng đã vì ta mà suy nghĩ như vậy, tại sao vừa rồi lại túm tai ta đau như thế?”
Thanh Trần: “Còn đau không? Huynh ngồi xuống ta xoa cho.”
Tiểu Bạch ngồi trên ghế, Thanh Trần vươn bàn tay mềm mại giúp hắn xoa tai, Tiểu Bạch lim dim đôi mắt cảm thấy vô cùng dễ chịu, thở dài nói: “Thanh Trần, nàng nói Chân Không Kiếp chưa qua thì không cho ta chạm vào nàng, không cho chạm này rốt cuộc là ý gì? Là không cho chạm tay hay không cho chạm mặt? Hôn một cái chắc được chứ? Bàn tay nhỏ bé của nàng xoa thật thoải mái!”
Mặt Thanh Trần đỏ ửng, gõ vào đầu Tiểu Bạch một cái nói: “Không cho chạm, chính là ý... ý đó, huynh biết rõ còn hỏi! Hôn ta cũng không được! ... Không cho phép nói bậy nữa... Huynh muốn lúc nào ra tay?”
Bạch Thiếu Lưu: “Chính là đêm nay.”
Thanh Trần giật mình: “Vậy mà huynh còn ngồi đây nói bậy, còn không mau đi tìm cô ấy?”
Bạch Thiếu Lưu chưa kịp đáp lời thì điện thoại reo, cầm lên xem là một dãy số chưa từng thấy, nhưng bốn số đầu lại là gọi đến từ Lạc Viên. Người gọi điện tới là Cố Ảnh, giọng điệu trong điện thoại của cô vẫn luôn nhàn nhạt, nhưng hôm nay trong giọng nói nhàn nhạt đó lại đè nén một sự khẩn thiết: “Tiểu Bạch, ta có thể gặp huynh một lần không, ngay bây giờ! ... Nếu tiện thì ta đang ở phòng trà Nhã Hiên cách nhà huynh không xa, phòng riêng trong cùng ở tầng hai. ... Được, ta đợi huynh, lát nữa gặp!”
Tiểu Bạch đặt điện thoại xuống nói: “Cố Ảnh tìm ta, người đang đợi ở phòng trà cách khu nhà một con phố.”
Thanh Trần thở dài một tiếng: “Trực giác của phụ nữ đúng là không sai, cô ấy chắc cũng đã nhìn thấy vụ bê bối của huynh trên mạng, biết huynh muốn làm gì, không đợi huynh đi tìm đã chủ động tới giúp huynh rồi! Huynh đi nhanh đi, đêm nay nhất định phải cẩn thận. Cố Ảnh hiểu pháp thuật phương Tây, tu vi cũng rất cao, nhưng không có kinh nghiệm chiến đấu, huynh để cô ấy giúp huynh kiềm chế đối thủ là được, cũng cẩn thận đừng để cô ấy gặp nguy hiểm, nếu không chúng ta sẽ có lỗi với người ta.”
Tiểu Bạch đáp một tiếng rồi ra khỏi cửa vào phòng mình, thay bộ quần áo chuẩn bị một phen, xách một cái túi ra cửa, nói ở cửa: “Chị Trang, hôm nay con không ăn tối ở nhà, đêm nay có việc e là sáng mai mới về được.”
Trang Như từ bếp đi ra hét lên: “Tiểu Bạch, chị còn có chuyện muốn hỏi em.” Nhưng Tiểu Bạch đã đóng cửa đi mất, Trang Như đứng trước cửa có chút lo lắng cũng có chút tủi thân xoa vết sẹo trên mặt mình, quay đầu lại nhìn đôi mắt quái dị của Thanh Trần, giống như đang lẩm bẩm một mình cũng giống như đang nói với Thanh Trần: “Trên mạng nói hắn phong lưu như vậy, tại sao hắn cứ thích đi đến những nơi đó? Thực ra hắn cũng là thanh niên trưởng thành rồi, ra ngoài xã giao thỉnh thoảng... cũng bình thường. Nhưng mà, nhưng mà...”
Trang Như nói mấy chữ “nhưng mà” liền không có đoạn sau, điều bà muốn nói không dễ thốt ra. Lời đồn trên mạng dù có phóng đại hay không, nhưng không có gió làm sao có sóng, Bạch Thiếu Lưu gần đây chắc chắn là tiếp xúc với mấy cô tiểu thư ở tụ điểm giải trí khá nhiều. Một chàng trai 23 tuổi khỏe mạnh lại chưa kết hôn, thỉnh thoảng ra ngoài tìm tiểu thư cũng có thể hiểu được, nhưng vì thế mà gây ra tin tức thì quá không nên.
Điều khiến người ta khó hiểu và khó chấp nhận hơn nữa là, bên cạnh Tiểu Bạch không phải là không có phụ nữ, trong nhà đã có hai vị đại mỹ nữ, dáng vẻ có chút kỳ quái nhưng cũng là phụ nữ. Tiểu Bạch sớm đã nói “Chị là người phụ nữ của em, chỉ cần chị muốn em sẽ đối xử tốt với chị.” Sau khi Thanh Trần tới, Trang Như cũng biết mối quan hệ của họ, Tiểu Bạch nói câu đó là do hiểu lầm sinh tử, Trang Như cũng không muốn tranh giành danh phận gì, chỉ là bản thân muốn chăm sóc hai người này. Nhưng hôm nay nhìn thấy tin tức trên mạng Bạch Thiếu Lưu ở bên ngoài rất phong lưu, điều này khiến Trang Như rất khó hiểu, nếu Tiểu Bạch thực sự muốn phụ nữ, hoàn toàn có thể tìm mình mà? Không tìm mình còn có Thanh Trần sống trong nhà, thậm chí dưới lầu còn có một Hoàng Tĩnh, những người này đều là cô gái tốt, Tiểu Bạch là uống nhầm thuốc gì rồi?
Những lời này cứ đè nén trong lòng, lúc nấu cơm tối muối còn cho nhầm, thế mà chưa tìm được cơ hội hỏi thì Tiểu Bạch lại sắp ra ngoài qua đêm, Trang Như đương nhiên muốn giữ hắn lại nói chuyện, nhưng lại khó mở lời. Những lời nói dở dang của Trang Như Thanh Trần cũng hiểu, nàng kéo tay Trang Như nói: “Chị Trang, chị là người tốt, cũng thật lòng quan tâm Tiểu Bạch, hơn nữa còn nguyện ý cưu mang em. Có một chuyện Tiểu Bạch chưa nói với chị nhỉ?”
Trang Như: “Chuyện gì?”
Thanh Trần: “Mối quan hệ giữa chị và Tiểu Bạch em biết, hiểu anh ấy không phải người tạp nham... Thực ra là tại em, trước khi đến đây, có một ngày không biết thế nào, em đã đưa ra hai điều kiện với anh ấy, Tiểu Bạch ca đã đồng ý rồi.”
Trang Như mơ hồ: “Điều kiện gì?”
Thanh Trần cúi đầu nói: “Chắc Tiểu Bạch ngại không tiện mở lời kể với chị những chuyện này, chị qua bên kia ngồi đi, thực ra có mấy lời em sớm đã muốn nói với chị, không thì trong lòng luôn thấy cấn, em nói ra rồi hy vọng chị đừng trách em.”
Thanh Trần vẫn còn là một thiếu nữ, có lẽ trải đời chưa phong phú bằng Trang Như, nhưng nàng rất thông minh, sự thông minh này là một kiểu tự bảo vệ vô thức. Nàng cuối cùng quyết định sẽ nói thật với Trang Như một số chuyện, những chuyện này bao gồm mối quan hệ của nàng và Tiểu Bạch, cũng như suy nghĩ của Tiểu Bạch đối với Trang Như, và hai điều kiện nàng từng đưa ra với Tiểu Bạch. Có lẽ trong thâm tâm nàng, hiện giờ đã có nỗi lo âu sâu sắc, nàng lo rằng mình sẽ mãi mãi không phá được Chân Không Kiếp, như vậy sẽ đành phải làm một cô gái bình thường. Nếu thật là vậy, thì khó mà xử lý đây!
Không nhắc tới việc Thanh Trần kể lể với Trang Như thế nào, Tiểu Bạch đã tới phòng trà Nhã Hiên cách nhà không xa. Đây là nơi tĩnh tâm thưởng trà trong chốn thị thành ồn ào, trong phòng khách nhỏ thắp hương đàn, mở nhạc nhẹ, cách bài trí xung quanh vô cùng tao nhã sạch sẽ, hèn gì Cố Ảnh bị bệnh sạch sẽ lại đợi Tiểu Bạch ở nơi này. Đi tới cuối hành lang tầng hai, đẩy cửa là một ngăn nhỏ, chính giữa đặt một bàn trà bằng trúc, trên bàn có một ấm trà hai cái chén. Hai bên bàn trà đối diện đặt hai chiếc ghế mây, Cố Ảnh mặc y phục trắng muốt đang ngồi ở đó.
“Bạch tiên sinh, huynh tới rồi? Mời ngồi uống trà!” Cố Ảnh nhìn Tiểu Bạch vào cửa nhàn nhạt chào hỏi.
“Cố tiểu thư, nàng thấy ta hình như không vui lắm? Ta có chỗ nào đắc tội nàng sao?” Tiểu Bạch ngồi xuống hỏi.
Cố Ảnh: “Sao huynh biết ta không vui?”
Bạch Thiếu Lưu: “Nàng không gọi ta là Tiểu Bạch, lại gọi là Bạch tiên sinh, rõ ràng là trong lòng không vui.”
Cố Ảnh: “Đã lâu không gặp, ta suýt nữa quên huynh có sở trường nhạy bén thế này, Tiểu Bạch, ta không tới tìm huynh thì huynh không nghĩ tới việc tìm ta sao?”
Bạch Thiếu Lưu cười: “Nghĩ tới chứ, ta vừa mới định đi tìm nàng.”
Cố Ảnh: “Tìm ta có chuyện gì?”
Bạch Thiếu Lưu: “Ta có đồ muốn tặng nàng!”
Cố Ảnh nghe vậy có chút bất ngờ, cô cũng giống như Thanh Trần đoán được Bạch Thiếu Lưu muốn đối phó với La Hy Tư chủ giáo, tưởng Bạch Thiếu Lưu tới mời cô cùng ra tay, không ngờ vừa gặp mặt Bạch Thiếu Lưu đã muốn tặng đồ cho cô. Lần trước tại lễ hội đèn lồng ở công viên Lao Động, Tam Thiếu hòa thượng hỏi Phong Quân Tử ai là kẻ ra tay tập kích? Phong Quân Tử vẽ dấu thập tự trước ngực bảo Tam Thiếu hòa thượng đi hỏi Thượng Đế, Cố Ảnh đã đoán kẻ ra tay tập kích có lẽ đến từ Giáo đình. Hôm nay nhìn thấy “chuyện phong lưu” của Bạch Thiếu Lưu với La Hy Tư chủ giáo trên mạng, người tinh mắt vừa nhìn liền biết có người cố ý làm khó La Hy Tư, cô đột nhiên hiểu ra ngày đó kẻ tập kích mình chính là La Hy Tư chủ giáo do Giáo đình phái tới. Xem ra Bạch Thiếu Lưu đã tra rõ ràng, hơn nữa đã chuẩn bị ra tay, Cố Ảnh ngồi không yên ở Lạc Viên, chủ động tới tìm hắn.
Cố Ảnh: “Huynh muốn tặng đồ cho ta? Đồ gì?”
Bạch Thiếu Lưu: “Đồ tốt! Nàng xem là biết!” Hắn mở túi mang theo, lấy ra hai món đồ, một cái là áo choàng dài vải lanh màu trắng, món còn lại là một cây gậy ngắn màu nâu, trên đỉnh khảm một viên tinh thạch màu tím.
“Tiểu Bạch! Huynh đi núi Cương Bỉ Để Tư chặn đường cướp bóc à?” Cố Ảnh nhìn thấy đồ vật kinh ngạc đứng bật dậy, trong lời nói hiếm thấy có chút thất thố.
Bạch Thiếu Lưu: “Cố tiểu thư quả nhiên biết hàng, chiếc áo này gọi là Thần Thánh Pháp Bào, có lai lịch gì thì ta cũng không rõ lắm, tóm lại là đồ tốt. Cái gậy khảm đá này ta không biết, nhưng ta từng thấy một vị Hồng y đại chủ giáo của Giáo đình dùng nó để thi triển ma pháp, chắc cũng là bảo bối không tệ. Để trong tay ta cũng vô dụng, thực ra ta mang về chính là để tặng cho nàng, mấy ngày nay bận rộn nên không có cơ hội, hôm nay vừa vặn.”
Tiểu Bạch buông một câu nhẹ bẫng khiến Cố Ảnh ngây người, há miệng hồi lâu mới hỏi: “Có thể nói cho ta biết những thứ này từ đâu ra không? Huynh qua năm mới đi rất nhiều ngày không có tin tức, sao đột nhiên mang về những thứ quý giá thế này để tặng ta?”
Bạch Thiếu Lưu: “Nói ra thì dài dòng mà thời gian không nhiều, ta kể đơn giản cho nàng nghe, phải kể từ lần trước chúng ta gặp tập kích...”