“Cẩn thận!”
Tiếng kinh hô vang lên, mọi người cũng nhanh chóng ra tay tấn công những con Tứ Cước Tiếu Diện Xà đang lao tới. Nhìn thấy đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà không hề sợ hãi lửa mà nhào về phía mình, Bùi Tử Hiên không nhịn được mà buông lời chửi thề: “Đáng chết!”
“Thừa Cẩn, Quan Duyệt, Tử Tề! Ba người các ngươi mở một con đường máu đi!”
Mộc Lăng trầm giọng quát lên. Vì lo lắng Mộc Cửu không đối phó kịp nên hắn vẫn không dám rời khỏi người cậu, mà luôn canh giữ chặt chẽ bên cạnh, đồng thời dặn dò: “Mộc Cửu, đừng rời khỏi bên cạnh ta!”
Phượng Cửu tay cầm đao chém giết mấy con rắn bốn chân đang từ bên cạnh lao tới định cắn Mộc Lăng. Nàng rất muốn nhắc hắn rằng: "Ngươi tự lo thân mình đi! Đừng để ý đến ta nữa", nhưng vì người ta có lòng tốt nên nàng cũng chỉ đành đáp lại một tiếng rồi đi theo bên cạnh hắn.
Ba người nghe lệnh Mộc Lăng đã dưới sự hỗ trợ của những người khác mà mở ra một con đường, họ hét lớn với đám đông phía sau: “Mau chạy về hướng này!” Vừa dứt lời, bóng người đã vọt ra ngoài trước.
Mọi người nhanh chóng rút lui, Mộc Lăng và Bùi Tử Hiên đoạn hậu. Càng ở phía sau thì càng nguy hiểm. Phượng Cửu không yên tâm ngoái đầu nhìn lại, thấy hai người vừa rút lui vừa chém giết đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà đang vây quanh. Trong đó, một con từ bên cạnh nhảy vọt lên định cắn vào Bùi Tử Hiên, mà cả Bùi Tử Hiên lẫn Mộc Lăng đều không hề hay biết. Ngay khoảnh khắc đó, nàng khẽ động tay, một cây ngân châm phóng ra.
“Vút!”
Bùi Tử Hiên cảm thấy hơi thở sát khí ập đến bên cổ, khi đột ngột quay đầu lại thì thấy con Tiếu Diện Xà đó đang há miệng rộng định cắn vào cổ mình. Hai chiếc răng độc sắc nhọn rỉ ra chất độc khiến hắn không khỏi rùng mình một cái, muốn né tránh nhưng đã không còn kịp nữa.
Cứ tưởng rằng sẽ bị cắn trúng, ai ngờ con Tứ Cước Tiếu Diện Xà đó khi vừa tới sát cổ hắn liền run lên một cái rồi rơi thẳng xuống đất. Khoảnh khắc ấy, trán hắn vã mồ hôi vì căng thẳng, trái tim như ngừng đập. Thế nhưng, hắn nghe rất rõ có một âm thanh nhỏ xíu lướt qua bên tai. Hắn cúi đầu nhìn con Tứ Cước Tiếu Diện Xà kia, chỉ thấy một tia hàn quang đang lóe sáng dưới ánh mặt trời…
“Tử Hiên! Đi mau!”
Mộc Lăng kéo hắn một cái, đưa hắn lùi lại phía sau, thân hình vọt xa hơn mười mét, né tránh đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà đang đuổi theo.
Bùi Tử Hiên thu hồi tâm trí, quay đầu nhìn đám người đã chạy đi trước, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Cây ngân châm vừa nãy là ai phóng ra?
Vì phải né tránh đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà đuổi theo phía sau, họ liên tục vận khí chạy đi. Mãi cho đến hồi lâu sau, khi tiến vào một khu vực khác, đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà đang rào rào đuổi theo bỗng nhiên dừng lại. Từng con từng con vây ở đó, không đuổi theo nữa nhưng cũng không rời đi, chỉ thè lưỡi nhìn chằm chằm vào họ.
“Đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà đó dừng lại rồi, chúng ta nghỉ ngơi chút đi!” Quách Tử Tề thở phào một hơi, lau mồ hôi nói: “Mới vừa vào đây đã đụng phải Tứ Cước Tiếu Diện Xà, may mà chạy nhanh, nếu bị cắn phải thì phiền phức to.”
Phượng Cửu nhìn đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà đã dừng lại không đuổi theo nữa, trong lòng thầm cảm thấy không ổn. Chỉ sợ rằng nơi này cũng chẳng an toàn chút nào, thậm chí rất có khả năng có hung thú cực kỳ lợi hại đang ở đây, nếu không thì đám Tứ Cước Tiếu Diện Xà kia đã không dám dừng lại như vậy.
Đang suy nghĩ, nàng liền nghe thấy giọng của Mộc Lăng vang lên.
“Không đúng, nơi này chắc chắn có điểm không ổn.” Mộc Lăng trầm giọng nói, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn xung quanh, bảo với mọi người: “Đứng dậy hết đi, đừng nghỉ ngơi nữa, nơi này chắc chắn có nguy hiểm.”