Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 53457 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 814
Chương 814: Màn flex đỉnh cao chỉ cần những cách thức đơn giản nhất (2)

❊ ❊ ❊

Hứa Thành cũng không tức giận. Hồi mới sáng lập tạp chí "Tri Vị”, lúc "Tri Vị” còn chưa có danh tiếng gì mấy, hắn cũng từng bị không ít đầu bếp từ chối. Lý do từ chối thì đủ loại trên đời, kỳ cục cỡ nào cũng có, chăng qua cùng với sức ảnh hưởng của Hứa Thành trong giới đầu bếp ngày càng lớn, những người từ chối hắn cũng đần biến mất. Thậm chí có những đầu bếp trước đây từng từ chối hắn nay lại chủ động liên hệ, bày tỏ mong muốn được phỏng vấn để lên "Tri Vị”.

Hứa Thành ngược lại hơi tò mò: "Tôi có thể biết lý do không?"

Hứa Thành tin rằng Tần Hoài của ngày hôm nay không thể nào giống như lúc mới bắt đầu, đến mức ngay cả ý nghĩa mà "Tri Vị" mang lại là gì cũng không biết.

"'Tri Vị' quá nổi tiếng rồi, sức ảnh hưởng còn lớn hơn gấp mười lần so với tưởng tượng của tôi." Tần Hoài thở dài thườn thượt, buồn rầu nói: "Từ khi Quả Nhi lên 'Tri Vị', tôi có cảm giác mình bị nhốt luôn trong bếp của Hoàng Kí, chưa từng được bước chân ra ngoài."

"Quả Nhi thì còn đỡ, món Điểm Tâm này bắt buộc phải có sư phụ Hoàng Thắng Lợi phối hợp, chỉ có thể bán ở Hoàng Kí. Nhưng Tứ Hỉ Thang Đoàn thì khác, món này cửa hàng của tôi cũng có thể bán. Nếu cái tên Vân Trung Thực Đường mà được lên 'Tri Vị', tôi e là lại phải..."

Tần Hoài chưa nói hết câu, lại nặng nề thở dài một hơi.

Hứa Thành nghe vậy chỉ muốn cười phá lên, nhưng nể tình đang ở trong bếp nên hắn cười rất kiềm chế.

"Cậu là đầu bếp thứ hai mà tôi từng gặp từ chối phỏng vấn, không muốn lên 'Tri Vị' chỉ vì lười đấy." Hứa Thành cười nói.

"Người đầu tiên là ai vậy?" Tần Hoài hơi tò mò.

"Cùng họ với cậu, là Tần Quý Sinh sư phụ đang ở tận bên Mỹ." Hứa Thành đáp, "Hồi trước lúc tôi sang Mỹ làm bài phỏng vấn độc quyền cho sư huynh của ông ấy là Bành Trường Bình sư phụ, vốn dĩ định phỏng vấn luôn cả ông ấy, vừa khéo gộp thành một series về hai sư huynh đệ, coi như cũng là làm rạng danh cho 'Tri Vị'."

"Kết quả là vị Tần sư phụ này sống chết không chịu, bảo là sư huynh của ông ấy nghỉ hưu rồi nên không sợ thực khách kéo đến nườm nượp, còn ông ấy khi đó vẫn chưa nghị, định bụng dạy nốt người đệ tử ruột cuối cùng rồi mới rửa tay gác kiếm. Ông ấy không muốn những năm tháng cuối cùng trước khi nghỉ hưu lại phải cày cuốc bán mạng như hồi còn trẻ."

Tần Hoài không ngờ trên đời này lại thực sự có người chung suy nghĩ với mình, nhất thời vô cùng cảm động. Hắn thầm nghĩ quả không hổ danh là người nhà họ Tần, y đúc nhau.

"Nếu đầu bếp đã không muốn nhận phỏng vấn độc quyền thì tôi cũng không ép. Nhưng tôi sẽ giữ lại cơ hội này cho cậu, khi nào cậu muốn thì cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào. Tôi rất sẵn lòng cất công đến Vân Trung Thực Đường một chuyến để phỏng vấn, nhân tiện thưởng thức chút Điểm Tâm nóng hổi mới ra lò."

"À đúng rồi Tần sư phụ, cậu chắc không đến mức vì bài xích chuyện lên 'Tri Vị' mà sau này từ chối yêu cầu đi cửa sau để được ăn Điểm Tâm ngon của tôi chứ?" Hứa Thành nói đùa.

"Đương nhiên là không rồi." Tần Hoài đáp, "Nếu ông đến quán, tôi chắc chắn sẽ đăng bài khoe lên vòng bạn bè ngay."

"Nhưng chuyện lên 'Tri Vị' thì hiện tại cứ gác lại đã."

Hứa Thành lại bị chọc cười ra tiếng.

Cách đó không xa, Tang Lương thấy Tần Hoài và Hứa Thành trò chuyện vô cùng rôm rả, Hứa Thành còn cười tươi như hoa, nên tò mò cực kỳ, nhịn không được bèn hỏi: "Sư phụ, thầy bảo Tần Hoài đang nói cái gì thế? Sao Hứa tiên sinh lại vui vẻ đến vậy?"

Tang Mục: ... Đồ đệ ngoan à, con cái gì cũng tốt, giá mà con học được cách ngậm miệng lại thì còn tốt hơn nữa.

Đông Đức Yến nhịn không được xen vào: "Cậu ta bảo không nhận phỏng vấn."

Tang Lương: ???

"Tại sao chứ?!" Tang Lương suýt chút nữa thì hét toáng lên.

"Vì lười, sợ lên 'Tri Vị' xong quán đông khách quá làm không xuể chứ sao." Mặt Đông Đức Yến hiện rõ vẻ cạn lời, nhưng đồng thời cũng xen lẫn tia công nhận EQ của Tần Hoài: "Nhưng như thế lại rất thông minh."

Tang Lương không chút do dự, lập tức rút điện thoại ra nhắn tin cho người anh em tốt Đàm Duy An.

Tang Lương: Tôi hiểu cậu rồi, cuối cùng tôi cũng hiểu cậu rồi, bây giờ tôi quá hiểu cậu luôn!

Tang Lương: Tôi muốn chém chết hắn quát

Tang Lương: Ghen tị làm tôi mờ cả mắt rồi!

Tang Lương: Vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi!!!

Ở Tri Vị Cư, Đàm Duy An đọc được tin nhắn của Tang Lương: ...

Tần Hoài đã làm cái quái gì mà khiến Tang Lương sụp đổ thế này?

Lần này đi vệ sinh mà "ngộ” ra quả lớn thế cơ à.

Mới đi được bao lâu đâu, Tần Hoài làm Điểm Tâm cũng đâu nhanh đến thế.

Đàm Duy An ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy Tang Lương không nói rõ thì chắc chắn là chuyện không thể nói ra được, nên cũng chẳng hỏi han gì mà chỉ đơn thuần rep lại.

Đàm Duy An: Người anh em, tôi hiểu cậu mà.

Hứa Thành không phỏng vấn được Tần Hoài nên cũng chẳng ở lại bếp lâu, xách theo hai túi Tứ Hỉ Thang Đoàn đóng gói rồi rời đi.

Vì Hứa Thành đã xin mất hai túi, Hàn Quý Sơn bên kia lại bảo muốn lấy thêm hai túi cho các em gái. Cộng thêm việc Trần Công bất ngờ tinh lại khiến nhiệm vụ hoàn thành trước thời hạn, Tần Hoài đứt khoát ở lì trong bếp cả buổi chiều để nặn Tứ Hi Thang Đoàn, làm ra một số lượng khổng lồ khiến Hàn Quý Sơn nhìn xong chỉ muốn rút ngay séc ra ký tại chỗ.

Coi như là lời cảm ơn gửi tới một Ông Chủ tốt đúng nghĩa như Hàn Quý Sơn, đã không phụ buff Thụy Thú của Văn Diêu Ngư, cũng như tấm lòng cúc cung tận tụy, chết cũng không từ của Trần Công.

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.