Thiên Đường Tiền Xu Tập 1

Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kẹo viên quyến rũ

❊ ❊ ❊

Noriyuki rầu lắm. Hôm nay anh lại bị cửa hàng trưởng mắng xối xả.

Noriyuki là một thợ cắt tóc. Cô của Noriyuki rất nổi tiếng trong ngành mỹ phẩm. Nhờ vậy Noriyuki được vào học ở trường dạy nghề thẩm mỹ một cách khá dễ dàng. Tốt nghiệp xong cũng nhờ người cô ấy giới thiệu mà anh được vào làm ở một tiệm thẩm mỹ hạng sang.

Nhưng bao năm trôi qua mà Noriyuki vẫn chẳng khá lên được. Anh không được khách hàng trọng dụng, lại luôn bị đàn anh mắng mỏ, rồi bị đàn em ghét bỏ. Anh chỉ được giao việc gội đầu và dọn dẹp cửa tiệm.

Nhưng lỗi cũng là ở Noriyuki cả. Anh không chịu làm theo yêu cầu của khách, làm lơ khi đàn anh khuyên răn chỉ dạy, thế nên tay nghề Noriyuki cứ mãi giậm chân tại chỗ. Đã vậy anh còn hay cãi lại, rồi lên mặt với đàn em nên chẳng ai ưa Noriyuki cả.

Nhưng Noriyuki không hiểu điều đó. Chuyện bản thân không thăng tiến được hay việc bị mọi người ghét, Noriyuki đều đổ lỗi cho một ai khác không phải mình.

Gần đây Noriyuki sốt ruột lắm. Anh đá hai tám tuổi rồi. Bạn cùng khóa người thì đã làm trưởng chi nhánh, kẻ thì tự mở tiệm riêng. Chỉ có anh là vẫn ở mãi phía dưới. Cứ thế này thì không được.

Do cáu bẳn trong người mà hôm nay Noriyuki đã lỡ mạnh tay giật ra cả một túm tóc của khách khi gội đầu. Noriyuki bị mắng nhưng anh còn chẳng thèm ăn năn hối lỗi. Anh căm ghét người khách đó, căm ghét cửa hàng trưởng.

Chỉ là gội đầu thôi mà cứ nói đi nói lại mãi. Chết tiệt. Họ sẽ phải hối hận vì đã bắt một người như anh gội đầu.

Noriyuki tức quá, chạy ra khỏi cửa hàng. Đã một tiếng trôi qua nhưng anh vẫn chưa hề có ý muốn quay về. Chắc anh sẽ vào quán cà phê nào đó giết thời gian thôi.

Nhưng mà anh không có đủ tiền. Trong túi chỉ còn vài xu lẻ. Chỗ này chỉ đủ mua lon nước thôi. Mình thật khổn khổ, Noriyuki tự than.

Mọi chuyện lẽ ra không thể thế này được. Noriyuki hai mươi tám tuổi lẽ ra phải là một nhà tạo mẫu tóc cuốn hút, xuất hiện trên tivi này, tạp chí nọ và được lôi kéo, tranh giành mới đúng. Thế mà nhìn xem, thực tế anh chỉ là một tên chạy việc vặt quèn.

Ôi, mình muốn nổi tiếng!

Đúng lúc Noriyuki tha thiết nghĩ vậy, anh bỗng nhìn thấy một cửa tiệm nằm ở tít cuối con hẻm nhỏ tối mờ. Một cửa tiệm cũ kỹ chừng như chẳng còn buôn bán nữa. Nhưng không hiểu sao Noriyuki bị hút về phía ấy. Thậm chí còn như nghe thấy một giọng nói nào đó đang gọi mình.

Không thể cưỡng lại sức hút đó, Noriyuki tới gần cửa tiệm. Của tiệm treo tấm biển “Thiên đường tiền xu” ấy hóa ra là một tiệm bánh kẹo. Thường ngày Noriyuki chẳng ngó tới tiệm bánh kẹo bao giờ nhưng hôm nay anh lại bị đám kẹo ở đây thu hút. Thậm chí tim còn đập thình thịch.

Búp bê nguyền rủa là gì? Nếu thực sự nguyền rủa được, mình muốn cho cửa hàng trưởng ăn quá. Kẹo quỷ, Bim bim ác mộng. Cả Bánh quy khiếp sợ hay Rau câu tàn bạo này cũng thật hấp dẫn.

Ngay cả việc bắt gặp những thức kẹo kỳ lạ này cũng thật thú vị.

Bỗng từ sâu bên trong cửa hàng, một người phụ nữ bước ra.

Người gì mà to béo thế!

Ấy là suy nghĩ đầu tiên của Noriyuki. Noriyuki cũng khá cao rồi mà người phụ nữ này còn cao hơn.

Cơ thể to béo và bộ kimono hoa văn tiền cổ của chị ta thật sự gây ấn tượng mạnh.

Tóc chị ta trắng như tuyết. Tuy mái tóc được búi lên một cách tùy tiện, trâm cài chẳng theo quy tắc gì cả song nhìn chị ta vẫn cao quý đến lạ. Chị ta mà là diễn viên hẳn sẽ làm lu mờ hết những người khác mất, Noriyuki nghĩ.

Người phụ nữ cười toe toét bước tới. Nụ cười hiền từ song áp đảo vô cùng.

“Xin chào quý khách. Ta là Beniko, chủ tiệm. Thiên đường tiền xu của Beniko ta đây sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của quý khách. Chỉ cần quý khách cho biết quý khách muốn gì. Bất kỳ thứ gì cũng được. Xin mời.”

Giọng bà chủ ngọt lịm, vang vọng vào tận sâu bên trong Noriyuki. Noriyuki lập tức nói ra mong muốn của mình.

“Tôi muốn nổi tiếng. Tôi muốn trở thành một nhân vật tầm cỡ, không ai có thể phàn nàn gì được. Một người làm gì cũng được khen ngợi!”

Noriyuki tuôn ra một tràng, bà chủ gật đầu.

“Ra là thế. Vậy cửa tiệm chúng tôi có món đồ này đây.”

Nói đoạn chị ta chìa tay ra, bên trong có vật gì đó tròn xoe. Nó to cỡ quả óc chó lớn, được bọc trong giấy vàng. Trên có in hình một chiếc vương miện bằng vàng nằm gọn trong một ngọn lửa đang cháy rực.

“Đây là Kẹo viên quyến rũ. Kẹo dẻo quyến rũ được bọc gọn bên trong sô cô la may mắn. Ăn thứ này sức hút đang ngủ sâu bên trong quý khách sẽ thức dậy và cháy rực lên.”

Noriyuki lúc này đã chẳng còn nhận ra mắt người phụ nữ đang ánh lên vẻ đáng ngờ. Vì mắt anh đã hoàn toàn bị viên kẹo quyến rũ kia hút lấy rồi.

Là nó. Đúng là thứ mình đang cần rồi. Là thứ mình đang thiếu. Là thứ mình cần phải có.

“Tôi, tôi lấy. Tôi sẽ mua nó! Cái này bao nhiêu?”

“Một trăm yên.”

Vừa hay trong túi Noriyuki có đồng một trăm yên. May mà mình đã không mua nước, Noriyuki thầm nghĩ, đoạn đưa tiền cho bà chủ. Bà chủ tiệm nhoẻn miệng cười.

“Đúng là đồng xu của hôm nay rồi. Đồng một trăm yên của năm Chiêu Hòa thứ bốn mươi sáu. Đây, của quý khách.”

Noriyuki chộp lấy Kẹo viên quyến rũ, tay anh run run bóc giấy bọc kẹo màu vàng ra. Viên sô cô la khá lớn, song Noriyuki chẳng buồn ngần ngừ, cứ thế bỏ tất vào miệng. Noriyuki cắn một miếng, lớp bọc sô cô la vỡ ra, bên trong là một viên kẹo dẻo.

Noriyuki bất giác rên lên. Đây là lần đầu tiên anh ăn thứ kẹo dẻo ngon thế này. Viên kẹo dẻo quánh, ngọt như caramel, lại cay cay vị quế. Kết hợp với sô cô la bọc bên ngoài, đúng là ngon hảo hạng luôn.

Noriyuki nuốt đánh ực. Cả cơ thể anh bỗng nóng bừng lên như vừa uống rượu.

Ôi, tuyệt thật. Cả người như đang cháy lên vậy. Mình đang biến đổi, chắc chắn mình đang hóa thân thành một con người mới rồi.

Còn đang mê muội vì điều đó thì Noriyuki ngửi thấy một mùi rất quen thuộc như kiểu dầu gội đầu trộn lẫn dầu xả.

Noriyuki mở mắt ra đã thấy cửa tiệm nơi anh làm việc ở ngay trước mặt. Mình đã quay về từ lúc nào thế nhỉ? Noriyuki đã tự tiện trốn việc. Nếu là mọi khi hẳn anh sẽ lén lút đi vào, nhưng Noriyuki bây giờ tràn đầy cảm giác vô địch. Thế nên anh đường đường chính chính bước vào.

Trúng lúc bà khách quen giàu có của cửa hàng trưởng đang đứng ở quầy tiếp khách. Cô bé lễ tân đang cúi thấp đầu chào bà ta.

“Bà Sasami, cảm ơn bà đã luôn ưu ái cửa tiệm.”

“Tôi chưa đặt trước, không biết có sao không?”

“Vâng, không sao ạ. Nhưng không may hôm nay anh Sasaki lại không có ở đây...”

“Chết chết, Sasaki đi vắng à? Hay để hôm khác nhỉ. Tôi cũng chỉ định nhờ cậu ấy tỉa lại tóc một chút thôi...”

Vừa nói bà khách vừa nhìn Noriyuki. Ánh mắt bà thay đổi tức thì. Đôi mắt đầy vẻ say mê như thể vừa nhìn thấy thần tượng vậy.

“Không, tôi đổi ý rồi. Để anh chàng kia làm đi?”

“Dạ? Anh Kitajima ấy ạ?”

Cô nhân viên vì đã biết rõ tay nghề của Noriyuki nên cuống lên nhìn anh. Nhưng rồi đôi mắt cô cũng trở nên thẫn thờ luôn.

Noriyuki thấy khoái chí lắm. Xem ra Kẹo viên quyến rũ đã có tác dụng ngay rồi. Anh thờ ơ nhún vai.

“Quý khách chỉ đích danh tôi ạ? Được thôi. Xin mời.”

Noriyuki mời bà khách tới một ghế trống.

“Thế quý khách muốn cắt thế nào?”

“À, tùy cậu. Ừm, cậu cứ cắt thế nào cho hợp mắt là được.”

“Vâng. Vậy mời quý khách đi gội đầu trước đã ạ.”

Noriyuki bắt đầu gội đầu cho khách. Anh thử để nước hơi nóng một chút, lúc gội cũng hơi mạnh tay nhưng bà khách chẳng hề than phiền.

Noriyuki gội đầu cho khách xong xuôi, giờ chuẩn bị cắt tóc. Gần đây Noriyuki không mấy khi cầm đến kéo thành thử tay cứ gượng gượng. Chẹp, cũng đành chịu thôi. Thế rồi Noriyuki tùy tiện cắt tóc cho khách.

Mái tóc sau khi cắt xong nom cũng chẳng khác gì lúc trước. Ấy thế mà bà khách mắt vẫn sáng rực lên, chăm chăm nhìn vào gương.

“Ôi ôi, đẹp thật ấy! Tuyệt vời! Lần đầu tiên tóc đẹp thế này! Lần tới cũng nhờ cậu nhé. Cậu...”

“Kitajima ạ.”

“Cậu Kitajima. Lần tới lại nhờ cậu nhé. Đừng quên đấy!”

Bà khách có vẻ phấn khích lắm. Mà không chỉ mình bà ta đâu. Những vị khách khác khi nhìn vào mái tóc ấy cũng xôn xao cả lên. Tôi muốn nhờ người đó cắt. Noriyuki liên tục được chỉ định.

Đối với một người thợ cắt tóc, chẳng gì nhục

nhã bằng chuyện khách mình phụ trách lại muốn chỉ định một người khác. Song ngay cả những người thợ ấy cũng bị Noriyuki cuốn hút.

“Tiếp theo là vị nào đây?” Noriyuki hỏi. Đúng lúc ấy một đoàn người mang theo cả máy quay từ đâu kéo đến xông vào cửa tiệm. Cô gái trẻ có vẻ là phóng viên hổn hển bắt chuyện.

“Xin chào. Tôi là Kaneko của Tin sốt dẻo mỗi ngày - Số đặc biệt. Chúng tôi vừa gặp một quý bà có kiểu tóc vô cùng tuyệt vời. Bà ấy nói nhà tạo mẫu tóc tay nghề đỉnh cao ấy đang làm ở cửa tiệm này!”

Mọi người đều nhìn Noriyuki. Noriyuki ưỡn ngực.

“Chắc là tôi rồi.”

Cứ thế, mỗi ngày Noriyuki lại thay đổi một cách ngoạn mục.

Khách nào khách nấy đều kéo đến chỗ Noriyuki hết. Noriyuki cắt kiểu nào y như rằng khách sẽ khen ngợi kiểu đó hết lời. Kể cả Noriyuki có cạo tóc họ trọc như sư hay nhuộm tóc họ thành một màu kinh dị đến đâu, những vị khách ấy vẫn vui vẻ tán tụng anh.

Chỉ trong vòng một tuần Noriyuki đã được thăng chức làm cửa hàng trưởng. Nhưng Noriyuki đâu có bằng lòng với chức vị ấy. Vậy nên anh quyết định nghỉ việc, ra mở cửa tiệm riêng. Ban đầu vì không có vốn nên anh làm luôn tại căn hộ của mình. Vậy mà khách vẫn kéo đến nườm nượp. Từ sáng tới tận tối đêm. Lúc nào cũng tấp nập.

Chẳng mấy chốc Noriyuki đã hùn đủ vốn, anh mở cửa hàng ở vị trí đắc địa thuộc khu Azabu, thuê cả hơn hai mươi nhân viên làm việc cho mình. Công việc hoàn toàn thuận lợi.

Khách đến cửa hàng Noriyuki đều để nhân viên xử lý hết. Nhân viên của anh ra sức cắt, nhuộm, đến khi gần xong Noriyuki chỉ động tay vào chút xíu. Ấy vậy mà sau đấy công lao lại thuộc về Noriyuki cả.

Những kiểu tóc, thiết kế mới đàn em nghĩ ra Noriyuki cũng thản nhiên giành lấy. Nhưng chẳng ai oán thán gì. Đời anh chưa bao giờ thuận chèo mát mái đến vậy.

Noriyuki cười không ngậm được mồm. Ngày nào anh cũng được phỏng vấn trên tivi, tạp chí, khách của anh toàn người giàu có và nổi tiếng. Quả đúng là nhà tạo mẫu tóc được yêu thích nhất lúc bấy giờ. Danh tiếng và tiền bạc, tất cả Noriyuki đều có trong tay. Thật tuyệt vời. Miễn là Kẹo viên quyến rũ còn hiệu quả anh có làm gì cũng chẳng sao. Chẳng có gì phải sợ hết.

Cơ mà... không biết Kẹo viên quyến rũ sẽ có tác dụng đến bao giờ nhỉ?

Nhận ra điều đó, Noriyuki thấy lo lắng khôn nguôi. Giờ mà kẹo hết công dụng, Noriyuki sẽ mất hết. Chỉ dựa vào tay nghề của bản thân thì không thể duy trì danh tiếng này được. Phải tìm cách mua thêm Kẹo viên quyến rũ mới được.

Noriyuki cho người đi tìm của hàng kẹo đó. Nhưng anh sai bao nhiêu người đi tìm thì bấy nhiêu người về đều báo lại không thấy tiệm bánh kẹo nào tên là Thiên đường tiền xu cả.

Thật ngớ ngẩn! Rõ ràng cửa tiệm đó ở đâu đây thôi mà. Vậy mà cớ gì lại tìm không ra chứ!

Noriyuki vô cùng tức giận vì tìm không ra một thứ chắc chắn đang ở đâu đó. Bực bội trong người, Noriyuki cắt tóc một nữ diễn viên nổi tiếng thành quả đầu bờm ngựa lởm chởm, nhuộm tóc một chính trị gia có tiếng thành màu hồng. Dĩ nhiên khách hàng vẫn vui mừng khôn xiết. Một lũ ngốc.

Đúng lúc ấy một vị khách mới bước vào cửa tiệm.

“Xin lỗi quý khách, tiệm chúng tôi phải đặt chỗ trước ạ. Quý khách tới đột ngột thế này...”

Nhân viên nói giọng đuổi khách.

Người ở đâu ra mà còn không biết cửa tiệm này phải đặt chỗ trước thế nhỉ?

Noriyuki nhìn vị khách. Thế rồi tim anh như ngừng đập. Một thân hình to lớn cùng mái tóc trắng toát.

Chị ta ngoác miệng cười. Đúng là bà chủ tiệm Bánh kẹo Thiên đường tiền xu rồi.

Noriyuki gạt mọi người sang một bên, chạy đến.

“Đồ ngốc! Tránh ra cho tôi! Nhân viên của tôi thất lễ quá. Chào mừng đến với cửa tiệm. Xin mời xin mời.”

Hai tay cứ xoa xoa vào nhau, Noriyuki xun xoe mời bà chủ tiệm bánh kẹo tới phòng mình. Những vị khách khác nhìn bà chủ tiệm bánh kẹo đầy ghen tị. Không hiểu bà ta là ai mà lại khiến Kitajima Noriyuki vồn vã thế kia cơ chứ.

Thế nhưng bà chủ tiệm bánh kẹo dường như chẳng hề để ý đến những ánh mắt hay không khí trong tiệm. Bà khẽ gạt tay Noriyuki ra, cất giọng lên như đang hát.

“Không không, Beniko ta không tới cắt tóc. Có cô Misuzu ở đây không? Ta tới là để gặp người đó.”

“Misuzu?”

Misuzu là một nhân viên trong tiệm. Tuy còn trẻ nhưng tay nghề khá tốt, lại rất chăm chỉ. Mỗi ngày Misuzu đều tới sớm và về muộn nhất tiệm, lúc nào cũng cần mẫn học hỏi từng chút một. Tương lai chắc chắn cô sẽ thành tài, thế nên Noriyuki không ưa Misuzu cho lắm.

Không hiểu bà chủ Thiên đường tiền xu có việc gì với Misuzu vậy nhỉ?

Noriyuki bất an đến độ tim đập thình thịch, cố nặn ra một nụ cười nhã nhặn hỏi dò.

“Không biết chị tới gặp Misuzu có chuyện gì vậy ạ?”

“Chuyện này không liên quan gì tới cửa hàng trưởng cả. Cứ cho ta gặp Misuzu đi.”

Bà chủ tiệm bánh kẹo vừa cười vừa nói. Giọng nói mềm mại song lại mang sức nặng đè nghẹt trái tim.

Noriyuki lau mồ hôi. Đó là mệnh lệnh. Không thể chống lại được. Noriyuki đành đầu hàng, gọi Misuzu ra.

Misuzu đang dọn dẹp liền chạy tới. Cô bối rối nhìn bà chủ tiệm bánh kẹo. Ngược lại bà chủ tiệm bánh kẹo lại tươi cười vui vẻ.

“A, vậy ra cô là Misuzu đấy sao. Xin chào. Ta là Beniko.”

Bà chủ tiệm bánh kẹo vừa khẽ cúi đầu vừa thản nhiên nhìn Noriyuki.

Cậu đi chỗ khác đi.

Đôi mắt ấy nói với anh như vậy. Noriyuki đành phải rời đi. Nhưng vì quá tò mò, Noriyuki quyết định nhìn lén hai người họ từ một góc cửa hàng.

Nom bà chủ tiệm bánh kẹo và Misuzu nói chuyện vui vẻ lắm. Rồi Misuzu mời bà chủ tiệm bánh kẹo ngồi xuống ghế, nhanh tay vấn mái tóc bạc trắng ấy. Chỉ vài giây sau bà chủ tiệm bánh kẹo đã có một kiểu đầu tuyệt đẹp. Bà chủ tiệm bánh kẹo cười lớn vẻ mãn nguyện lắm.

A!

Noriyuki rướn người ra. Bà chủ tiệm bánh kẹo vừa trao thứ gì đó cho Misuzu. Thứ gì đó nho nhỏ. Misuzu đã giấu nó trong lòng bàn tay. Nhưng chắc chắn bà ấy đã trao thứ gì đó.

Có lẽ nào, Noriyuki mặt tái mét, run lên bần bật. Chẳng lẽ nào bà chủ tiệm bánh kẹo lại cho Misuzu Kẹo viên quyến rũ?

Cuối cùng bà chủ cũng rời đi. Noriyuki phi ngay tới chỗ Misuzu.

“Cô đã nói chuyện gì với vị khách đó? Hai người quen nhau à?”

Misuzu tròn mắt trước vẻ dữ tợn của Noriyuki.

“Không ạ, đây là lần đầu tiên tôi gặp bà ấy ạ.”

“Thế hai người đã nói chuyện gì! Chị ta đã cho cô cái gì đấy?”

“Kẹo... bà ấy cho tôi kẹo ạ. Bà ấy là chủ một tiệm bánh kẹo.”

“Đưa cái kẹo ấy đây! Nhanh lên!”

Noriyuki lớn tiếng quát tháo, chẳng buồn để ý tới ánh mắt của những người xung quanh.

Misuzu nước mắt lưng tròng đưa chiếc kẹo ra. Viên kẹo to cỡ quả óc chó, cuốn trong giấy màu vàng và đỏ. Đúng là Kẹo viên quyến rũ rồi! Người phụ nữ đó lại đến để phá vỡ hạnh phúc của mình à!

Bỏ viên kẹo vào túi, Noriyuki lườm Misuzu.

“Ngữ như cô còn lâu mới mong nhận được quà từ khách nhé. Mà sao vị khách đó lại muốn gặp cô thế hả?”

“Vì, vì con mèo...”

“Hả? Là sao?”

Hình như hôm qua Misuzu đã cứu một chú mèo đen trèo lên cây rồi không xuống được. Tình cờ thế nào chủ con mèo đó lại là bà Beniko, thế nên bà ấy mới cất công tới tận đây để nói lời cảm ơn. Misuzu cũng khá bất ngờ.

“Tôi cũng thấy lạ. Chẳng hiểu sao bà ấy lại biết đó là tôi nhỉ. Lúc tôi giúp chú mèo đó xuống khỏi cái cây xung quanh làm gì có ai đâu. Vậy mà bà ấy lại biết hết. Cả chuyện tôi bị trầy chân nữa. Cứ như thể bà ấy đã tận mắt chứng kiến vậy.”

“... Thế sao cô lại vấn tóc cho chị ta?”

“À, tôi thấy nó hơi bị rối nên đã đề nghị vấn lại giúp. Bà ấy đồng ý ngay. Tôi chỉ vấn sơ lại một chút. Vậy mà bà ấy vui lắm rồi còn cho tôi kẹo. Bà ấy kỳ lạ thật... Ông chủ biết bà ấy ạ?”

“Không liên quan đến cô. Tóm lại từ giờ trở đi cô không được nói chuyện với vị khách đó nữa. Tôi cấm đấy. Thôi, đi làm việc đi!”

Sau khi quát mắng đuổi Misuzu đi, Noriyuki quay trở về phòng làm việc. Anh khóa cửa phòng lại, lôi chiếc kẹo lấy của Misuzu ra.

Của mình. Nó là của mình. Sao có thể để cho Misuzu đó ăn mất được!

Noriyuki xé toạc miếng giấy gói màu vàng, lấy viên sô cô la ra, nhét vào miệng. Noriyuki nhai nhồm nhoàm, còn chẳng buồn thưởng thức vị ngọt của sô cô la.

Rắc rắc!

Noriyuki nhai phải thứ gì đó răn rắn. Cái này không phải kẹo dẻo! Chắc chắn là lạc hay gì đó.

Thấy lạ song Noriyuki vẫn nuốt sạch viên kẹo.

Thế rồi một cảm giác lạnh lẽo chạy khắp cơ thể anh. Lạnh như đóng băng luôn, khác hẳn với lần trước. Lạ thật đấy!

“Sao thế này! Chuyện, chuyện gì vậy!”

Noriyuki sợ hãi đứng như trời trồng, rồi bỗng nhiên anh nhìn thấy tờ giấy màu vàng mình mới quăng đi khi nãy. Mặt sau có viết gì đó. Noriyuki vuốt phẳng tờ giấy ra đọc.

Kẹo viên thực lực. Thỉnh thoảng vẫn có những lúc dù chúng ta cố gắng đến đâu cũng không được công nhận, nhỉ? Kẹo viên thực lực chính là thứ kẹo dành cho người như vậy. Ăn kẹo này sẽ giúp bạn nhận được những đánh giá xứng đáng với năng lực và nỗ lực của mình. Ăn nó vào lúc bạn cho rằng mình đang nỗ lực một trăm phần trăm là hiệu quả nhất.

Noriyuki tím tái mặt mày.

Tiêu rồi! Đây không phải Kẹo viên quyến rũ! Chẳng những thế còn là thứ kẹo trái ngược hoàn toàn. Nó là Kẹo viên thực lực, người ăn sẽ nhận được những đánh giá đúng với năng lực và nỗ lực họ bỏ ra.

Năng lực. Nỗ lực. Noriyuki làm gì có những thứ ấy. Tức là... Hỏng hết rồi!

Cửa tiệm bỗng nháo nhào cả lên.

“Kiểu đầu thế này mà lấy của người ta chừng ấy tiền là sao?

“Cả quốc hội đã cười vào mặt tôi vì cái đầu màu hồng này đấy. Thật là xấu hổ!

“Gọi Kitajima ra đây!

“Hắn đang ở đâu!”

Noriyuki nghe thấy giọng nói tức giận ấy.

Noriyuki ôm chặt lấy đầu. Kẹo viên thực lực đã bắt đầu phát huy tác dụng rồi. Vậy là hết cách rồi. Mình sẽ mất tất cả. Mình sẽ lãnh đủ quả báo cho những hành xử không suy nghĩ, cho việc lấy thành quả của người khác làm của mình và sống dương dương tự đắc như vậy.

Tiết lộ bản chất thật của nhà tạo mẫu tóc đầy lôi cuốn. Ăn cắp sáng tạo của đàn em. Sự thật bất ngờ.

Noriyuki như đã nhìn thấy ngay những dòng tít ấy trên báo chí, truyền hình.

Anh sẽ bị mọi người chỉ trích. Mất hết danh vọng. Chỉ nghĩ thôi đã thấy rùng mình. Ôi, biết thế này thà không ăn Kẹo viên quyến rũ ấy còn hơn. Thà cứ làm một anh thợ cắt tóc mạt hạng còn hơn.

Nhưng có hối hận cũng đã muộn. Đám đông ầm ĩ đang càng lúc càng tới gần, thế nhưng Noriyuki chỉ còn biết ngồi đấy run rẩy sợ hãi.

* * *

Kitajima Noriyuki. Hai mươi tám tuổi. Anh chàng có đồng xu một trăm yên của năm Chiêu Hòa thứ bốn mươi sáu.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.