Cái thời Tiểu Tần sư phụ phải dậy từ 4 giờ sáng làm đồ ăn sáng đã một đi không trở lại, bữa sáng của Vân Trung Thực Đường hiện tại đã được giao cho sư phụ chuyên làm bữa sáng thực thụ là Trần An, việc buôn bán tự nhiên cũng trở về đúng quỹ đạo của một nhà ăn khu dân cư bình thường.
Các ông bà lão đã hình thành thói quen chạy bộ buổi sáng, bất chấp mưa gió vẫn cứ đúng 6 giờ là bước vào nhà ăn để thưởng thức một bữa sáng bình dân. Dân văn phòng nếu tiện đường cũng chẳng ngại tạt qua Vân Trung Thực Đường mua hai cái Bánh Bao trên đường đi làm.
Nhỡ đâu có ngày Tiểu Tần sư phụ tâm trạng vui vẻ, quyết định dậy sớm mang đến cho mọi người một bất ngờ thì sao?
Cơ hội chỉ dành cho những người có sự chuẩn bị, rất nhiều thực khách đều tin chắc rằng, chỉ cần họ điểm danh đủ chăm chỉ thì kiểu gì cũng đợi được một phần quà bất ngờ siêu to khổng lồ rơi từ trên trời xuống.
Trên thực tế, quà bất ngờ siêu to khổng lồ không rơi xuống, mà là Lục Đậu Cao rơi xuống.
Trần Công với tư cách là trợ lý vạn năng của Hàn tổng, hiệu suất và trình độ làm việc tuyệt đối không có gì để chê. Tần Hoài thậm chí còn cảm thấy sau khi tỉnh lại và nhớ ra toàn bộ ký ức, năng lực làm việc của hắn lại thăng thêm một cấp, Trần Công trước kia có xuất sắc đến mấy thì cũng chỉ là một con người, mới sống hơn 30 năm và đi làm thuê mười mấy năm.
Hiện tại Trần Công đã tỉnh lại và nhớ ra toàn bộ ký ức của mấy kiếp độ kiếp, mấy kiếp đó hắn chẳng làm gì khác ngoài đi làm thuê, đúc kết lại kinh nghiệm làm công ăn lương của mấy đời gộp lại phong phú đến mức đủ sức khiến mọi ứng viên xin việc khác phải hít khói.
Đậu xanh đãi vỏ chất lượng cao đã được giao đến Vân Trung Thực Đường ngay từ 6 giờ sáng, nguồn hàng ổn định, giá cả hợp lý. Hoàng Tịch cũng phải chép miệng xuýt xoa, hỏi Tần Hoài nhờ vả mối quan hệ nào mà kiếm được nhà cung cấp xịn xò thế này.
Việc đầu tiên Tần Hoài làm khi bước vào nhà ăn chính là làm Lục Đậu Cao.
Đầu tiên là cho đậu xanh vào nồi hấp, sau đó đi nấu Trần Bì Trà, rồi bắt đầu nhào bột, đồng thời sai nhóm phụ bếp chuẩn bị nguyên liệu, thời gian được căn chuẩn xác đến từng phút, có như vậy hắn mới làm ra được số lượng Điểm Tâm nhiều nhất trong thời gian ngắn nhất.
Tiểu Tần sư phụ làm việc ở Vân Trưng Thực Đường vẫn rất bận rộn, mỗi ngày ngoài việc làm Điểm Tâm ra thì còn phải đành hai tiếng để luyện đao công, nếu không sắp xếp thời gian hợp lý thì tan làm xong sẽ chẳng còn thời gian lướt điện thoại nữa.
Lý Hoa và Bùi Hành đã chuẩn bị đâu vào đấy.
Bùi Hành bên kia đã pha sẵn trà nóng, còn Lý Hoa trước khi Tần Hoài nhậm chức thì vốn là sư phụ Điểm Tâm, sau khi hắn đến lại tình nguyện trở thành phụ bếp băm thịt đắc lực nhất của Tiểu Tần sư phụ, chuyên trị khoản băm thịt. Chuyện làm Điểm Tâm có thể gác lại phía sau, chứ được làm phụ bếp cho Tiểu Tần sư phụ mới là tâm nguyện cả đời của Lý Hoa hắn.
Dạo gần đây Lý Hoa và Bùi Hành đang trong trạng thái cạnh tranh ngầm vô cùng gay gắt.
Hai người họ vừa là đồng nghiệp, vừa là đối thủ cạnh tranh. Tần Hoài là một đại sư phụ rất nhiệt tình chỉ bảo người khác, nhưng đồng thời thời gian của hắn cũng có hạn, Lý Hoa và Bùi Hành đều xuất thân từ Tri Vị Cư, nên chút tinh ý cơ bản này bọn họ vẫn phải có.
Đại sư phụ sẵn lòng chỉ bảo là việc của đại sư phụ, nhưng nếu cậu cứ cầm ba cái thứ vớ vấn chăng có gì đáng để hỏi đi hỏi lại mãi mà vẫn không hiểu, thì đó là do cậu không biết điều.
Thời gian của đại sư phụ có hạn, nhắc nhở cậu một hai câu đã là niềm vui ngoài mong đợi rồi, nghe hiểu thì coi như cậu có ngộ tính, còn nghe không hiểu thì chứng tỏ cậu ngu ngốc.
Khổ nỗi Tần sư phụ lại không phải là một đại sư phụ có vốn từ vựng phong phú cho lắm.
Ở những mảng mà hắn đặc biệt xuất sắc, ví dụ như nêm nếm gia vị, thì vốn từ còn dồi dào được một chút, chứ ở những mảng hắn không quá nổi trội, ví dụ như nhào bột, thì số chữ thốt ra được chẳng có bao nhiêu.
Bùi Hành tức đến mức muốn cắn nát cả răng.
Hắn rất muốn tiến bộ để trở thành trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Tần sư phụ, nhưng xét về đao công thì hắn kém xa Lý Hoa, xét về tốc độ tiến bộ cũng không đọ lại được. Mỗi lần đưa bột đã nhào xong cho Tần Hoài xem, những gì hắn nói Bùi Hành chỉ hiểu được tầm 30%, 70% còn lại về cảm giác, xúc giác, lực tay thì hắn chỉ có thể tự mình ngộ ra, ngặt nỗi lại ngộ mãi không xong.
Sốt ruột đến mức Bùi Hành chỉ muốn gọi điện ngay cho ông anh họ Bùi Thịnh Hoa cầu cứu, ngặt nỗi Bùi Thịnh Hoa tuy là đại sư ẩm thực nhưng lại chỉ rành bếp món mặn, Bùi Hành có muốn được kèm cặp riêng cũng chẳng có cửa.
Hai ngày Tần Hoài đi thành phố A, Bùi Hành cảm thấy hình như mình lại lờ mờ ngộ ra được chút cảm giác mà hắn từng nói, nên đang cực kỳ nghiêm túc nhào bột, định bụng chờ bột lên men xong sẽ véo một cục nhỏ mang ra cho hắn xem thử.
Trong lúc Bùi Hành đang cày cuốc bán mạng, thì đồng nghiệp lại lén lút trốn việc.
"Nghe tin gì chưa? Tần sư phụ cất công liên hệ hẳn với nhà cung cấp đậu xanh, từ hôm nay trở đi Lục Đậu Cao sẽ được đưa vào thực đơn bán cố định mỗi ngày đấy." Lý Hoa không những tự mình trốn việc, mà còn kéo cả đồng nghiệp vào buôn dưa lê.
LVQ8371