Trong cuộc sống luôn có rất nhiều tình tiết nhỏ bất ngờ, có thể giúp vun đắp tình cảm giữa những người yêu nhau rất tốt.
Lý Nghị và Quách Tiểu Linh đã lâu không gặp, lúc gặp lại, ít nhiều có chút xa lạ, nhưng sau tình tiết nhỏ từ Diệp Tử Hào, hai trái tim nhanh chóng dính liền với nhau.
Tình đến độ đậm đà, cả hai đều có chút rung động, hai tay đan chặt vào nhau, cọ xát lẫn nhau như đang trêu chọc đối phương.
“Lý Nghị.” Quách Tiểu Linh thâm tình gọi một tiếng, tiến sát người vào cơ thể Lý Nghị.
Lý Nghị tâm thần lay động, thầm nghĩ tối nay chắc là được hưởng diễm phúc rồi.
“Chị Quách? Là chị sao?” một giọng nói trong trẻo truyền tới từ phía cửa cầu thang.
Quách Tiểu Linh theo bản năng buông cánh tay Lý Nghị ra, đáp một tiếng: “Là chị đây. Tiểu Hoa, sao em lại xuống đây? Bé Hạo Nhiên ngủ chưa?”
“Dạ, ngủ rồi ạ,” giọng nói của Hoa Tiểu Nhụy truyền tới.
Nghe thấy giọng nói người yêu quen thuộc đến vô cùng này, Lý Nghị không khỏi sững sờ, anh dừng bước, vận mắt nhìn về phía góc tối mờ ảo kia.
Một bóng hình kiều diễm đứng bên đó, dáng vẻ của cô, mái tóc của cô, thân hình của cô, giọng nói của cô, vẫn y hệt như trước đây! Thật là quá đỗi quen thuộc!
“Tiểu Hoa, em xem, ai đến này?” Quách Tiểu Linh buông Lý Nghị ra, tiến lên nắm lấy tay Hoa Tiểu Nhụy, mỉm cười tươi tắn, chỉ về phía Lý Nghị.
Hoa Tiểu Nhụy cũng nhìn thấy Lý Nghị, cả người khẽ run lên, cô có một sự thôi thúc muốn lao vào vòng tay Lý Nghị!
Đây thật sự là người tình mà mình ngày đêm mong nhớ sao?
Bấy lâu nay, anh ấy chỉ xuất hiện trong mơ, giờ đây, anh ấy lại đang sống sờ sờ đứng trước mặt mình!
Cứ ngỡ đang trong mơ vậy!
“Tiểu Hoa!” Lý Nghị gọi cô một tiếng, kéo cô ra khỏi dòng suy tưởng.
“Á!” Hoa Tiểu Nhụy đang chồm tới liền thu người lại, cô thẹn thùng thốt lên: “Lý... tiên sinh! Anh đến rồi!”
Quách Tiểu Linh mím môi cười: “Em còn câu nệ cái gì nữa, còn Lý tiên sinh, Lý tiên sinh cái gì? Hai người chẳng phải ngay cả con cũng có rồi sao?”
Lý Nghị nghe vậy giật bắn người, thầm nghĩ đây là chuyện gì thế này? Sao Quách Tiểu Linh lại biết chuyện mình và Hoa Tiểu Nhụy có con?
“Lý Nghị, anh thật lợi hại đấy!” Quách Tiểu Linh oán trách nhìn Lý Nghị: “Anh giấu em kỹ quá, nếu không phải mẹ vô tình tiết lộ ra, em đúng là bị hai người dắt mũi rồi! Hạo Nhiên đã lớn thế rồi! Anh với Tiểu Hoa, bắt đầu từ lâu rồi nhỉ?”
Lý Nghị cười khổ, thầm nghĩ, hóa ra là mẹ vô tình tiết lộ bí mật lớn nhất của mình rồi!
Quách Tiểu Linh cùng Phương và Hoa Tiểu Nhụy sớm chiều bên nhau, trong lúc đó khó tránh khỏi vài lời nói hớ, nhất thời sơ ý nói lỡ miệng, liền bị Quách Tiểu Linh nghe thấy, biết được bí mật tày đình này.
“Tiểu Linh!” Lý Nghị ngạc nhiên nói: “Em đều biết hết rồi?”
Quách Tiểu Linh nói: “Em cũng đâu phải người ngoài, anh còn sợ em biết chắc? Em biết rồi, ít nhất còn có thể thêm một người giúp anh chăm sóc tốt cho bé Hạo Nhiên của anh chứ! Lẽ nào, anh đến cả em mà cũng không tin tưởng sao?”
Lý Nghị cười ngượng nghịu: “Anh không có ý đó. Em biết đấy, chuyện này đối với anh rất quan trọng.”
Quách Tiểu Linh khẽ vuốt tóc mai, nói: “Em hiểu mà. Lý Nghị, trong chuyện con cái, em từng làm chuyện có lỗi với anh, giờ thấy anh có bảo bối, em rất mừng cho anh!”
Lý Nghị thấy xúc động, thầm nghĩ thế này thì tốt quá, nếu Quách Tiểu Linh có thể chấp nhận Hoa Tiểu Nhụy và Lý Hạo Nhiên, thì đối với mẹ con họ, đó không nghi ngờ gì là một chuyện cực kỳ tốt! Giống như Quách Tiểu Linh vừa nói, ít nhất có thêm một người chăm sóc họ.
Mà Lý Nghị còn nghĩ xa hơn, nếu Quách Tiểu Linh và Hoa Tiểu Nhụy, cả hai đều biết đối phương là người tình của mình, vậy mình có thể, đồng thời hưởng thụ tình yêu của hai mỹ nữ hay không?
Vừa nghĩ tới tối nay, rất có thể được ngủ cùng hai mỹ nữ một lúc, Lý Nghị nhịn không được muốn bật cười thành tiếng!
“Chuyện này, bây giờ anh cũng rất hiểu nỗi lo của em lúc đó.” Lý Nghị nói: “Anh hiểu, lúc đó em cũng là vì nghĩ cho anh, không muốn anh phải khó xử trong vấn đề này. Em thật sự đã vì anh mà suy nghĩ, điểm này, anh đặc biệt hiểu rõ, vì thế, anh vô cùng cảm ơn em.”
Quách Tiểu Linh nghĩ tới chuyện cũ, khó tránh khỏi chút buồn bã, nói: “Lý Nghị, lúc đó em đúng là quá bốc đồng, đứa trẻ đó nếu không bỏ đi, thì giờ cũng xấp xỉ bằng Hạo Nhiên rồi!”
Lý Nghị cũng thấy đau lòng, nhưng sợ khơi dậy nỗi đau lớn hơn trong lòng Quách Tiểu Linh, liền nói: “Chuyện quá khứ, đừng nghĩ nữa. Anh hiểu nỗi khổ của em lúc đó, thật sự rất hiểu.”
Quách Tiểu Linh nói: “Lý Nghị, giờ em thấy hối hận quá, có lẽ, lựa chọn của Tiểu Hoa là đúng. Bởi vì, đứa trẻ luôn là vô tội mà! Chúng ta để nó đến thế giới này, lại không để nó kịp nhìn thấy tia nắng đầu tiên, đã khiến nó biến mất rồi! Bây giờ mỗi lần nhìn thấy Hạo Nhiên, em lại không kiềm chế được mà muốn rơi lệ…”
Chủ đề càng nói càng buồn thương, Lý Nghị thầm nghĩ, cứ tiếp tục thế này, hôm nay không phải là một buổi gặp mặt vui vẻ, mà sẽ biến thành một buổi ôn nghèo kể khổ mất!
“Mẹ đâu rồi?” Lý Nghị chuyển chủ đề, hỏi: “Ngủ rồi à?”
Hoa Tiểu Nhụy nói: “Dạ, mẹ đang ngủ cùng Nhiên Nhiên rồi.”
Lý Nghị nói: “Anh nhớ bà ấy quá, chúng ta lên đi.”
Quách Tiểu Linh lau mắt, cùng Hoa Tiểu Nhụy đi lên lầu trước.
Vào trong phòng, Lý Nghị vì quá nhớ con, hăm hở chạy tới giường ngủ, bế Lý Hạo Nhiên từ bên cạnh Phương lên, mặc kệ ba bảy hai mốt gì đó, liền hôn loạn xạ lên khuôn mặt non nớt của thằng bé.
“Oa!” Hạo Nhiên chợt tỉnh giấc, khóc òa lên.
Lý Nghị bế đứa bé, đung đưa liên hồi, nói: “Con, Nhiên Nhiên nhỏ của ta, con sao thế?”
Hoa Tiểu Nhụy nói: “Lý Nghị, râu của anh, làm đau má của con rồi.”
Lý Nghị sờ sờ khóe miệng và cằm mình, quả nhiên có cảm giác lởm chởm, vội nói với Lý Hạo Nhiên: “Nhiên Nhiên, xin lỗi con nhé, bố chưa cạo sạch râu, làm đau con rồi.”
Hoa Tiểu Nhụy nghe Lý Nghị thốt ra hai chữ “bố”, vừa vui vừa buồn, nước mắt trào ra nơi khóe mi.
Cô đưa tay lau khóe mắt, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc.
Đúng vậy, đây chính là con trai của Lý Nghị, là kết tinh tình yêu của mình và anh ấy!
Đã chịu bao nhiêu khổ cực, giờ cuối cùng cũng đắng cay qua đi ngọt bùi đến!
Cho dù Lý Nghị không thường xuyên ở bên cạnh mình, nhưng máu chảy ruột mềm, bất kể Lý Nghị ở đâu, đều sẽ nhớ thương con cái, quan tâm đến cô!
“Đưa em bế cho.” Hoa Tiểu Nhụy đưa tay ra, đón lấy Hạo Nhiên.
“Sao bé lại khóc thế?” Phương bị tiếng khóc của đứa bé làm tỉnh giấc, bò dậy, nhìn thấy Lý Nghị, ngạc nhiên nói: “Nghị nhi? Sao con lại đến đây?”
Lý Nghị cười nói: “Mẹ, con đến thăm mọi người mà.”
Phương trách yêu: “Con đến mà cũng không báo trước một tiếng à? Để mẹ còn nấu vài món ngon cho con ăn.”
Lý Nghị nói: “Con ở Miên Châu, ăn uống cũng tốt lắm, chỉ là bất chợt nhớ mọi người, thế là chạy tới đây luôn.”
Phương khoác áo xuống giường, nói: “Con cũng là thứ không có lương tâm! Hai người vợ, một đứa con, cộng thêm bà mẹ già này, đều ở đây cả! Bấy lâu nay, con đến thăm chúng ta được mấy lần? Đây mới là lần đầu đúng không? Hahaha, có phải mặt trời mọc đằng tây rồi không?”
Quách Tiểu Linh và Hoa Tiểu Nhụy, đều vừa thẹn vừa vội, cùng kêu lên: “Mẹ! Đừng nói nữa, xấu hổ chết đi được.”
Lý Nghị thì cười ha hả, anh không ngờ tới, ba người phụ nữ này lại có thể hòa thuận với nhau như thế!
Điều khiến anh vui hơn nữa là, Quách Tiểu Linh và Hoa Tiểu Nhụy, hai người phụ nữ quan trọng nhất đời anh, đều được mẹ công nhận, giữa họ cũng chẳng tồn tại hiềm khích gì!
Gia hòa vạn sự hưng! Người phụ nữ mình quan tâm nhất, có thể hòa thuận với nhau, anh cũng yên lòng rồi.
“Nhắc đến chuyện ăn uống, mẹ, con đói thật rồi, nếu mẹ không mệt, phiền mẹ làm vài món nhắm cho con ăn nhé?” Lý Nghị dẻo miệng nói.
“Để con đi làm.” Quách Tiểu Linh nói: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi.”
“Hay là để con đi.” Hoa Tiểu Nhụy nói: “Con biết khẩu vị của Lý Nghị mà.”
“Con cũng biết mà.” Quách Tiểu Linh nói: “Em không được tranh với chị đâu đấy.”
“Thôi nào, thôi nào.” Phương cười nói: “Con trai của mẹ, để mẹ phục vụ đi, hai đứa các con ấy, một đứa lo cho cháu nội của mẹ, một đứa lo cho con trai của mẹ là được rồi!”
Lý Nghị cười khà khà, nhất thời cảm thấy trong căn phòng xa lạ này, tràn ngập tình thân và sự ấm áp.
Anh ngồi xuống ghế sofa phòng khách, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, cười nói: “Lại đây, lại đây, vợ lớn, vợ nhỏ, một người ngồi bên trái anh, một người ngồi bên phải anh. Anh muốn tả ấp hữu bão.”
“Hừ! Anh nghĩ hay quá nhỉ!” Quách Tiểu Linh bĩu môi nói: “Ai là vợ anh chứ? Vợ anh ở Bắc Kinh cơ mà! Anh muốn ôm vợ thì về Bắc Kinh mà ôm. Tiểu Hoa, chúng ta đừng để ý đến anh ta.”
Lý Nghị cười khổ: “Hai người đẹp, anh đường xá xa xôi, từ Miên Châu chạy tới đây, hai người không định tâm sự với anh chút à?”
Quách Tiểu Linh quay người nói: “Em đi làm đồ ăn giúp mẹ đây.”
Lý Nghị nhìn về phía Hoa Tiểu Nhụy: “Còn em thì sao? Tiểu Hoa.”
Hoa Tiểu Nhụy bế Hạo Nhiên đi tới, ngồi xuống bên cạnh Lý Nghị, nhẹ nhàng nói: “Anh đừng trách chị Quách, chị ấy là miệng dao găm tâm đậu phụ đấy! Anh cứ chờ xem, tối chắc chắn chị ấy sẽ tới ngủ cùng anh thôi.”
Lý Nghị ôm Hoa Tiểu Nhụy, hôn lên khuôn mặt xinh xắn của cô một cái: “Vẫn là Tiểu Hoa của anh ngoan nhất! Anh chính vì nhớ em nên mới chạy tới đây vào tối muộn đấy!”
“Vâng, em rất vui ạ!” Hoa Tiểu Nhụy mặc cho Lý Nghị ôm ấp hôn hít, nhưng tâm trí cô lại đặt hết lên người đứa trẻ, bế một cách cẩn thận, sợ làm chạm vào con.
Lý Nghị cười nói: “Tối nay, em ngủ cùng anh.”
Hoa Tiểu Nhụy lắc đầu: “Thế không được đâu, tối mà Nhiên Nhiên khóc, vẫn phải có em chăm sóc mới được. Thằng bé này nghịch ngợm quá, khóc là không dứt, nhất định phải có em bế, con mới nín khóc.”
Lý Nghị nói: “Vậy em cứ ngủ với anh một giấc đã, con có khóc thì em hãy qua.”
Hoa Tiểu Nhụy thẹn thùng nói: “Anh không bảo chị Quách ngủ cùng anh à?”
Lý Nghị bạo gan nói: “Anh muốn bảo hai người cùng ngủ với anh cơ!”
Hoa Tiểu Nhụy thốt lên một tiếng: “Sao có thể như vậy được!”