“Hu hu... Bảo Nhi, Bảo Nhi, con tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!”
“Bảo Nhi, con tỉnh lại đi, đừng làm nương sợ, nương dẫn con đi xem nặn đường người, nương mua cho con có được không? Bảo Nhi, Bảo Nhi con đáp lời nương đi, đáp lời nương đi mà...”
Người phụ nữ vừa xoa đầu đứa nhỏ vừa gọi tiểu danh của nó, tiếng gọi bi thương, nước mắt tuôn rơi như mưa, nghe mà trong lòng Phượng Cửu cũng thấy khó chịu. Nàng không ngờ rằng vì sự sơ suất của họ, vì nguyên nhân từ phía họ, lại khiến gia đình này ra nông nỗi này.
Đối với cha mẹ mà nói, đứa trẻ như trân bảo trong tay, nhất là đứa trẻ nhỏ như vậy lại càng được nâng niu chăm sóc kỹ càng. Hiện giờ, đứa trẻ đang nằm trong lòng người phụ nữ kia, dù trắng trẻo mập mạp nhưng đôi mắt lại ngây dại vô thần, khóe miệng chảy nước dãi, mặc cho người mẹ gọi thế nào, xoa đầu nó ra sao cũng không hề có chút phản ứng. Nàng không khỏi hít sâu một hơi, nhìn về phía Hoàn Nhan Thập Tam.
“Chẳng phải ngươi nói ngươi biết sao? Đi xem đi.” Đứa trẻ kia trông dáng vẻ thì đã bị dọa đến thất kinh lạc phách, thu hồn trấn kinh đối với người nhà họ Hoàn Nhan mà nói, chắc hẳn không phải chuyện gì khó khăn.
Hoàn Nhan Thập Tam bước lên phía trước, nói với người phụ nữ kia: “Ngươi đặt đứa trẻ lên giường đi, ta giúp đứa trẻ xem thử.”
“Hu hu... Bảo Nhi của ta, Bảo Nhi của ta...” Người phụ nữ khóc lóc, tóc tai rối bời, vẻ mặt bi thương, dường như không nghe thấy lời của Hoàn Nhan Thập Tam, vẫn ôm chặt lấy đứa con của mình.
Lúc này, người cha của đứa trẻ bước tới, nói: “Họ nói có thể khiến Bảo Nhi khỏe lại, nàng mau đặt đứa trẻ lên giường đi, để họ giúp Bảo Nhi xem thử, biết đâu họ thực sự chữa khỏi được.”
Nghe được lời này, người phụ nữ ôm đứa trẻ quỳ thẳng xuống trước mặt Hoàn Nhan Thập Tam và Phượng Cửu: “Ta cầu xin các người, cầu xin các người hãy cứu lấy con ta, con ta ngoan ngoãn biết bao, nghe lời biết bao, nếu sau này cứ thành thế này thì ta phải làm sao đây...”
“Yên tâm đi! Ta có thể chữa khỏi, ngươi đặt nó lên giường đi.” Hoàn Nhan Thập Tam ra hiệu.
Người cha vội vàng đỡ nàng dậy, đón lấy đứa trẻ đặt lên giường, rồi kéo người phụ nữ đứng sang một bên quan sát.
Phượng Cửu cũng đứng một bên quan sát. Chỉ thấy sau khi Hoàn Nhan Thập Tam đến bên giường, hắn lấy từ trong tay áo ra một tấm bùa màu đỏ, phân phó: “Lấy cho ta một cái chén trà.”
Phượng Cửu ở một bên liền lấy một cái chén trà đưa tới, thấy hắn châm thủng ngón tay của đứa trẻ, nặn một ít máu tươi vào trong chén, rồi dùng tay chấm máu tươi trong chén vẽ một đạo bùa lên tấm bùa kia, cuối cùng dùng ngón tay dính máu ấn lên giữa đôi mày của đứa trẻ, để lại một dấu vân tay màu máu ở đó.
“Nước.” Hoàn Nhan Thập Tam gọi.
Phượng Cửu xách ấm nước bước tới, liền thấy hắn tiếp lấy rồi rót nửa chén nước sạch vào chén trà đang có máu tươi, dùng hai ngón tay kẹp tấm bùa đã vẽ xong phẩy nhẹ một cái, khi ngọn lửa bùng lên, hắn liền nhét tấm bùa vào trong chén trà, cho đến khi thấy tấm bùa đó hóa thành tro tàn, biến thành nước bùa.
Hắn đỡ đứa trẻ dậy, đút nước bùa vào miệng đứa trẻ. Không bao lâu sau, liền thấy dấu vân tay màu máu giữa đôi mày đứa trẻ kia biến mất không dấu vết, ngay sau đó, đôi mắt vốn ngây dại vô thần cũng dần dần khôi phục thần thái.
“Nương, cha.” Đứa nhỏ bò dậy từ trên giường, nhìn thấy nhiều người lạ trong nhà như vậy, vừa sợ hãi vừa tò mò.
Người phụ nữ và người đàn ông sững sờ, vô cùng mừng rỡ tiến lên: “Bảo Nhi! Bảo Nhi con khỏe rồi? Con khỏe rồi Bảo Nhi! Tốt quá rồi, tốt quá rồi, Bảo Nhi, Bảo Nhi ngoan của nương...”
Đứa nhỏ chớp chớp mắt, hai tay ôm chặt lấy cổ nương mình, vẫn hiếu kỳ nhìn Phượng Cửu và Hoàn Nhan Thập Tam.