Bạch Thiếu Lưu vắn tắt kể lại đầu đuôi sự việc cho Cố Ảnh nghe. Kẻ đánh lén vào đêm đó chính là Giám mục La Hy Tư. Lúc ấy Thanh Trần được A Phù Thệ Na cứu đi, đưa tới một hòn đảo nhỏ, đồng thời bảo cô ấy làm chứng tố cáo Giám mục La Hy Tư. Sau đó, Giáo đình phái Hồng y Đại giám mục Kerrigan tới xử lý việc này. Kerrigan vì Thanh Trần từng giết chết thần quan Otto dưới trướng La Hy Tư nên muốn xử tử cô. Quyết định này khiến các tu sĩ Côn Lôn bất mãn, minh chủ tu sĩ Côn Lôn là Mai Dã Thạch đã dẫn theo hai cao nhân tu hành giết chết Kerrigan cùng năm kẻ khác, chỉ chừa lại A Phù Thệ Na để nàng về Giáo đình báo tin.
Một tháng trước, Giáo đình phái một vị Hầu tước Lington tới gửi chiếu thư để bình ổn sự việc, nhờ đó Tiểu Bạch mới biết Giám mục La Hy Tư đã trở về Ngô Ưu. Minh chủ Mai từng nói La Hy Tư đáng chết, tu sĩ Côn Lôn gặp kẻ này phải giết không tha. Tiểu Bạch không biết mình có được tính là tu sĩ Côn Lôn hay không, nhưng sự việc này bắt nguồn từ nhóm người Tiểu Bạch, muốn giết La Hy Tư thì Tiểu Bạch cảm thấy mình phải đứng mũi chịu sào, cho nên mấy ngày nay vẫn luôn tìm cách ép La Hy Tư lộ diện. Nếu không có gì bất ngờ, La Hy Tư đêm nay sẽ xuất hiện, Tiểu Bạch đã chuẩn bị sẵn sàng chờ hắn.
Thời gian có hạn, Bạch Thiếu Lưu kể rất vắn tắt, rất nhiều tình tiết như việc hắn truy sát Hồng Hòa Toàn như thế nào đều không kịp kể lại tỉ mỉ. Cố Ảnh tuy sinh ra ở Chí Hư quốc, nhưng những gì cô tiếp nhận là nền giáo dục quý tộc của nước Jili thuộc Liên minh Loba, cũng từng là học trò của A Phù Thệ Na, từ nhỏ đã học được các pháp thuật kết hợp ưu điểm của cả Đông và Tây, nhưng cô không phải là tu sĩ Côn Lôn, cũng không hiểu rõ chuyện giới tu hành Côn Lôn. Nghe Tiểu Bạch kể lại cuộc tranh chấp này, cô cũng ngây người kinh ngạc không thôi, đợi đến khi Tiểu Bạch kể xong cũng đã mất nửa tiếng đồng hồ.
Cố Ảnh nhấp một ngụm trà, cố gắng trấn tĩnh tâm tình rồi hỏi: "Những điều anh nói hôm nay tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. Giới tu hành Côn Lôn tôi chỉ mơ hồ nghe qua, không ngờ bên trong còn có nhiều nội tình như vậy, đại lục Chí Hư còn có nhiều cao nhân ẩn dật đến thế... Thanh Trần không chết, thật tốt quá! Nếu không cả đời này tôi cũng không thể yên lòng. Anh muốn giết La Hy Tư, là định liên thủ với cô ấy sao?"
Bạch Thiếu Lưu đáp: "Không phải, cô ấy bị thương chưa khỏi, không thể động thủ với người khác."
Cố Ảnh hỏi: "Tại sao anh không sớm tới tìm tôi? Không muốn để tôi giúp sao? Đừng quên lúc La Hy Tư ra tay tôi cũng có mặt, nếu không phải nhờ các anh cứu giúp thì giờ tôi đã mất mạng rồi. Thực ra tôi cũng từng học đạo pháp truyền thống của Chí Hư quốc, tính ra tôi cũng là nửa tu sĩ Côn Lôn, dù xét về công hay tư tôi đều nên ra tay."
Bạch Thiếu Lưu nói: "Chẳng phải tôi đang đến tìm cô đây sao? Cô tính là nửa tu sĩ Côn Lôn, tôi cũng tính là nửa, hai chúng ta cộng lại là thành một rồi. Đêm nay động thủ, cô đi cùng tôi nhé, cách ra tay cứ nghe theo sự sắp xếp của tôi, bộ pháp bào và pháp trượng này vừa hay có thể dùng tới."
Cố Ảnh nhìn bộ y phục và pháp khí, do dự một lát rồi nói: "Ban đầu tôi có chút lo lắng, với sức của anh và tôi chưa chắc đã đối phó được La Hy Tư và đám thần quan dưới trướng hắn, nay có bộ Pháp bào Thần thánh và Pháp trượng Ma Tinh này, tôi nghĩ mình có thể đối đầu với La Hy Tư. Hai món đồ này tôi xin mượn tạm, sau khi giết La Hy Tư xong sẽ trả lại cho anh."
Bạch Thiếu Lưu bảo: "Mượn với chả mượn, đã nói tặng cô là tặng cô."
Cố Ảnh hỏi: "Anh có biết món đồ này trị giá bao nhiêu không?"
Bạch Thiếu Lưu thắc mắc: "Tiền ư? Pháp khí mà cũng có thể dùng tiền mua được sao?"
Cố Ảnh lắc đầu: "Anh nhầm rồi, ở phương Tây, rất nhiều thứ đều có thể mua được bằng tiền, sự khác biệt nằm ở chỗ người nào có tư cách để mua, và phải trả cái giá lớn đến mức nào. Như cây pháp trượng này, muốn có được nó có ba con đường: một là tự mình chế tạo hoặc sai khiến thuộc hạ chế tạo cho mình; hai là nhận sự quyên tặng của tín đồ, tôi tớ hoặc Giáo đình ban thưởng; ba là tự bỏ tiền ra mua từ người chế tạo. Tất nhiên, chỉ những học viên chính thức học ma pháp trong Giáo đình và con em quý tộc ủng hộ Giáo đình mới có tư cách mua, nhưng ở chợ đen cũng có giao dịch. Cây Pháp trượng Ma Tinh này nếu lưu lạc ra chợ đen, giá trị của nó có thể đổi được một chiếc máy bay tư nhân. Còn về bộ Pháp bào Thần thánh này, e là tuyệt đối không thể nào lọt ra chợ đen được, nên tôi cũng không thể nói ra giá trị của nó."
Bạch Thiếu Lưu ngạc nhiên: "Thế mà còn có giao dịch chợ đen ư? Đúng là cái gì cũng có thể làm được!"
Cố Ảnh giải thích: "Những nghệ nhân chuyên chế tạo loại đồ này cho Giáo đình và các đại gia tộc quý tộc, thỉnh thoảng cũng lén giữ lại một ít nguyên liệu để bí mật chế tạo pháp khí, rồi lén lút đưa ra chợ đen giao dịch, giá cả đều rất cao. Pháp khí phẩm cấp cao thế này, nghệ nhân bình thường không chế tạo nổi, cần phải là ma pháp sư cao cấp mới được... Nếu là thời Trung cổ, một người bình thường có hai món đồ như vậy, có thể mang theo nó tới cầu hôn một gia tộc quý tộc sa sút, dùng phương thức liên hôn để đạt được tước hiệu quý tộc, như vậy mới có thể bước chân vào xã hội thượng lưu của thế giới đó. Giờ anh đã biết hai món này quý giá đến mức nào rồi chứ, nhất là bộ pháp bào này!" Lúc nói, cô cúi đầu, không ngờ lại đưa ra ví dụ về chuyện cầu hôn thời Trung cổ.
Bạch Thiếu Lưu bật cười: "Cô nói quá lên rồi, tôi đâu có thần kinh như vậy! ...Đừng quên đây là ở Chí Hư quốc, tôi nghe nói việc luyện khí, tặng khí, ban khí của tu sĩ Côn Lôn đều chú trọng vào cơ duyên chứ không phải giao dịch. Đồ ở trong tay tôi dùng cũng chẳng được bao nhiêu, ở trong tay cô thì uy lực tăng gấp bội, vả lại chúng ta lại có giao tình, tôi còn muốn nhờ cô giúp đi giết người, tặng cho cô chính là vì cơ duyên."
Cố Ảnh ngẩng đầu nhìn Tiểu Bạch, rất nghiêm túc hỏi: "Anh thật sự tặng cho tôi?"
Bạch Thiếu Lưu khẳng định: "Tặng là tặng, có gì mà thật với chả giả."
Cố Ảnh gật đầu: "Vậy thì tôi nhận tạm vậy, nếu khi nào anh cần dùng muốn lấy lại thì tôi sẽ trả cho anh."
Bạch Thiếu Lưu nói: "Đã là tặng thì còn cần trả sao? Nếu khi nào tôi cần dùng, tôi sẽ hỏi mượn cô, cô đừng không cho mượn là được!"
Cố Ảnh mỉm cười: "Cảm ơn anh, tôi chưa từng nghe thấy ai tiện tay tặng bộ Pháp bào Thần thánh cho người khác bao giờ, có lẽ từ cổ chí kim anh là người đầu tiên."
Bạch Thiếu Lưu đáp: "Dù sao cũng không phải của tôi, đó là đồ của Vina để lại trên đảo hoang. Lúc đó chúng tôi mà không lấy ra, thì sau này ngọn lửa mà Kerrigan và bọn chúng phóng ra cũng sẽ đốt cháy bộ y phục này thôi."
Cố Ảnh nói: "Hỏa thuật không đốt cháy nổi Pháp bào Thần thánh đâu, anh không hiểu sự kỳ diệu của nó. Đã là đồ cô Vina để lại, nếu sau này tôi trả lại cho cô ấy, anh sẽ không có ý kiến gì chứ?"
Bạch Thiếu Lưu bảo: "Đã tặng cho cô rồi thì tùy cô xử lý, tôi đương nhiên không có ý kiến."
Cố Ảnh dặn dò: "Xin anh đừng hiểu lầm cô Vina, tín ngưỡng của cô ấy rất thành kính, theo đuổi chân lý, tuyệt đối không phải người xấu."
Bạch Thiếu Lưu nói: "Tôi có nói cô ấy là người xấu đâu, chỉ là làm việc hơi ngây thơ chút thôi. Bộ bào cô cứ giữ mà dùng đã, còn cây pháp trượng này, nó là do Minh chủ Mai giao vào tay tôi, tôi không muốn nó lại rơi vào tay kẻ như Kerrigan."
Cố Ảnh tiếp nhận: "Pháp trượng tôi giữ lại, tôi đang thiếu một món đồ như thế này, tôi sẽ coi nó như bảo vật của mình, sẽ không đưa cho bất kỳ ai nữa... Anh còn nhìn thấy thứ gì đặc biệt ở trên hòn đảo đó không? Sao cô Vina lại để bộ Pháp bào Thần thánh ở đó?"
Bạch Thiếu Lưu đáp: "Cô ấy nghĩ gì tôi cũng không biết, tôi cảm giác vị cô Vina kia của cô hình như không mấy để tâm tới đồ vật, cô ấy chỉ quan tâm tới Thượng Đế thôi... Trên đảo đó quả nhiên còn một thứ rất đặc biệt, một cái khay pha lê chân cao cao bằng nửa người, rất đẹp! Bên trong có nước trong, chỉ đủ uống vài ngụm, nhưng uống xong không lâu sau lại đầy ắp."
"Suối Thanh Xuân!" Cố Ảnh thốt lên tiếng kêu kinh ngạc đầy kìm nén.
Bạch Thiếu Lưu hỏi: "Suối Thanh Xuân là gì?"
Cố Ảnh giải thích: "Một truyền thuyết cổ xưa, là cô Vina kể cho tôi nghe. Có một khối Ma Tinh trắng từng được vô số thánh nữ chúc phúc, được ba đời Đại Ma Đạo Sĩ chạm khắc thành khay pha lê chân cao, dùng để đựng nước thánh làm lễ rửa tội. Sau đó món đồ này lưu lạc vào dân gian trong chiến loạn thời Trung cổ, lại bị người ta mang đến đại lục Chí Hư ở phương Đông, được cao thủ ma pháp tà giáo ở đó luyện hóa lại, công dụng của nó đã vượt xa cả thánh khí của Giáo đình. Nếu đặt ở địa điểm thích hợp, với nghi thức đặc biệt, nó có thể tụ tập năng lượng kỳ lạ giữa trời đất để ngưng tụ thành sương sớm thần thánh. Uống nó, có thể giữ mãi tuổi thanh xuân!"
Bạch Thiếu Lưu không tin: "Khoa trương quá nhỉ, thuốc trường sinh bất lão sao?"
Cố Ảnh lắc đầu: "Không phải, nghe nói Suối Thanh Xuân không thể khiến người ta trường sinh bất tử, chỉ là giúp người ta duy trì sức sống thanh xuân, đợi đến ngày thực sự tàn lụi, vẫn có thể với dung nhan tươi trẻ mà đi về thiên quốc."
Bạch Thiếu Lưu nói: "Uống một ngụm là được à? Vậy tôi cũng từng uống rồi!"
Cố Ảnh lắc đầu: "Không phải vậy, đó chỉ là truyền thuyết, có lẽ uống thường xuyên loại sương sớm ngưng tụ trong khay Ma Tinh mới có thể làm chậm sự lão hóa của dung nhan, anh chỉ uống một ngụm thì sợ là không có tác dụng gì. Cô Vina từng nói, Suối Thanh Xuân bị thất lạc dưới sự bảo hộ của gia tộc Vina, cô ấy nhất định phải tìm cách lấy lại, còn từng nhờ tôi để ý tin tức ở đại lục Chí Hư. Xem ra giờ đây không chỉ tìm được khay pha lê chân cao, mà còn tìm được địa điểm đặt và nghi thức để đặt nó rồi."
Bạch Thiếu Lưu nói: "Tôi nghe nói tu sĩ Côn Lôn sau khi đạt đến cảnh giới nhất định, dung nhan không bị năm tháng bào mòn, hình hài có thể tu hoặc không tu, loại Suối Thanh Xuân đó cũng chẳng có tác dụng gì."
Cố Ảnh nói: "Nói thì nói vậy, nhưng trên thế gian này có mấy ai đạt được cảnh giới đó? Đối với người thường mà nói đây là báu vật vô giá, một khi xuất hiện e là sẽ gây ra cuộc tranh giành không hồi kết, hèn gì cô Vina lại đặt nó ở hòn đảo không người."
Bạch Thiếu Lưu phỏng đoán: "Có lẽ cô ấy không cố ý giấu nó trên đảo, ông Mai từng nói thứ đó không mang đi được, nếu không công dụng sẽ bị phế bỏ, cho nên mới để lại đó, có lẽ cô Vina đã tìm rất nhiều nơi nhưng chỉ có thể đặt ở đó thôi... Tôi vẫn còn nhớ vị trí hòn đảo đó, nếu cô Cố cũng muốn uống Suối Thanh Xuân, có dịp tôi sẽ đưa cô đi uống nước."
Cố Ảnh nhìn anh: "Tôi gọi anh là ông Bạch thì anh cảm thấy tôi có ý kiến với anh, vậy tại sao anh cứ luôn gọi tôi là cô Cố nhỉ?"
Bạch Thiếu Lưu cười gượng: "Vậy tôi phải gọi cô thế nào? Cô hơn tôi ba tuổi, tôi gọi cô là Tiểu Cố cũng không ổn lắm nhỉ?"
Cố Ảnh cúi đầu vuốt ve bộ Pháp bào Thần thánh, khẽ nói: "Cha mẹ đều gọi tôi là A Ảnh." Cô nói câu này khi sắc mặt hơi ửng hồng, không dám ngẩng đầu, ý muốn nói Tiểu Bạch cũng có thể gọi cô như vậy.
Thanh Trần nói không sai, Cố Ảnh thích anh, Tiểu Bạch lúc này nếu còn không hiểu nữa thì đúng là kẻ ngốc thật sự. Thế nhưng để hắn mở miệng gọi "A Ảnh" thì cảm giác vẫn còn chút gượng gạo, tiếp tục gọi cô Cố thì lại quá khách sáo, Tiểu Bạch suy nghĩ một chút rồi nói: "Sau này tôi gọi thẳng tên cô là Cố Ảnh nhé? ... Nhắc đến Suối Thanh Xuân lại quên mất việc chính, đêm nay tôi phải ra tay giết La Hy Tư, đã nói là cô giúp tôi thì giờ phải bàn bạc rồi."
Vừa rồi nói chuyện quả nhiên lạc đề, Cố Ảnh cũng nhớ ra việc chính khi tìm Tiểu Bạch, ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi hờn dỗi: "Tiểu Bạch, hôm nay tôi nhìn thấy tin tức trên mạng, anh giờ đã trở thành nhà từ thiện nổi tiếng ở Ngô Ưu rồi đấy!"
Bạch Thiếu Lưu cười khổ: "Đầu đuôi thế nào cô đã biết, đừng cười nhạo tôi nữa."
Cố Ảnh hỏi: "Rốt cuộc hôm nay anh định động thủ thế nào?"
Bạch Thiếu Lưu nói: "Trước đó tôi thực sự không ngờ cô lại chủ động tìm tôi, thực ra tôi cũng sắp xếp một người giúp tôi kiềm chế sự chú ý của đối phương, nay có cô giúp thì mọi việc càng dễ dàng hơn."
Cố Ảnh tò mò: "Anh còn một người giúp đỡ ư, là ai?"
Bạch Thiếu Lưu đáp: "Anh ta tên là Ngô Đồng, tôi từng nhắc với cô về người này, anh ta chính là người sói đó."
Cố Ảnh kinh ngạc: "Anh muốn dùng một người sói để đối phó Giám mục La Hy Tư? Người sói khi phát tác cực kỳ hung hãn, khó mà khống chế, nhưng anh làm sao kiểm soát được anh ta?"
Bạch Thiếu Lưu nói: "Nếu không nắm chắc thì tôi đã không để anh ta giúp đỡ, tôi có cách kiểm soát anh ta. Thấy thời gian cũng không còn sớm, chúng ta nên xuất phát thôi, trên đường đi tôi sẽ nói chi tiết kế hoạch cho cô."
Cố Ảnh nói: "Anh quay người lại đi, đừng nhìn lại."
Bạch Thiếu Lưu hỏi: "Cô muốn làm gì?"
Cố Ảnh đáp: "Tôi muốn thay y phục, bộ Pháp bào Thần thánh này mặc sát người thì hiệu quả tốt nhất."
Bạch Thiếu Lưu hoảng hốt: "Khoan đã, cô định mặc một bộ bào thế này ra phố vào mùa đông ư? Chúng ta bây giờ đang ở trung tâm thành phố Ngô Ưu đấy!"
Cố Ảnh trấn an: "Không sao, tôi lái xe tới, xuống lầu là lên xe đi ngay."
Bạch Thiếu Lưu nói: "Ra là vậy ư? Vậy thôi tôi ra ngoài chờ vậy!"
Tiểu Bạch đẩy cửa đi ra ngoài, Cố Ảnh đỏ bừng mặt, vừa nãy cô theo thói quen bảo Tiểu Bạch quay người lại không được nhìn, không ngờ lại muốn thay quần áo trong cùng một căn phòng. Thực ra Tiểu Bạch không biết, không phải Cố Ảnh chưa từng thay quần áo trước mặt anh, ở phòng học tại tòa nhà Hà Lạc kia, lúc Cố Ảnh biểu diễn các loại pháp thuật cho Lạc Hề xem, có những bài biểu diễn cần phải thay trang phục. Tiểu Bạch ngồi phía trước phòng học quay lưng về phía bục giảng, Cố Ảnh không cho anh quay lại thì anh thật sự chưa bao giờ quay đầu lại. Trong lòng Cố Ảnh, Bạch Thiếu Lưu là người giữ lời hiếm thấy trên đời, mấy lần cô thay trang phục tại chỗ trên bục giảng, chưa bao giờ lo lắng Tiểu Bạch sẽ đột ngột quay đầu lại nhìn một cái. Hôm nay định thay y phục, suýt chút nữa quên mất môi trường đã khác, vẫn nên để Tiểu Bạch ngồi trên ghế quay lưng về phía mình là được.
Cố Ảnh thay bộ trường bào, xách túi của Tiểu Bạch rời khỏi trà thất, y phục thay ra và pháp trượng đều bỏ vào trong túi. Cô lái một chiếc xe sedan bốn cửa màu trắng tinh, Tiểu Bạch ngồi ở ghế phụ lái hỏi: "Đây là xe của cô hay xe nhà họ Lạc, đẹp đấy."
Cố Ảnh đáp: "Đây là xe của riêng tôi, Tiểu Bạch, anh chưa mua xe à?"
Bạch Thiếu Lưu nói: "Dạo này tôi đang định mua một chiếc, cũng không cần loại quá tốt, xe gia đình bình thường là được, bản thân tôi thế nào cũng được, nhưng những người ở cùng khi ra ngoài bình thường không tiện lắm."
Cố Ảnh đề nghị: "Chiếc xe này tặng cho anh!"
"Cô nói gì cơ?" Tiểu Bạch nghe không rõ lắm, cũng không ngờ Cố Ảnh lại tặng ngay chiếc xe của mình cho anh.
Cố Ảnh nhắc lại: "Chiếc xe này tôi mới đi hơn một năm, còn rất mới, tính năng cũng rất tốt, tặng anh."
"Đang yên đang lành tặng xe cho tôi làm gì? Cô không dùng nữa à?" Tiểu Bạch lần này nghe rõ rồi.
Cố Ảnh nói: "Tôi không thích xe số tự động, đang định mua chiếc mới, chiếc xe này tặng anh chẳng phải vừa hay sao?"
Bạch Thiếu Lưu nói: "Vậy cô bán rẻ lại cho tôi coi như xe cũ đi, nếu thực sự muốn xử lý."
Cố Ảnh nghe vậy hơi giận: "Anh nói thế là không phải đạo rồi, tôi tuy không giàu bằng ông Lạc, nhưng dư dả hơn anh, một chiếc xe vẫn tặng được. Đồ anh tặng tôi, pháp trượng và pháp bào, tôi cũng nhận rồi, chẳng lẽ không quý hơn một chiếc xe sao? Anh hoặc là nhận, hoặc là từ chối, đừng nói mấy lời khách sáo đó!"
Bạch Thiếu Lưu nghĩ lại cũng đúng, mình tặng đồ Cố Ảnh cô nhận, giờ cô tặng mình một chiếc xe mà không nhận cũng không hay, tuy không biết cây pháp trượng kia đáng giá bao nhiêu, nhưng tóm lại là quý hơn chiếc xe này. Thế là anh cười đáp: "Cô tặng tôi thì tôi nhận, dù sao bây giờ cũng đang cần. Nhưng vừa rồi cô nói dối đấy nhé, cô hoàn toàn không phải vì không thích chiếc xe này, ý định mua xe mới là mới nghĩ ra thôi đúng không?"
Cố Ảnh cũng cười: "Hình như rất khó nói dối trước mặt anh, hay là tôi mua chiếc xe mới tặng anh nhé?"
Bạch Thiếu Lưu vội từ chối: "Thế thì không cần đâu, chiếc xe này là được rồi, cô cứ mua chiếc xe mới mà cô thích đi."
Cố Ảnh hỏi: "Hôm nay tôi lái, mai xử lý xong việc thì anh lái về nhà, giờ đi đâu đây?"
Bạch Thiếu Lưu đáp: "Ra khỏi thành phố hướng về phía vùng núi Tích Hắc, dọc theo quốc lộ sông Anh Lưu, người của Hắc Long bang đã đưa Ngô Đồng đi trước rồi, chúng ta đuổi kịp tới đó là vừa đúng lúc."
Tiểu Bạch muốn tính kế La Hy Tư, chưa động thủ đã "được cả danh lẫn lợi", cùng lúc đó La Hy Tư thì cuộc sống không hề dễ dàng, trong căn phòng mật thất của nhà thờ, hắn chẳng khác nào kiến trên chảo nóng. Hắn bị ép bất đắc dĩ mới quay lại giáo khu Ngô Ưu, trên đường trở về hắn đã báo cáo lên Giáo đình, hy vọng có thể điều chuyển khỏi giáo khu này, dù là điều đến lục địa Hắc Phi nơi có điều kiện khắc nghiệt nhất để đối phó với thế lực bóng tối thổ dân ở địa phương cũng được. Thế nhưng hắn chưa đợi được hồi âm của Giáo đình, lại đợi được hai lá thư tống tiền khiến người ta dở khóc dở cười.
Nếu trong nhà thờ mất một bức tượng Thánh Mẫu thì chuyện có thể lớn có thể nhỏ, không muốn làm ầm ĩ thì lén lút làm lại một bức khác đặt vào chỗ cũ là được. Nhưng chuyện sau đó lại làm ầm ĩ khắp thành phố khiến danh dự của hắn quét sạch, nếu chỉ là danh dự của một mình hắn thì thôi, nhưng việc này còn có thể liên quan tới danh dự của Giáo đình, từ đó ảnh hưởng đến sự nghiệp truyền giáo trên toàn đại lục Chí Hư. Xã hội văn minh hiện đại truyền đạt thông tin không còn chỉ dựa vào văn thư qua lại, sáng nay hắn đã nhận được một cuộc điện thoại quốc tế gọi tới từ một vị Đại thần quan trong Giáo đình.
Vị Đại thần quan đó trong điện thoại nói với La Hy Tư rằng, hội đồng thần quan của Giáo đình đã nghiên cứu báo cáo xin điều chuyển của La Hy Tư, đồng ý điều chuyển hắn khỏi giáo khu Ngô Ưu, thậm chí còn thăng chức thần chức cho hắn, để biểu dương sự đóng góp của hắn đối với việc truyền bá phúc âm những năm qua. Vị Đại thần quan này còn tiết lộ riêng rằng, có hai vị Hồng y Đại giám mục đề nghị để La Hy Tư kế nhiệm vị trí Hồng y Đại giám mục còn trống sau khi Kerrigan chết. Đây đều là chuyện tốt, La Hy Tư đáng lẽ phải vui mừng mới đúng, thế nhưng hắn lại vô cùng đau đầu.
Không biết là kẻ nào cáo mật, những tin đồn phong nguyệt ở Ngô Ưu mấy ngày nay cùng với vụ việc tống tiền tượng Thánh Mẫu, Giáo đình thế mà lại biết, vị Đại thần quan kia dùng giọng điệu nghiêm khắc nhắc nhở hắn trong điện thoại, muốn được điều chuyển về Giáo đình thăng chức Hồng y Đại giám mục, phải xử lý thỏa đáng việc này. Không chỉ phải đón tượng Thánh Mẫu về, còn phải trừng phạt kẻ dị giáo mượn việc này để làm nhục danh dự Giáo đình, những việc này cần chính La Hy Tư tự mình giải quyết, thời khắc Thượng Đế thử thách hắn đã tới! Củ cà rốt và cây gậy cùng lúc giáng xuống, La Hy Tư dù không muốn lộ diện cũng phải lộ diện, hắn bắt buộc phải dẹp yên kẻ phá bĩnh phía sau màn là Bạch Thiếu Lưu.