Nhân Dục

Lượt đọc: 1665 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
112. Chí cao đăng vân, thân vi súc

❊ ❊ ❊

Yến tiệc náo nhiệt mới chỉ ngày hôm qua, Tiểu Bạch vẫn còn nhớ rõ bộ dáng ngây thơ và vui vẻ của Tiểu Hề khi ngồi trước bàn ăn nghe mọi người kể chuyện. Kể từ sự kiện bị ám sát trong đám cưới, Tiểu Hề đã từng buồn bã một thời gian dài, mãi sau này tâm trạng mới dần bình phục, nhưng chưa được bao lâu lại hay tin cha lâm bệnh. Cô nhóc này trong khoảng thời gian ngắn đã phải chịu đựng quá nhiều biến cố. Sau khi thông báo, Tiểu Bạch tiến vào Lạc Viên, đi vào đại sảnh tầng một của biệt thự thì vừa hay gặp Tiểu Hề từ trên lầu đi xuống. Vừa nhìn thấy Tiểu Bạch, mắt Tiểu Hề đã đỏ hoe, cô vội vã bước hai bước tới trước mặt anh: "Tiểu Bạch, ba em ông ấy..."

Bạch Thiếu Lưu: "Bệnh tình của Lạc tiên sinh anh đã sớm biết, thật sự rất lấy làm tiếc."

Tiểu Hề: "Anh đã biết, chị Cố Ảnh cũng biết, chú La Binh cũng biết, mọi người chỉ giấu một mình em." Nói đoạn, nước mắt cô chực trào, giọng nói cũng có chút run rẩy.

Bạch Thiếu Lưu: "Không phải muốn giấu em, mà là Lạc tiên sinh không biết phải nói với em thế nào, chú ấy sợ em đau lòng, thà rằng để ngày này đến chậm một chút. Tất cả chúng ta đều quan tâm đến em, em cũng đừng quá đau buồn."

Tiểu Hề cúi đầu, vai khẽ run lên lại muốn khóc. Tiểu Bạch tiến lên một bước đỡ lấy cô, Tiểu Hề thuận thế rúc vào lòng anh, mặt áp lên ngực anh lí nhí hỏi: "Nếu là anh, anh sẽ làm thế nào?"

Bạch Thiếu Lưu: "Anh sẽ cố gắng không để lộ vẻ bi thương, khoảng thời gian cuối cùng này sẽ ở bên cạnh người già nhiều hơn, để chú ấy cảm thấy vui vẻ và an ủi, có thể yên lòng mà đi." Anh nhẹ nhàng ôm Tiểu Hề vào lòng khuyên nhủ.

Tiểu Hề lầm bầm: "Chắc là phải như vậy, cảm ơn anh đã nói cho em biết."

Bạch Thiếu Lưu: "Em đã lớn rồi, cũng hiểu chuyện rồi, không cần người khác nói em cũng có thể hiểu."

Tiểu Hề: "Em thà rằng vĩnh viễn không lớn lên."

Bạch Thiếu Lưu: "Được được được, vậy chúng ta không lớn nữa, vĩnh viễn làm một nàng công chúa nhỏ đáng yêu, em phải biết ngoài Lạc tiên sinh ra còn có rất nhiều người yêu quý em."

Tiểu Hề: "Có bao gồm cả anh Tiểu Bạch không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Tất nhiên rồi, anh cũng yêu quý em."

Trong Lạc Viên trên dưới không chỉ có mấy chục người, chưa tính bảo vệ bốn phía, riêng biệt thự này tính cả nhân viên phục vụ ở nhà hàng, nhà bếp, phòng tập thể hình tầng một đã có bảy tám người. Có người từ phía nhà hàng đi ra thấy Bạch Thiếu Lưu ôm Tiểu Hề vào lòng nói chuyện liền giật nảy mình, há hốc mồm không dám làm kinh động ai rồi lại thụt lùi trở vào. Có lẽ vì lồng ngực Tiểu Bạch rắn chắc ấm áp khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu, Tiểu Hề rúc vào lòng anh rất lâu, dần dần nín khóc, nước mắt ban nãy cũng đều lau khô trên áo Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch ôm Tiểu Hề cũng biết người xung quanh nhìn thấy rồi đều tránh đi, trong Lạc Viên e là không ai cử chỉ táo bạo như vậy, nhưng anh cũng chẳng bận tâm lắm. Đang đứng đó bỗng cảm giác có đôi mắt vẫn luôn dõi theo mình, ngẩng đầu lên liền thấy Cố Ảnh không biết đã xuống lầu từ khi nào, đi được nửa đường liền đứng trên cầu thang lặng lẽ nhìn hai người bọn họ.

"Cố Ảnh, là cô à, xuống lầu sao không lên tiếng?" Tiểu Bạch vẫn ôm Tiểu Hề lên tiếng chào hỏi.

Cố Ảnh đi xuống: "Tôi đã thấy hai người từ sớm rồi, không muốn làm phiền, xem ra anh dỗ Tiểu Hề còn hiệu quả hơn tôi dỗ."

Tiểu Hề lúc này mới đứng thẳng người dậy từ trong lòng Tiểu Bạch, nói: "Chị Cố Ảnh đang cười nhạo em sao?"

Cố Ảnh lắc đầu: "Không có mà, Tiểu Bạch biết nói chuyện hơn chị... Tiểu Hề, hôm nay Lạc tiên sinh định làm gì?"

Tiểu Hề: "Ba nói hôm nay đi câu cá."

Bạch Thiếu Lưu mỉm cười: "Lạc tiên sinh muốn có thêm thời gian ở bên cạnh em đấy, em cũng đi câu cá cùng chú ấy đi. Cười cũng là một ngày mà khóc cũng là một ngày, em nên để Lạc tiên sinh cười nhiều hơn, để chú ấy vui vẻ nhiều hơn."

Tiểu Hề: "Vốn đã bàn bạc đi cùng nhau rồi, thời gian cũng gần đến rồi, ba và chú La Binh chắc đang đợi em ở bến tàu, anh Tiểu Bạch có đi cùng không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Em đi trước đi, anh không làm phiền nữa, anh tìm chị Cố Ảnh của em có chút việc."

Tiểu Hề: "Vậy em đi câu cá cùng ba trước, anh đừng đi nhé, tối ở lại uống canh cá."

Bạch Thiếu Lưu: "Mau đi đi, nếu anh không kịp uống canh cá thì em đừng quên để dành cho anh hai con."

Sau khi Tiểu Hề đi, Cố Ảnh nhìn về phía cửa lớn nói: "Tiểu Bạch, anh đối xử với ai cũng tốt như vậy sao?"

Bạch Thiếu Lưu: "Chưa chắc, phải xem là người thế nào."

Cố Ảnh: "Tiểu Hề rất đáng yêu, tôi cũng từ tận đáy lòng mà yêu quý con bé, hy vọng con bé không sao. ...Lạc tiên sinh mấy ngày nay thay đổi rồi, triệt để buông tay, không còn can thiệp vào chuyện của tập đoàn Hà Lạc nữa."

Bạch Thiếu Lưu: "Nếu là tôi thì tôi cũng sẽ làm như vậy, điều cần bàn giao đều đã bàn giao rồi, cho dù có tiếp tục tự mình làm cũng chẳng qua được mấy tháng, không bằng thừa dịp sớm buông tay mà xem phản ứng. Nếu chú ấy không còn can thiệp nữa, xem những giám đốc chuyên nghiệp của tập đoàn Hà Lạc sẽ làm thế nào, mẹ con Ngải Tư sẽ làm gì, như vậy cũng tốt để trong lòng có tính toán. Tất cả những điều này sớm muộn gì cũng xảy ra, thà rằng nó đến bất ngờ không bằng bây giờ cứ tận mắt nhìn nó xảy ra thế nào."

Cố Ảnh: "Đạo lý rất đơn giản, muốn nghĩ thông suốt không dễ, nghĩ thông mà làm được lại càng không dễ. Anh nói chuyện trước nay luôn rất thấu triệt. ...Hôm nay anh đến không phải chuyên tâm thăm Tiểu Hề, tìm tôi có việc gì?"

Bạch Thiếu Lưu: "Thật sự là có việc tìm cô, về chuyện hầu tước Linh Đốn làm ra tối qua ở công viên, tôi muốn gặp cô Vina."

Cố Ảnh: "Cô giáo Vina hôm nay vẫn luôn cầu nguyện, tiểu thư Lạc Hề đã đặc biệt sắp xếp cho cô ấy một phòng cầu nguyện. Cô ấy từng nói với tôi là không muốn gặp lại hầu tước Linh Đốn nữa, chỉ muốn hỏi Chúa để tìm kiếm sự an yên trong lòng."

Bạch Thiếu Lưu: "Xem ra tôi phải làm phiền sự an yên của cô ấy rồi, cô biết hầu tước Linh Đốn bị thương thế nào không?"

Anh kể cho Cố Ảnh nghe chuyện xảy ra sau khi mình quay lại công viên Bân Hải tối qua, cách anh tìm thấy súng bắn bi sắt cũng như cách anh cải trang giao thủ với thần quan Hải Ân Đặc, hôm nay lại xác nhận với La Binh về việc hầu tước Linh Đốn bị thương thế nào.

Cố Ảnh nghe xong cũng nhíu mày sâu: "Anh là muốn biết có phải cô ấy đã ngăn cản hầu tước Linh Đốn ra tay không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Không phải, tôi chỉ muốn nói ra sự thật, xem cô ấy có phản ứng gì?"

Cố Ảnh: "Hay là để sau này tôi chuyển lời cho cô ấy đi, tôi nghĩ cô giáo Vina sẽ không muốn nhìn thấy những thủ đoạn hèn hạ này, nhất là việc do một thánh điện kỵ sĩ làm ra. Tính khí cô ấy tôi biết, nếu nghe được sự thật về việc Linh Đốn bị thương thì chỉ càng phản cảm với hắn ta mà thôi. ...Nhưng nếu cô ấy đi chất vấn hầu tước Linh Đốn, vậy thì anh bị lộ rồi, hầu tước Linh Đốn sẽ ôm hận trong lòng, anh bây giờ còn chưa phải là đối thủ của Linh Đốn, sẽ rất nguy hiểm."

Bạch Thiếu Lưu nhìn Cố Ảnh: "Ý của cô tôi biết, cô là muốn nói với cô Vina rằng cây bút đó là cô nhặt được, không muốn nói tên tôi ra, tôi đoán có đúng không?"

Cố Ảnh tránh ánh mắt anh, cúi đầu nói: "Cô giáo Vina không hồ đồ, sẽ không nói tên tôi ra đâu, tôi đã nói với cô ấy là chính tôi đã giết giám mục La Hy Tư, cô ấy cũng không nói với ai cả."

Bạch Thiếu Lưu: "Cô cũng nhắc cô ấy tự cẩn thận, xung quanh chúng ta còn có những thủ đoạn hèn hạ thế này, những kẻ hèn hạ đến thế này."

Cố Ảnh: "Thật ra anh quá coi thường cô giáo Vina rồi, sức mạnh của cô ấy vô cùng cường đại, muốn làm tổn thương cô ấy không dễ đâu, cô ấy mà thật sự ra tay thì anh và tôi xa xa không thể ngăn cản được, cô ấy chỉ là không muốn giết Phong tiên sinh mà thôi."

Mắt thấy một cơn bão sắp ập đến, vậy mà ở công viên Bân Hải lại được Tiêu Vân Y chỉ tay một cái, mọi thứ lại trở về tĩnh lặng. Những ngày tiếp theo không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, hầu tước Linh Đốn dường như đã ngoan ngoãn hơn, rất lâu không có động tĩnh gì, mà Lạc Thủy Hàn cũng không còn đoái hoài đến việc kinh doanh của tập đoàn Hà Lạc, có thời gian đều ở cùng Tiểu Hề. Phía Ngải Tư cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, ngay cả Hoàng Á Tô cũng không thấy động tĩnh. Tuy nhiên, trong sự yên ắng này, vẫn xảy ra rất nhiều chuyện.

Theo quan sát của tai mắt Hắc Long Bang, Hoàng Á Tô thời gian này chỉ làm hai việc, một là làm quen với toàn bộ nghiệp vụ của tập đoàn Hà Lạc, hai là bỏ tiền thuê cao thủ khắp nơi, hắn mới thuê ba vệ sĩ, thân thủ thế nào thì không biết. Ba người này rất đặc biệt, Hoàng Á Tô đi đâu cũng chắc chắn mang theo một người, hơn nữa mấy người này không giống người làm công chạy theo sau lưng ông chủ, thái độ của Hoàng Á Tô đối với họ rất tôn kính.

Tiểu Bạch cũng cố ý kể cho Bạch Mao nghe chuyện giữa Phong Quân Tử và A Phù Thệ Na. Bạch Mao phản ứng đầu tiên là nghiến răng nói một câu: "Phong Quân Tử, ngươi cũng có ngày hôm nay!" Sau đó im lặng hồi lâu, rồi nói với Tiểu Bạch: "Anh chú ý chút, không thể để đám người hầu tước Linh Đốn đắc thủ."

Bạch Thiếu Lưu hỏi: "Sao ông cũng lo lắng cho sự an nguy của Phong tiên sinh vậy?"

Bạch Mao: "Ta mới không lo cho hắn, tiên nhân tại thế chính là tiên nhân tại thế, dù có phong ấn thần thức thì vẫn vậy thôi."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy ông muốn tôi chú ý cái gì?"

Bạch Mao: "Dưới gầm trời chỉ có hắn là hiểu rõ nhất cách giải Chu Tâm Tỏa, nếu hóa thân nhân gian này của hắn bị diệt, hoặc là trực tiếp phi thăng rời đi, thì còn biết tìm hắn ở đâu?"

Bạch Thiếu Lưu: "Hóa ra ông lo lắng chuyện này, chẳng phải ông có nắm chắc có thể giải Chu Tâm Tỏa sao?"

Bạch Mao lộn mắt lừa lên: "Ta có nắm chắc hay không chủ yếu nhìn vào anh, chẳng qua là đề phòng vạn nhất thôi! Hơn nữa chuyện này đối với anh cũng không phải là chuyện xấu, hoàn toàn có thể nhân cơ hội này mà xây dựng uy danh, anh nghĩ xem, nếu không có chuyện này, những người tu hành ở Côn Lôn kia sao có thể cho anh chỗ tốt? Anh phải tận dụng cơ hội này cho tốt! ...Chuyện của Hắc Long Bang tranh thủ làm đi, nhưng một chốc một lát không thành khí hậu được, nếu thực sự không được thì cầm tín vật của ta đến Quỳnh Nhai ở Hải Nam tìm sư huynh Thất Hoa của ta, ngầm điều một nhóm cao thủ về ứng cứu."

Bạch Thiếu Lưu: "Ông nói là chưởng môn phái Hải Nam - Tuyên Nhất Tiếu sao? Ông ta quả thực rất lợi hại tôi đã tận mắt chứng kiến, đơn đả độc đấu thì ngang ngửa với đại giám mục áo đỏ Kerrigan kia, nhưng nếu đối phó với A Phù Thệ Na e là còn không phải đối thủ, những cao thủ khác trong phái Hải Nam còn có thể có tác dụng gì lớn sao?"

Bạch Mao: "Anh tưởng cao thủ tu hành là cải trắng ngoài chợ đầy rẫy sao? Tuyên Nhất Tiếu đã khá lợi hại rồi, tuy không bằng ta ngày xưa, mà A Phù Thệ Na kia trong giáo đình phương Tây ta ước chừng cũng là hàng đỉnh cấp. Đối phó với những kẻ này chưa chắc cần chính mình ra tay, nghĩ cách để bọn chúng tự nội loạn là tốt nhất, hầu tước Linh Đốn với A Phù Thệ Na hiện giờ chẳng phải có mâu thuẫn đó sao? ...Đệ tử phái Hải Nam cũng mạnh hơn Hắc Long Bang quá nhiều, chỉ sợ anh không khống chế được."

Bạch Thiếu Lưu: "Nghe nói ông ngày xưa đã thân bại danh liệt rồi, ông cho rằng đệ tử phái Hải Nam còn có thể nghe ông sao?"

Bạch Mao: "Tuyên Nhất Tiếu người này rất coi trọng tình cũ, nếu nhìn thấy tín vật của ta sẽ giúp anh, hơn nữa anh tưởng ta là nhân vật đơn giản vậy sao? Các loại pháp bảo mà Huyền Minh phái cũ đời đời cất giữ, còn có tất cả khí vật ta thu thập luyện chế khi đi khắp thiên hạ, đều giấu trong một phủ khố bí mật gần Quỳnh Nhai, chỉ mình ta mới biết phủ khố này ở đâu, làm sao mở. ...Nếu anh lấy những thứ này làm điều kiện, Tuyên Nhất Tiếu cũng có lý do dẫn đệ tử phái Hải Nam đến giúp anh, về công về tư đều hoàn toàn có khả năng."

Bạch Thiếu Lưu: "Hóa ra ông còn có giấu riêng à?"

Bạch Mao: "Ta muốn đăng lâm đỉnh phong thiên hạ, sao có thể không chuẩn bị, chỉ tiếc một trận bại ở núi Chiêu Đình không kịp dặn dò chuyện gì, cũng không tính là ta giấu riêng. ...Nhưng giao nhóm bảo tàng này vào tay kẻ vô năng, thì thà rằng vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời còn hơn."

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi thấy ông vẫn còn ý nghĩ khác, chẳng phải ông vẫn luôn tìm cách giải Chu Tâm Tỏa sao? Nhóm khí vật này vẫn muốn để lại cho chính mình đi?"

Bạch Mao: "Anh nói đúng, ta thật sự có ý nghĩ này, Chu Tâm Tỏa này sớm muộn gì cũng có ngày ta phải giải. Những thứ đó chỉ tặng anh vài món để dùng, anh nhớ kỹ! Chỉ được một người đi vào không được để lộ cho người khác, lấy ra một phần nhỏ trong đó là đủ rồi."

Bạch Thiếu Lưu: "Tại sao ông không giao hết những thứ này cho phái Hải Nam? Tuyên Nhất Tiếu là sư huynh của ông, phái Hải Nam cũng là do một tay ông sáng lập."

Bạch Mao: "Đối với ta mà nói, phái Hải Nam hay phái Hải Bắc gì đó, chỉ là cơ nghiệp lập thân, chỉ cần có thực lực và đầu óc cộng thêm thời thế phối hợp, thủ đoạn khéo léo, hoàn toàn có thể lập lại giang sơn, phái Hải Nam hiện nay đã không còn là nơi ta có thể khống chế, tại sao ta phải đem nhóm đồ này quy hết cho phái Hải Nam chứ? ...Ta cũng chỉ tin tưởng anh mới nói cho anh những điều này, có nhu cầu gì thì cứ đi lấy mà dùng, nhưng không được giao toàn bộ sưu tập trong phủ khố cho phái Hải Nam, phái Hải Nam hiện giờ không phải của anh cũng không phải của ta."

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi hiểu rồi, ông cho rằng đồ đạc là của ông, không phải của phái Hải Nam, hơn nữa bao gồm cả phái Hải Nam đều chỉ là vật có thể sử dụng mà thôi."

Bạch Mao: "Đúng, chính là như vậy, có nhận thức này mới có thể thành đại sự!"

Bạch Thiếu Lưu: "Ông nghĩ như vậy tôi cũng chịu, đồ đạc đúng là do ông giấu đi, nếu ông không nói người khác cũng không biết, cho nên vẫn là ông quyết định. Tôi hứa với ông là được, nếu có cần thiết sẽ tìm phái Hải Nam giúp đỡ, lấy sưu tập trong phủ khố làm thù lao. ...Cầm tín vật của ông đi gặp Tuyên Nhất Tiếu? Tín vật của ông ở đâu nào?"

Bạch Mao: "Ở trong núi Chung Nam, là một món đồ hồi nhỏ ta cùng sư huynh chế tạo, bây giờ ta sẽ nói cho anh chỗ đó, có cơ hội anh đi tìm nó, cầm nó đi gặp Tuyên Nhất Tiếu, hơn nữa dặn gì làm nấy, ông ta chắc chắn sẽ tin anh."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy bảo tàng riêng của ông lại ở đâu?"

Bạch Mao: "Những chuyện này không vội, tình thế hiện tại còn chưa đến mức đó, đến khi tự mình không làm được mà cần một nhóm cao thủ hiệu lực thì hãy đến tìm ta. Hiện tại vẫn nên chú ý kinh doanh Hắc Long Bang đi, đó mới là thuộc hạ dòng chính của anh sau này, cũng là cơ nghiệp để anh lập thân."

Bạch Mao chỉ điểm Tiểu Bạch "kinh doanh" Hắc Long Bang, không phải là truyền thụ đạo pháp thông thường thôi đâu. Về lý thuyết mà nói Hắc Long Bang với Bạch Thiếu Lưu không có quan hệ gì quá sâu sắc, chẳng qua là vì Bát Đại Kim Cang bị Thanh Trần làm bị thương, Lưu Bội Phong dưới sự chỉ điểm của Phong Quân Tử đã chủ động đến chỗ Bạch Thiếu Lưu cầu xin, Bạch Thiếu Lưu không làm khó bọn họ, thế là Lưu Bội Phong nhận anh làm vị cung phụng này.

Tôn Bạch Thiếu Lưu làm cung phụng của Hắc Long Bang, một mặt là vì Lưu Bội Phong đám người phục anh, mặt khác cũng là mượn danh tiếng của anh để củng cố uy thế cho Hắc Long Bang, đồng thời cũng tìm cái cớ để Lạc Thủy Hàn tha cho bọn họ. Chuyện sau này thì đều là giao tình cá nhân, Bạch Thiếu Lưu thật ra không giúp Hắc Long Bang làm gì cả. Hắc Long Bang là do Lưu Bội Phong dẫn dắt Bát Đại Kim Cang một tay sáng lập, hơn mười năm kinh doanh trong các cuộc tranh đấu hắc đạo mới có quy mô như ngày hôm nay, những điều này với Bạch Thiếu Lưu không có liên quan.

Cho nên Bạch Mao chỉ điểm Tiểu Bạch đi ba bước, bước thứ nhất là truyền thụ pháp thuật cho phần tử cốt cán của Hắc Long Bang, người có thể học pháp thành tựu tất nhiên đều là nhân vật quan trọng trong bang phái sau này. Mối quan hệ truyền thừa sư đồ có thể rất khăng khít, những người này sẽ nghe lời Bạch Thiếu Lưu, nếu Lưu Bội Phong cũng đi theo Bạch Thiếu Lưu học pháp thuật, tất nhiên cũng sẽ chịu sự khống chế của Bạch Thiếu Lưu. Đến lúc đó trọng lượng lời nói của Tiểu Bạch liền không giống nhau, tất cả nhân vật quan trọng trong bang phái đều sẽ tôn trọng ý kiến và chỉ thị của anh.

Bước thứ hai là biến thông quy tắc của giới tu hành một chút, lập quy thụ giới cho những người mới nhập môn, chỉ sau khi thụ giới mới có thể tiếp tục truyền pháp, Bạch Thiếu Lưu đích thân nắm giới hoặc ra lệnh cho mấy người thân cận với mình chấp chưởng giới luật. Bước này là quan trọng nhất, trước hết tránh được việc người tu hành tìm phiền phức sau này, cũng tránh việc để lộ thực lực quá sớm. Điểm quan trọng hơn nữa nằm ở chỗ, sau khi lập quy thụ giới, Hắc Long Bang liền từ một bang phái hắc đạo bắt đầu chuyển biến thành một môn phái tu hành, Bạch Thiếu Lưu tất nhiên trở thành chưởng môn chấp chưởng môn phái này, nhưng lại không xưng là môn phái tu hành chính thức.

Tổ chức Hắc Long Bang nguyên bản cứ để nó tồn tại, đó không chỉ là hình thức tổ chức trên danh nghĩa, mà còn là sinh kế để lập thân trong thế gian, bang chủ Lưu Bội Phong liền trở thành người đại diện lo liệu tất cả những điều này, cốt lõi chân chính trở thành đoàn thể tu hành phía sau bang phái.

Bước thứ ba là trên cơ sở hoàn thành hai bước trước, mượn thực lực của bang chúng cũng như tài lực của tập đoàn Hà Lạc, mở rộng phạm vi ảnh hưởng của Hắc Long Bang, làm cho nó lớn mạnh hơn. Hắc bang đen đến mấy cũng có thể tẩy trắng, thậm chí có thể trở thành một cơ quan sự nghiệp kinh doanh chuỗi khắp nơi, trong bóng tối vẫn lấy hình thức phát triển bang chúng làm tổ chức. Tiếp tục lựa chọn khảo sát các phần tử cốt cán đáng tin cậy để truyền thụ đạo pháp, như vậy thực lực sẽ ngày càng lớn mạnh.

Sau khi hoàn thành ba bước này, Bạch Thiếu Lưu cũng không phải là người bình thường nữa, ở cả hắc bạch lưỡng đạo trong thế tục đều có tầm ảnh hưởng quan trọng, thậm chí trong giới tu hành cũng có thực lực đủ mạnh mẽ. Sau này làm thế nào nữa? Bạch Mao vẫn chưa nghĩ tới, bởi vì đó phải đợi sau khi hoàn thành ba bước trước mới tùy theo tình hình mà định đoạt. Bạch Thiếu Lưu một mình hoàn thành tất cả điều này rất khó khăn, nhưng có một con lừa ghê gớm luôn sẵn sàng chỉ điểm cho anh.

Mà xung đột trước mắt xoay quanh Phong Quân Tử cũng có thể lợi dụng, chỉ là tất cả những điều này xảy ra quá nhanh, Tiểu Bạch còn chưa kịp xây dựng đủ thực lực, cho nên Bạch Mao mới nghĩ đến chuyện tạm thời mượn thế lực phái Hải Nam.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.