Du Đồ Ân cười lạnh, phất phất tay, nói: "Không cần nói nhiều nữa, tôi vẫn giữ vững quan điểm của mình! Đồng chí Lý Nghị, nếu anh nhất quyết muốn chọc lên tỉnh ủy, tôi chỉ có cách phụng bồi đến cùng."
Bùi Công Lương nói: "Mọi người đều là thành viên trong một ban bệ, có chuyện gì cũng đều có thể thương lượng, hà tất phải làm ầm ĩ lên tỉnh ủy phiền phức như vậy? Chỉ vì một chút chuyện nhỏ này mà đi làm phiền tỉnh ủy, cũng không hợp lý lắm nhỉ? Cải cách doanh nghiệp vừa và nhỏ là bài văn của Giang Châu chúng ta, chẳng lẽ lại giao cho tỉnh ủy làm bài thi sao? Bí thư Du, đồng chí Lý Nghị, tôi thấy hay là mỗi người nhường một bước, giải quyết ngay tại phòng họp này đi!"
Chúc Văn nói: "Tôi thấy lời của Bí thư Bùi rất đúng, mọi người đều là đồng chí trong cùng một chiến hào, đóng cửa lại thì nói gì cũng được, nhưng nếu chọc lên tỉnh ủy, tỉnh ủy sẽ nhìn nhận ban bệ chúng ta thế nào? Đã Bí thư Du cho rằng kết quả biểu quyết vừa rồi không tính, vậy thì biểu quyết lại một lần nữa đi, chúng tôi không ngại phiền đâu."
Các đồng chí trong thường ủy hội đều cân nhắc trên phương diện đoàn kết của ban bệ, hy vọng có thể dẹp yên chuyện này, giải quyết mọi việc ngay tại thành phố Giang Châu.
Lý Nghị đương nhiên là vô khả vô bất khả (không sao cả), dù chọn con đường nào, anh đều tin mục đích của mình chắc chắn sẽ đạt được. Chỉ cần đè bẹp được khí thế kiêu ngạo của Du Đồ Ân là được.
Cuộc họp thường ủy này, Lý Nghị không hề có ý nhắm vào ai cả, mà là việc cải cách doanh nghiệp vừa và nhỏ đã đến giai đoạn then chốt, bản thân là người đứng đầu cải cách doanh nghiệp nhà nước, anh nhất định phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho việc cải cách, tự nhiên không thể dung thứ cho người khác tới khuấy đảo ván cờ này.
Lý Nghị chọn trở về Giang Châu, ngay trong lòng đã lập chí, nhất định phải xây dựng Giang Châu thành một mảnh đất phồn vinh tươi đẹp. Mà cải cách doanh nghiệp nhà nước chính là nước cờ bắt buộc phải đi và phải đi cho tốt trên con đường làm cho Giang Châu giàu mạnh.
Nếu tầm nhìn của Lý Nghị cũng thiển cận như Trương Chính Quý và Du Đồ Ân, chỉ biết lo cho thành tích chính trị ngắn hạn của bản thân mà không màng tới sự phát triển sau này của Giang Châu, thì hoàn toàn có thể làm theo chỉ thị của Du, Trương, vừa đoàn kết được ban bệ, lại vừa nhàn hạ, dù có xảy ra vấn đề gì cũng có người cao hơn đứng ra gánh vác.
Đấu tranh mãi mãi chỉ là thủ đoạn, không phải là mục đích.
Đây là cuốn bí kíp làm quan mà Lý Nghị tin theo, trong sự nghiệp chính trị của mình, tất cả những cuộc đấu tranh của anh đều vì tín niệm và lý tưởng của bản thân, trừ phi bất đắc dĩ, anh không muốn trở mặt với thành viên trong ban bệ.
Mọi người đều nhìn Du Đồ Ân, chờ đợi ông ta đưa ra quyết định tốt nhất.
Nội tâm Du Đồ Ân sau một hồi đấu tranh kịch liệt, cuối cùng đã đè nén được ngọn lửa giận đó, thầm nghĩ tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu, dù có chọc lên tỉnh ủy, kết quả cũng chỉ trở nên tồi tệ hơn mà thôi. Đã như vậy, chi bằng rộng lượng một chút, giải quyết chuyện này ngay tại đây.
Ông ta chậm rãi thở ra một hơi, nhẹ nhàng nói: "Không cần biểu quyết lại nữa, tôi thu hồi những lời vừa nói, cuộc biểu quyết lần này có hiệu lực! Tôi tin vào quyết định tập thể mà các đồng chí đã đưa ra. Tuy nhiên, tôi bảo lưu ý kiến của mình. Đồng chí Lý Nghị, anh là người phụ trách nhóm lãnh đạo cải cách doanh nghiệp nhà nước của Giang Châu, tôi tôn trọng ý kiến của anh. Nhưng trong quá trình thực hiện cụ thể, tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện thâm hụt và tổn thất tài sản nhà nước!"
Lý Nghị không ngờ Du Đồ Ân lại chịu thua, hơi cảm thấy kinh ngạc, thầm nghĩ Du Đồ Ân cũng đã trở nên chín chắn hơn trong đấu tranh, học được cách nhẫn nhịn và ẩn mình!
Đối thủ như vậy mới thực sự khiến người ta không dám coi thường.
Mục đích của Trương Chính Quý không đạt được, liền cười hì hì nói: "Bí thư Du thật là tể tướng trong bụng có thể chèo thuyền a! Khí độ bao dung, thật đáng ngưỡng mộ."
Du Đồ Ân khinh khỉnh liếc Trương Chính Quý một cái, đối với con cáo già này, trong lòng ông ta lại tăng thêm vài phần cảnh giác.
Sau khi nghỉ ngơi một chút, cuộc họp thường ủy tiếp tục diễn ra.
Tiếp theo là thảo luận về một vài điều chỉnh nhân sự.
Những nhân sự này đều là điều chỉnh các trưởng phòng ở những bộ phận không quan trọng, Lý Nghị vừa mới đè bẹp Du Đồ Ân một cú lớn, nên ở mấy vấn đề nhân sự này không tiếp tục tranh giành với Du Đồ Ân nữa.
Biết đủ dừng đúng lúc, lợi ích chia đều. Đây cũng là đạo làm quan.
Lý Nghị không tranh, không có nghĩa là các thường ủy khác không tranh, Trương Chính Quý ở mấy vụ bổ nhiệm nhân sự này, cắn chặt không buông, liên tiếp đấu với Du Đồ Ân vài hiệp, cuối cùng mỗi bên đều có thu hoạch.
Bàn bạc xong nhân sự, Du Đồ Ân nói: "Nội dung tiếp theo khá đặc biệt, sẽ liên quan đến một số đồng chí ở đây, vì vậy, trước khi bắt đầu nội dung này, tôi muốn mời vài đồng chí tạm lánh một chút. Đây cũng là lệ thường, xin các đồng chí đừng có tâm lý gánh nặng, càng không cần phải đoán già đoán non."
Mí mắt Quý Xương Trạch giật mạnh một cái, thầm nghĩ chẳng lẽ là đang nói mình?
"Đồng chí Quý Xương Trạch, mời anh lánh mặt một chút, cho đến khi tôi gọi anh vào." Du Đồ Ân trầm giọng nói, âm thanh không lớn nhưng lọt vào tai Quý Xương Trạch lại như sấm rền.
Quý Xương Trạch liếm đôi môi có chút khô khốc, có lẽ vì quá chấn động, đôi mắt anh vô hồn nhìn về phía trước, ngồi yên trên ghế không nhúc nhích.
Du Đồ Ân nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, nhắc nhở: "Đồng chí Quý Xương Trạch! Anh có nghe thấy lời tôi nói không? Mời anh lánh mặt một chút!"
Quý Xương Trạch chậm rãi thốt ra vài chữ: "Tôi không cần lánh mặt!"
Du Đồ Ân nói: "Đồng chí Quý Xương Trạch, xin anh chú ý kỷ luật hội trường! Xin đừng làm lãng phí thời gian quý báu của mọi người!"
Quý Xương Trạch chậm rãi đứng dậy, nói: "Tôi biết các người muốn thảo luận cái gì, tôi là người trong cuộc, tại sao tôi không được nghe ké?"
Du Đồ Ân chỉ tay ra cửa, nói: "Mời anh ra ngoài, khi nào cần anh vào, tự nhiên sẽ gọi anh. Đồng chí Quý Xương Trạch, anh là một đảng viên lâu năm, cũng là lãnh đạo thành ủy, anh đừng có giở trò Chí Phèo! Chiêu này không có tác dụng đâu!"
Quý Xương Trạch chậm rãi nói: "Tôi không lánh mặt! Tôi cũng sẽ không tham gia hay làm phiền cuộc thảo luận của các người, tôi chỉ muốn nghe thôi."
Du Đồ Ân có chút giận rồi, đây là lần thứ hai Quý Xương Trạch thách thức uy quyền của ông ta trong hôm nay, dường như sắp sửa phát hỏa.
Lúc này, Chúc Văn nói: "Đồng chí Quý Xương Trạch, anh đừng có gánh nặng tư tưởng gì cả, mời anh ra ngoài là vì nội dung sắp tới sẽ liên quan đến anh, đây là kỷ luật tổ chức, không phải không tin tưởng anh, anh cứ ra ngoài đi!"
Đến mức này, suy đoán của Quý Xương Trạch càng được xác nhận, xem ra đúng là sắp bàn luận vấn đề của mình rồi.
Quý Xương Trạch nhìn Lý Nghị một cái, Lý Nghị đón lấy ánh mắt anh, không hề có bất kỳ biểu cảm nào.
Quý Xương Trạch thở dài một tiếng, xoay người đi ra ngoài phòng họp, bước chân cảm giác nặng trĩu như đeo chì.
Anh không biết, bước ra khỏi cánh cửa này, tương lai còn cơ hội quay lại hay không?
Đi đến bên cửa, anh quay đầu lại, nhìn một cái vào phòng họp thường ủy quen thuộc.
Mười ba chiếc ghế gỗ đỏ trang trọng, bàn họp hình bầu dục, thảm đỏ rực, lá cờ Đảng và cờ Tổ quốc đỏ như máu, trang nghiêm và túc mục.
Anh đã mất gần hai mươi năm nỗ lực mới ngồi vào được phòng họp này, giờ phút này lại phải rời sân giữa chừng, thật không cam tâm mà!
Nhưng anh không có lựa chọn! Một câu kỷ luật tổ chức, chính là lớn hơn tất cả!
Các thường ủy đều nhìn anh, biểu cảm của mỗi người đều khác nhau, đặc sắc vô cùng.
Dựa vào kinh nghiệm quan trường nhiều năm, Quý Xương Trạch có thể từ biểu cảm trên khuôn mặt này mà suy đoán xem nội tâm họ đang nghĩ gì, là đang hả hê, hay là vô cảm, hay là đồng cảm thương hại?
Quý Xương Trạch cuối cùng đặt ánh mắt lên khuôn mặt Lý Nghị, toàn bộ hy vọng của anh đều đặt ở trên người Lý Nghị, anh hy vọng Lý Nghị có thể giúp mình quay trở lại một vị trí nào đó trong phòng họp này.
Nhưng anh đoán không ra ý nghĩ của Lý Nghị, cũng không dò xét được tâm tư của Lý Nghị.
Quý Xương Trạch mở cánh cửa nặng nề kia ra, cúi đầu bước đi.
Ở hành lang và phòng nghỉ bên ngoài, đều là thư ký và lái xe của các lãnh đạo, họ người thì tụm năm tụm ba, người thì ngồi một mình, hút thuốc, tán gẫu. Thấy Tổng thư ký Quý nửa đường đi ra, đều có chút kinh ngạc, từng người một đều đứng dậy, cung kính hô một tiếng: "Chào Tổng thư ký Quý!"
Quý Xương Trạch vốn định vào phòng nghỉ ngồi một lát, thấy nhiều gương mặt trẻ như vậy, liền dừng bước, nhẹ nhàng gật đầu. Chắp tay sau lưng, đi về phía cuối hành lang. Chỗ đó có nhà vệ sinh, giây phút này, dường như chỉ có chỗ đó mới là bến đỗ an toàn của anh.
Phía sau, các thư ký và lái xe đều thu hồi ánh mắt, hóa ra lãnh đạo đi ra là để đi vệ sinh à! Thế là lại ngồi xuống tiếp tục tán gẫu.
Trong này, chỉ có một hai người biết chút tình hình, nhưng họ đương nhiên sẽ không nói lung tung, chỉ nhìn bóng lưng Quý Xương Trạch, nhẹ nhàng lắc đầu.
Khoảnh khắc cánh cửa phòng họp thường ủy khép lại, Du Đồ Ân thu hồi ánh mắt, nói: "Các đồng chí, có một việc, xin Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố, đồng chí Chúc Văn làm rõ tình hình."
Chúc Văn mặt không cảm xúc nói: "Chúng tôi nhận được đơn tố cáo do Ban Tuyên giáo chuyển tới, vì sự việc liên quan trọng đại, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố chúng tôi sau khi triệu tập họp thường ủy thảo luận, khó mà đưa ra quyết định, vì vậy đệ trình lên thường ủy thành phố để thảo luận. Lần này thành phố tổ chức xây dựng văn minh tinh thần, Ban Tuyên giáo đã nhận được không ít đơn khiếu nại và tố cáo, một số liên quan đến cán bộ chủ chốt của thành phố, tình tiết khá nghiêm trọng. Trong đó có một lá đơn tố cáo liên quan đến đồng chí Quý Xương Trạch."
Đa số các thường ủy đều đã biết tin này, nên không biểu lộ vẻ kinh ngạc gì mấy, cho dù là người trước đó không biết, thấy Quý Xương Trạch bị mời ra khỏi phòng họp cũng có thể hiểu đây là chuyện gì.
Mọi người đều ngồi im lặng, nghe Chúc Văn nói tiếp.
Chúc Văn nói: "Có người tố cáo đồng chí Quý Xương Trạch bao nuôi tình nhân, còn sinh ra con cái, con đều học lớp sáu tiểu học rồi! Tình hình này rất nghiêm trọng a! Người tố cáo dùng tên thật, có thể thấy họ hiểu rất rõ về chuyện này, nếu chúng ta không xử lý, người tố cáo rất có thể sẽ chọc lên trên. Đến lúc đó, chúng ta sẽ bị động."
Trương Chính Quý nói: "Đã là tố cáo danh tính thật, vậy thì không khó xác minh, chỉ cần điều tra rõ tình hình là sự thật, thì xử lý theo điều lệ của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật là được, cái gì cần báo cáo thì báo cáo, cái gì cần xử lý thì xử lý, có gì khó giải quyết đâu? Các người thường ủy ủy ban kiểm tra kỷ luật thảo luận qua là được rồi, còn cần phải đưa lên thường ủy thành phố thảo luận sao?"
Quý Xương Trạch là Tổng thư ký thành ủy, không phải người của Du Đồ Ân thì cũng là người của Lý Nghị, dù sao cũng không phải người của Trương Chính Quý ông ta, sống chết của Quý Xương Trạch cũng không liên quan gì đến Trương Chính Quý. Cho nên ông ta mới dậu đổ bìm leo.
Chúc Văn nói: "Đây không phải vì liên quan đến danh dự và tiền đồ của một thường ủy thành ủy sao? Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật chúng tôi không dám lạm quyền, vẫn nên để thường ủy hội quyết định đi!"
Du Đồ Ân trầm ngâm nói: "Đồng chí Chúc Văn, kết quả điều tra của các người thế nào? Tình hình có thật không?"
Chúc Văn nói: "Là sự thật."