Nhân Dục

Lượt đọc: 1082 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
137, Môn tiền lạc nhãn vân thiên ngoại

❊ ❊ ❊

Ngô Đồng không phải Tiểu Bạch, đương nhiên không biết trong lòng Eva đang nghĩ gì, càng không thể biết chuyện giữa cô ta và Hải Ân Đặc, thế là nảy sinh một hiểu lầm, Ngô Đồng nhìn dáng vẻ thâm tình của Eva mà cảm thấy vô cùng xúc động. Người sói này đang nghĩ gì thế nhỉ? Cậu ta cứ thầm thì trong lòng —

Cô nàng Tây phương này trông thật là hút hồn! Nhìn thấy là chỉ muốn ôm vào lòng mà hôn một cái. Thằng cha chết tiệt kia là chồng cô ấy, thật đáng thương, còn trẻ mà đã thành góa phụ nhỏ rồi. Nhìn dáng vẻ của cô ấy thực sự là đau lòng muốn chết, mình đã từng thấy không ít người phụ nữ khóc lóc đau đớn khi chồng qua đời, nhưng chưa từng thấy người phụ nữ nào lặng lẽ quỳ dài ở nơi chồng gặp nạn, không khóc không làm ầm ĩ mà cứ lẩm bẩm một mình suốt nửa ngày trời như vậy. Cô ấy mà là vợ mình thì tốt biết mấy, có được người phụ nữ như thế này, dù có phải chết một lần cũng đáng!

Nghe Tiểu Bạch nói cô ấy muốn báo thù cho chồng, đúng là một người phụ nữ trinh liệt! Đồng bọn của cô ấy muốn giá họa cho Phong tiền bối, cô ấy cũng hiểu lầm Phong tiên sinh là hung thủ, đây tuyệt đối không phải chuyện tốt. Vị Phong tiên sinh kia không phải người thường, nhớ lúc trước chỉ cần bái lạy mặt trăng vài cái là có thể trấn áp toàn bộ sự cuồng loạn khi biến thân người sói của mình, ai có thể có bản lĩnh này? Cho dù Phong tiên sinh không ra tay, nếu cô ấy gây bất lợi cho Phong tiên sinh thì người khác cũng sẽ không tha cho cô ấy. Không được, mình phải giúp cô ấy.

Giúp thế nào đây? Trước hết giúp Tiểu Bạch tra ra hung thủ thực sự, sau đó giúp cô ấy báo thù, cô ấy chắc chắn sẽ cảm kích mình. Sau đó... sau đó thì theo đuổi cô ấy, mình quyết định rồi, nhất định phải theo đuổi cô nàng này bằng được! ... Nói như vậy thì kẻ giết chồng cô ấy lại làm một việc tốt cho mình, nếu không thì làm sao mình có cơ hội gặp cô ấy? ... Ừm, sao mình lại nghĩ như vậy nhỉ? Đây không phải là suy nghĩ tốt đẹp gì! ... Mặc kệ, dù sao mình cũng đã để mắt đến góa phụ nhỏ này rồi, mình muốn giúp cô ấy, hơn nữa còn muốn theo đuổi cô ấy.

Ngô Đồng giám sát Eva nên thấy chán nản, không tự chủ được mà lại nảy sinh những suy nghĩ này. Tại sao cậu ta lại để mắt tới Eva chứ? Nguyên nhân có lẽ rất phức tạp, chính cậu ta cũng không dễ dàng nói rõ ràng được. Có lẽ sức quyến rũ của Eva nằm ở chỗ chỉ cần cái nhìn đầu tiên đã có thể kích thích dục vọng bản năng của đàn ông, dục vọng này bao gồm sự kích động, cùng với cảm xúc phức tạp muốn chiếm hữu và bảo vệ. Hiện tại cô ấy, sắc mặt hơi tiều tụy nhợt nhạt, nước mắt còn chưa khô, bộ váy đen càng làm cho đường cong cơ thể thêm phần quyến rũ, dáng vẻ quỳ ở đó đau thương thực sự khiến người ta động lòng.

Ngoài ra còn có nguyên nhân phức tạp hơn, Ngô Đồng gần đây vừa thất tình, cũng không thể coi là thất tình, tóm lại là bị bạn gái đá, đó là bạn gái yêu nhau từ thời đại học của cậu. Chủ yếu là chê cậu không có tiền đồ lại không chịu cầu tiến, trước đây là một nhà thiết kế quảng cáo, trong nghề cũng có chút danh tiếng, mặc dù hay cãi nhau với ông chủ và khách hàng nhưng công việc vẫn ổn. Thế nhưng gần đây Ngô Đồng không cãi nhau nữa, người lại trở nên ba ngày không làm việc đàng hoàng, cũng không nỗ lực làm thêm kiếm tiền nữa, cũng không giống như trước đây rảnh rỗi là dỗ dành cô ấy đi hẹn hò tặng quà, người sắp kết hôn đến nơi rồi, sao có thể như vậy được?

Sự thay đổi của Ngô Đồng đương nhiên là vì học tu hành với Tiểu Bạch, đây là một lần thăng hoa lột xác của đời cậu, cảm giác bản thân mạnh hơn trước nhiều, quả thực là một kiểu giải thoát. Nhưng bạn gái lại có cái nhìn hoàn toàn trái ngược, trước đây đã có rất nhiều bất mãn với cậu, lần này bùng nổ, cuối cùng hẹn cậu ngồi xuống đàm phán — muốn kết hôn thì phải có điều kiện một, hai, ba này nọ. Ngô Đồng nói thật lòng, hiện tại cậu còn chưa làm được, bạn gái cũng nói thật, không làm được thì bái bai. Ngô Đồng hiện tại đã là một người sói "hoàn mỹ", tính khí cũng thay đổi, rất dứt khoát nói bái bai là bái bai, thế là bị đá, đây là chuyện mới xảy ra cách đây không lâu.

Ma cảnh kiếp trong tu hành đã qua, Ngô Đồng cũng có thể nhìn thoáng hơn. Nhưng sau khi chia tay với cậu, bạn gái gần như ngay lập tức có bạn trai mới, hóa ra cô ta sớm đã có "dự bị", đá Ngô Đồng xong liền có tình mới. Điều này làm Ngô Đồng rất cảm khái lòng người dễ thay đổi khó dò, bây giờ rất nhiều người tìm đối tượng giống như tìm việc làm, cưỡi lừa tìm lừa, trước khi nhảy việc đã nhắm sẵn chỗ tiếp theo. Nhìn thấy Eva đau thương như vậy sau khi chồng chết, không màng nguy hiểm muốn báo thù, đây không phải là giả vờ cho người khác xem, cho nên Ngô Đồng có chút cảm động.

Kiểu hiểu lầm này khá thú vị, nếu Ngô Đồng biết tại sao Eva lại như vậy thì có lẽ sẽ không nghĩ như thế, trên thế giới này rất nhiều chuyện phức tạp hơn vẻ bề ngoài nhiều. Eva quỳ trong Tề Tiên Lĩnh sám hối đến tận hoàng hôn, cuối cùng cô ấy ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ thư phòng của Phong Quân Tử, nơi đó tĩnh lặng kéo rèm, Phong Quân Tử cả ngày không hề lộ diện.

Trên mặt Eva tràn đầy vẻ oán hận, có hối hận cũng có thù hận, lúc này cô ấy đã không thể suy nghĩ hoàn toàn tỉnh táo, Linh Đốn và giáo chủ Lỗ Tư đều khẳng định Phong Quân Tử là hung thủ, ít nhất không có người này thì Hải Ân Đặc đã không chết. Cô ấy tự biết có lỗi với Hải Ân Đặc, báo thù cho anh ấy sợ rằng là việc cuối cùng có thể làm cho anh ấy, chỉ có như vậy mới có thể làm giảm bớt cảm giác tội lỗi trong lòng. Ngày hôm đó Eva rời khỏi Tề Tiên Lĩnh rất muộn, Ngô Đồng vẫn luôn dõi theo cô ấy đi xa.

Sáng sớm hôm sau, Ngô Đồng lại chạy đến Tề Tiên Lĩnh, nấp ở một chỗ kín đáo ngược gió. Người sói có ngũ quan nhạy bén, khi ẩn nấp hành động không tiếng động, rất giỏi ẩn giấu và theo dõi, tuy nhiên hôm nay cậu ta hơi không giấu được nữa. Người xuất hiện đầu tiên ở Tề Tiên Lĩnh không phải là Eva, mà là Phong Quân Tử đang bước những bước vuông vức.

Phong Quân Tử hôm nay không biết dây thần kinh nào bị chập, khác thường dậy từ rất sớm, chắp tay cầm một tờ giấy trắng lớn lên Tề Tiên Lĩnh. Ông đi đến đỉnh núi bằng phẳng nhất ở nơi cao nhất của ngọn núi nhỏ, nhặt một hòn đá không lớn không nhỏ đặt dưới gốc cây, rất thong dong ngồi ngắm cảnh biển phương xa. Vị trí ngọn núi chính của Tề Tiên Lĩnh rất đặc biệt, phía bắc chính là khu chung cư nơi Phong Quân Tử sống, xung quanh có rất nhiều viện điều dưỡng và vài trường học, đi về phía trước nữa là đại lộ, qua đường là nội thành Ngô Đồng phồn hoa. Phía nam chính là bờ biển, thế núi rất dốc, trong gió biển truyền đến tiếng sóng vỗ vào rặng đá ngầm, nơi này giống như một chốn thế ngoại đào viên nằm sát đô thị.

Phong Quân Tử hôm nay ăn mặc rất bắt mắt, thân trên mặc áo Đường trang tay chéo khuy vải lụa bạc thêu hoa, tay áo rất dài, ống tay áo rộng, ở vị trí cổ tay cuộn ngược ra ngoài lộ đường viền lót màu vàng rộng hai tấc. Thân dưới mặc một chiếc quần dài bằng vải lanh màu trắng như trăng, gấu quần cũng rất rộng rãi, trông cả người vừa tinh thần vừa nhàn nhã. Trên đường phố hiện nay hầu như không có ai mặc quần áo như thế này, cho dù có người muốn ăn mặc như vậy cũng không dám ra đường, quá đặc biệt quá nổi bật. Nhưng thần thái của Phong Quân Tử lại rất đắc ý, ánh nắng ban mai chiếu trên chiếc áo lụa bạc trông rất nổi bật, thậm chí ở nơi rất xa dưới chân Tề Tiên Lĩnh cũng có thể nhìn thấy một bóng bạc thấp thoáng giữa những tán cây trên đỉnh núi.

Thời tiết tháng Năm đã rất ấm áp, gió biển thổi đến, vạt áo lụa bạc bay phấp phới, Phong Quân Tử ngồi đó thần thái điềm đạm mà sống lưng lại thẳng tắp, giống như điểm nhấn của phong cảnh núi biển, thực sự có vài phần khí chất của bậc tiên gia. Thế nhưng đứng gần nhìn "tiên nhân" này bạn sẽ không nhịn được cười, chỉ thấy trước mặt ông đặt một tờ giấy trắng lớn, bốn góc tờ giấy còn dùng những hòn đá nhỏ đè lên để tránh bị gió thổi bay, trên đó viết mấy chữ rồng bay phượng múa — Tiên nhân chỉ lộ (Tiên nhân chỉ đường).

Đó là bảng hiệu của thầy bói, hóa ra ông đến đây để bày quầy bói toán, lại còn đến tận Tề Tiên Lĩnh nơi vốn dĩ không có ai qua lại. Vị thầy bói nghiệp dư này có một thói quen kỳ quái, mỗi năm bày quầy ba lần và địa điểm không cố định. Lần cuối cùng bày quầy năm ngoái là ở trong con ngõ sau tòa nhà cao tầng, lần bày quầy đầu tiên năm nay là ở hội đèn lồng công viên Lao Động, lần này nên là lần thứ hai trong năm nay. Không nói rõ được ông là ra ngoài bày quầy bói toán hay là tự tìm niềm vui, hoặc nói là sở thích cũng được, dù sao hôm nay ông cũng bày quầy bói toán ở đây.

Ông chạy đến đây ngồi thì không sao, Ngô Đồng đang giám sát ngầm cảm thấy da đầu đều tê dại, nhiệm vụ Tiểu Bạch giao cho Ngô Đồng là canh giữ kỹ nơi này không được để xảy ra chuyện, nhưng nếu lát nữa Eva cũng đến, trên núi không có ai mà lại thấy Phong Quân Tử ngồi ở đây, muốn không xảy ra chuyện cũng khó. Ngô Đồng vội vàng gọi điện cho Tiểu Bạch báo cáo tình hình mới nhất này, Tiểu Bạch cũng cảm thấy không ổn, chuẩn bị chạy tới, nhưng Tọa Hoài Khâu cách Tề Tiên Lĩnh rất xa, trước khi Tiểu Bạch đến thì Eva đã tới trước rồi.

Ngô Đồng nhìn từ xa thấy một chiếc xe dừng bên đường lớn, dáng vẻ yêu kiều của Eva bước xuống xe, đang dọc theo con đường nhỏ từng bước một đi về phía Tề Tiên Lĩnh. Thấy cảnh này Ngô Đồng cũng không nấp được nữa, mặc dù Tiểu Bạch đã dặn cậu không được làm phiền Phong tiên sinh, lúc này cậu cũng đành đánh liều bước ra lên Tề Tiên Lĩnh. Nơi cậu ẩn nấp là trên một ngọn đồi nhỏ liền kề, đi qua rất gần, Ngô Đồng muốn xuất hiện trước khi Eva đến, có người ngoài ở đó có lẽ Eva sẽ không manh động, dù có chuyện gì cũng dễ dàng ngăn cản.

Ngô Đồng hôm nay mặc một chiếc áo gió dài màu xám xanh, bên trong áo gió nơi thắt lưng đeo một thanh trường kiếm, chính là thanh kiếm của Hiệp sĩ Thánh điện mà Hải Ân Đặc lấy được từ gia tộc Vina. Lần trước đấu ở sông Anh Lưu, thanh kiếm này bị Tiểu Bạch tiện tay lấy mất, sau đó đưa cho Ngô Đồng. Khi cậu bước lên Tề Tiên Lĩnh, Phong Quân Tử nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn cậu gật đầu mỉm cười, coi như là chào hỏi.

Ngô Đồng quen Phong Quân Tử nhưng Phong Quân Tử lại không quen Ngô Đồng, hai người từng gặp nhau một lần vào Tết Trung Thu năm ngoái, nhưng lúc đó Phong Quân Tử chỉ nhìn trăng chứ không nhìn cậu. Ngô Đồng cũng không vạch trần, giả vờ như khách du lịch ngắm cảnh đi đến gần, nhìn rõ bảng hiệu trước mặt Phong Quân Tử cũng giật mình, cậu ngạc nhiên hỏi: "Vị tiên sinh này, ông đang bày quầy bói toán ở đây sao?"

Phong Quân Tử mỉm cười đáp: "Đúng vậy, việc làm ăn có vẻ không tốt lắm, đến tận bây giờ mới thấy có một mình cậu."

Ở nơi này bày quầy làm ăn có thể tốt được sao? Ngô Đồng dở khóc dở cười nói: "Ở đây không thích hợp bày quầy lắm, thầy bói ở Ngô Đồng hầu hết đều bày quầy dưới chân cầu vượt sau ga tàu hỏa, người tìm người bói toán đều biết đi đến đó. ... Với cách ăn mặc và phong thái này của tiên sinh, đặt ở đó ngồi chắc chắn việc làm ăn sẽ hưng vượng, hay là, ông đến đó đi."

Phong Quân Tử lắc đầu: "Cậu không biết đâu, làm nghề nào cũng có địa bàn, tôi chạy đến đó bày quầy chẳng khác nào phá sân, sẽ bị người ta đuổi đi thôi, việc làm ăn không an ổn, không an ổn tí nào!"

Tề Tiên Lĩnh mới thật sự là không an ổn đấy! Ngô Đồng tiếp tục khuyên: "Tiên sinh hóa ra lo lắng chuyện này, không sao, tôi có chút giao tình với Hắc Long Bang, chỉ cần lên tiếng chào hỏi thì không ai dám đuổi ông đâu. ... Đừng hiểu lầm, tôi nhìn từ xa đã thấy tiên sinh thực sự có phong thái cao nhân, cho nên chủ động khuyên ông, bày quầy ở đây chẳng phải đáng tiếc sao?"

Phong Quân Tử vẫn lắc đầu: "Chỉ là bày cái quầy nhỏ thôi không đến mức làm kinh động đến xã hội đen đâu nhỉ? Hơn nữa, trên đỉnh núi này tốt biết bao, phong cảnh đẹp không khí cũng tốt, lại không có người đi tuần phố hay quản lý đô thị làm phiền, chẳng phải tốt hơn dưới chân cầu vượt nhiều sao?"

Ngô Đồng giang hai tay: "Nhưng ở đây không có người nào cả!"

Phong Quân Tử cười: "Chẳng lẽ cậu không phải là người sao? Thấy bảng hiệu của tôi chưa? Tiên nhân chỉ lộ! Cái chính là duyên tiên, dưới chân cầu vượt người có đông đến mấy mà không có duyên thì có ích gì? ... Hôm nay tôi kết duyên tiên ở đây, cậu đến, chính là có duyên."

Ngô Đồng ngẩn người: "Tiên sinh muốn xem cho tôi một quẻ sao?"

Phong Quân Tử lắc lắc đầu nói: "Tất nhiên, chẳng phải vừa rồi cậu nói từ xa đã thấy tôi có phong thái cao nhân sao? Lại còn chủ động giúp đỡ chào hỏi để tôi đi làm ăn dưới chân cầu vượt, thật lòng muốn giúp thì đừng chỉ nói suông, ai giúp ai còn chưa biết được đâu, bây giờ chăm sóc việc làm ăn cho tôi đi. ... Hôm nay tôi lấy cậu làm khách mở hàng đây, đến, xem một quẻ!"

Phong Quân Tử đột nhiên muốn xem quẻ cho Ngô Đồng, Ngô Đồng biết vị tiên sinh này không phải là tay lừa đảo dưới chân cầu vượt, đó là tiên nhân tại thế không hề giả tạo, Tiểu Bạch cũng từng nói với cậu rồi. Có cơ hội này tất nhiên là hiếm có, đáng tiếc lại đúng vào lúc căng thẳng này, cậu đã nghe thấy tiếng bước chân của Eva càng ngày càng gần, từ phía sau không xa bước lên Tề Tiên Lĩnh. Cậu vốn định khuyên Phong Quân Tử xuống núi theo hướng khác, tránh gặp phải phiền phức, bây giờ xem ra không kịp nữa rồi.

Ngô Đồng nghiến răng, quyết định buông xuôi, nếu Eva thực sự muốn ra tay thì cậu sẽ chắn, sau đó từ từ giải thích sau vậy. Lập tức tập trung tinh thần cảnh giác động tĩnh phía sau, vẫn không chút thay đổi vẻ mặt hỏi: "Tiên sinh muốn thu bao nhiêu tiền?"

Phong Quân Tử khoanh hai tay trước ngực, làm ra vẻ thâm sâu khó lường: "Cậu cứ tùy tâm mà cho, tôi không cưỡng cầu, cậu cho rằng câu hỏi của mình đáng giá bao nhiêu thì cho bấy nhiêu." Ông đúng là làm nghề nào ra nghề nấy, nói như vậy là lời điển hình của giới giang hồ, ý là tôi không ra giá, cậu không phải muốn xem bói sao? Mệnh đáng giá bao nhiêu tiền thì cho bấy nhiêu tiền — có ngại cho ít không?

Sự chú ý của Ngô Đồng đều đặt ở phía sau, nào có tâm trí đâu mà so đo những thứ này, có chút lơ đãng lấy ví tiền ra, không chỉ ví tiền mà cả tiền lẻ trong các túi khác bao gồm cả tiền xu cũng lấy hết ra, cúi người đưa vào tay Phong Quân Tử nói: "Trên người tôi chỉ có chừng này tiền, không còn thêm nữa, như vậy được không?"

Phong Quân Tử nhìn cậu một cái, vẻ mặt có chút muốn cười: "Tôi đếm xem, hơn bảy trăm đấy! Hôm nay mở hàng việc làm ăn cũng không tệ, xin hỏi cậu về nhà có cần đi xe không?"

"Đi xe? Đi tuyến 28 là được rồi, không cần đổi xe." Ngô Đồng nhất thời không phản ứng kịp ý ông là gì.

Phong Quân Tử: "Giá vé tuyến 28 là một tệ, tôi trả lại cậu một tệ, cậu cũng dễ bắt xe về nhà, số tiền còn lại coi như là tiền quẻ đi ... Chàng trai, cậu tên là gì?" Ông ngồi trên tảng đá hơi nghiêng người trả lại cho Ngô Đồng một đồng xu, đem số tiền còn lại nhét vào túi quần.

"Tôi tên Ngô Đồng." Ngô Đồng buột miệng đáp, khi nói chuyện vẫn luôn tập trung sự chú ý vào phía sau, Eva đã đi đến gần, đứng cách cậu không xa phía sau. Thính giác nhạy bén của Ngô Đồng có thể nghe rõ tiếng thở của cô, trong gió thoảng truyền đến hương thơm nhàn nhạt.

Phong Quân Tử tiếp tục hỏi: "Ngô Đồng, là Ngô Đồng trong 'Ngô Đồng sơ ảnh' (bóng ngô đồng thưa) phải không?"

Ngô Đồng lơ đãng đáp: "Đúng đúng đúng, tiên sinh ông đoán chuẩn thật, biệt danh trên mạng của tôi chính là Ngô Đồng Sơ Ảnh."

Phong Quân Tử nhíu mày: "Chuẩn với chả không chuẩn, tôi còn chưa tính đâu! Nhìn sao cậu có vẻ rất căng thẳng?"

Ngô Đồng: "Căng thẳng, đâu có?"

Phong Quân Tử: "Đồng tử của cậu co rút, hai tai vểnh lên, đôi vai hơi nhô, gót chân hơi nhấc, còn nói mình không căng thẳng? Đừng quên tôi làm nghề gì! ... Nhắc đến căng thẳng, tôi nhớ ra một chuyện, hồi nhỏ tôi muốn theo đuổi một nữ sinh lớp bên cạnh, kết quả cứ nhìn thấy cô ấy là tôi căng thẳng không biết phải nói chuyện thế nào. Ở cùng những nữ sinh khác thì không mắc bệnh này, nhưng cứ đứng trước người con gái tôi muốn nói chuyện nhất thì lại căng thẳng. Nếu tôi không muốn theo đuổi cô ấy thì sẽ không căng thẳng, nhưng tôi cứ căng thẳng là không biết phải theo đuổi cô ấy thế nào, cậu nói xem có thú vị không? ... Đây có phải gọi là trong lòng có quỷ không?" Ông không nhanh không chậm bắt đầu đùa cợt.

Ngô Đồng: "Chắc vậy, hẳn là trong lòng có quỷ."

Phong Quân Tử: "Người biết mình trong lòng có quỷ, vẫn còn có thể cứu chữa, dù sao cũng tốt hơn kẻ không kính quỷ thần không có điều kiêng kỵ gì." Ông vừa nói vừa gật đầu mỉm cười, giống như đang chào hỏi ai đó, nhưng ánh mắt lại không nhìn Ngô Đồng mà nhìn phía sau lưng cậu.

Phía sau chỉ có Eva, Ngô Đồng cuối cùng không nhịn được quay đầu lại nhìn, ánh mắt này lại khiến cậu giật mình, hồi lâu cũng không phản ứng lại. Chỉ thấy dáng vẻ yểu điệu của Eva đang ở cách vài bước chân, đôi mắt màu nâu hơi ánh xanh lam đang nhìn cậu và Phong Quân Tử, trong ánh mắt mang theo nghi hoặc và tò mò. Phong Quân Tử thấy cô lên núi, vừa rồi gật đầu mỉm cười chính là chào hỏi cô.

Eva thấy Phong Quân Tử gật đầu, vậy mà cũng gật đầu lại coi như chào hỏi, Ngô Đồng vừa lúc quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt Eva nhàn nhạt gật đầu nhẹ với cậu coi như chào hỏi. Ngô Đồng lúc này càng căng thẳng hơn, khẽ liếm môi, mặt cũng hơi nóng lên. Tuy nhiên sự căng thẳng này khác với lúc nãy, biểu cảm của Eva khi nhìn thấy Phong Quân Tử chỉ là kỳ lạ thôi, không hề có một chút tức giận và thù hận nào. Chuyện này, chuyện này là sao vậy? Ngô Đồng không khỏi có chút ngẩn người.

Chuyện này là sao? Cảnh tượng tưởng chừng như khó hiểu này thực ra nguyên nhân cũng đơn giản, bởi vì Eva không biết Phong Quân Tử, hay nói cách khác cô ta không nhận ra Phong Quân Tử. Eva một lòng muốn tìm Phong Quân Tử báo thù sao gặp mặt lại không nhận ra? Nghe có vẻ khó tin nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng bình thường —

Eva chưa từng gặp trực tiếp Phong Quân Tử, hơn nữa trước khi Hải Ân Đặc chết cũng chưa từng đến phương Đông, cô ta chỉ nhìn thấy vài tấm ảnh của Phong Quân Tử vài ngày trước. Ảnh là giáo chủ Lỗ Tư đưa cho cô, chụp rất rõ, dáng vẻ người đó trong ảnh cô ta cũng nhớ rất kỹ. Thế nhưng ảnh là ảnh, người thật là người thật, vốn dĩ trong mắt Eva dáng vẻ của nhiều người phương Đông đều gần giống nhau, huống chi Phong Quân Tử hôm nay khác hẳn với trong ảnh.

Thứ nhất Phong Quân Tử đeo kính đổi màu, dưới ánh nắng trực tiếp màu kính rất đậm không nhìn rõ mắt, đặc điểm ngũ quan quan trọng nhất để nhận diện một người đã bị che mất rồi. Thứ hai Phong Quân Tử hai ngày nay hơi lười không cạo râu, hôm qua ông không ra khỏi nhà cả ngày nên chẳng buồn cạo, hôm nay dậy sớm ra ngoài cũng quên cạo, cũng liên quan đến việc vợ ông mấy ngày nay đi công tác không có ở nhà. Ông vốn để râu quai nón, bình thường ngày nào cũng cạo nên không nhìn ra, nhưng hai ngày không cạo, môi trên và toàn bộ cằm cho đến tận mang tai đều có một vòng râu lởm chởm.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.