Phu kéo xe kéo cũng nằm trong blacklist, đa số đám này gầy tong teo như que củi, nhìn khéo còn đáng thương hơn cả An Du Du, đã thế bọn họ lại còn chạy nhanh như gió, ẻm mà đua tốc độ thì cầm chắc phần thua.
Nhưng mấy chị gái trông có da có thịt hơn người bình thường một chút, má phúng phính nọng cằm lấp ló, da dẻ không đen sạm cũng chẳng có vẻ gì là vất vả sương gió, thì lại là đối tượng vặt lông cực kỳ lý tưởng.
Chỉ cần giả vờ ốm sắp chết lăn đùng ra đất, vừa rên rỉ vừa quằn quại, với cái bản mặt trát đầy bùn đen thui cùng mái tóc rối bù xù cáu bẩn thì đố ai biết ẻm có bị bệnh sắp chết thật hay không. Mấy chị gái thường sẽ vừa nhăn mặt lùi lại tỏ vẻ ghét bỏ, vừa chép miệng lẩm bẩm tội nghiệp quá, sau đó chạy vào nhà lấy ra vài món đồ ăn lót dạ, bốc cho nắm cháo đặc hay vài hạt đậu luộc.
Đương nhiên, trong quá trình hành nghề cái bang cũng rình rập không ít rủi ro.
Đám đàn em xã hội đen từng làm nền la hét thảm thiết trong cốt truyện của La Quân, hay chính những đứa trẻ ăn mày đồng nghiệp đều là những mầm mống hiểm họa tiềm tàng.
Đám giang hồ thì hễ ngứa mắt buồn bực là lôi người ta ra làm bao cát xả xui, còn đám đồng nghiệp thì đễ vì ghen ăn tức ở với doanh thu trong ngày của An Du Du mà khơi mào một vụ cướp cạn sứt đầu mẻ trán.
Đối phó với mấy ca này, phương châm của An Du Du là: giang hồ thì né càng xa càng tốt, còn đồng nghiệp láo nháo là đấm bỏ mẹ, đúng chuẩn tinh thần co được giãn được phát huy đến mức tối đa.
Lúc chiều tà buông xuống, ánh sáng nhạt dần, mặt trời sắp lặn sau rặng núi, An Du Du hồn nhiên ngân nga dăm ba câu hát chênh phô, chân sáo nhảy nhót đi về phía ngoại ô.
Tuyến đường hành nghề của An Du Du rành rành là tiện đường về nhà, vừa đi từ trung tâm thành phố ra ngoại ô vừa tranh thủ xin ăn. Sáng sớm quẹt thẻ vào ca, chốt xong đơn hàng hạt đậu đen cuối cùng của chị gái tốt bụng bên bờ sông là coi như hoàn thành KPI trong ngày, tan ca xách mông về nhà.
Dọc bờ sông có khá nhiều nhà dân sinh sống, tầm này vẫn còn cả tá trẻ con đang nô đùa nghịch ngợm dưới nước. Nhìn lướt qua là phân biệt được ngay đâu là con nhà nông đâu là trẻ ăn mày lang thang. Dù con nhà nông chẳng khá giả gì, trên người cũng nhem nhuốc, mặt mũi chân tay dính đầy bùn đất do mải chơi, quần áo cộc tay sờn rách te tua, nhưng ít ra trên người chúng vẫn còn mảnh vải che thân đàng hoàng.
Trẻ ăn mày thì khác bọt hoàn toàn, trong giới cái bang mà nắm vững được bộ bí kíp xin ăn xịn xò như An Du Du quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay, xứng danh nhân tài tỉnh anh hiếm có khó tìm. Suốt hơn nửa ngày lẽo đẽo theo An Du Dư xin ăn, Tần Hoài đã chứng kiến không đưới chục trường hợp trẻ ăn mày bị ăn chửi, ăn đòn, thậm chí bị đánh cho thừa sống thiếu chết chỉ vì cái tội mồm mép vụng về chọc giận người ta, hoặc là diễn cảnh bí đát chưa tới tầm, hay thảm quá lố làm phật lòng các vị khách VTP.
Đám trẻ ăn mày bình thường chỉ mong có mảnh vải che thân là may phước lắm rồi, quấn tạm vài miếng giẻ rách lên người cũng xong, chứ được diện nguyên cây áo cộc tay xịn xò như An Du Du thì đúng là đẳng cấp tinh anh của tinh anh rồi.
Trong suốt nửa ngày trời, Tần Hoài chỉ thấy duy nhất tên đại ca của nhóm nhóc tỳ định giở thói "hắc cật hắc" cướp đồ của An Du Du hồi chiều là có mặc bộ đồ na ná như vậy.
Nhân tiện nói luôn, cái nhóm đó tổng cộng có 9 mống, 8 mống bị An Du Du đè ra đấm sưng mỏ, tên đại ca thì vắt chân lên cổ chạy mất dép. Doanh thu cày cuốc cả buổi sáng được 6 đồng bạc cắc thì bị An Du Du lột sạch 4 đồng, ẻm chừa lại 2 đồng làm phước để nguyên team khỏi bị chết đói.
An Du Du đứng từ xa nhìn đám trẻ con bình thường đang nô đùa bên bờ sông, trong mắt không hề có chút ghen tị nào. Em ấy chỉ lẳng lặng tìm một chỗ nước nông, ngồi xổm xuống bờ sông rửa mặt, kỳ cọ cho sạch bong lớp bùn đen thui, rồi tiện tay vò qua loa mái tóc rối bù.
Quan trọng nhất là khâu rửa tay, ẻm rửa cực kỳ cẩn thận, chà đi chà lại phải đến năm sáu lần, soi kỹ đến mức kẽ móng tay không còn dính tí bùn đất nào mới chịu thôi.
"Đại ca, đại ca về rồi à!"
Từ xa, một thằng nhóc ăn mày với cái áo rách tươm chỉ còn đúng một mẩu giẻ rách miễn cưỡng buộc ngang hông làm thắt lưng, cái quần lửng cũng sờn rách te tua ngắn cũn cỡn như quần đùi, cả người nhem nhuốc như vừa chui từ dưới bùn lên, khiến người ta nhìn vào chẳng phân biệt nổi cái nước da đen nhẻm kia là do phơi nắng hay do ở bẩn, đang hớn hở chạy thục mạng về phía An Du Du.
"Anh... Anh Mười Ba hôm nay kiếm được việc làm rồi!" Giọng điệu phấn khích của thằng nhóc vang vọng như muốn xé toạc cả bầu trời.
An Du Du vừa mới rửa tay xong, nâng niu rút từ trong ngực áo ra một cái bọc vải được quấn kỹ mấy lớp, chẳng thèm đoái hoài gì đến thằng nhóc kia mà cứ cắm cúi kiểm kê chiến lợi phẩm thu hoạch được trong ngày.
¬.-. ` . . , ^ Z+1 / 3 TA ^ ` 3 A 4 Trong bọc vải có mười mấy đồng xu, vài tờ tiền giấy, một cái bát sứt mẻ và một tờ bảng Anh màu trắng.
Chủ nhân của tờ bảng Anh màu trắng này là một vị thiếu gia ngốc nghếch thích làm việc thiện, thấy An Du Du khóc lóc thảm thiết, diễn sâu đến độ ai oán ngút trời, cậu ta liền rút ví bo luôn cho một tờ bảng Anh.
LVQ8371