Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Khách hàng của công ty bảo hiểm

❊ ❊ ❊

Benny Windsurf làm công cho một hãng chế tạo vũ khí, có bạn thân là James Mulburough. Tháng Bẩy năm 1990, đôi bạn mang theo các bà vợ làm một cuộc tham quan vùng núi.

Thời tiết hôm đó rất đẹp, họ dừng chân hạ trại bên bờ một dòng suối. Không khí hết sức vô tư vui nhộn, vừa chuẩn bị chỗ nghỉ họ vừa trêu chọc nhau: cả bốn người đều “tốt bụng” chẳng ai kém ai, đều dư thừa chất mỡ, chứng tỏ cả bốn người đều là những kiện tướng trong khoa ẩm thực và chắc chắn đều phải xách đèn đỏ trong các cuộc thi thể thao. Lời bình luận càng rôm rả, các chuỗi cười càng giòn tan. Trong khi hai bà nội trợ lo dọn bữa, mở các lon nước ngọt, hai đức lang quân sắm vai phó nháy, chụp các bà ở mọi tư thế đáng yêu. Sau đó, họ mở bản đồ tìm lối trèo lên điểm cao nhất có thể từ đó nhìn rõ toàn cảnh vùng núi non sông nước này.

Sau một hồi bàn cãi, cả bốn người nhất trí đi theo lối mòn tắt ngang sườn núi lên cao điểm. Lối mòn men theo một bên là vách đá dựng đứng, bên kia là vực sâu đầy bụi gai lúp xúp. Bốn người bám lưng nhau trèo lên. Benny Windsurf dẫn đầu vì là người thông thạo địa hình nhất, đã từng tới đây chơi nhiều lần từ hồi nhỏ.

Bắt đầu vào đoạn đường nguy hiểm, Benny quay lại định nhắc nhở anh bạn James Mulburough và hai người phụ nữ đang thận trọng dò dẫm bước theo sau. James bất ngờ dẫm lên một phiến đá hẫng chân. Sức nặng thân hình anh ta làm phiến đá rời ra, lăn xuống khiến James mất thăng bằng rơi tõm xuống vực không kịp kêu lên một tiếng. Tai nạn xẩy ra trong chớp mắt. Ba người rú lên thất thanh:

– James! James!

Benny và hai người phụ nữ ngó xuống vực gọi hồi lâu, nhưng không nghe trả lời cũng không nhìn thấy người vừa lâm nạn. Liệu anh ta có còn sống không? Phải tìm đường xuống dưới ấy xem sao. Để lại hai thiếu phụ rên khóc sướt mướt, Benny Windsurf thận trọng tụt xuống vực, vừa đi vừa gọi:

– James, cậu ở đâu? James ơi…

Benny xuống mãi, len lỏi giữa các bụi gai vướng nhằng nhịt. Mãi mới nghe loáng thoáng tiếng rên rỉ đâu đó. Nhìn lên trên đồi anh thấy hai thiếu phụ cũng đang run rẩy tụt xuống. Nếu lại thêm một người ngã nữa thì nguy to!… Benny lắc đầu, tiếp tục xuống nữa và tìm thấy James Mulburough. May quá James vẫn còn sống, đang lẩm bẩm những gì không hiểu nổi, mãi Benny mới nghe được từng mẩu nhát gừng:

– Lưng… đau quá… hai chân…

Benny biết ngay tình hình rất nguy kịch. James tuy còn sống nhưng vết thương chắc rất nặng, có khi bị chấn thương cột sống cũng nên. Phải làm gì bây giờ? Chắc phải leo lên trên kia, chạy đi tìm người tới cấp cứu, mà phải tìm được một tốp cứu nạn chuyên nghiệp có cáng có kĩ thuật chuyên môn mới ổn. Di chuyển người bị chấn thương cột sống không đúng phương pháp dễ làm bệnh nhân thành người bại liệt suốt đời.

Hai thiếu phụ đã xuống tới nơi. James lờ đờ mở mắt nhìn trong khi họ cố an ủi anh ta, lau bộ mặt đầy đất nhễ nhại mồ hôi cho anh. Benny trèo trở lại con đường mòn, lên tới nơi nhìn xuống anh thấy rõ James đã bị ngã từ trên cao mười mét xuống vực, may mà có nhiều bụi cây cản lại nên chấn thương được phần nào giảm bớt.

Trên đường đi tìm người cứu giúp Benny Windsurf nhớ lại câu chuyện James đã nói với anh vài ngày trước. Bữa đó James than thở: mình là thợ thủ công, thu nhập thấp nên không có khả năng mua bảo hiểm phòng khi đau ốm hoặc chẳng may bị tai nạn có tiền thuốc thang chữa chạy. Gọi đội cấp cứu tới, chở vào bệnh viện, điều trị trong một thời gian chắc sẽ kéo dài, dưỡng bệnh v.v… tất cả những thứ đó đều phải chi tiền vì ở nước Mĩ này không có dịch vụ y tế miễn phí, người nghèo không được hưởng chế độ an sinh xã hội. James làm sao có thể được chữa trị?

Hai giờ sau, khi xe cấp cứu chạy vào cổng bệnh viện thì James Mulburough đã lại bất tỉnh vì quá đau đớn. Hai bà vợ phải trở về nhà lo mấy đứa nhỏ, chỉ còn lại một mình Benny lo thủ tục nhập viện cho nạn nhân. Sau khi suy tính kĩ càng, anh đã có quyết định dứt khoát. Khi nhân viên phòng tiếp bệnh nhân nhập viện hỏi lai lịch người bị nạn, anh điềm nhiên khai tên bệnh nhân là Benny Windsurf, khai luôn số sổ và công ty bảo hiểm của mình cho nhân viên bệnh viện ghi vào bệnh án….

Vài ngày sau Janet vợ James vào thăm chồng. Được Benny cho biết chuyện mạo danh, chị ta tự giới thiệu mình là “vợ bệnh nhân Benny Windsurf”, nhân viên bệnh viện chẳng ai thắc mắc gì. Khi tỉnh lại James rất ngạc nhiên thấy các bác sĩ y tá đều gọi mình là Benny nhưng đang còn thở chưa ra hơi nên James không cải chính. Chỉ tới bữa vợ anh và Benny vào thăm, rỉ tai nói rõ “mẹo vặt” anh mới hiểu rõ ngọn ngành nhưng lờ đi không nói với bệnh viện vì chính anh cũng đang lo chưa biết sẽ thanh toán viện phí bằng gì.

James Mulburough đội tên Benny Windsurf được các bác sĩ mổ các vết thương, được chăm sóc nuôi dưỡng chu đáo trong nhiều ngày, nhiều tuần rồi xuất viện. Công ty bảo hiểm thanh toán mọi phí tổn. Vợ chồng James, vợ chồng Benny thở phào nhẹ nhõm. Vậy là James thoát chết, và sau ít ngày tập luyện anh sẽ đi lại bình thường. Dĩ nhiên vợ chồng James vô cùng biết ơn anh bạn tốt bụng Benny, tình bạn càng thắm thiết hơn xưa gấp bội. Cuộc sống của họ tiếp tục dòng chảy phẳng lặng như xưa…

Nhưng tại công ty bảo hiểm, các nhân viên không khép hồ sơ một cách đơn giản như ta tưởng. Bao giờ họ cũng rà soát kĩ các trường hợp họ đã bồi thường trong năm. Không rà soát được toàn bộ mà chỉ kiểm tra một số vụ theo phương pháp ngẫu nhiên. Và vụ tai nạn của khách hàng James “Benny” tình cờ rơi trúng vào diện được kiểm tra lại. Thanh tra viên của công ty tới hãng sản xuất vũ khí, yêu cầu cho xem sổ ghi ngày nghỉ việc của Benny Windsurf là người “đã được đưa vào bệnh viện cấp cứu và được cứu sống qua một phẫu thuật rất tốn kém, đã phải nằm bất động tại đây trong nhiều tuần”. Thanh tra viên sửng sốt khi phòng lao động của hãng cho biết: Benny Windsurf không nghỉ việc ngày nào! Chuyện gì kì cục khó hiểu vậy?

Dĩ nhiên công ty bảo hiểm vào điều tra trong bệnh viện và nhanh chóng tìm ra câu trả lời. Đã có chuyện đánh tráo lai lịch, công ty bảo hiểm đã chi trả viện phí cho người không phải là khách mua bảo hiểm của công ty.

Mười lăm phút sau khi tổ con chuồn chuồn bị phát giác, anh bạn tốt bụng Benny Windsurf bị chủ ném ra vỉa hè không được một đồng trợ cấp nào… Báo chí lập tức làm ầm lên: tình bạn của anh là rất đáng trân trọng, không thể đối xử với anh một cách tàn nhẫn như vậy. Qua phỏng vấn, Benny cho biết anh đã từng cảm thấy hối hận, đã nhiều lần định thú thật với công ty bảo hiểm và cùng nhau dàn xếp vụ này cho êm thấm. Nhưng vì thấy khó tìm ra giải pháp thích hợp nên đành buông xuôi mặc cho tạo hóa xoay vần, chỉ còn biết cầu Chúa sao cho vụ cho vụ lừa đảo vì tình thương bạn này sẽ kết thúc tốt đẹp.

Tháng Năm 1993, đôi bạn tri kỉ bị cảnh sát tới bắt tại nhà riêng, còng tay lôi đi như những kẻ sát nhân gớm ghiếc. Tại phiên tòa, đại diện các quan chức bộ Y tế, bộ Lao động Xã hội lớn tiếng thề thốt: dù James Mulburough không được bảo hiểm nhưng chẳng cần Benny Windsurf cho đội lốt anh ta vẫn có thể được chữa trị đầy đủ chu đáo!

Họ nói vuốt đuôi thế thôi. Tòa xử Benny Windsurf bẩy tháng tù, “đồng phạm” James Mulburough chín tháng tù, hai bị can phải liên đới bồi thường cho công ty bảo hiểm các khoản tiền đã chi trả lầm, ngoài ra đôi bạn còn phải nộp phạt sáu mươi ngàn đôla.

Chút may mắn duy nhất: hai người được giam chung một xà lim để sưởi ấm nhau bằng tình bạn thắm thiết.

Hai phạm nhân vừa được áp giải vào trại giam thì ngay trước cổng nhà tù, dân chúng đã kéo tới rất đông, mang theo nhiều panô, biểu ngữ, băng rôn phản đối phán quyết của tòa. Cuộc tranh đấu lan rộng thành phong trào rầm rộ đòi cải thiện chế độ an sinh xã hội của nước Mĩ, nơi có tới ba mươi lăm triệu công dân không được hưởng chút phúc lợi cứu trợ xã hội nào. Tại nhiều nơi liên tiếp diễn ra những cuộc biểu tình dưới khẩu hiệu: “Sức khỏe là quyền lợi, không phải là tội lỗi!”

Khi ra tranh chiếc ghế tổng thống thứ 43 của nước Mĩ, ứng viên George Bush đã cam kết sẽ cải thiện tình hình đáng xấu hổ kể trên. Nhưng rồi các cử tri Mĩ và dân chúng vẫn phải chờ cho đến giờ!

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.