Thiên Đường Tiền Xu Tập 1

Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cây đầu bếp

❊ ❊ ❊

Mẹ Shohei không yêu con mình. Không phải Shohei đang đùa đâu. Thật đấy.

Lúc mẹ vui Shohei và em trai Hokuto sẽ được mẹ cho kẹo và cưng nựng. Nhưng chỉ cần có gì đó khiến mẹ hơi bực mình là tự nhiên mẹ sẽ lại nổi đóa lên. Mẹ sẽ quát mắng anh em Shohei, quăng quật đồ đạc, sau cùng là đi khỏi nhà. Mỗi lần như vậy Shohei chẳng biết bao giờ mẹ về.

Sẽ chỉ còn lại Shohei và Hokuto trong căn hộ chật hẹp đầy rác. Hai đứa sẽ lấy đồ trong tủ lạnh ra ăn, nhưng thường cũng chẳng còn lại là bao, nên hai anh em lúc nào cũng đói run người.

Thế nhưng đáng sợ hơn cả mẹ, hơn cả sự cô đơn là những người ngoài kia cơ. Vì mẹ lúc nào cũng nói như vậy.

“Không được tin bất cứ ai đâu đấy. Vì bọn chúng đều là những kẻ bắt cóc người. Không được để bộ dạng có vẻ tử tế của chúng đánh lừa. Bọn chúng sẽ cướp hai đứa từ tay mẹ và không cho mẹ con ta gặp lại nhau nữa. Thế nên chúng có hỏi gì cũng không được trả lời. Nếu không sẽ bị bắt cóc đấy.”

Cả Shohei và Hokuto đều tin vào những lời nói đó.

Những người không quen biết kia sẽ bắt cóc hai anh em Shohei khỏi căn nhà này, dẫn anh em cậu đi. Hai anh em Shohei sẽ không được gặp lại mẹ nữa. Chỉ tưởng tượng thôi cậu bé đã thấy sợ phát khóc rồi. Tuy mẹ không tốt nhưng anh em Shohei vẫn yêu mẹ lắm. Vì nhà họ chỉ có ba người, mẹ, Shohei và Hokuto thôi.

Ôi, giá mà mẹ dịu dàng hơn một chút thì tốt biết bao. Giá mà có thể đổi hết những lúc mẹ tức giận thành những khi mẹ cười nhỉ.

Lúc nào Shohei cũng nghĩ như vậy.

Hôm ấy cũng như mọi lần, sau khi quát mắng ầm ĩ mẹ lại đi khỏi nhà. Shohei dỗ dành Hokuto đang khóc song chính cậu bé cũng chỉ chực chảy nước mắt.

Tại Shohei kêu đói nên mẹ mới giận như thế. Đợi đến lúc mẹ vui rồi kêu có phải tốt hơn không. Làm sao bây giờ? Không biết mẹ có về trong hôm nay không nhỉ? Tủ lạnh gần như chẳng còn gì. Làm sao bây giờ. Làm sao bây giờ. Tiền cũng chẳng có. Mẹ lại dặn tuyệt đối không được ra ngoài. Làm sao bây giờ.

Shohei còn đang bối rối thì chuông cửa bỗng reo lên. Ai đến thế nhỉ? Shohei và Hokuto nhìn nhau.

“Hay là mẹ? Mẹ về chăng?”

“Anh cũng không biết nữa. Hokuto ở nguyên đây nhé.”

Shohei đi ra phía lối ra vào. Trước tiên Shohei cài xích chống trộm theo đúng lời mẹ dặn. Nhân viên phúc lợi xã hội là người xấu nên không được cho vào nhà. Cứ cài xích chống trộm vào là yên tâm một phần rồi.

Shohei mở cửa, nhòm ra ngoài qua khe cửa bé tí, thế rồi cậu bé tròn mắt lên ngạc nhiên.

Đứng sau cánh cửa là một phụ nữ to lớn. Bà ấy có mái tóc trắng toát và vận trên người bộ kimono đỏ tím hoa văn tiền xu cổ. Tuy bà ấy đang cười toe toét nhưng nhìn lại không hiền lắm.

“Ai, ai thế ạ?”

“Ta là chủ tiệm bánh kẹo Thiên đường tiền xu, Beniko.”

Người phụ nữ đáp lời mà như đang hát.

“Cháu bé yên tâm đi, ta không phải người xấu đâu. Thế nên cho ta vào nhà một chút được không?”

Nói rồi người phụ nữ dùng cả thân mình lách qua khe cửa.

Chỉ một khoảnh khắc tiếp theo Shohei đã thấy bà ấy ở trong nhà. Shohei đã cài xích chống trộm cẩn thận rồi cơ mà. Khe cửa lại hẹp đến nỗi Shohei cũng chẳng chui lọt. Làm thế nào mà!

Người phụ nữ nắm lấy tay Shohei khi ấy miệng còn đang lúng búng, nhanh nhẹn đi vào trong.

Hokuto đứng trong góc phòng giật bắn mình khi nhìn thấy một phụ nữ to lớn lạ hoắc xuất hiện. Shohei giật tay ra khỏi người phụ nữ, vội vàng chạy đến bên Hokuto. Shohei lấy thân mình che chở cho em, lườm người phụ nữ.

“Cút, cút đi! Cút ngay! Tôi gọi cảnh sát đấy!”

Nhưng người đó chẳng hề nhúc nhích. Bà ta thong thả ngồi xuống, đoạn chậm rãi nói.

“Nào nào, bình tĩnh lại nào. Beniko đến để đưa quà cho hai đứa cơ mà.”

“Quà, quà ư?”

“Đúng rồi. Một cô gái nọ đã mua kẹo ở cửa tiệm của ta. Cô ấy có đồng xu của ngày hôm nay, đồng năm trăm yên của năm Bình Thành thứ nhất. Cơ mà cô ấy có vẻ là lạ nên ta đã thử hỏi chuyện. Hóa ra cô ấy không mua kẹo cho mình, mà là cho hai cậu bé sống cùng khu.”

Là chị Sumire chăng, Shohei nghĩ.

Chị Sumire là một sinh viên đại học cũng sống trong tòa nhà này. Chị rất tốt, thỉnh thoảng lại mang đồ ăn cho anh em Shohei. Cả Shohei và Hokuto đều rất quý chị Sumire, nhưng lại chẳng mấy khi được vòi vĩnh chị. Vì mẹ cậu sẽ không bằng lòng.

Mẹ cậu rất ghét khi người ngoài đối xử tốt với con bà. Gần đây mẹ còn quát cả chị Sumire nữa.

“Tại sao cô lại cho con tôi cơm nắm? Cô đang làm phiền chúng tôi đấy. Đừng làm chuyện thừa thãi nữa!”

Kể từ đó chị Sumire không tới chỗ anh em Shohei nữa. Vì chuyện đó mà Shohei cứ buồn mãi.

“Là... chị Sumire sao?”

“À, ta lại quên mất không hỏi tên. Cơ mà vì người nhận không phải người lớn, mà lại là mấy đứa nhỏ còn chưa đọc được chữ nên ta không thể cứ thế mà đưa cho được. Nói thật với hai đứa mấy loại kẹo này hơi khó dùng. Vậy nên Beniko ta mới đích thân tới đây giao kẹo thế này đấy.”

Hokuto không nhịn được nữa, vươn người ra.

“Kẹo? Bà sẽ cho cháu kẹo sao?”

“Đúng rồi. Lại còn là thức kẹo đặc biệt nữa cơ. Nó đây.”

Người phụ nữ lấy từ chiếc túi đeo trên tay ra chiếc hộp nom như hộp ngũ cốc. Trên đó có in hình một cái cây.

Cả Shohei và Hokuto đều dán mắt vào đó. Thế rồi Shohei nhận ra! Đây là một thứ vô cùng tuyệt vời! Chắc chắn luôn! Nó là thứ hai anh em cậu rất cần!

“Đây là nguyên liệu để làm Cây đầu bếp. Cho ta mượn cái nồi nào.”

Người phụ nữ đi tới căn bếp nhỏ, nhăn mặt nhìn đống đồ bẩn đang chất thành đống.

“Ôi chu choa. Cô bé đó lo lắng quả không thừa mà. Ghê quá.”

Vừa làu bàu, người phụ nữ vừa lấy một chiếc nồi nhỏ ra. Chiếc nồi nhớp nháp, lại còn đầy nấm mốc, mùi thì ôi thôi rồi.

Người phụ nữ xắn tay áo lên, rửa chiếc nồi sạch bong rồi quay lại chỗ anh em Shohei.

“Rồi, giờ ta sẽ làm Cây đầu bếp nhé.”

Nói đoạn bà mở chiếc hộp, lôi ra hai cái túi, một cái lớn, một cái nhỏ. Trước tiên bà xé cái túi lớn, đổ rào rào thứ nom như vụn bánh vào nồi. Khi cái nồi đã đầy lên, bà lấy ra từ cái túi nhỏ thứ gì đó trông như viên kẹo đỏ.

Người phụ nữ vùi viên kẹo đỏ đó vào đám vụn bánh đầy ắp trong nồi. Trông cứ như gieo hạt giống vậy. Thế rồi bà ấy còn đổ một cốc nước đầy vào...

Ô kìa! Viên kẹo đỏ đang mọc mầm, lại còn nhú lên vù vù chứ. Mầm cây lớn nhanh như thổi, chẳng mấy chốc đã lớn ngang một cây bonsai.

Cái cây này thật kỳ lạ. Cây gì mà vừa thấp vừa béo ú, thân cây thì trơn láng, đã thế còn màu đen. Lạ nhất là lá cây lại có màu đỏ, màu cam rồi cả màu vàng nữa, chúng còn sáng lấp lánh. Nhìn cứ như có đám lửa đang cháy trên cây vậy.

Khi cành cây đã mọc đủ, cây bắt đầu kết trái. Những quả màu hồng to cỡ quả óc chó mọc thành từng chùm.

Người phụ nữ quay về phía anh em Shohei.

“Nào, xin mời.”

“... Ăn quả đó ạ?”

“Ừm. Cây đầu bếp này là cây thần của Thần bếp lò. Nó sẽ cho hai đứa vô vàn những quả ngon. Nhưng phải hành lễ đấy nhé.”

“Hành, hành lễ?”

“Trước khi hái quả trên cây hai đứa nhất định phải chắp tay lại và nói ‘Con xin phép ăn ạ’. Ăn no rồi cũng không được quên cảm ơn ‘Con cảm ơn vì bữa ăn ạ’.”

Ôi, tưởng gì. Anh em Shohei thở phào. Nhưng người phụ nữ chợt vươn người tới, thấp giọng nói.

“Nếu quên một trong hai câu đó thì Cây đầu bếp sé chết ngay. Không những thế hai đứa còn bị trừng phạt nữa đấy.”

“Trừng, trừng phạt?”

“Kẻ chọc giận Cây đầu bếp sẽ gặp phải chuyện vô cùng đáng sợ. Nếu ăn quả mà không xin phép thì sẽ bị chính Cây đầu bếp ăn đấy.”

“Bị, bị ăn ư?”

“Đúng rồi. Hai đứa nhớ phải hành lễ không là sẽ bị ăn đấy nhé. Cũng đừng quên cảm ơn Cây đầu bếp đấy. Được chứ?”

Bị người phụ nữ nhìn chằm chằm, cả Shohei và Hokuto đều bất giác thẳng lưng, gật đầu. Đôi mắt bà nghiêm nghị đến vậy đấy. Nếu so với người phụ nữ này thì mẹ Shohei khi tức giận cũng chẳng là gì.

Nhìn hai đứa trẻ run run, người phụ nữ bật cười.

“Nào, giờ thì thưởng thức trái cây thôi. Xem chừng dạ dày hai đứa không chịu nổi nữa rồi kìa.”

Đúng vậy thật. Bụng hai anh em Shohei đang sôi ùng ục. Gì cũng được nhưng họ phải ăn thôi.

Shohei ra đứng trước Cây đầu bếp.

“Con xin phép ăn ạ.”

Shohei chắp tay nói. Tức thì lá cây rung rinh, bùng lên như một ngọn lửa. A, Cây đầu bếp đang vui mừng thì phải. Không hiểu sao Shohei cảm thấy vậy.

Thấy người phụ nữ gật đầu, Shohei hái lấy một quả đưa vào miệng. Rồi cứ thế cắn thử một miếng. Quả căng mềm, không có hạt. Vị thì...

“Không thể tin nổi!”

Shohei cứ nghĩ nó sẽ có vị chua chua ngọt ngọt của trái cây. Vậy mà khắp lưỡi cậu bé lại đang lan tỏa mùi vị của thịt băm viên. Vừa nóng hổi lại vừa đậm đà vị thịt. Trúng món Shohei đang thèm nhất luôn.

“Là thịt băm viên! Vị của thịt băm viên!” Nghe thấy vậy Hokuto từ đằng sau lao ngay tới. Cậu bé hét lên “Con xin phép ăn ạ”, rồi nhét đầy một miệng. Tiếp đó Hokuto kêu rống lên.

“Không phải mà! Là tôm! Tôm nghiền mà!”

“Thịt băm viên chứ!”

Shohei hét trả lại rồi bỏ vào miệng quả tiếp theo. Lần này là vị gà rán. Vị giòn thơm của đồ rán.

Cả Shohei và Hokuto đều say sưa ăn hết quả này đến quả khác. Nào là khoai tây viên chiên. Sukiyaki. Món hầm. Cơm nắm. Xa lát. Bánh sừng bò. Udon. Khoai tây hầm thịt. Sủi cảo. Bít tết. Sushi. Ngô xào bơ. Cá khế rán. Cơm cà ri. Cơm rang. Cơm tempura. Takoyaki. Ramen. Xúp thịt heo.

Mỗi quả lại có một vị khác nhau. Vị nào cũng ngon đến tan cả lưỡi. Mà quả mỗi lúc lại mọc thêm ra nên hai anh em Shohei cũng chẳng sợ hết.

Shohei và Hokuto cứ ăn rồi lại ăn, tới nỗi không thể ăn được nữa. Ăn thỏa thuê rồi, hai anh em Shohei chắp tay trước Cây đầu bếp nói “Con cảm ơn vì bữa ăn ạ” đầy thành kính.

Khi ấy người phụ nữ kỳ lạ kia đã không còn ở đấy nữa, song hai anh em chẳng hề nhận ra. Giờ hai anh em đã có Cây đầu bếp rồi. Đó mới là chuyện quan trọng nhất.

“Thế là ổn rồi anh nhỉ.”

“Ừm giờ lúc mẹ về mình không phải kêu đói nữa rồi. Mẹ cũng sẽ không tức giận nữa.”

“Vâng.”

Hai anh em vui vẻ cười.

Ba ngày tiếp theo, nhờ có Cây đầu bếp mà Shohei và Hokuto lúc nào cũng ấm bụng. Hai anh em thực sự rất hạnh phúc.

Giá mà mẹ có ở nhà thì lại càng tuyệt vời. Không biết mẹ sắp về chưa nhỉ. Hai cậu bé chỉ muốn nhanh nhanh khoe Cây đầu bếp này với mẹ. Nếu được cùng mẹ thưởng thức những trái quả này thì thích biết mấy.

Vừa nghĩ vậy, Shohei vừa nhấm nháp quả vị gà nướng, còn Hokuto thưởng thức quả xúp ngô.

Đúng lúc ấy mẹ quay về như một cơn bão.

Mẹ về nhà với khuôn mặt vô cùng khó ở. Có vẻ ở bên ngoài mẹ cũng gặp chuyện không vui rồi.

Mẹ ngay lập tức ném ánh mắt về phía hai anh em Shohei. Bây giờ mà khoe Cây đầu bếp với mẹ chắc sẽ không hay đâu. Chờ mẹ bình tĩnh lại cái đã. Ừm, quyết định vậy đi.

Hai anh em Shohei vội vàng giấu Cây đầu bếp đi. Nhưng mẹ đã phát hiện ra.

“Cái gì kia?”

“Đây là... đây là...”

“Cái gì? Cây? Hai đứa bày trò gì thế hả! Sao lại trồng cây vào trong nồi!”

Shohei vội vàng che cái cây khỏi chiếc túi đang bay tới.

“Mẹ, mẹ nghe đã! Nó tuyệt vời lắm!”

“Vớ vẩn! Lôi nó ra vứt ngay đi! Hai đứa mày đang nghĩ cái gì thế hả!”

“Nó tuyệt vời lắm! Nó ra quả ăn ngon lắm! Nó, nó là Cây đầu bếp đấy! Mẹ cũng ăn thử đi!”

“Hả? Mày nói gì cơ?”

“Con xin mẹ đấy. Mẹ, mẹ cũng ăn thử đi!”

Hokuto cũng vừa khóc lóc vừa van nài. Chỉ cần ăn một quả thôi chắc chắn mẹ sẽ vui lên.

Tuy mẹ nhếch miệng vẻ không tin nổi, song cũng bứt lấy một quả đưa vào miệng. Ngay lập tức mắt mẹ tròn lên ngạc nhiên. Nhưng mẹ lại chẳng vui lên chút nào. Mặt mẹ còn cau có hơn, nhìn hai anh em chòng chọc.

“Hừm. Ra là hai đứa toàn ăn cái thứ này đấy hả. Ôi tao thật ngu xuẩn. Tao đã cất công về đây định bụng sẽ nấu cơm cho hai đứa mày vậy mà... Hai đứa có thứ này là đủ no rồi đúng không?”

“Mẹ, mẹ...”

“Ồn ào quá! Sao cứ hơi tí là lại khóc ầm lên thế! Tao đã mệt lắm rồi đấy. Giờ tao đi ngủ nên cấm được làm ồn. Tivi cũng không được bật đâu đấy. Còn thứ này, tịch thu!”

Mẹ cầm cái nồi Cây đầu bếp đi về phòng.

Ôm lấy Hokuto đang khóc rưng rức, Shohei cũng khóc theo. Mẹ không vui mừng vì Cây đầu bếp. Mẹ cũng không cười với hai anh em. Đã vậy còn đem Cây đầu bếp đi mất. Thực sự tim Shohei giờ trống rỗng quá.

Ôi phải làm gì thì mẹ mới cười với hai anh em đây. Shohei chịu thôi. Chịu thôi chịu thôi chịu thôi.

Rốt cuộc Shohei và Hokuto cứ vậy khóc cho đến lúc mệt rồi ngủ thiếp đi trên xô pha.

* * *

Thế rồi sáng hôm sau. Hai anh em bị một mùi thơm lừng ở đâu đó bay đến đánh thức. Đây là... mùi thịt hun khói nướng?

Shohei và Hokuto nhanh chóng tới gần bếp, nơi mùi thơm tỏa ra. Ngạc nhiên thay, căn bếp đã trở nên sạch bong, trên mặt bàn vốn đầy rác đã sắp sẵn bữa sáng nóng hổi.

Một người phụ nữ đeo tạp dề đang đứng trước bếp đun, vừa ngâm nga hát vừa khua đũa trên chảo.

“Ai vậy ạ?”

Shohei khẽ nói. Người phụ nữ quay người lại.

“Chào buổi sáng, Shohei. Chào buổi sáng, Hokuto.”

Người đang hào hứng cất tiếng chào hai anh em Shohei kia chính là mẹ. Cả Shohei và Hokuto đều thấy không thể tin nổi. Tại vì người đứng đó và người mẹ mà Shohei và Hokuto biết là hai người hoàn toàn khác nhau.

Lúc ở nhà đầu tóc mẹ lúc nào cũng rối bù nhưng hôm nay lại được buộc gọn gàng, quần áo cũng chỉnh tề. Người mẹ thường có mùi thuốc lá hoặc mùi rượu, nhưng hôm nay chỉ có mùi xà bông nhẹ nhàng. Hơn hết thảy là khuôn mặt vui vẻ hiền hòa mà hai anh em Shohei gần như chưa bao giờ thấy. Mẹ cũng chỉ nói toàn những lời dịu dàng.

“Tốt rồi. Mẹ còn đang định gọi hai đứa dậy đây. Nào, ngồi xuống đi. Chúng ta ăn sáng thôi nhỉ. Con muốn ăn bánh mì nướng với gì nào, Hokuto?”

“À... à...”

“Mứt nhé?”

“Vâng ạ.”

“Shohei thì bơ chăng?”

“Vâng ạ.”

Shohei vừa gật đầu vừa nghĩ. Người này không phải mẹ mình. Mẹ sẽ không bao giờ nhẹ nhàng hỏi han thế này đâu.

Thế rồi bỗng nhiên mẹ đứng dậy tiến lại gần ôm lấy hai anh em. Hai đứa trợn mắt ngạc nhiên, người cứng đờ. Mẹ thì thầm giọng như sắp khóc.

“Mẹ xin lỗi. Mẹ là một người mẹ tồi. Nhưng từ giờ trở đi mẹ sẽ không như vậy nữa. Mẹ hứa đấy. Mẹ sẽ bỏ rượu và thuốc lá, cũng không đi chơi pachinko nữa. Làm xong việc mẹ sẽ về nhà ngay. Mẹ hứa. Mẹ hứa đấy.”

Nghe mẹ hứa vậy, cả Shohei và Hokuto đều bật khóc. Hai anh em Shohei đã khóc vì buồn bã và cô đơn không biết bao nhiêu lần rồi, song đây là lần đầu tiên hai đứa không dừng được nước mắt vì vui mừng.

Thế rồi cuối cùng ba mẹ con cũng bình tâm lại, bắt đầu dùng bữa sáng. Shohei ngồi trên ghế lén nhìn mẹ. Mẹ có vẻ đang rất vui, nhưng nếu giờ mà hỏi không biết mẹ có trở về như thường ngày không nhỉ? Nhưng thực sự Shohei muốn hỏi chuyện này.

Shohei quyết định mở miệng.

“Mẹ...”

“Sao thế con?”

“Thế... Cây đầu bếp sao rồi ạ?”

Mẹ không tức giận. Không những thế còn cúi đầu vẻ có lỗi.

“Cái cây đó hả? Hôm qua bỗng dưng nó héo queo mất rồi. Chắc tại mẹ đã giật mạnh tay quá. Sáng nay dậy thì nó đã tan tành cả. Mẹ xin lỗi nhé. Thay vào đó từ giờ trở đi mẹ sẽ nấu thật nhiều thật nhiều món ngon cho hai đứa. Tha thứ cho mẹ nhé?”

“Đương nhiên rồi. Nhỉ, Hokuto?”

“Vâng vâng vâng. Tất nhiên rồi ạ. Kệ cái cây đó đi ạ.”

“Chúng ta ăn thôi ạ. Lâu lắm rồi mới được ăn cơm mẹ nấu.”

Nghe hai anh em Shohei nói vậy, mẹ cười hạnh phúc.

Sau bữa sáng, lúc mẹ đang dọn dẹp đĩa bát, Shohei và Hokuto lén nói chuyện với nhau.

“Anh Shohei, chuyện gì thế nhỉ. Mẹ lạ quá... Tuy lạ một cách thật ‘hay’, cơ mà chuyện gì thế nhỉ?”

“Nhất định là hình phạt từ Cây đầu bếp đấy.”

“Sao cơ?”

“Người phụ nữ mang Cây đầu bếp đến chẳng nói rồi còn gì. Nếu không nói ‘Con xin phép ăn ạ’ và ‘Con cảm ơn vì bữa ăn ạ’ thì sẽ bị trừng phạt. Lúc ăn quả mẹ đã không nói ‘Con xin phép ăn ạ’ đúng không? Chắc chắn mẹ cũng không nói ‘Con cảm ơn vì bữa ăn ạ’ đâu. Vậy nên mẹ mới bị trừng phạt, nhất định là vậy rồi.”

Bà ấy đã nói Cây đầu bếp sẽ ăn người bị trừng phạt. Hai anh em cứ đinh ninh rằng nó sẽ ăn thịt người, nhưng hình như Cây đầu bếp chỉ ăn trái tim của người đó thôi thì phải.

Vậy nên mẹ mới thay đổi. Người mẹ vốn nhếch nhác và lười biếng, ghét trẻ con đã bị ăn mất, thay vào đó là người mẹ sạch sẽ, hiền từ và yêu thương con cái.

Cây đầu bếp chắc sẽ chẳng quay lại nữa. Nhưng anh em Shohei không lấy làm tiếc vì điều đó. Vì bây giờ hai đứa đã có một người mẹ dịu dàng rồi.

“Một người mẹ hiền còn tốt hơn Cây đầu bếp nhỉ.”

“Ừ, chắc chắn là tốt hơn rồi.”

Hai đứa cùng gật đầu. Đúng lúc ấy mẹ cũng dọn dẹp xong, bước ra.

“Hôm nay trời đẹp quá, cũng lâu rồi hay là cả nhà mình cùng đi dạo chút nhỉ? Công viên Oyuki được không?”

“Được ạ!”

“Nhất trí!”

Shohei và Hokuto hào hứng hét lớn.

Thật hạnh phúc. Lúc được Cây đầu bếp cho ăn no anh em Shohei cũng chẳng hạnh phúc thế này.

* * *

Negawa Sumire. Hai mươi mốt tuổi. Cô bé có đồng xu năm trăm yên của năm Bình Thành thứ nhất. Một người mua đặc biệt.

Okuma Shohei. Sáu tuổi. Okuma Hokuto. Bốn tuổi. Hai cậu bé nhận Cây đầu bếp.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.