Thiên Đường Tiền Xu Tập 1

Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cần câu bánh cá nướng

❊ ❊ ❊

Bánh cá nướng. Mình muốn ăn bánh cá nướng.

Trong đầu Keiji giờ chỉ còn mỗi chuyện đó.

Hôm nay là Chủ nhật. Đúng ra cậu bé sẽ đi câu cá với bố từ sáng. Thế mà bố Keiji lại quên béng lời hứa đó và nhận ca làm. Bố đã bảo phải đi làm thì Keiji còn có thể nói gì chứ!

Những lúc thế này ăn bánh cá nướng là nhất. Keiji sẽ ăn ngấu nghiến từ đầu đến đuôi như thể vừa câu được con cá lớn ấy.

Keiji nắm chặt đồng tiền xu, đi thẳng tới tiệm bánh cá nướng nằm tít cuối con phố mua sắm.

Ấy vậy mà. Cửa hàng bánh cá nướng lại đóng cửa. Tấm cửa cuốn lạnh lùng đóng chặt, treo biển “Ngày nghỉ định kỳ”.

Keiji điên người, loạng choạng muốn ngã. Đến cả bánh cá nướng cũng rũ bỏ Keiji. Hôm nay sao mình xui thế! Ông trời ơi! Cả một ngày hôm nay con phải làm gì đây!

Dù Keiji có đập cửa ầm ầm thì cánh cửa tiệm bánh cá nướng cũng không mở ra. Cậu đành bỏ cuộc, đi về.

Đương lúc thất thểu ra về, cậu bé bỗng ngửi thấy một mùi ngòn ngọt. Mùi ngọt này. Chính nó, là bánh cá nướng.

Lần theo mùi hương ấy, Keiji vội vã đi về phía con ngõ nhỏ. Thế rồi cậu bé nhìn thấy một tiệm bánh kẹo bên kia con ngõ. “Thiên đường tiền xu”. Mùi thơm ngào ngạt của bánh cá nướng chắc chắn từ đây mà ra rồi.

Keiji chạy hộc tốc tới tiệm bánh kẹo. Thế rồi cậu bé nhìn thấy bên trong cùng cửa hiệu là một người phụ nữ mặc kimono ngồi trên ghế, xung quanh toàn kẹo là kẹo, người này còn đang vui vẻ ăn bánh cá nướng.

Người phụ nữ có mái tóc trắng toát hơi tròn mắt nhìn Keiji.

“Ơ kìa, cậu bé. À, xin hãy đợi một lát.”

Nói đoạn người phụ nữ nhồm nhoàm ăn nốt phần bánh cá nướng còn lại. Keiji nuốt nước bọt đánh ực. Chiếc bánh cá nướng mà người phụ nữ ấy ăn nhìn ngon quá.

Sau khi lau miệng sạch sẽ, người phụ nữ đứng lên tiến về phía Keiji. Keiji suýt thì bước lùi lại. Vì người phụ nữ ấy to lớn quá mà. Đôi môi tô son đỏ chót cười rõ tươi nhìn cũng hơi dọa người.

“Xin thứ lỗi cho ta. Tại quý khách đến đúng giờ ăn vặt ấy mà. Ta là Beniko, chủ tiệm. Xin hỏi quý khách muốn mua món gì vậy?”

Keiji đã quyết định. Cậu bé dõng dạc trả lời. “Bánh cá nướng!”

Bà chủ tiệm vui vẻ mỉm cười.

“Ồ, quý khách muốn mua bánh cá nướng ư? Ôi ôi. Beniko ta cũng rất thích món đó. Vậy để ta lấy bánh cá nướng đã chuẩn bị sẵn ra nhé.”

Đoạn bà chủ lấy ra một chiếc hộp khá lớn. Trên đó vẽ vô số bánh cá nướng đang bơi lội giữa biển xanh, và có ghi dòng chữ “Cần câu bánh cá nướng”.

Keiji chỉ còn thiếu điều nhảy xổ vào chiếc hộp ấy. Chính là nó! Mình muốn nó! Mình muốn có nó từ lâu lắm rồi! Nhất định nó phải là của mình.

Bà chủ tiệm cười rõ tươi.

“Chỉ có một trăm yên thôi. Quý khách thấy sao?”

“Cháu, cháu mua!”

Keiji đưa đồng một trăm yên đang cầm chặt trên tay cho bà chủ tiệm. Thế là bà chủ lại càng cười tươi hơn. Cả khuôn mặt tràn nét cười.

“Ồ, đúng là đồng xu của ngày hôm nay rồi. Đồng một trăm yên của năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi hai. Cảm ơn quý khách. Xin mời. Chúc quý khách câu được con cá lớn.”

Bà chủ tiệm nói với vẻ đầy ẩn ý rồi trao cái hộp cho Keiji.

Ôm chặt chiếc hộp vào ngực, Keiji chạy về nhà. Vì không muốn bị ai làm phiền, cậu bé rón rén chui vào phòng. Cuối cùng cũng được nhìn ngắm cái hộp. Cần câu bánh cá nướng. Ôi, háo hức quá. Không biết nó sẽ thế nào nhỉ?

Mở hộp ra, Keiji hơi khựng lại. Chẳng thấy bánh cá nướng đâu cả, cũng chẳng thấy đồ để nướng bánh. Chỉ có mỗi cái túi ni lông màu vàng. Nom nó nhũn nhão chẳng rõ là thứ gì.

Trong hộp còn có thứ gì đó trông như chiếc bút chì ngắn và mảnh. Nhìn nó Keiji nhận ra ngay vì cậu vốn thích câu cá. Đó là cần câu, được rút gọn như que ăng ten.

Keiji kéo hết cỡ thì được một chiếc cần câu dài chừng sáu mươi xăng ti mét. Đầu dây câu có gắn một móc câu nhỏ, còn có cả ròng rọc cuộn dây câu nữa. Tuy là đồ thu nhỏ, nhưng quả là một cái cần câu bá cháy. Nhưng mà dùng như thế nào nhỉ?

Có cả hướng dẫn sử dụng nên Keiji đọc thử.

Bộ cần câu bánh cá nướng là một món đồ tuyệt hảo, vừa được thưởng thức đồ ăn, lại được tận hưởng thú câu cá. Phù hợp cho những ai vừa thích bánh cá nướng lại vừa thích câu cá. Hãy đổ nước vào cái xô gấp, rồi dùng cần câu đính kèm theo để câu bánh cá nướng. Biết đâu bạn sẽ câu được một con cá lớn, hoặc cá hiếm đấy. Chúc may mắn!

“Xô gấp? Là cái này chăng?”

Keiji nhấc túi ni lông màu vàng lên trải rộng ra. Ồ, đúng là giống xô thật.

Ok. Giờ mình sẽ đổ nước vào câu thử xem sao.

Keiji đi đến bồn rửa mặt, đổ đầy nước vào cái xô. Đổ nước vào nhìn nó ra dáng một cái xô hơn hẳn. Những nếp gấp căng ra, nhìn khá chắc chắn.

Keiji mang cái xô đầy nước về phòng, cầm cần câu lên. Cậu bé thử kéo dây câu ra, thả móc câu vào xô nước. Tay thì làm vậy nhưng cậu bé cũng không khỏi nghĩ hình như mình hơi ngớ ngẩn.

Mình đang làm cái gì không biết? Thả cần câu vào một cái xô không. Thế này là đang chơi trò giả vờ chứ còn gì nữa.

Keiji định cuốn dây câu lại. Bỗng có thứ gì đó giật mạnh dây câu.

“Ơ! Ơ!”

Keiji vội vã túm lấy cần câu. Nhưng dù vậy dây câu vẫn bị kéo tuột khỏi ròng rọc, phát ra tiếng ri ri ri.

Chuyện gì thế nhỉ, Keiji vừa nắm chặt cần câu vừa nhòm vào trong xô nước. Rồi cậu bé sững sờ luôn.

Đáy xô đã biến đi đâu mất rồi. Thay vào đó Keiji nhìn thấy biển sâu ơi là sâu trong xô. Nước xanh. Nền cát trắng và những khối đá đen. Có cả rong biển đung đưa và sứa nữa. Lại còn bao nhiêu là cá đang bơi lội. Tất cả đều là...

Bánh cá nướng!

Từ con to tới con bé. Có những con đang lững lờ bơi vòng vòng, lại có những con lúc ẩn lúc hiện giữa những tảng đá hay đám tảo biển. Tất cả đều là bánh cá nướng.

Nhưng mà, làm sao lại thành thế này được! Không thể tin nổi!

Chính lúc ấy dây câu lại bị giật mạnh lần nữa. Gì thì gì, mình cứ phải kéo câu lên xem sao đã. Tinh thần câu cá hừng hực, Keiji dốc sức cuộn ròng rọc. Keiji cẩn thận không để làm đứt dây câu, nhưng đến lúc cần thì kéo thật mạnh.

Trận chiến ấy tiếp tục thêm một lúc, cuối cùng Keiji cũng chiến thắng. Một chiếc bánh cá nướng tầm hai mươi xăng ti mét được kéo ra khỏi cái xô. Nó đang giãy đành đạch. Nom oách lắm.

Vừa tròn mắt ngạc nhiên, Keiji vừa gỡ cái bánh cá nướng ra khỏi móc câu. Đột nhiên bánh cá nướng liền im re không cử động nữa. Nó đã thành một chiếc bánh cá nướng thật rồi.

Keiji vội vàng ngó vào chiếc xô, song chỉ nhìn thấy đáy xô màu vàng. Đáy biển kỳ diệu và đẹp tuyệt vời ấy đã biến mất. Chừng như chỉ khi thả dây câu xuống chiếc xô mới thông với đáy biển thôi.

Cuối cùng Keiji đã hiểu ra cách thức hoạt động của bộ đồ cần câu bánh cá nướng. Vừa được câu cá, lại vừa được ăn bánh cá nướng. Một thứ tuyệt vời như thế đã thuộc về Keiji. Cậu bé tưởng như run lên vì sung sướng trước may mắn ấy.

Keiji cầm lấy chiếc bánh cá nướng vừa câu được để bình tĩnh lại. Đây là chiến lợi phẩm đầu tiên của Keiji. Phải ăn sạch cho tới tận đuôi, không để thừa lại chút gì mới được. Keiji nhồm nhoàm ăn từ phần đầu cá.

“Ôi, ngon thế!”

Bánh cá nướng ngon đến động lòng luôn, vỏ bánh xốp giòn như vừa nướng xong, nhân đậu đỏ vừa ngọt vừa dẻo.

Bánh cá nướng thế này có mà ăn ngày nào cũng được. Đã vậy, từ giờ mình sẽ câu thật thường xuyên.

Thế rồi mỗi ngày sau khi đi học về Keiji lại giam mình trong phòng câu cá.

Cũng giống như câu cá bình thường, bánh cá nướng Keiji câu được không phải lúc nào cũng như nhau. Lúc thì cậu bé câu được chiếc bé tí, khi lại câu được chiếc to đùng, tới bốn mươi xăng ti mét. Cũng có khi Keiji câu được cả những bánh cá nướng có nhân rất dị như khoai tím, trà xanh, hạt dẻ, kem hay caramel chẳng hạn. Hay có khi là bánh cá nướng nhân bánh giầy.

Keiji thích thú vô cùng. Phải đến lúc câu lên mới biết mình câu được cái gì. Ấy là thú vui thực sự của câu cá.

Những lúc câu lên ăn không hết, Keiji lại chia cho người nhà hoặc bạn bè. Mọi người đều thắc mắc cậu bé lấy đâu ra bánh cá nướng ngon như thế, nhưng Keiji tuyệt nhiên không hé môi về bộ cần câu bánh cá nướng. Đó là bí mật quan trọng của riêng mình Keiji. Cậu bé quyết không nói cho ai biết.

Thế nhưng một kẻ đáng gờm đã xuất hiện. Chính là Fuyuko, chị gái Keiji. Hình như chị ta đánh hơi được Keiji đang giấu giếm điều gì đó nên đã bắt đầu điều tra rồi.

“Sao dạo này em không ra ngoài chơi vậy? Em mua mấy cái bánh cá nướng ngon ngon kia ở tiệm nào thế? Sao em lại khóa cửa phòng?”

Bị hỏi những câu như vậy, Keiji thấy phải thật thận trọng không là hỏng bét.

Nhưng đúng là gần đây mình chỉ toàn câu bánh cá nướng thôi, bất cẩn quá. Hôm nay phải ra ngoài chơi với bạn mới được. Được rồi. Từ giờ một ngày, à không, ba ngày mình sẽ ra ngoài một lần. Mình phải thật khéo léo qua mặt bà chị gái. Ôi, phiền quá. Sao mình phải khổ sở thế này nhỉ. Tại bà ấy cả. Tất cả mọi chuyện đều từ bà ấy mà ra.

Keiji vừa làu bàu than vãn, vừa ra khỏi nhà.

Thế rồi đến chiều tối khi Keiji trở về nhà thì không thấy bộ cần câu đâu nữa.

Không được cuống! Nhất định là do chị Fuyuko làm rồi.

Mặc dù đang rất điên tiết nhưng Keiji quyết định hít một hơi thật sâu cho bình tĩnh lại, đi sang phòng chị gái ở bên cạnh.

“Chị, đừng có tự tiện lấy đồ của em đi thế chứ!”

Keiji vừa lớn giọng nói vừa mở cửa phòng. Fuyuko đang ngồi trên bàn liền quay người lại. Mặt chị ta xanh lét. Keiji có dự cảm chẳng lành.

“Chị đang giữ cần câu của em đúng không? Nó rất quan trọng với em, trả đây!”

Nói rồi Keiji bước tới. Fuyuko liền giấu thứ gì đó ra sau lưng.

Đáng ngờ thật!

Keiji lao tới phía cái bàn, đứng sựng lại. Trên mặt bàn là cần câu của bộ cần câu bánh cá nướng. Nhưng nó đã bị gãy làm đôi.

“Chị, chị xin lỗi. Chị vào phòng em định mượn cuốn sách tranh thì... giẫm phải cái đó. Nhưng, nhưng mà không sao đâu. Chị sẽ sửa cho. Nhé? Chị xin lỗi nhé?”

Keiji đờ đẫn nhìn Fuyuko. Thế rồi, cơn giận trào lên.

“Đồ ngốc này! Chị làm cái gì thế! Sao chị lại làm vậy!”

“Chị, chị đâu có cố ý! Làm gì mà nổi xung lên thế hả!”

“Em nổi xung đấy thì làm sao! Không nổi xung lên mới lạ ấy! Nó là báu, báu vật của em đấy! Chị quá đáng lắm!”

Nói rồi Keiji gạt Fuyuko sang một bên, túm lấy cái cần câu. Fuyuko hét lên kêu đau, song Keiji chẳng thèm để ý, phóng ra khỏi phòng.

Về đến phòng Keiji liền khóa cửa để không cho ai vào. Thế rồi cậu bé nhìn chiếc cần câu không rời mắt.

Ôi, nó hỏng hẳn rồi. Kinh khủng quá. Làm sao bây giờ. Thế này thì sao mà câu được nữa. Chắc chắn không sửa được rồi. Vậy là mình sẽ phải chia tay vĩnh viễn với những chiếc bánh cá nướng ngon tuyệt vời đó.

Keiji buồn rầu và đau khổ tới mức trào cả nước mắt. Lúc đưa tay lên chùi nước mắt, Keiji bỗng nhìn thấy chiếc cần câu đang để dựa vào tường. Đó là chiếc cần câu hàng thật.

Keiji nảy ra một ý. Đúng rồi. Nếu chiếc cần câu tí hon này không dùng được nữa, mình dùng một chiếc cần câu khác cũng được mà. Cứ thử xem sao. Phải thử thì mới biết được.

Keiji lôi từ dưới gầm giường ra một chai nước to. Cậu bé đã trữ sẵn nước để có thể câu ngay cả vào ban đêm.

Keiji rót nước vào xô gấp. Ôi, trống ngực Keiji đập thình thịch. Cầu mong là được.

Vừa cầu nguyện Keiji vừa thả dây và móc câu vào chiếc xô. Sau đó cậu len lén ngó vào cái xô.

Dưới đáy xô Keiji nhìn thấy khoảng nước xanh biếc. Tuy chưa thấy bánh cá nướng đâu, nhưng màu nước xanh này thì không thể lẫn đi đâu được.

Ôi, may quá. Tuy là cần câu khác nhưng vẫn có thể câu được!

Keiji vui sướng đến độ muốn nhảy cẫng lên. Đúng lúc ấy cần câu bị kéo mạnh. Có vẻ bánh cá nướng đã nhanh chóng mắc câu. Có điều lực kéo mạnh quá. Mạnh chưa từng thấy. Tuy vậy Keiji vẫn có thể giữ được cần câu.

Không biết bánh cá nướng mắc câu to đến độ nào nữa. Keiji giữ cần câu thật chặt rồi ngó vào xô.

Dưới tận đáy sâu, một con cá to khủng khiếp đang bơi loạn xạ. Không phải bánh cá nướng. Nó to hơn bánh cá nướng nhiều lần, mà hình dạng cũng khác. Keiji còn trông thấy những vảy cá dài sắc nhọn và đen sì.

Lẽ nào là cá mập?

Keiji còn đang nghĩ vậy, con cá lớn bỗng quẫy mình đánh phắt. Keiji gần như bị kéo vào trong xô.

Không xong rồi. Mình không phải đối thủ của con cá đó. Thả tay ra thôi.

Nhưng dẫu Keiji có cố gắng cách mấy cũng không thể buông tay ra được. Bàn tay dính chặt cần câu như bị đổ keo vậy.

Thôi chết rồi!

Keiji sợ tái mặt. Cứ thế này thì cả người lẫn cần câu sẽ bị kéo xuống đáy biển trong xô mất. Không, mình phải bình tĩnh lại. Cái xô này quá nhỏ. Làm sao đầu mình chui lọt được.

Song đến khi càng lúc càng bị kéo lại gần, Keiji mới nhận ra một điều vô cùng đáng sợ. Cái xô đang mỗi lúc một to hơn. Để có thể nuốt chửng Keiji, nó đang mở miệng ra rộng hơn.

“Á á!”

Keiji thét lên sợ hãi. Bỗng có tiếng Fuyuko gọi ngoài cửa.

“Này Keiji, có chuyện gì thế?”

Có tiếng lạch cạch nắm đấm nhưng Keiji đã khóa cửa nên Fuyuko không mở ra được.

“Keiji! Mở cửa ra!”

“Em không mở được! Tay em bị dính chặt rồi! Cứu em! Cứu em với!”

Keiji lại bị kéo mạnh một lần nữa. Làn nước xanh đã ở ngay trước mặt.

“Cứu em!”

Lúc Keiji hét lên như vậy, cửa sổ phía sau bỗng mở ra.

“Keiji!”

Fuyuko nhảy vào từ cửa sổ.

Fuyuko cố gắng kéo lấy người em trai. Nhưng thấy không ăn thua, cô bé liền lấy hết sức đá tung cái xô.

Bang, cái xô bị đá lật úp xuống gây ra một tiếng động to khủng khiếp. Khi nước tràn ra khắp sàn thì Keiji cũng không bị kéo vào xô nữa.

Keiji cả người ướt đẫm, ngã ngửa ra đằng sau. Phải mất một lúc cậu bé không thốt nổi nên lời.

“Em không sao chứ? Không sao chứ hả, Keiji? Em nói gì đi chứ!”

Fuyuko nói như sắp khóc. Keiji rốt cuộc cũng vừa khóc vừa gật đầu.

“Không, không sao. Em, em, em ổn. May mà có... chị.”

“Ừ, ừ. Chị không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng thế này là may quá rồi.”

Fuyuko ôm lấy Keiji. Keiji cũng ôm chặt lấy chị. Sau đó hai chị em bắt đầu dọn dẹp căn phòng. Nước lênh láng khắp nơi. Phải dọn dẹp trước khi mẹ biết.

Vừa lau nước trên sàn Keiji vừa kể cho Fuyuko nghe mọi chuyện về bộ cần câu bánh cá nướng.

“Ra là vậy. Thế nên em mới thường xuyên có bánh cá nướng. Thế mà cứ im ỉm không cho chị biết, em tệ lắm đấy.”

Trách móc cậu em xong khuôn mặt Fuyuko bỗng trở nên lo lắng.

“Nhưng mà thứ này nguy hiểm quá nhỉ? Em suýt thì bị nó kéo vào còn gì. Không khéo chết chìm luôn ấy chứ. Em không được dùng nó nữa đâu đấy.”

“Em biết rồi. Nhưng mà chuyện này chưa từng xảy ra lần nào. Hôm nay cứ là lạ sao ấy. Dù em cũng chẳng biết là vì sao.”

Keiji vừa thở dài vừa nhặt cái xô gấp lên. Sau khi bị đổ hết nước giờ nó chỉ là một cái xô bình thường. Keiji lật nó lên để lau thì thấy dưới đáy có viết gì đó.

Chú ý: Không được sử dụng cần câu khác ngoài chiếc cần câu đính kèm theo chiếc xô này. Nếu dùng một chiếc cần câu khác, có thể nó sẽ thông tới một nơi khác mà không phải đại dương bánh cá nướng.

“Thảo nào!”

Tự lúc nào Fuyuko cũng ghé mắt vào đọc rồi thốt lên.

“Em dùng nó suốt mà không đọc mục chú ý này hả? Sao mà ngố thế?”

“Em, em có biết đâu. Làm gì có ai đi để ý cả mặt đáy của cái xô chứ! Mà tại chị làm hỏng cái cần câu kia nên em mới phải dùng cái khác đấy nhé.”

“Chị đã nói chị không cố ý mà. Bỏ qua cho chị đi. Thế ai đã cứu em hả? Chị đã leo qua cửa sổ tới cứu em đấy nhé?”

Fuyuko phập phồng cánh mũi, cô bé vừa mới chặn đứng đường phản kháng của em trai. Sau đó Fuyuko cười toe toét.

“Cơ mà thế cũng may rồi. Vậy là đã biết chỉ được dùng chiếc cần câu chuyên dụng thôi. Em sẽ lại câu được bánh cá nướng còn gì.”

“Nhưng mà cần câu...”

“Cứ để chị. Chị giỏi thủ công lắm. Nhất định chị sẽ sửa được. Đổi lại phải cho chị chơi cùng đấy. Ok?”

“Vâng vâng, chị sửa được... em sẽ cho chị câu chung!”

“Hoan hô! Cảm ơn nhé! Vậy chị sẽ sửa ngay đây!”

Thế rồi đúng như đã nói với cậu em, Fuyuko sửa được chiếc cần câu. Cuối cùng Keiji cũng phải nhìn nhận lại năng lực của chị gái mình.

Từ đó Keiji và Fuyuko cùng nhau câu bánh cá nướng. Hai người cùng câu hóa ra cũng vui. Tuy lần nào hai đứa cũng ỏm tỏi so sánh xem con nào to hơn, con nào vị lạ hơn. Nhưng như này cũng không tồi, Keiji nghĩ.

* * *

Takeshita Keiji. Tám tuổi. Cậu bé có đồng xu một trăm yên của năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi hai.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.