Bình thường Vương Tĩnh rất ít khi đút cho con trai ăn, việc này toàn do bảo mẫu ở nhà làm, nên cô lóng ngóng đút không đủ nhanh. Khiến cho Hàn Du Tín sốt ruột đến mức hận không thể tự bưng bát cầm đũa và lùa thắng vào miệng.
Hai người cô của Hàn Du Tín đang xì xụp ăn lấy ăn để như bão cuốn.
Nếu Tần Hoài có thể đứng cạnh nhìn dáng vẻ ăn mì của hai cô em gái Hàn Quý Sơn, hắn nhất định sẽ cảm thán một câu người nhà họ Hàn ăn uống đúng là y đúc nhau.
Chỉ tiếc là hai cô em gái của Hàn Quý Sơn không có sức ăn khủng như Hàn tổng, một bát mì trôi xuống bụng là đã no căng.
Hai cô em gái đều ngớ người.
Cô em út hơi hoang mang hỏi: "Chị ơi, hình như em ăn no mất rồi, lát nữa không còn bụng chứa Tứ Hi Thang Đoàn thì làm sao bây giờ?”
"Chị cũng no rồi."
Hai chị em đều hoang mang tột độ.
Hàn Quý Sơn nghe thấy sự hoang mang của các em gái, bèn tranh thủ lúc đang nhai nuốt nói: "Không sao, anh đã nhờ Tần sư phụ làm thêm một ít bánh trôi sống của Tứ Hỉ Thang Đoàn rồi, đến lúc đó anh chia cho hai đứa một ít, các em mang về nhà tự luộc ăn cũng giống nhau cả."
Lúc này hai chị em mới yên tâm.
Nhưng rất rõ ràng, bọn họ đã yên tâm quá sớm.
Bởi vì món Điểm Tâm tiếp theo đã được dọn lên.
Nói chính xác hơn là hai món Điểm Tâm tiếp theo đã dọn lên, Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao gần như được mang lên cùng một lúc.
Trong bếp, Tang Lương nhìn chằm chằm Tứ Hỉ Thang Đoàn trong bốn cái nồi, chờ canh chuẩn thời gian để vớt bánh trôi ra chia phần, sau đó để nguội.
"Tần Hoài, thực ra tôi vẫn luôn thắc mắc một điều, tại sao Tứ Hỉ Thang Đoàn lại phải dọn lên cuối cùng."
"Người bình thường ăn xong Trường Thọ Diện, lại ních thêm Bánh Bao Tửu Nhưỡng với Tam Đinh Bao thì đều no ứ hự rồi, cuối cùng lại dọn thêm một phần Tứ Hi Thang Đoàn nữa, liệu có ăn nổi không?”
"Vốn dĩ nó không phải món cuối cùng đâu, Tứ Hỉ Thang Đoàn đáng ra là món đầu tiên cơ." Tần Hoài cũng rất bất lực.
"Là do hôm qua sau khi ăn xong Tứ Hỉ Thang Đoàn, Hàn tổng rất thích, nói nhất định phải để món này dọn lên cuối cùng để anh ấy chốt bụng."
"Nguyên văn lời Hàn tổng là, cuối bữa tiệc sinh nhật phải làm một bát Tứ Hỉ Thang Đoàn, bữa cơm này mới coi như viên mãn."
"Nhưng cậu không cần lo đâu, Tứ Hỉ Thang Đoàn chia theo đầu người, trợ lý Trần đã chuẩn bị rất nhiều hộp đựng rồi, nếu thực sự ăn không nổi thì có thể gói mang về."
"Mỗi người còn được nhận thêm một phần bánh sống, coi như là quà đáp lễ của tiệc sinh nhật."
Một bát Trường Thọ Diện trôi xuống dạ dày, không ít khách khứa đã ngả người ra lưng ghế, bước vào trạng thái hiền giả sau khi no bụng.
Trạng thái này gọi tắt là say tinh bột.
Cũng có thể là no căng rốn rồi.
Rất nhiều người đều cảm thấy bữa tiệc sinh nhật hôm nay đã quá đỗi viên mãn, món chính hoành tráng ngon miệng, món chay tinh tế trang nhã lại có chiều sâu, cuối cùng bát Trường Thọ Diện được bưng lên tuy tạo hình có hơi kém một chút, nhưng hương vị và bản thân sợi mì thì tuyệt đối không có chỗ chê.
Càng đừng nói bản thân Trường Thọ Diện còn vô cùng ăn nhập với chủ đề, bám sát ý nghĩa đã là một điểm cộng, nên phần tạo hình cũng không cần phải quá khắt khe.
Không ít người đã bắt đầu trầm trồ cảm thán:
"Hôm nay Hàn tổng tổ chức bữa tiệc này đúng là hết nước chấm, đỉnh của chóp."
"Chỉ riêng bát Trường Thọ Diện cuối cùng kia thôi cũng đã ngang ngửa tay nghề của đại sư phụ Tri Vị Cư rồi. Quen biết với Hứa Thành đúng là sướng, tổ chức tiệc sinh nhật cũng mời được vị sư phụ lợi hại cỡ này."
Nói xong, người nọ giơ ngón tay cái lên, tỏ vẻ vô cùng tán thưởng món ăn.
Đây là những vị khách bình thường.
Mấy năm nay Hảo Vị Đạo phát triển vũ bão, nước tương Hảo Vị Đạo gần như càn quét các siêu thị lớn ở thành phố A và các thành phố lân cận, giá trị thị trường tăng vọt gấp mấy lần. Trong số khách khứa có mặt ở đây cũng có không ít kẻ ngứa mắt với Hàn Quý Sơn, nghe có người tâng bốc thái quá như vậy, không khỏi buông vài lời âm dương quái khí.
"Cũng chỉ là một bát mì bình thường thôi, làm gì đến mức được coi là tay nghề của Tri Vị Cư. Nếu thật sự mời được đại sư phụ của Tri Vị Cư, người ta lại chỉ làm mỗi một bát mì à?"
Nói xong, kẻ đó còn lẳng lặng đẩy cái bát trống trơn trước mặt ra xa một chút, để tỏ vẻ bát mì của hắn không bị vét sạch bách đến vậy.
Những lời này khó tránh khỏi việc khiến mọi người xung quanh ngoái nhìn, ai nấy đều không khỏi liếc kẻ đó một cái, sau đó trong lòng âm thầm suy đoán xem vị này có ân oán gì với Hàn Quý Sơn hay không.
Ngay lúc không khí trên bàn tiệc sắp rơi vào trầm mặc, Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng được dọn lên.
Hai món Điểm Tâm này, chỉ nhìn bề ngoài thì tuyệt đối là bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Bánh bao nhân thịt và bánh bao chay mà, tiện tay ghé vào tiệm điểm tâm sáng nào cũng mua được.
Bánh bao có nặn đẹp đến mấy thì vẫn cứ là bánh bao, càng đừng nói hiện nay rất nhiều bánh bao sản xuất theo dây chuyền công nghiệp cũng có hình thức khá bắt mắt. Bình thường các bữa tiệc cuối cùng dọn lên một đĩa bánh bao chay cắt lát hoặc bánh bao nhân thịt tươi thủ công thì còn coi là bình thường, nhưng bữa tiệc sinh nhật đẳng cấp cỡ này mà lại dọn lên món điểm tâm bình dân thế này thì đúng là có chút không xứng tầm.
LVQ8371